Ác Ma Chi Sủng

Chương 25

Edit : Phương Thiên Vũ

Nam Cung Liệt kiên trì kéo chân gãy đi về phía Hạ Duy Y báo cáo nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, Bùi Diệc cùng Lam Tư đều cảm thấy cậu điên
rồi, mà Hạ Duy Y thấy cậu câu đầu tiên lên tiếng là,“Chân của anh làm
sao vậy ?”

Nam Cung Liệt khóe miệng một trận run rẩy,“Chị dâu nhỏ, đó là sự đáp lễ của chị ban tặng !”

“Ách ?” Hạ Duy Y kéo kéo tóc, nhớ tới hình như là có chuyện như vậy,
ngượng ngùng cười cười, nói ra lời lại tức chết người,“Tôi không phải cố ý, ai biết cú đá đó mạnh như vậy ?” Không phải Hạ Duy Y cố ý tổn hại
cậu, mà cô thấy cú đá kia quả thật không nhẹ, bởi vì cô đi ra từ môi
trường tàn khốc nhất, năng lực kháng cự đánh nhau thật đúng là không
phải người bình thường có thể so được, cô trong tiềm thức liền lấy Nam
Cung Liệt so sánh giống mình.

Nam Cung Liệt hít sâu mấy hơi, trong lòng càng không ngừng nhắc nhở
bản thân, đó là bảo bối của lão đại, sư phụ của mình, nhất định không
thể động thủ với cô, chủ yếu là cậu không phải đối thủ của cô, nếu cậu
dám ra tay hậu quả khẳng định là tương đương thê thảm.

Tâm trạng ổn định, Nam Cung Liệt lấy lòng cười nói,“Chị dâu nhỏ,
chúng ta tiếp tục huấn luyện đi !” Trong đôi mắt tròn kia như thế nào
cũng không giấu được hưng phấn, tuy rằng bị tra tấn thật sự thê thảm
nhưng tiến bộ của cậu cũng khả quan, cho nên bây giờ cậu vừa đau vừa vui vẻ.

Hạ Duy Y chu miệng nói,“Tôi muốn ở cùng Dạ, anh tự mình đi luyện.”

Nam Cung Liệt cũng không để ý, chính là ánh mắt sáng nhìn cô hỏi,“Tôi đây phải luyện như thế nào ?”

“Muốn như thế nào thì luyện như thế đó.” Nói xong liền định chạy hướng lên lầu.

Nam Cung Liệt nắm cô lại,“Chị dâu nhỏ, chị giúp tôi suy nghĩ luyện
như thế nào đi ! Đừng quên chị là sư phụ tôi a !” Cậu cũng không để ý
chân này, cô thấy cậu học giỏi lên như vậy thì phải dạy nhiều cho cậu
không phải sao ?

Đột nhiên cảm giác bị tầm mắt âm lãnh khóa chặt lại, Nam Cung Liệt
run rẩy, mạnh rút tay về, lòng còn sợ hãi vỗ vỗ ngực, nhìn người trên
cầu thang lắp bắp nói,“Lão… Lão đại… Tôi không phải cố ý…” Lần này cậu
muốn chạy cũng không chạy được, muốn khóc cũng không được.

Hạ Duy Y lại rất cao hứng nhào vào trong lòng Tư Minh Dạ, ngửa đầu hỏi,“Dạ, anh xong việc rồi sao ?”


Tư Minh Dạ đưa tay ôm cô, dịu dàng nói,“Uh.” Trong khoảng thời gian
này bởi vì Phi Ưng bang cùng chuyện nội gián có một chút bận, lại thêm
Tuyệt Thế nhận hai đề án lớn nên chưa có thời gian ở bên cạnh cô.

Mắt thấy Tư Minh Dạ sẽ ôm Hạ Duy Y đi, Nam Cung Liệt đấu tranh một
phen, khẽ cắn môi, không sợ chết mở miệng,“Chị dâu nhỏ, làm ơn…”

Tư Minh Dạ tầm mắt lại dừng trên người cậu, Nam Cung Liệt cười gượng hai tiếng, nhấc tay lên thề,“Lão đại… chỉ nói một câu !”

Hạ Duy Y thấy cậu đáng thương, nghiêng đầu nghĩ nghĩ,“Nếu không anh
bịt mắt luyện là được rồi, vẫn là khoảng cách kia.” Sau đó lại bỏ thêm
một câu,“Bắn không trúng điểm giữa không cho phép ăn cơm !”

Nhìn bóng dáng hai người Nam Cung Liệt rút rút khóe miệng, chị dâu
nhỏ sao lại thích không cho người ăn cơm thế ? Đợi chút ! Bịt mắt ? Trên gương mặt trẻ con đột nhiên hưng phấn, kéo chân gãy khó khăn đi ra bên
ngoài.

An Thụy đi tới cửa vừa đúng nhìn đến cậu một loạt biểu tình, khó hiểu hỏi,“Liệt, cậu làm sao vậy ? Chân của cậu sao lại thế này ?”

“Cậu đừng cản trở tôi, tôi muốn đi huấn luyện !” Sau đó một tay đẩy An Thụy chắn ở trước mặt ra, tiếp tục ra bên ngoài.

An Thụy sửng sốt một lát, sau đó lấy di động ấn một dãy số,“Lam Tư,
Liệt làm sao vậy ?” Nam Cung Liệt bị thương khẳng định sẽ tìm Lam Tư,
cho nên Lam Tư nhất định biết chuyện này là thế nào.

Lam Tư lạnh lùng phun ra một câu,“Cậu ta điên rồi !”

“A ?” An Thụy còn chưa phản ứng lại đây, điện thoại bên kia liền
truyền đến một trận bí bo, An Thụy sửng sốt một chút, lắc đầu, lên lầu
tìm Tư Minh Dạ.

“Cốc cốc…”

“Tiến vào !”

Tư Minh Dạ ôm Hạ Duy Y dựa vào trên sô pha, nhìn về phía An Thụy, An
Thụy sắc mặt nghiêm túc nói,“Lão đại, nội gián Phi Ưng bang bị phát
hiện.”

Tư Minh Dạ lạnh lùng nhếch môi, Đoạn Phi Ưng thật có chút bản lĩnh,

nhưng cùng U Minh Điện đối nghịch quả thực chính là không biết lượng sức !

Hạ Duy Y lẳng lặng trong lòng Tư Minh Dạ, con mắt chuyển động, một bộ dáng thông minh lanh lợi, nghe bọn họ đối thoại cũng không xen mồm.

An Thụy nói xong chính sự, nhìn Hạ Duy Y liếc mắt một cái, lời muốn
nói lại im bặt, Tư Minh Dạ trìu mến sờ sờ đầu nhỏ trong lòng, thấy cậu
còn chưa đi, ngẩng đầu hỏi,“Còn có việc ?”

“Dạ không có.” An Thụy xoay người đi ra ngoài, trong lòng nghĩ, hẳn
là không có chuyện gì đi ? Xem lão đại cưng chiều chị dâu nhỏ như vậy,
hẳn là đã quên người phụ nữ kia đi ?

Mặc kệ nói như thế nào, năm người bọn họ cũng đứng về phía chị dâu
nhỏ, lúc trước là người phụ nữ kia tự mình rời khỏi lão đại, nay trở về, nếu không an phận thì đừng trách bọn họ. Nhíu nhíu mày, trong mắt xẹt
qua một tia lo lắng, chỉ sợ chị dâu nhỏ rất dễ bị bắt nạt, sẽ bị thương
tổn, chỉ mong lão đại không bị lay động !

Chuyện Hạ Duy Y từ tiểu bạch thỏ biến thành tiểu ác ma vốn chỉ có Bùi Diệc cùng Nam Cung Liệt biết, mà chuyện Nam Cung Liệt bị gãy chân, Lam
Tư đương nhiên cũng có nghe nhưng cũng bán tín bán nghi, mà An Thụy gần
đây bề bộn nhiều việc, đối việc này là hoàn toàn không biết, còn nghĩ
rằng Hạ Duy Y chỉ là tiểu bạch thỏ rất dễ bắt nạt !

Vào buổi sáng trời trong nắng ấm, Tư Minh Dạ mở mắt nhìn người cuộn
mình giống như con tôm trong lòng anh, khóe miệng dịu dàng giương lên,
cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn khẽ nhếch kia làm cho anh nhịn không được
hôn lên, Hạ Duy Y dường như cảm thấy có chút bị đè nén, không thoải mái
lắc lắc thân mình muốn né tránh, kết quả lại dẫn tới người nào đó thú
tính nổi lên.

Sau khi đem tiểu bạch thỏ nào đó ngủ chưa tỉnh ăn sạch xong, Tư Minh
Dạ tinh thần sảng khoái mặc vào bộ tây trang ngay ngắn, cúi người hôn
tiểu bạch thỏ lại muốn ngủ, dịu dàng nói,“Nghỉ ngơi cho tốt, anh đi công ty một chuyến, giữa trưa trở về cùng em ăn cơm trưa được không ?”

“Ngô…” Hạ Duy Y mơ mơ màng màng lẩm bẩm một tiếng cũng không biết đến tột có nghe được không, Tư Minh Dạ giúp cô đắp chăn, lại hôn cô một cái mới rời cửa.

Đúng lúc ở phòng khách gặp Lãnh Nguyệt Tâm, Tư Minh Dạ âm thanh lạnh lùng nói,“Tôi đi công ty, giữa trưa sẽ trở về.”

Lãnh Nguyệt Tâm sững sờ, sau một lúc thật lâu mới hồi phục tinh thần
lại, tim đập thình thịch mãi không ngừng, anh đang nói cho cô biết hành
tung của anh sao ?

Người này a ! Có suy nghĩ lung tung không an phận, vốn theo với tính
cách của cô, nói như vậy cô chỉ cần nghe là được rồi, nhưng nay lại…

Kỳ thật Tư Minh Dạ là sợ Hạ Duy Y sau khi tỉnh lại không nhớ rõ lời
anh nói, tìm không thấy anh sẽ mất hứng, mà Lãnh Nguyệt Tâm là cận vệ
của cô, anh đem hành tung của mình nói cho Lãnh Nguyệt Tâm, chẳng qua là vì để ngừa Hạ Duy Y hỏi mà thôi.

Tư Minh Dạ mới vừa đi không lâu, Bùi Diệc cực kỳ hứng thú dẫn một
người phụ nữ tiến vào, thấy thế nào cũng là một bộ dáng chuẩn bị xem
kịch vui, người phụ nữ đi theo phía sau cậu rất đẹp, cao quý tao nhã, ôn nhu quyến rũ, vừa nhìn chính là người xã hội thượng lưu.

“Tư đâu ?” Người phụ nữ dường như có chút vội vàng, hai mắt quyến rũ nhìn lướt qua phòng khách trống không.

Hết chương 25.