A Mạch Tòng Quân

Chương 26: Lên chức

Hai ngày sau, vết thương trên chân A

Mạch đã tốt lên rất nhiều, nên không muốn tiếp tục ngồi trên xe với Từ

Tĩnh nữa. Chiến mã của nàng đã sớm chết ở Dã Lang Câu, trong quân lại

không thừa con chiến mã nào để cấp cho nàng, nếu xuống xe cũng chỉ có

thể đi bộ cùng binh lính. Hai ngày nay, tâm tình Từ Tĩnh rõ ràng là

không tốt, nghe A Mạch nói muốn xuống xe, liền đảo cặp mắt trắng dã,

không âm không dương nói: “A Mạch, ngươi đáng lẽ phải hiểu rõ rồi mới

đúng chứ, ngồi xe la tốt như thế lại không chịu ngồi, khi không lại đi

luyện chân? Cẩn thận miệng vết thương của ngươi mà vỡ toác ra, lúc đó

thì hay cho ngươi rồi.”

Đã lâu rồi ông ta không sử dụng động

tác trợn mắt như thế này với nàng, nay lại làm như vậy khiến A Mạch

không khỏi cảm thấy có chút thân thiết, giống như khi hai người cùng đi

đến Thanh Châu, khi ấy, Từ Tĩnh luôn trợn mắt lên, rồi dùng ngữ điệu

không âm không dương nói chuyện với nàng.

A Mạch cười cười, đột nhiên đưa tay

vỗ vỗ vào vai Từ Tĩnh, sau đó không để ý đến sự kinh ngạc của ông ta

liền nhảy xuống xe. Nàng quyết định đi trước khi Thương Dịch Chi cho

người tới đưa tin, dù sao nàng cũng là thân vệ của anh ta, hiện tại

thương thế đã bình phục tương đối tốt rồi, tất nhiên là phải đến chỗ chủ soái nói một tiếng. Giờ đã quá trưa, đại quân đã dừng lại, các binh

lính ở các doanh đang nấu cơm, trên đường đi, A Mạch đi đến đâu cũng

thấy có binh lính đứng dậy cung kính hướng về phía nàng hành lễ. A Mạch

trong lòng kinh ngạc, song cũng không hỏi mọi người vì sao lại hành lễ

với nàng, chỉ áp chế nghi vấn trong lòng, giữ sắc mặt bình tĩnh, nhất

nhất gật đầu đáp lễ.

Trương Sinh đang cùng hai thân vệ

nhóm lửa nấu cơm, thấy A Mạch đến thì rất cao hứng, đưa củi lửa cho thân vệ đứng bên cạnh, tiến lên chào hỏi, nhưng ngoài há miệng thở dốc ra

thì không biết nên xưng hô với A Mạch như thế nào. Nếu vẫn gọi là A Mạch thì dĩ nhiên là không thích hợp, nhưng nếu không gọi là A Mạch thì biết gọi là gì bây giờ? A Mạch hiện tại chưa được thăng quan, không thể xưng hô là “Đại nhân” được. Hay gọi là Mạch đại ca? Cũng không được, người

này rõ ràng ít tuổi hơn mình. Miệng Trương Sinh hết đóng lại mở, có chút mất tự nhiên cười nói: “A Mạch, sao ngươi lại đến đây, cái chân bị

thương đã khỏi chưa?”

“Không còn đáng ngại nữa.” A Mạch nói, quay đầu nhìn lướt qua bốn phía.

Trương Sinh nhìn thần sắc A Mạch,

biết nàng tìm Thương Dịch Chi, liền cười nói: “Ngươi tìm tướng quân?

Ngài nói đi phía trước xem xét một chút, một lúc nữa sẽ trở lại, ngươi

chờ một lát đi.”

A Mạch ngượng ngùng cười cười, rồi

khẽ gật đầu, thấy Trương Sinh lại bước qua nấu cơm, liền đi theo ngồi

xổm xuống bên cạnh bếp, tùy ý nói: “Trương đại ca, ta giúp ngươi nhóm

lửa.” Không ngờ Trương Sinh lại vội vàng xua tay nói: “Cũng không dám

xưng là đại ca, nếu ngươi không ngại, gọi ta là lão Trương là tốt rồi.”

A Mạch liên tưởng đến tình cảnh dọc

theo đường đi, liền dừng động tác lại, ngẩng đầu vô tội nhìn Trương

Sinh, hỏi: “Sao Trương đại ca lại nói chuyện như vậy? Trong lòng A Mạch

thực không rõ.”

Trương Sinh nghe A Mạch nói như vậy,

không tiếp lời nàng, chỉ liếc liếc mắt nhìn bốn phía, rồi nhỏ giọng hỏi: “A Mạch, ngày ấy tại Dã Lang Câu ngươi thực sự chém được nhiều thát tử

như vậy à?”

“Bao nhiêu?” A Mạch khó hiểu.

“Trong quân đồn rằng ngày đó ngươi

chém tổng cộng được hai mươi ba tên thát tử, đều truyền đi khắp nơi rồi, hiện tại ngươi chính là anh hùng hảo hán trong quân đội của chúng ta,

cho dù là ai đi chăng nữa, khi nghe xong chuyện này đều phải giơ ngón

tay cái lên bái phục. Ngay cả biệt danh cho ngươi cũng có, là “Ngọc diện Diêm La”, nghe nói là gặp người giết người, gặp phật giết phật.”

A Mạch nghe mà choáng váng, nhất thời không thể nói gì, chỉ ngơ ngác cầm khúc củi trong tay mà quên cả việc

cần phải cho thêm vào bếp. Nàng chẳng qua chỉ là ở trên xe của Từ Tĩnh

nghỉ ngơi vài ngày, không ngờ chính mình đã trở thành một nhân vật anh

hùng trong quân đội Nam Hạ. Chém hai mươi ba tên giặc? Tuy rằng nàng

cũng không nhớ rõ mình rốt cuộc giết bao nhiêu lính Bắc Mạc, nhưng tuyệt đối không thể đến con số hai mươi ba. Hai mươi ba ư? Vậy mà họ cũng dám dựng thành truyện, lại còn sửa sang đánh bóng lại nữa chứ. Bọn họ nghĩ

người Bắc Mạt là cái gì? Rau cải trắng sao? Dễ chém như vậy sao? Còn

nữa, sao nhất định phải gọi là “Ngọc diện Diêm La”? Diêm La thì Diêm La, sao còn thêm hai chữ “ngọc diện” vào làm chi nữa? Nghe thế nào cũng

giống một nhân vật càn quấy trong chuyện xưa mà mẫu thân kể cho nàng lúc bé vậy?

“Này?” Trương Sinh thấy A Mạch ngồi

im nửa ngày không nhúc nhích, nhịn không được liền gọi nàng một tiếng. A Mạch lúc này mới bừng tỉnh, hướng về phía Trương Sinh miễn cưỡng cười

cười: “Trương đại ca, không dám gạt ngươi, ta có chém chết vài tên thát

tử nhưng tính kiểu gì cũng không được hai mươi ba tên đâu.”

“Hử!!!” Trương Sinh thấy A Mạch thế

nhưng lại đem tình hình thực tế nói cho anh ta biết, chứng tỏ thật sự

coi anh ta là huynh đệ tốt, trong lòng thấy thật cảm động, lập tức thực

lòng vì A Mạch mà tính toán, chạy nhanh tới ngăn A Mạch lại, hạ giọng

nói:“A Mạch, ngươi cũng thật là, những lời như vậy đâu thể tùy tiện mà

nói ra như vậy được, đây chính là cơ hội để cho ngươi nổi danh, chỉ có

kẻ ngốc mới tự mình đi nói toạc ra như thế.”

Thần sắc A Mạch có chút do dự, xem ra là vẫn còn muốn cùng Trương Sinh tranh cãi vài câu, vừa mới vươn cổ lên định nói, lại thấy Trương Sinh nói tiếp: “Cho dù sau này có người hỏi,

ngươi chỉ cần cười mà không nói gì là được, không thừa nhận cũng không

phủ nhận, đến lúc đó cho dù thế nào cũng không can hệ gì đến ngươi.”

Thấy Trương Sinh một mực có ý tốt, A

Mạch cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng. Thầm nghĩ, ta đối với con số hai

mươi ba này cũng không có ý kiến gì, ta chỉ có ý kiến đối với cái danh

hiệu “Ngọc diện la sát” mà thôi. Đúng lúc nàng đang cúi đầu cân nhắc,

đột nhiên nghe thấy tiếng của Thương Dịch Chi ở sau lưng: “Trương Sinh,

cơm chín chưa? Mau đem lên đi.”

Trương Sinh lên tiếng, vội vàng đem

đồ ăn trong nồi ra. Thương Dịch Chi ăn uống rất đơn giản, cũng chỉ là

bánh bao như những binh lính khác, duy nhất là có thêm một đĩa dưa muối

nhỏ. A Mạch theo Trương Sinh đứng lên, quay người hướng về phía Thương

Dịch Chi hành lễ nói: “Tướng quân.”

“A Mạch?” Thương Dịch Chi dùng thần

sắc bình thản nhìn lướt qua nàng một cái, lấy nước do thị vệ mang lại

rửa tay, rất tùy ý hỏi: “Vết thương thế nào rồi?”

“Đã tốt lắm rồi.” A Mạch khom lưng nói.

Thương Dịch Chi lại hỏi: “Nghe nói ngươi chém chết hai mươi ba tên thát tử?”

A Mạch nhất thời không biết nên trả

lời như thế nào, đến lúc đang định nói thật với anh ta thì chợt nghe

thấy Thương Dịch Chi nói tiếp: “Trong quân pháp của Đại Hạ có quy định:

Phàm là binh sĩ, giết được năm kẻ địch, thăng lên chức ngũ trưởng; nếu

giết được hai mươi kẻ địch thăng làm đội trưởng, ban thưởng bốn tước một cấp. Ngươi lại là thân binh của ta, theo lý mà nói thì nên lên tới chức đội trưởng ban thưởng một cấp.” Thương Dịch Chi dừng lại một chút, lại

nói tiếp: “Song ngươi cũng không tuân theo quân lệnh trên chiến trường,

theo luật nên chém, nhưng lần này quân ta chiến thắng, thưởng phạt cần

phân minh, thấy ngươi lập công lớn nên có thể không giết, nhưng không

thể không phạt, cho nên trước hết không ban thưởng thêm một cấp, chỉ

phong làm Ngũ trưởng, thế nào? Có oán hận gì không?”

A Mạch sợ tới mức toàn thân toát mồ

hôi lạnh, nghe Thương Dịch Chi hỏi, vội vàng cẩn thận trả lời: “A Mạch

không hề có nửa câu oán hận. Đa tạ tướng quân không giết.”

Thương Dịch Chi thấy A Mạch khẩn

trương, khóe miệng run run, nói: “Vậy là tốt rồi, Lục Cương hiện đang

thiếu một vị trí Ngũ trưởng, ngươi đi tìm hắn để bổ sung vào chỗ thiếu

đi. Làm việc cho tốt.”

A Mạch luôn mồm đồng ý, thấy Thương

Dịch Chi bắt đầu cúi đầu ăn cơm, không để ý đên nàng nữa, vội cáo từ lui xuống, định rằng về nói với Từ Tĩnh một tiếng, sau đó đi gặp Lục Cương

báo danh. Nàng đoán không ra tâm tư của Thương Dịch Chi, không biết anh

ta vì sao phải làm ra cái chuyện nửa minh bạch, nửa mờ ám này với nàng.

Việc đã tới nước này thì cũng chỉ có thể đi từng bước xem từng bước vậy, chỉ là vừa mới nghĩ đến việc trở về bộ binh doanh, A Mạch liền có chút

co đầu rụt cổ, may là lần này không phải lại làm một tên tiểu binh ở

tầng lớp dưới cùng nữa, Ngũ trưởng tuy là chức quan thấp nhất trong

quân, nhưng tốt xấu gì cũng là một chữ “Quan”, vì thế nhất định không

thể làm hỏng chuyện như lần trước được.

Còn chưa đi đến cỗ xe của Từ Tĩnh, A

Mạch chợt nghe thấy âm thanh xôn xao phía trước, chỉ thấy một gã kỵ binh từ xa đang cưỡi ngựa phi đến, không để ý đang ở trong đại doanh, vẫn

thẳng tay ra roi giục ngựa, phi thẳng đến doanh trướng của Thương Dịch

Chi. A Mạch chau mày lại, cưỡi ngựa trong doanh trại là phạm vào quân

pháp, không biết đã xảy ra chuyện gì khiến cho tên kia kỵ binh kia nóng

vội như thế.

Từ Tĩnh đang ăn cơm ở bên ngoài xe

cũng nhìn thấy tên kỵ binh kia phóng ngựa chạy qua, ông ta đứng dậy ngẩn người, thần sắc trên mặt thay đổi liên tục, đột nhiên đánh rơi chiếc

bánh bao trong tay xuống đất, bước nhanh về hướng doanh trại của Thương

Dịch Chi.

Đúng lúc A Mạch trở về, vừa vặn đụng phải Từ Tĩnh. “Tiên sinh!” A Mạch kêu lên.

Từ Tĩnh làm sao còn có tâm tư mà quan tâm đến nàng, tùy tiện xua tay một cái rồi quay đầu rời đi. A Mạch ngẩn người nhìn về hướng Từ Tĩnh đang bước vội tới, tựa hồ cảm thấy có chỗ

nào đó không thích hợp. Tuy rằng vừa rồi Từ Tĩnh đi rất vội vàng, nhưng

nàng lại không thấy trên mặt ông ta lộ ra một tia kinh hoàng nào, ngược

lại là trong ánh mắt lóe tinh quang, như là chuyện mà mình đã đợi từ rất lâu rồi, cuối cùng cũng đã xảy ra.

A Mạch tự cười giễu cợt, nàng hiện

tại chỉ là một gã quan có địa vị thấp nhất, đại sự trong quân làm sao

đến lượt nàng tham gia nghị luận? Hay là cái gì cần làm thì cứ đi làm đi thôi. Nàng cười lắc lắc đầu, nói với thị vệ bên người Từ Tĩnh vài câu

để nhắn lại cho Từ Tĩnh rồi đến bộ binh doanh báo danh.

Lục Cương thấy A Mạch lại quay trở

lại, thần sắc trên mặt phức tạp đến cực điểm, anh ta thật sự không thể

hiểu được, tiểu tử này vì sao lại đến ngụ tại bộ binh doanh của mình?

Hắn không phải là cục cưng của tướng quân sao? Hắn không phải vừa mới

lập công lớn sao? Hắn không phải được gọi là “Ngọc diện la sát” sao? Từ

những điều đó mà nói, hắn đáng lẽ không nên đến chỗ của Lục Cương mới

đúng, mà lại chỉ là một tên Ngũ trưởng nho nhỏ, thế này thì anh ta biết

đối đãi như thế nào đây? Như với một Ngũ trưởng bình thường ư, nhưng hắn tuyệt đối không bình thường. Như với một thiếu gia ư? Nhưng hắn cũng

không phải xuất thân từ nhà quyền quý.

A Mạch cười như không cười nhìn Lục

Cương, thấy mọi cảm xúc mê hoặc cùng khó xử đều hiện lên trên mặt anh

ta, liền cung kính cười nói: “Lục đại nhân, A Mạch đến gặp ngài để báo

danh.”