Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 696: Ngón tay quý noãn đang nằm trong lòng bàn tay anh giần giật

Mặc Cảnh Thâm nhận được điện thoại bệnh viện gọi đến thì liền rời khỏi căn cứ XI, chạy thẳng đến bệnh viện.

Bác sĩ Wendelll bảo lúc Quý Noãn bị đám người Campuchia bắt đi, cô vẫn chưa qua khỏi thời kỳ nguy hiểm. Trên đường bị bắt lên xe hẳn là đã đụng đầu vào đâu đó, dẫn đến xuất huyết dưới nhện. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng khiến cho bác sĩ không thể nào dự đoán chính xác thời gian cô tỉnh lại.

Lúc Mặc Cảnh Thâm đến bệnh viện, anh vẫn mặc quần áo lúc trở về căn cứ, quần dài đen, áo thun đen. Bởi vì biết không thể dự đoán được thời gian Quý Noãn tỉnh lại, nên trên người anh là mùi vị của tăm tối và suy sụp tận cùng.

Thậm chí ngoại trừ thay quần áo tắm rửa, đã mấy ngày rồi anh chưa hề chăm chút bản thân mình. Mái tóc đen ngắn bị gió thổi rối bù, gương mặt vẫn tuấn tú, ngũ quan góc cạnh sâu sắc, nhưng âm u và xa cách hơn.

Anh đi v"ê phía phòng hồi sức cấp cứu, cách một lớp kính nhìn cảnh tượng bên trong.

Bởi vì hiện giờ Quý Noãn không thể chịu đựng nổi bất cứ một sự giày vò nào nữa, cho nên không thể chuyển đến phòng phẫu thuật để giải phẫu não, mà phải tiến hành trực tiếp tại phòng hôi sủc cẩp cứu.

Cách cửa sổ kính bảo hộ, ánh mắt Mặc cảnh Thâm nghiêm túc nhìn Quý Noãn nằm ở đó. Cho dù không c"ân đánh thuốc mê trong thời gian phẫu thuật, dường như cô cũng chẳng hê có cảm giác.

Bác sĩ đang phẫu thuật cho Quý Noãn, thỉnh thoảng bên trong lại truyền ra tiếng dụng cụ y tế va chạm, còn có hình ảnh theo dõi tim mạch, hô hấp, huyết áp, vân vân...

Mặc Cảnh Thâm đứng trên mặt đất lạnh như băng nhìn biểu đ"ô nhịp tim yếu ớt lúc có lúc không, ánh mất ẩn giấu sự cuộn trào mãnh liệt.

Lúc trở về, A K nhìn thấy Mặc cảnh Thâm với gò má lạnh lùng vẫn luôn đứng đấy thì lập tức bước nhanh qua.

A K biết tình hình sức khỏe mấy ngày gần đây của Quý Noãn rất nguy kịch, ông Mặc không thể rời khỏi, vì vậy anh kính cẩn thuật lại một ít chuyện của A Đồ Thái ở căn cứ, đoán chừng A Đồ Thái chẳng sống được mấy ngày nữa. Sau khi trình bày đơn giản rõ ràng việc xử lý đám người liên quan đến A Đồ Thái thì anh lập tức rời đi, không quấy rầy Mặc Cảnh Thâm nữa.

Hành lang bệnh viện bên ngoài phòng hồi sức cấp cứu lại trở về yên tĩnh.

Mặc Cảnh Thâm nhìn dáng vẻ không hay không biết của Quý Noãn mà chầm chậm nhấc tay, đặt lên cửa kính.

Lòng bàn tay anh dần khép lại, siết chặt thành nắm đấm, khớp xương trắng bệch.

***

Một tuần sau.

Quý Noãn vẫn chưa tỉnh, mũi cô được cắm ống dưỡng khí, mu bàn tay gắn kim tiêm. Trên mu bàn tay thương tích chồng chất, ngoài một mảng trắng bợt ra thì chỉ còn lại dấu vết xanh tím do kim tiêm để lại.

Nhưng cũng may bắt đầu từ sáng hôm nay, vết thương Quý Noãn đã khép miệng, nội tạng bị viên đạn làm bị thương đã khôi phục không ít. Mặc dù cô vẫn phải nằm trong phòng hồi sức cấp cứu, nhưng mỗi ngày đều có hai tiếng đồng hồ được phép vào thăm.

Tần Tư Đình đi vào phòng bệnh, thấy Mặc Cảnh Thâm ngồi bên gường bệnh, luôn chăm chú nhìn Quý Noãn đang hôn mê. Mấy ngày qua, cô hôn mê bao lâu, Mặc Cảnh Thâm đều ở nơi này với cô bấy lâu, giao lại tất cả công việc ở công ty cho Phó tổng giám đốc và trợ lý phụ trách. Quý Noãn không thể ăn, Mặc Cảnh Thâm cũng gần như không ăn. Thỉnh thoảng anh mới bị bọn họ ép ngồi xuống bàn ăn qua loa vài miếng.

Tần Tư Đình bước tới phía sau anh: “Điện thoại cậu để bên ngoài vang lên, tôi có nhìn thoáng qua, là nhà họ Quý ở Hải Thành gọi tới. Mấy ngày qua không có tin tức của Quý Noãn, hình như Quý Hoằng Văn có chuyện muốn tìm cô ấy.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn đồng hồ: “Đợi lát nữa tôi sẽ gọi lại cho ông ấy.”

Tần Tư Đình gật đầu: “Hiện giờ Quý Noãn đã bị thương như vậy, trước hết vẫn đừng nên báo chuyện này cho người phía Hải Thành biết, đợi tình trạng cô ấy khả quan hơn một chút hãy nói sau. Nếu không sẽ có nhiều người từ ngàn dặm xa xôi vội vã chạy đến đây, nhất là ông cụ nhà họ Mặc của cậu. Ông đã lớn tuổi rồi, biết càng ít thì càng đỡ phải lo lắng.”

Mặc Cảnh Thâm không nói gì, vẫn nhìn người nằm im không nhúc nhích hôn mê trên giường bệnh.

Biết tình trạng bây giờ của Mặc Cảnh Thâm tựa như chỉ ngồi đợi Quý Noãn tỉnh lại, những chuyện khác chẳng liên quan gì đến anh, Tần Tư Đình không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ vai Mặc Cảnh Thâm, rồi lại đưa mắt nhìn Quý Noãn đang say giấc, dường như không hề mộng mị.

Cô nằm im bất động, sắc mặt nhợt nhạt đến độ gần như trong suốt, thoạt nhìn không giống như một người thật sự tồn tại.

Mặc Cảnh Thâm nắm lấy bàn tay đầy vết bầm tím không gắn kim tiêm của Quý Noãn, siết chặt.

***

Lại nửa tháng trôi qua.

Mặc Cảnh Thâm đã được phép ngồi trong phòng bệnh mỗi ngày với Quý Noãn.

Bàn tay trắng nõn mềm mại của người phụ nữ vẫn luôn được anh nắm trong tay. Lúc này điện thoại đặt ở mép giường bỗng rung lên, Mặc Cảnh Thâm hờ hững nhìn thoáng qua rồi nâng cánh tay còn lại lên nhận điện thoại.

“Ông Mặc, sau lưng A Đồ Thái còn có một người ba nuôi mà lúc trước hắn quen ở Mexico, là một Bố già Mafia. Hơn hai mươi năm trước lão ta cũng đã trà trộn trong các nước chiến loạn trên thế giới. Mấy năm gần đây thế lực ông ta bị phân chia quá nửa, đám đàn em và tài sản còn sót lại không đủ để bọn chúng chống đỡ, cho nên mới phái A Đồ Thái nghĩ mọi cách moi ra nguồn gốc đường dây của số súng ống đạn dược bí mật từ chỗ ông hòng chiếm đoạt mấy tỉ tiền bẩn kia. Hiện tại chúng ta đã tìm ra được ba nuôi của A Đồ Thái, lão ta tuổi già sức yếu, đang nằm chờ chết trong bệnh viện bởi vì mấy tháng trước khám ra bệnh ung thư gan. Thấy A Đồ Thái ra quân bất lợi nên đám đàn em của lão ta đã chạy sạch. Bên cạnh lão ta chỉ còn lại mười mấy người, nhưng hiện nay đã bị chúng ta khống chế. Lão ta muốn gọi điện thoại cho ông, ông có muốn nhận không?”

Mặc Cảnh Thâm lãnh đạm nói: “Người sắp chết rồi, còn muốn nói cái gì?”

Đối phương đưa điện thoại giao cho ba nuôi A Đồ Thái. Tiếp theo, ở đầu dây bên kia vang lên âm thanh yếu ớt già cỗi: “Mr. Control, nhiều năm trước tôi đã từng qua lại với cậu, chỉ là khi đó cậu không tra ra tôi. Không ngờ bây giờ đứa con trai nuôi duy nhất của tôi lại rơi vào tay cậu.”

Mặc Cảnh Thâm không lên tiếng, chỉ chậm rãi vuốt ve bàn tay Quý Noãn, dịu dàng phủ lên mỗi ngón tay của cô, như muốn sưởi ấm ngón tay lạnh băng

“Mr. Control, Trung Quốc có một câu nói gọi là lấy trứng chọi đá, tôi biết tình hình hiện giờ của chúng tôi như vậy hoàn toàn không có tư cách đàm phán điều kiện với cậu, nhưng tôi không có con, A Đồ Thái lại là đứa con trai nuôi duy nhất của tôi, mấy năm qua nó đều trung thành hiếu thảo đi theo bên cạnh tôi. Tôi bằng lòng lấy hết tài sản còn lại chuyển cho các cậu, chỉ xin các cậu có thể bỏ qua cho nó. Hiện giờ tôi muốn biết, rốt cuộc cậu đã làm gì con của tôi rồi?”

Đáy mắt Mặc Cảnh Thâm đen kịt lạnh băng, anh khinh khỉnh cười khẩy: “Đáng lý ông nên hỏi, tôi muốn xử lý các người thế nào.”

Lời nói này chứng tỏ anh vốn không định thả người, hơn nữa rõ ràng còn có ý xử lý sạch tất cả bọn chúng từ trên xuống dưới. Trong nháy mắt, đối phương ở đầu dây bên kia điện thoại trở nên yên lặng. Mặc Cảnh Thâm đang định tiếp tục nói gì đó, thì bỗng nhiên ánh mắt Mặc Cảnh Thâm khựng lại. Anh rũ mắt nhìn ngón tay của Quý Noãn giần giật trong lòng bàn tay mình.