Ác Ma Chi Sủng

Chương 26

Edit : Phương Thiên Vũ

Bùi Diệc rất lễ phép nói,“Cô Tần, phòng lão đại ở lầu 3…” Cậu lời còn chưa dứt, Tần Nhu đã đi lên lầu.

Bùi Diệc nhíu mày nhìn bộ dáng của cô, gấp như vậy, xem ra thật là vội vã muốn cùng lão đại hòa hảo như lúc ban đầu a !

Vốn hôm nay có chính sự cậu phải đến công ty, nhưng cậu nghĩ có thể
xem diễn cùng Tư Minh Dạ xong rồi cùng đi công ty, nhưng không nghĩ đến
Tư Minh Dạ hôm nay hiếm khi chăm chỉ, đã đến công ty.

“Bang bang bang…”

Tần Nhu nhìn qua dịu dàng nhưng tiếng phá cửa này một chút cũng không thể nói là dịu dàng,“Tư, em đã trở về !”

Hạ Duy Y vốn chưa ngủ đủ, hơn nữa lại bị Tư Minh Dạ ép buộc một lần,
lúc này đang ngủ thoải mái lại bị tiếng vang thật lớn như vậy, thật sự
làm cho người ta không thể xem nhẹ, bất mãn lầm bầm một tiếng, từ từ
nhắm hai mắt mò mò, đúng lúc mò đến áo sơ mi của Tư Minh Dạ, bộ dáng mơ
mơ màng màng, ánh mắt mở một khe hở, lảo đảo đi đến cạnh cửa, mở cửa ra, bất mãn nhìn người ngoài cửa quấy rầy cô ngủ.

Tần Nhu sửng sốt, như thế nào cũng không nghĩ tới trong phòng Tư Minh Dạ sẽ có phụ nữ, dưới chiếc áo sơ mi khổ lớn là cơ thể nhỏ nhắn xinh
xắn lộ ra làn da trắng nõn, trên khắp da thịt tuyết trắng kia đầy các
dấu vết, trước ngực đầy đặn như ẩn như hiện, dưới chiếc áo lộ ra hai
chân thon dài thẳng tắp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo mang theo nét
đỏ ửng ngủ say, hai mắt sương mù, dường như vẫn chưa tỉnh táo, bộ dáng
này bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy đều như lửa nóng đốt khắp người.

Bùi Diệc chậm rãi đi lên liền thấy cảnh tượng này, phản ứng đầu tiên
không phải chảy nước miếng mà rất nhanh xoay người, vẻ mặt bi thương,
lão đại sẽ móc hai mắt của cậu hay không ?

Tần Nhu sắc mặt khó coi đến cực hạn, mở miệng chất vấn,“Cô là ai ?”

Hạ Duy Y nhận thấy cô không có ý tốt, nhíu mày, miễn cưỡng ngáp một cái, mới hỏi,“Cô là ai a ?”

“Tôi là vị hôn thê của Tư, cô câu dẫn vị hôn phu của tôi lại không
biết tôi là ai, thật sự là chê cười !” Tần Nhu yên lặng nhìn người phụ
nữ trước mắt, trong lòng đánh giá uy hiếp của cô ta lớn như thế nào.

Hạ Duy Y vô tội nháy mắt mấy cái,“Vị hôn phu của cô là ai a ?”

Tần Nhu hoài nghi cô cố ý, nhưng biểu tình kia giống như thật ngốc

nghếch, làm cho cô có chút hoài nghi,“Vị hôn phu của tôi đương nhiên là
Tư Minh Dạ !”

“Dạ ?” Hạ Duy Y nhíu nhíu mày, lại nhìn người phụ nữ trước mặt liếc mắt một cái.

Tần Nhu xác định cô ta không biết mình, khinh thường nói,“Tư không có nói với cô sao ? Xem ra cô ở trong lòng anh ta cũng không quan trọng !
Tôi hiểu được đàn ông luôn không chịu nổi cô đơn, tôi không ở đây, anh ta tự nhiên sẽ tìm phụ nữ để giết thời gian, này tôi sẽ không trách anh ta, nhưng hiện tại tôi đã trở về, cô cũng nên rời khỏi.” Nói xong tìm ở trong ví, sau đó viết một tờ chi phiếu, đưa cho Hạ Duy Y, khinh miệt
nói,“Đây là một trăm vạn, cầm rồi nhanh rời đi đi !”

Bùi Diệc nhíu nhíu mày, cũng không dám quay đầu, muốn nói cái gì nhưng không biết vì sao lại ngậm miệng.

Hạ Duy Y đưa tay tiếp nhận tờ chi phiếu kia, ngây ngốc hỏi,“Một trăm
vạn rất nhiều nha ?” Thứ lỗi cho cô, cô thật sự không biết, cô sau khi
mất trí nhớ cũng rất ít khi ra ngoài, quần áo gì đều là Tư Minh Dạ giúp
cô chuẩn bị, cô không mua qua cái gì, mơ hồ biết một trăm vạn này hẳn là hơi nhiều.

Tần Nhu nhìn cô trong mắt nghi hoặc, hiểu được cô ta không phải đang
trêu đùa mình, trong lòng có chút nghi hoặc, chẳng lẽ người phụ nữ này
là đứa ngốc sao ? Trong miệng lại khinh thường như cũ nói,“Đủ cho cô
dùng một thời gian !”

Hạ Duy Y vẫn còn nghiên cứu tờ chi phiếu kia, Tần Nhu tiếp tục nói,“Tôi khuyên cô tốt nhất vẫn là nhận lấy…”

Cô ta còn chưa nói xong, Hạ Duy Y liền gật gật đầu,“Được.”

Tần Nhu vui vẻ, không nghĩ tới người phụ nữ này giải quyết dễ như
vậy, Bùi Diệc lại nhịn không được nhíu mày, trong lòng có chút phẫn nộ,
chẳng lẽ chị dâu nhỏ cũng có thể là người vì tiền phản bội lão đại sao ?

Trong lúc nhất thời, cậu cũng không quản được nhiều như vậy, xoay
người, lạnh lùng nhìn Hạ Duy Y, chất vấn,“Chị một chút cũng không để ý
lão đại có thể khổ sở hay không sao ?” Chỉ một trăm vạn, giá trị con
người lão đại cư nhiên chỉ trị giá như vậy sao ?

Bùi Diệc càng nghĩ càng tức giận nhưng lại nghe thấy Hạ Duy Y rất vô
tội, thật nghi hoặc hỏi,“Tôi kiếm tiền, Dạ vì sao sẽ khổ sở ?”

Bùi Diệc nhìn cô bộ dáng nghi hoặc, nghĩ cô cá tính có chút mơ hồ,
thử hỏi,“Chị có nghe rõ cô ta nói cái gì không ? Nhận một trăm vạn này,
chị phải rời khỏi lão đại.”


Hạ Duy Y không chút nào đỏ mặt nói,“Nhưng tôi chỉ đáp ứng cô ta nhận lấy tiền, không đáp ứng cô ta phải rời khỏi Dạ a !”

Nhìn cô biểu tình vô cùng vô tội, Bùi Diệc rút khóe miệng thật mạnh,
hóa ra chị dâu nhỏ không chỉ là tiểu ác ma mà bụng còn đầy đen tối, chỉ
lấy tiền không làm việc, so với xã hội đen còn đen hơn a !

Tần Nhu nghe được lời của cô thoáng chốc đen mặt, nổi giận nói,“Tiện nhân cô cư nhiên dám đùa giỡn tôi !”

Hạ Duy Y sắc mặt lạnh lùng, Bùi Diệc cũng đã chống lại trước,“Cô Tần, chú ý lời nói của cô !”

“Hừ ! Cô ta câu dẫn vị hôn phu của người ta, không phải tiện nhân thì là cái gì ? Cậu giúp đỡ cô ta như vậy, không phải cũng là cùng một phe
với cô ta chứ ?” Tần Nhu khinh thường nhìn Bùi Diệc, chẳng qua là thủ hạ của Tư Minh Dạ mà thôi, ở trong mắt cô liền giống như hạ nhân, một hạ
nhân cư nhiên cũng dám cùng cô hô to gọi nhỏ !

Lãnh Dạ Bạch nghe tiếng ồn ào, lên lầu thấy cảnh tượng như vậy, nhíu mày hỏi,“Xảy ra chuyện gì ?”

Hạ Duy Y thấy cậu liền ủy khuất cáo trạng,“Tiểu Bạch, tiện nhân này mắng em !”

Lãnh Dạ Bạch nhíu mày,“Ở đâu học được những lời này ?”

Hạ Duy Y chỉa chỉa Tần Nhu,“Cô ta mắng em như vậy !” Ngẩng đầu đáng
thương nhìn cậu, ý trong mắt là “Anh nhất định phải chủ trì công đạo cho em !”

Lãnh Dạ Bạch vô cùng không vui nhìn Tần Nhu, giọng nói có chút
lạnh,“Cô Tần, nơi này không phải Tần gia, xin cô nên tôn trọng một chút
!”

Tần Nhu giận không thể kiềm, cô mới là nữ chủ nhân nơi này, những
người này cư nhiên đều giúp đỡ tiện nhân này ! “Được lắm ! Nhìn không ra a ! Ngoài mặt một bộ dáng vô tội, cư nhiên câu dẫn nhiều người như vậy, thật sự chẳng biết xấu hổ !”

Hạ Duy Y thật sự tức giận, ánh mắt lạnh như băng nhìn Tần Nhu, không chút nào che giấu sát ý.

Lãnh Dạ Bạch cũng không biết thực lực của cô, nhìn cô đột nhiên thay
đổi, trong lòng một trận lo lắng, vội vàng lắc lắc cô,“Y Y, em làm sao
vậy ?”

Hạ Duy Y ngẩng đầu nhìn anh trong mắt lo lắng, sắc mặt hơi dịu đi một chút, lắc đầu nói,“Em không sao.”

Tần Nhu bị ánh mắt của cô khóa chặt, đáy lòng nhịn không được phát
lạnh, hai chân run run, sắc mặt trắng bệch. Hạ Duy Y thu hồi tầm mắt, cô mới từ từ bình tĩnh, nhưng nghĩ mình cư nhiên bị tiện nhân này dọa, vốn tức giận cuồn cuộn càng không thể kiềm chế thêm, hai bước đi đến bên
người Hạ Duy Y, vươn tay muốn cho cô một cái tát.

Lãnh Nguyệt Tâm đúng lúc lên lầu thấy một màn này, vốn muốn lên trước ngăn cản nhưng lại không biết vì sao đột nhiên do dự.

“Ầm”

Hạ Duy Y bắt lấy cổ tay của cô ta vung lên, Tần Nhu bị ném ở cầu thang, không thể điều khiển lăn từ cầu thang xuống.

Tư Minh Dạ vốn muốn đi tham gia một hội nghị quan trọng, thảo luận
hợp đồng hợp tác lần này nhưng nửa đường lại được đối phương báo trên
đường xảy ra tai nạn xe cộ, hội nghị lùi lại, cho nên anh nửa đường liền trở về, đúng lúc thấy một màn này.

Tầm mắt dừng lại trên người Tần Nhu thê thảm trong một lát, sau đó lại dừng trên người Hạ Duy Y, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Hết chương 26.