A Mạch Tòng Quân

Chương 31: Hắc diện

Vân Nhiễu Sơn là đỉnh núi cao nhất

của dãy núi Ô Lan. Phía Bắc của dãy núi này là nơi khởi đầu của sườn núi Lĩnh Nam, tiếp đến là sông Uyển, phân chia ranh giới với thảo nguyên

Vân Hồ, trong lưu vực sông Bình Nguyên, vượt qua bốn châu Dự, Túc, Ung,

Ích. Trong khoảng không gian trật hẹp giữa núi và sông Bình Nguyên, lúa

mạch cùng các loại hoa màu được gieo trồng dày đặc, bốn phía là các khu

đất trồng sản vật nối tiếp nhau tương đối phong phú. Phía tây thảo

nguyên Vân Hồ, cỏ mọc tươi tốt, vậy nên chiến mã và da thuộc là những

sản vật nổi tiếng ở đây. Phía đông lưu vực sông Bình Nguyên chính là kho lương thực sẵn có của vùng Giang Bắc. Lấy đỉnh ngọn Vân Nhiễu Sơn làm

trung tâm, bốn phía xung quanh đều là núi non trùng điệp, vách đá dựng

đứng. Trong núi, rừng rậm che lấp cả ánh mặt trời, chỉ có ba con đường

nhỏ nhấp nhô, gập ghềnh đi lên đỉnh núi, hình thế hiểm yếu, dễ thủ khó

công, có lợi nhất cho cát cứ quân sự.

Trong tấu chương báo cáo lên triều

đình, danh tướng Bắc Mạc Trần Khởi từng miêu tả quân Giang Bắc của

Thương Dịch Chi như sau: “Phỉ quân Giang Bắc tận dụng địa thế hiểm trở

mà phát triển nhanh chóng. Ở Dự Tây thuộc vùng thượng du Tần Thủy, địa

thế cao ngất. Thế núi tuy cao, nhưng đã bị xâm thực rất sâu, vì vậy mà

không gian núi có nhiều suối lạch, hang hốc bao bọc lấy một phần sông

Bình Nguyên, ngoài ra cũng có một ít ruộng vườn tươi tốt. Lượng mưa đầy

đủ, cây cối xum xuê, núi cao, rừng rậm, dễ thủ, khó công. Bình thường,

phỉ quân ẩn nấp lực lượng tại nhiều khu vực rất cằn cỗi. Sào huyệt quân

Giang Bắc, xét về mặt quân sự thì là nơi hiểm yếu, nhưng khả năng tự

cung tự cấp lương thực lại rất kém. Điểm nổi bất nhất của sào huyệt này

là có rất nhiều mây mù bao phủ, nhiều đầm hồ, địa hình phù hợp nhất cho

việc ẩn nấp, phỉ quân nếu thất bại, sẽ lui về sào huyệt, chặn nơi hiểm

yếu, quyết thủ không chịu xuất quân.”

Đương nhiên, đó đều là nói chuyện về sau này.

Sau trận chiến ở Dự Châu, Thương Dịch Chi dẫn quân lên núi Ô Lan, tiến hành cải biên lại quân đội. Hai quân

Thanh Dự hợp nhất làm một. Thương Dịch Chi là chủ tướng. Trương Trạch,

nguyên phó tướng Dự Châu, làm phó tướng, Từ Tĩnh giữ vai trò quân sư.

Thương Dịch Chi đưa ba bộ binh doanh và hai doanh cung nỏ cùng với doanh đội hậu cần đóng quân ở Vân Nhiễu Sơn, nơi có địa thế hiểm yếu. Các

doanh đội còn lại phân chia ra, trú quanh đỉnh núi mà anh ta đóng quân.

Lại giao hơn hai ngàn kỵ binh cho Đường Thiệu Nghĩa suất lĩnh, từ cốc

khẩu Tần Sơn tiến vào thảo nguyên Vân Hồ, phát huy tính cơ động của kỵ

binh, rèn luyện qua từng trận chiến. Theo như lời Từ Tĩnh nói: người Tây Hồ không phải cái gì cũng tốt, cho nên không cần khách khí, nên thưởng

thì thưởng, đáng chết liền giết! Chúng ta không phải cái gì cũng phải

phụ thuộc vào bọn chúng!

Bộ binh doanh thứ bảy của A Mạch

không thuộc doanh đội của Thương Dịch Chi, cho nên cũng không cùng ngọn

núi Vân Nhiễu Sơn với anh ta, mà lưu trên núi Tây Trạch. Ở Tây Trạch,

sau khi điều chỉnh lại, biên chế trong doanh thứ bảy cũng có biến động,

Lục Cương mặc dù vẫn giữ chức vị giáo úy, là trưởng quan của doanh thứ

bảy, nhưng chức phó quan lại giao cho một giáo úy nguyên thuộc quân Dự

Châu. Người này cũng coi như là nửa người quen, chính là người có khuôn

mặt đen, từng biểu lộ sự phẫn nộ với Thương Dịch Chi ngày ấy ở trong thư phòng của Thạch Đạt Xuân, vốn họ Bạch, nhưng bộ dạng cùng sắc mặt lại

đen như đáy nồi. Chính anh ta cũng rất tức giận chuyện này, cho nên ở

trong quân không ai dám gọi họ của anh ta, mà đều gọi là Hắc Diện, binh

lính bên dưới thì rút gọn họ của anh ta đi mà trực tiếp gọi là “Đại

nhân”.

Khi Lục Cương lần đầu giới thiệu Hắc

Diện với mọi người, sau vài tiếng ho khụ khụ mới mơ hồ nói được mấy

tiếng “Bạch giáo úy”, phía dưới mọi người cười ồ lên. Hắc Diện lúc ấy

lửa giận bốc lên, lập tức đứng lên, cả giận nói: “Cười cái gì mà cười?

Lão tử chẳng phải rất đen sao! Lão tử cũng không phải đàn bà thì đâu cần phải trắng? Vẫn có thể ăn cơm, vẫn có thể ra trận giết địch đấy thôi?”

Nói xong ánh mắt dạo qua một vòng bên dưới, sau đó liền rơi trên người

Ngũ trưởng sếp hàng đứng trên đầu, là A Mạch. Anh ta chỉ vào A Mạch kêu

lên: “A! Ngươi, tên tiểu bạch kiểm này, lên đây cùng lão tử so tay đọ

chân, xem rốt cuộc là ngươi hay Hắc gia gia ta có thể đảm đương tốt chức vụ giáo úy này.”

A Mạch sửng sốt, cảm thấy thật là oan uổng, đúng vậy, nàng cũng cười, nhưng tất cả mọi người đều cười, vậy

thì anh ta dựa vào cái gì mà chỉ đúng vào nàng? Thấy mắt Hắc Diện bốc

lửa đưa tay chỉ vào mình, trong thâm tâm A Mạch khẽ rùng mình, cúi người cao giọng kêu lên: “Tiểu nhân không dám!”

Hắc Diện vẫn không buông tha, gắt

lên: “Có đúng là không dám không, gia gia ngươi, ngươi lớn lên giống đàn bà, lá gan cũng giống đàn bà ?”

A Mạch trên mặt xanh trắng biến ảo,

có lẽ là có tật giật mình, nàng hận nhất chính là người khác nói nàng

lớn lên giống đàn bà. Hiện tại nghe Hắc Diện ở nơi đây kêu gào, A Mạch

cắn chặt răng, nắm loan đao bên hông định tiến lên. Lục Cương nhanh mắt

nhìn thấy, thầm nghĩ tiểu gia gia nhà ngươi, lại muốn gây chuyện gì a,

liền khiển trách A Mạch: “Đứng lại! Ngươi còn dám đi lên!” Rồi anh ta

lại vội vàng kéo tay áo Hắc Diện, gượng cười nói: “Hắc Diện, Hắc Diện,

nổi giận với một tiểu tử làm gì, hắn ta bất kính với ngươi thì phạt hắn

ta là được, không đáng phải tự mình động thủ.”

Một quan quân bên cạnh cũng đi lên

kéo anh ta, ghé vào lỗ tai anh ta thấp giọng khuyên nhủ: “Hắc Diện, đừng náo loạn, đừng thấy hắn ta chỉ là một Ngũ trưởng nho nhỏ mà coi thường, hắn ta thật ra chính là một quân nhân nổi danh, chính là Ngọc Diện La

Sát đã chém chết hai mươi ba tên thát tử tại Dã Lang Câu đấy!”

Lục Cương nghe vậy liền hung hăng

liếc người nọ một cái, thầm nghĩ chẳng lẽ lại có kiểu khuyên can như

ngươi sao? Ngươi sợ lão hắc tử này lửa giận chưa đủ lớn phải không? Quả

nhiên, lời này vừa nói không khác gì dùng dầu để cứu hoả, một chậu vừa

hắt ra, chẳng phải cháy càng lớn hay sao! Hắc Diện vốn lỗ mãng, lập tức

lại hưng phấn đứng lên, anh ta vốn nổi danh dũng mãnh, rất thích cùng

người khác so tay đọ chân, đã sớm nghe nói trong chiến dịch Dã Lang Câu, trong quân đội Thanh Châu nổi lên một tên lính dũng mãnh vô địch, vẫn

muốn được trực tiếp giáp mặt một lần, không ngờ hôm nay đụng phải ở đây, đâu có lý nào lại bỏ qua.

A Mạch cũng bị người bên cạnh kéo

lại, nàng vốn không muốn gây chuyện, huống chi đối thủ lại là phó doanh

quan mới tới, vì thế liền quay xuống dưới, trở lại đội ngũ không nói lời nào. Ai ngờ Hắc Diện lại không chịu bỏ qua, liền hất Lục Cương ra,

hướng về phía A Mạch khiêu khích nói: “Gia gia ngươi, nếu không phải là

loại tiểu bạch kiểm, có can đảm thì lên đây đọ quyền cước với ta.” Nói

xong lại quay đầu nhìn Lục Cương nói: “Lục đại nhân, không sao đâu, ta

chỉ cùng hắn đọ quyền cước thôi, đều là hán tử trong quân, luận bàn

quyền cước cũng là chuyện thường, hắn ta như thế này không phải là bất

kính, nếu hắn ta không động thủ mới là đem Hắc Diện ta không để vào

trong mắt!”

Lục Cương trong lòng vô cùng bực bội, thầm nghĩ có người nào lại luận bàn quyền cước ngay trước mặt mọi người trong toàn doanh như ngươi không? Nhưng Hắc Diện đã nói như vậy, khiến

cho anh ta cũng không có cách nào khác, chỉ tức giận đứng đó. Tên đội

trưởng vừa rồi khuyên Hắc Diện lại đề nghị: “Đại nhân, nếu là luận bàn

quyền cước, vậy thì để cho A Mạch đi lên thể hiện thân thủ một chút đi.”

A Mạch lạnh mặt nhìn quan quân kia,

biết anh ta chính là đội trưởng đội hai, vốn dĩ là thủ hạ của tên đội

trưởng đã bị nàng giết chết. Sự việc xảy ra như ngày hôm nay, hiển nhiên là do anh ta cố tình châm ngòi, thổi gió.

Lục Cương trong lòng cũng hiểu được

là tại sao, nhưng trong trường hợp này lại không thể nói ra, đành phải

cắn chặt răng, khoát tay về phía A Mạch, nhẫn tâm gọi: “A Mạch, ngươi

lại đây.”

A Mạch bình tĩnh tiến lên phía trước, vững chắc đứng ở một bên, không kiêu ngạo, không siểm nịnh nhìn đám người Lục Cương.

Mắt thấy nhất định sẽ luận võ, binh

lính bên dưới lập tức lên tinh thần, thấp giọng bàn tán, nói nhất định

là vị “Bạch” đại nhân cao lớn thô kệch sẽ thắng, có người lại nói danh

tiếng của A Mạch không phải do đồn thổi mà có, nếu có thể chém chết hai

mươi ba tên thát tử, vậy thì tất nhiên cũng phải có bản lĩnh riêng. Đám

người Vương Thất, Trương Nhị Đản trong ngũ không khỏi có chút lo lắng

thay cho A Mạch, nhưng đồng thời cũng lại hy vọng A Mạch sẽ thắng, để

cho bọn họ cũng có chút mặt mũi, nhưng cũng lo rằng vóc dáng của A Mạch

thế này thì có lẽ không phải là đối thủ của Hắc Diện.

Lục Cương cười gượng hai tiếng, đưa

tay thân thiết vỗ vai Hắc Diện, cười nói: “Nếu Hắc Diện nhất định muốn

luận bàn, vậy thì đọ qua vài lượt quyền cước đi, nhưng đều là huynh đệ

trong quân, không được để người nào bị thương.”

Hắc Diện đĩnh đạc khoát tay, nói: “Đại nhân yên tâm, lão Hắc trong lòng đều biết.”

Ai ngờ A Mạch lại hai tay ôm đao, cao giọng nói: “Bẩm đại nhân, A Mạch sẽ không so quyền cước.”

Lời này vừa nói ra, tất cả nhất thời

tĩnh lặng, Hắc Diện đột nhiên hắc hắc nở nụ cười, cố ý khiêu khích A

Mạch: “Ngọc Diện tiểu la sát, ngươi không so quyền cước, vậy định so cái gì? Chẳng lẽ là thêu hoa?”

Lập tức cả đám người liền bộc phát ra một trận cười to, A Mạch vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, chờ tiếng cười dưới

đài nhỏ dần, mới lạnh lùng nói: “Làm đại nhân phải thất vọng rồi, A Mạch cũng sẽ không thi thêu hoa. A Mạch chỉ biết giết người, đao ở trong tay của A Mạch không phải dùng để hoa chân múa tay, mà chỉ dùng để giết

người.”

Mọi người nghe vậy liền sửng sốt, đều bị sát khí trong lời nói của A Mạch ép cho cứng người lại. Lục Cương

phản ứng đầu tiên, mặt đanh lại, lên tiếng mắng: “Vô liêm sỉ, dám cùng

trưởng quan nói như vậy sao! Gia gia ngươi, còn không lôi hắn xuống cho

ta, con mẹ nó, ta xem hắn đúng là nhàn rỗi quá rồi. Đi mau, đi mau, con

mẹ nó, giải tán hết cho ta, còn đứng đó làm gì, đứng làm gì! Thát tử còn không biết khi nào thì sẽ đến, tướng quân đã giao phó, con mẹ nó, nếu

thát tử mà lọt qua được núi Tây Trạch của chúng ta, thì tất cả đem đầu

đi mà gặp tướng quân!”

Lục Cương vung tay lên, thân binh

liền đẩy A Mạch phủ phục xuống, A Mạch không cầu xin tha thứ, cũng không giãy dụa, chỉ trầm mặc ở đó. Trong lòng Lục Cương càng tức giận, thầm

nghĩ phải làm thế nào với thiếu gia này đây, tướng quân cũng không nói

là sẽ để hắn ta quay về, chẳng lẽ để lại và phải cung kính với hắn sao?

Anh ta đi vòng vo tại chỗ hai vòng, cuối cùng tức giận mắng: “Được rồi,

được rồi, thả hắn ta ra, cho hắn mang theo vài người đi ra ngoài núi

cảnh giới, không được để cho thát tử tiến vào.” Nói xong lại trừng mắt

nhìn gã đội trưởng đội hai, tức giận nói: “Con mẹ nó, cũng đừng để cho

lão tử biết được kẻ nào giở trò quỷ sau lưng lão tử!”

Viên đội trưởng trực tiếp quản lý A

Mạch thấy thế, vội vàng đánh mắt về hướng A Mạch, cho nàng về đơn vị.

Hắc Diện bị câu nói vừa rồi của A Mạch làm cho mất hết cả mặt mũi, vốn

không muốn từ bỏ ý đồ, nhưng thấy Lục Cương đang vô cùng tức giận thì

cũng biết là không nên trở mặt cùng Lục Cương, dù sao chức vị của Lục

Cương cũng là chính quan, mà anh ta lại là cấp phó. Cho nên mặc dù biết

rõ Lục Cương che chở cho tên tiểu bạch kiểm kia, nhưng cũng đành phải

tạm thời bỏ qua, nhưng cũng nhớ kỹ khẩu khí này của nàng.

A Mạch trở lại đội ngũ, trên khuôn

mặt mặc dù vẫn bình tĩnh, nhưng trong tâm tư thì lại vô cùng kinh hoàng, cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn, không biết từ khi nào mà sau

lưng đã toát ra một thân mồ hôi lạnh. May mà nàng thành công, nếu không

thì không biết sẽ xảy ra kết cục gì. Giờ nghe Lục Cương cho nàng mang

binh xuống núi cảnh giới, nàng liền cảm thấy vô cùng khoan khoái mà dẫn

mấy người trong ngũ xuống núi đi gác.

Sau khi Thương Dịch Chi dẫn binh lui

về hướng tây, Chu Chí Nhẫn từng phái kỵ binh truy kích, lại trúng phải

mai phục của Thương Dịch Chi, kỵ binh tổn hại không ít. Sau lại cảm thấy trong tay Thương Dịch Chi chẳng qua chỉ có hơn hai vạn người, cũng

chẳng làm nên đại sự gì, cho nên cũng không quá chú ý nữa, toàn tâm tiếp quản Dự Châu, một lòng một dạ chuẩn bị quay lại tấn công Thái Hưng, chỉ cần chiếm được thành Thái Hưng, thì toàn bộ vùng Giang Bắc chính là vật nằm trong lòng bàn tay. Kế hoạch ban đầu của bọn họ là hạ Dự Châu

trước, sau sẽ lấy Thái Hưng. Dựa theo kế hoạch sớm định ra thì Trần Khởi sẽ lãnh binh từ Tĩnh Dương tới Dự Châu, Chu Chí Nhẫn đồng thời từ vùng

thượng Bắc tiến đến, đại quân khép lại, nhanh chóng đánh hạ Dự Châu.

Nhưng không ngờ khi thực thi kế hoạch lại có đột biến. Tại Dã Lang Câu, A Mạch đột nhiên xuất hiện, khiến tâm thần Trần Khởi đại loạn, đến nỗi

đại bại ngoài ý muốn phải chạy về Tĩnh Dương. Nơi này Chu Chí Nhẫn do có Thạch Đạt Xuân phản quốc dâng thành mà không tốn chút công sức nào

chiếm được Dự Châu, cho nên nhắc tới thế sự cũng thấy thật nực cười.

Về sau, Trần Khởi chỉnh đốn lại binh

Bắc Mạc, chia đại quân thành ba đường đến hội ngộ ở Dự Châu. Trần Khởi

biết Thương Dịch Chi đã quyết đoán đưa quân theo hướng Tây tiến lên dãy

núi Ô Lan, sắc mặt rất không tốt, có chút không vừa ý hỏi Chu Chí Nhẫn:

“Trong tay ngài có vô số kỵ binh, sao còn thả cho Thương Dịch Chi vào

được núi Ô Lan?”

Chu Chí Nhẫn thân là danh tướng Bắc

Mạc, thành danh đã hai mươi mấy năm, hiện tại trước mặt bao nhiêu vị

tướng lãnh trong quân, lại bị Trần Khởi, một chủ soái còn trẻ tuổi như

vậy, hỏi không một chút khách khí, trên mặt liền có chút không nhịn

được. Ông ta còn chưa kịp trả lời, chợt nghe thấy một tướng quân đương

tuổi thanh niên đứng bên cạnh đột nhiên cười nhạo một tiếng, nói: “Việc

này chẳng thể trách Chu lão tướng quân được, Thương Dịch Chi quỷ kế đa

đoan, hai vạn kỵ binh của Phó Hướng không phải đều bị hủy ở trong tay

của anh ta sao? Nếu không thì đâu có trận phục kích ở Dã Lang Câu, nên

việc không nghĩ tới anh ta sẽ tiến lên núi Ô Lan thì cũng tính làm cái

gì, ngài nói có đúng không, đại soái?”

Người vừa nói chuyện tuổi không lớn,

chắc cũng chỉ hơn hai mươi, trên mặt là một biểu tình tựa tiếu phi tiếu, đuôi lông mày khẽ nhếch lên thật ngả ngớn, chính là người đã giết chết

mười lăm vạn biên quân Nam Hạ, Sát tường Thường Ngọc Thanh!