Phượng Kinh Thiên

Chương 157: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn (1)

Động tác tìm rơm củi của Chu Thanh Sắc chợt khựng lại, hắn làm như không có chuyện gì xảy ra mà nói: “Nương có trách hài nhi không?” Vốn dĩ, hắn muốn giúp đỡ người muội muội chưa từng gặp mặt của hắn, thuận đó thử đọ sức cùng Sở Tuyệt một phen, giành lại toàn bộ lãnh thổ vốn có của nước Chu trước thời chiến.

Sau khi đổ đầy nước vào nồi, Ninh thị mới khẽ thở1dài nói: “Thanh Nhi, con chắc cũng hiểu rõ, chỉ cần con rời khỏi nơi này nửa bước thì rất khó để quay đầu lại. Hơn nữa, có thể tình nghĩa thuần khiết, tốt đẹp giữa con và thái tử cũng sẽ bị hủy hoại.”

“Nương biết con không muốn vì bản thân mình mà khiến Lam công chúa phải đi hoà thân. Nhưng con cũng thấy rồi đó, thái tử thực ra không phản đối chuyện này, thái tử8tới tìm con không phải vì muốn phá bỏ chuyện hoà thân mà là muốn con nghĩ cách thay đổi người đi hoà thân mà thôi.”

“Nương, bây giờ bên ngoài đã nổi phong ba bão táp rồi. Sau khi hòa thân, nước Sở và nước Chu nhất định sẽ khởi binh đánh nước Đại Nguyên.”

Ninh thị nhíu mày nhưng không lên tiếng.

Chu Thanh Sắc thở dài nói: “Thứ nhất, nước Đại Nguyên từ lâu đã không chinh chiến mà2chỉ một mực phòng ngự, không hề tiến công nên đã mất thế chủ động vào tay Sở Tuyệt. Thứ hai, Nguyên Hạo Thiên dựa vào ngoại thích mới có thể giành được phần thắng mà đăng cơ hoàng đế, nhưng trong mười năm đầu đăng cơ, quyền lực trong triều đình dường như đều bị ngoại thích thao túng. Mặc dù, ông ta đã diệt sạch ngoại tộc, nhưng cũng mới chỉ được thời gian vài năm, ông4ta lại nắm giữ Kinh thành, thế lực địa phương đều chia năm xẻ bảy. Thứ ba, thủ đoạn của ông ta đối với Lưu Thị quả thực quá hung hăng tàn bạo, đã khiến cho các thị tộc khác vừa sợ sệt vừa lo ngại. Cách hành sự của Nguyên Hạo Thiên quá tàn nhẫn, để cưỡng ép người khác tuân theo ý ông ta trong thời gian ngắn, ông ta chỉ có thể dùng cường quyền lấy đi máu tươi của hàng loạt người để trấn áp họ. Ngoài mặt, ông ta khiến nước Đại Nguyên khiếp sợ mà tuân theo, nhưng sự thực bên trong lại khiến lòng dân bất an, lòng quân bất ổn.”

“Nước Đại Nguyên vốn phát triển phồn thịnh, binh mạnh ngựa nhiều, mặc dù khả năng chiến đấu chưa phải là lão luyện, nhưng cũng sẽ kháng cự lại được sự tiến công của nước Sở.” Mi tâm Ninh thị nhíu lại.

“Nương, phong cách hành sự trước giờ của Nguyên Hạo Thiên là diệt cỏ tận gốc, người muốn ông ta chết e là không ít. Nếu như nước Sở và nước Đại Nguyên bùng nổ chiến tranh, thì những kẻ thù của ông ta sẽ nhân cơ hội phát động nội chiến, loạn trong giặc ngoài. Đến lúc ấy, tình hình sẽ vô cùng bất lợi, Nguyên Hạo Thiên cũng khó mà kiểm soát toàn cục được.” Mặc dù, nước Chu cách nước Đại Nguyên rất xa nhưng một khi nước Sở thôn tính nước Đại Nguyên, số phận của nước Chu không cần nghĩ cũng đoán được.

Ninh thị ngẩn người, thật lâu sau mới dửng dưng nói: “Cho nên phụ hoàng con mới tương kế tựu kế, lợi dụng việc nước Sở đề nghị hoà thân để ép con ra tay? Chỉ cần thái tử làm theo những gì con nói, dâng tấu chương từ chối hoà thân thì con trốn cũng không được nữa?”

Chu Thanh Sắc bất đắc dĩ nói: “Các vị hoàng đệ tuổi vẫn còn nhỏ, thái tử chỉ có thể cố giữ lấy cái danh phận thái tử ấy mà thôi, còn đại hoàng huynh lại là người không có tài cán gì, hoàng thượng chỉ đành ra chủ ý đánh động đến hài nhi.”

“Ta vẫn còn chưa chết, năm đó ông ta đã chấp thuận với ta rằng, chỉ cần con không bằng lòng thì cả đời này, ông ta không có quyền bắt ép con làm bất cứ chuyện gì.” Nếu không vì lời hứa này của ông ta, bà sớm đã dẫn Thanh Nhi lên núi ẩn cư, há còn ở lại trong hoàng cung này?

“Thanh Nhi, ngày mai con mau rời khỏi hoàng cung. Trời cao đất rộng, con hãy tự lựa chọn con đường cho riêng mình.” Ninh thị đột nhiên nói.

Chu Thanh Sắc chau mày: “Nương...”

Ninh thị giơ tay ngăn lại lời hắn định nói: “Đây mới chỉ là phong ba bão táp, trời xanh thì không thể nào thay đổi trong một sớm một chiều, con hãy ra ngoài đi đây đi đó để trải nghiệm mọi thứ. Đến lúc đó, nếu nước Chu thật sự lâm vào thế nguy nan và con vẫn không thể buông bỏ được, khi ấy nương sẽ không ngăn cản con nữa.”

Chu Thanh Sắc kinh ngạc nhìn bà.

Ninh thị cười khổ: “Mặc dù, nương luôn mong muốn con sẽ sống một cuộc sống bình dị, giản đơn nhưng nương cũng không mong muốn tước đoạt sự lựa chọn của con. Nương sẽ để con tự mình chọn lựa.”

“Nương, hài nhi hiểu rồi.”

“Con hiểu được là tốt.” Gương mặt nghiêm trọng của Ninh thị dần dần trở nên dịu dàng, bà khẽ thở dài: “Bất luận con chọn lựa sống một cuộc đời như thế nào thì cũng nhớ kĩ, nương đối với sự lựa chọn của con trước sau như một.”

Khoé miệng Chu Thanh Sắc mím lại: “Nương, nếu như cả đời này con cũng không tìm được người con gái mà con thật lòng thật dạ yêu thương như lời nương nói, thì phải làm sao đây?”

Ninh thị híp mắt, cười một cách đầy ẩn ý: “Con thấy sao?”

Chu Thanh Sắc gật đầu rất chậm rãi: “Hài nhi hiểu rồi, hài nhi nhất định sẽ không làm người thất vọng.”



“Thiếu gia, hay là chúng ta đừng đi nữa?”

Tiểu Lương Tử biết sự ngăn cản của mình không thích đáng, nhưng hắn vẫn xông thẳng lên giơ hai tay đứng chặn trước mặt Đệ Ngũ Hạo đang sắp sửa lên xe ngựa.

“Tiểu Lương Tử, ta tự biết chừng mực.” Đệ Ngũ Hạo rũ mắt xuống, nhẹ lên tiếng.

“Nhưng mà...”

“Đi thôi.” Gạt cánh tay của Tiểu Lương Tử ra, Đệ Ngũ Hạo lên thẳng xe ngựa.

Tiểu Lương Tử bị đẩy ra, ánh mắt nhìn theo thiếu gia, hắn bĩu môi một cái rồi cũng nhanh chóng phi lên theo. Mặc dù, thiếu gia nói tự biết chừng mực nhưng trong lòng chắc chắn đang lên xuống không yên, bởi chẳng ai hiểu thiếu gia nhà hắn hơn hắn cả.

Xe ngựa dừng lại tại một ngôi nhà yên tĩnh ở ngoại ô, Tiểu Lương Tử vừa thấy nơi này, mi tâm nhíu chặt lại thành một đường thẳng, trong lòng hắn cứ bồn chồn: “Thiếu gia, chúng... chúng ta trở về đi, nơi... nơi này chắc chắn có điều không ổn.” Cô gái đó giờ đã là tiểu thiếp của Đệ Ngũ Chiếu, thiếu gia lại đến đây gặp mặt nàng ta, nếu lỡ chuyện này mà truyền ra ngoài, thiếu gia chắc chắn sẽ gặp phải bất lợi rất lớn.

Đệ Ngũ Hạo nhìn ngôi nhà thanh vắng trước mắt, trong lòng có điều không yên, nhưng vẫn kiên định bước chân lên bậc thềm.

“Thiếu gia...” Tiểu Lương Tử lo lắng đến toát mồ hôi. Dù có bị đánh chết thì hắn cũng không tin thiếu gia nhà hắn và một kẻ đã xuất giá như Vương Phân lại có gian tình với nhau, nhưng với tình huống hiện tại, tội ngoại tình đã rõ rành rành ra rồi. Đây rõ ràng là một cái bẫy. Ngân Nhi đã đến cảnh báo thiếu gia, sao thiếu gia lại bỏ ngoài tai cơ chứ?

Ngân Nhi mở cửa ra thì thấy Đệ Ngũ Hạo đứng ngoài cửa, ánh mắt nàng tràn ngập nỗi thất vọng cùng sự đau lòng. Nàng đã nói rõ tiểu thư có ý muốn hại thiếu gia, không nghĩ rằng thiếu gia vẫn đến đây, thiếu gia vốn chẳng hề để tâm lời nàng nói.

“Hạo thiếu gia, mời người vào!” Ngân Nhi rũ mắt, thấp giọng nói.

Trong đại sảnh, Vương Phân nhìn thấy Đệ Ngũ Hạo bước vào, đáy mắt nàng ta lướt qua sự phức tạp nhưng rất nhanh liền biến mất, như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“A Hạo, huynh đến rồi?”

Đệ Ngũ Hạo cúi thấp rồi gật gật đầu, hắn không nói lời nào mà chỉ theo sau bước chân Vương Phân đi đến một gian phòng hoa lệ cạnh sảnh chính, trên bàn đã chuẩn bị một bàn rượu thịt.

Hai người họ cùng ngồi xuống bàn, Ngân Nhi định tiến lên rót rượu thì liền bị Vương Phân ngăn lại: “Ngân Nhi, Tiểu Lương Tử, cả hai cùng lui xuống đi.”

Ngân Nhi quét mắt nhìn Đệ Ngũ Hạo, sau đó nàng nhún gối hành lễ với nét mặt lạnh lùng: “Dạ.”

“Không được, ta... tiểu nhân cần phải hầu hạ thiếu gia.” Tiểu Lương Tử một mạch từ chối.

“Tiểu Lương Tử, ngươi lui xuống đi.” Đệ Ngũ Hạo nói.

Tiểu Lương Tử tức đến nỗi giậm chân nghe bình bịch: “Thiếu gia à...”

“Lui xuống.” Đệ Ngũ Hạo lặp lại.

Tiểu Lương Tử cắn môi, tức tối liếc xéo Vương Phân, hắn cố ý cao giọng nói: “Vậy thì tiểu nhân sẽ đứng đợi ngoài cửa, thiếu gia nếu có điều sai bảo thì chỉ cần gọi tiểu nhân một tiếng, tiểu nhân lập tức sẽ vào.”

Trong phòng, chỉ còn lại hai người ngồi đối diện với nhau. Bầu không khí dù có nhìn thế nào đi nữa cũng có điều u ám, huống hồ Đệ Ngũ Hạo từ nãy đến giờ không hề ngẩng đầu lên. Hắn cứ vẫn ngồi đấy mà trầm mặc không nói lời nào, lại càng khiến không khí trong phòng trở nên gượng gạo.

Vương Phân cầm lấy bình rượu rót đầy ly của hắn rồi lại rót đầy ly cho mình. Không có tiếng mời rượu, cũng không có bất kì âm thanh nào phát ra nữa, nàng lặng lẽ tự mình uống cạn chung rượu.