Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 697: Anh cúi đầu hôn lên ngón tay cô, giọng nói khàn khàn vừa thấp vừa trầm

Mặc Cảnh Thâm ném điện thoại di động sang một bên, ra sức nắm chặt tay Quý Noãn, càng cảm nhận được rõ ràng động tác yếu ớt của ngón tay cô.

Điện thoại còn chưa cắt đứt, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của ba nuôi A Đồ Thái: “Mr. Control, chúng ta có thể đàm phán điều kiện, xin cậu…”

Mặc Cảnh Thâm mặc kệ điện thoại, tắt máy, rồi lại nhìn người phụ nữ vẫn luôn nhắm chặt hai mắt nằm trên giường, thấp giọng gọi: “Noãn Noãn.”

Bàn tay Quý Noãn dường như có cảm giác, lại nhúc nhích hai cái trong lòng bàn tay anh. Mặc dù động tác yếu ớt, nhưng so với trạng thái không hề có một chút phản ứng cũng như không có cảm giác mấy ngày trước thì xem như đã tốt hơn gấp trăm ngàn lần.

Mặc Cảnh Thâm lập tức sai người gọi Bác sĩ Wendelll.

Sau khi chạy tới, Bác sĩ Wendelll tiên hành một loạt kiểm tra cho Quý Noãn, vui vẻ gật đầu: “Trong tiềm thức, Quý Noãn vẫn luôn cố gắng duy trì sự sống và ý chí, cô ẩy không h"ê bỏ cuộc. Thật đáng mừng là tổn thương của cô Quý không tạo thành nguy hiểm trí mạng, nhưng vẫn phải tiếp tục trị liệu nghỉ ngơi một khoảng thời gian. Tổn thương bên trong và bên ngoài đều không nghiêm trọng nữa, cũng sẽ không để lại di chứng. Tuy nhiên lúc trước não bộ cô ấy bị xuất huyết dưới nhện, mặc dù phẫu thuật thuận lợi, nhưng không thể đảm bảo tình trạng các mạch máu xuất huyết sẽ hồi phục hết. Trong thời gian ngắn chúng tôi vẫn chưa thể dự đoán rốt cuộc khi nào cô ấy sẽ tỉnh, nhưng cơ thể cô ẩy đã khôi phục ý thức tự chủ. Dù cô ẩy không tỉnh, thì khi bình phục đến mức độ nhất định, mỗi ngày có thể đưa cô Quý ra phơi nắng, tăng cường hệ miễn dịch, điều chỉnh thân thể đến trạng thái khỏe mạnh nhất.”

“Trong thời gian ngắn vẫn chưa thể đoán được thời gian hồi tỉnh là có nghĩa gì?” Mặc cảnh Thâm cau mày.

“Ý là việc này phải phụ thuộc vào chính cô ấy. Khi nào tỉnh, sau khi tỉnh lại có ảnh hưởng về phương diện nào không thì phải đợi cô ấy tỉnh lại rồi mới biết. Hẳn là Bác sĩ Tàn cũng đã nói qua với ông, tuy kiểu não xuất huyết dưới nhện này không trí mạng, nhưng xuất huyết có thể sẽ chèn ép thằn kinh não bộ, có khả năng ảnh hưởng đến trạng thái tỉnh táo sau khi cô ấy tỉnh lại. Nhưng vẫn là câu nói đó, phải đợi sau khi cô ấy tỉnh lại rồi mới biết.”

Đúng là Tần Tư Đình có nói qua, rất có thể cô sẽ bị ảnh hưởng đến trí nhớ và trạng thái tỉnh táo. Trong trường hợp máu đọng bên ngoài mạch máu thì sẽ dẫn đến tình trạng thường xuyên đau đầu.

Nhưng vấn đề bây giờ là, rốt cuộc khi nào cô sẽ tỉnh lại.

Cho đến khi Bác sĩ Wendelll đi rồi, Mặc Cảnh Thâm mới nhìn ngón tay đã trở về trạng thái bất động lần nữa của Quý Noãn. Anh tiếp tục nắm chặt ngón tay cô theo thói quen.

Chưa đến một tháng mà trái tim và sức lực Mặc Cảnh Thâm đã tiều tụy như vậy. Thế mà Quý Noãn của ba năm trước, suốt hai tháng trời chẳng thể nhìn thấy mặt anh, sau khi vất vả đợi anh tỉnh lại thì phải đối mặt với một Mặc Cảnh Thâm vời vợi xa cách. Khi đó trong lòng cô tuyệt vọng và đau khổ đến nhường nào, nhưng vẫn cố chấp kiên trì ở bên cạnh anh.

Dù trong lòng cô có điên cuồng đến đâu thì cũng bị biểu hiện bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh của cô đè ép xuống.

Lần đầu tiên, Mặc Cảnh Thâm thấy hoài nghi về những gì anh đã làm vì nghĩ sẽ tốt cho cô kia. Nếu có thể làm lại tất cả, anh sẽ ôm cô thật chặt vào lòng ngay sau khi mở mắt ra vào ba năm trước.

Anh cúi đầu hôn lên ngón tay cô, tiếng nói khàn khàn vừa thấp vừa trầm: “Đều là lỗi của anh.”

*** Một tháng sau, chuyến bay từ Los Angeles đáp xuống sân bay Hải Thành.

Mặc Cảnh Thâm bế Quý Noãn ra khỏi sân bay, nhẹ nhàng đặt cô vào trong xe, quay mặt về phía người phụ nữ vẫn luôn nhắm mắt bất động, nhỏ giọng dỗ dành: “Ngoan, chúng ta về nhà rồi. Đã bay mười mấy tiếng đồng hồ, em cần phải đến bệnh viện để Tần Tư Đình kiểm tra trước, sau khi đảm bảo mọi chuyện đều ổn thì chúng ta sẽ về Ngự Viên. Anh đã gọi đám người chị Trần trở về, mọi người sẽ ở bên cạnh em.”

Mặc Cảnh Thâm ngồi ôm cô trong xe, Thẩm Mục đến sân bay đón người cũng không nhiều lời, lái xe rời khỏi sân bay.

Quý Noãn nằm trong lòng Mặc Cảnh Thâm không hề phản kháng hay có bất cứ cử động nào. Mặc dù vài ngày trước khi trở về Hải Thành, Bác sĩ Wendelll nói cô đã khôi phục ý thức rất nhiều, chỉ là đến nay vẫn chưa hề tỉnh lại. Vết thương bị đạn bắn đã khép miệng, nhưng dù sao nội tạng cũng bị tổn thương nghiêm trọng, không thể vận động mạnh, ít nhất phải nghỉ ngơi vài tháng.

Vết thương bị đạn bắn không phải là chuyện đùa, cho dù là thành viên căn cứ XI làm nhiệm vụ ở đất nước loạn lạc phương Tây bị đạn bắn trúng chỗ hiểm thì tỷ lệ sống sót cũng rất ít ỏi. Vị trí Quý Noãn bị thương lại gần với chỗ hiểm, bảo vệ được mạng sống đã là kỳ tích lắm rồi.

Mọi thứ đều cần thời gian.

Trong thời gian chờ đợi, đối với Quý Noãn mà nói, bệnh viện Los Angeles lạnh lẽo không phải là nơi thoải mái.

Chi bằng trở về Hải Thành, để cô trở về nơi mình yêu thích nhất, được những người thân thuộc và tin tưởng nhất bầu bạn chăm sóc.

Về đến Ngự Viên, đám người chị Trần đang đứng đấy chờ, thấy Mặc Cảnh Thâm bế Quý Noãn xuống xe, họ liền vội vã ra đón.

“Ông Mặc, bà chủ, cô ấy…” Trước khi được mời về Ngự Viên, chị Trần đã từng hỏi han cặn kẽ chuyện của Quý Noãn, biết cô bị thương nặng ở Los Angeles, hơn nữa còn hôn mê một tháng thì trong lòng lo lắng không thôi.

Bây giờ rốt cuộc cũng gặp được người, nhưng lại chỉ thấy cô để mặc cho Mặc Cảnh Thâm bế, chẳng hề nhúc nhích hay có bất kỳ phản ứng nào, trong phút chốc, mắt chị đã đỏ ửng: “Bà chủ…”

Mặc Cảnh Thâm không lên tiếng, bế Quý Noãn bước vào trong.

Về tổng thể của Ngự Viên, cho dù là kiến trúc biện thự và khuôn viên hay là đồ đạc trang trí nội thất thì đều thay đổi hết, nhưng thoạt nhìn phong cách này lại phù hợp với phong cách hai người họ hơn.

Chị Trần và những người giúp việc khác đều vội vã vào theo.

Mặc Cảnh Thâm đặt Quý Noãn xuống sofa, ngón tay với khớp xương rõ ràng đan vào mái tóc dài của cô.

Sau đó, lúc Quý Noãn ngồi yên không nhúc nhích tựa lên sofa thì anh cúi người ngồi xổm trước mặt cô, nắm lấy bàn tay cô.

“Noãn Noãn, về nhà rồi.”

***

Sau khi Quý Noãn được đưa về Hải Thành, bởi vì có đám người chị Trần chăm sóc mà cuối cùng Mặc Cảnh Thâm đã gần hai tháng không để ý đến mọi sự lớn nhỏ trong công ty nay đã bắt đầu cân nhắc đến lịch trình làm việc.

Song, mỗi ngày anh đều về nhà đúng giờ, không tham dự bất kỳ cuộc xã giao nào, toàn bộ đều giao cho cấp dưới xử lý. Anh ngủ chung với Quý Noãn ở phòng ngủ chính. Ban ngày có chị Trần và người giúp việc đút cho cô ăn đúng giờ, ban đêm có Mặc Cảnh Thâm tự tay đút nước cho cô. Cho dù cô vẫn luôn hôn mê không tỉnh nhưng anh chẳng để cô phải chịu một chút ấm ức nào.

Quý Hoằng Văn và Tiêu Chấn Quân chia nhau đến thăm, nhưng đều bị chị Trần ngăn cản ngoài cửa. Không được Mặc Cảnh Thâm cho phép, bất cứ ai cũng không thể quấy rầy Quý Noãn. Nhiều ngày nay chỉ có Bác sĩ Tần là có thể thỉnh thoảng vào được Ngự Viên, nhưng phần lớn thời gian đều đến để kiểm tra cho Quý Noãn, xác định tình trạng bình phục của cô.

Trừ chuyện đó ra, những người khác đều không có cơ hội tiếp cận Ngự Viên.