Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 642: Mặc tổng, anh không sao chứ?

MẶC TỔNG, ANH KHÔNG SAO CHỨ?

Từ lúc Quý Mộng Nhiên bắt đầu bị vạch trần và bị các phóng viên bao vây thì Quý Noãn vẫn không lên tiếng, cứ như cô chẳng liên quan gì đến buổi họp báo này vậy.

Quý Mộng Nhiên nhìn thấy những cái máy quay liên tục chĩa vào mình, bèn tức giận giơ tay đẩy ra. Phóng viên đứng gần cô ta nhất nghiêm mặt nói: “Cô Hai Quý, mấy cái máy quay này của chúng tôi không rẻ đâu, làm hỏng là cô chuẩn bị đền máy mới cho chúng tôi đấy.”

Phóng viên vừa nói vừa cố ý đưa micro đến miệng Quý Mộng Nhiên: “Đừng trừng mắt nhìn chúng tôi như thế, nếu cô đã vu oan cho chị mình thông qua phương tiện truyền thông, bây giờ bị truyền thông bao vây chẳng lẽ không phải là chuyện dĩ nhiên sao?”

Khả năng quấy rầy người khác của phóng viên vốn đã rất lợi hại, giờ phút này lại càng vì chân tướng rõ ràng mà muốn trả thù, vây chặt lấy Quý Mộng Nhiên.

Từ đầu đến cuối Quý Noãn không nói một lời, chỉ lạnh nhạt nhìn về hướng kia với vẻ mặt mỉa mai.

Một giây sau, Quý Mộng Nhiên lại đẩy mạnh micro ra, cau có giật lấy micro định đập thẳng vào mấy cái máy quay kia: “Hỏng thì hỏng, tôi vẫn chưa đến mức ngay cả mấy cái máy quay cũng không đền nổi.”

Nhưng, thay vì nói cô ta muốn đập máy quay, chi bằng nói cô ta muốn tiêu hủy những chứng cứ trong ngày hôm nay.

Ngay lúc Quý Mộng Nhiên định bỏ đi, Quý Noãn ở phía trước lại bình tĩnh nói: “Nếu cần, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể phối hợp quay lại lần nữa.”

Nghe thấy câu này của Quý Noãn, động tác vung tay của Quý Mộng Nhiên liền khựng lại.

Những tấm ảnh gốc kia đều nằm trong tay Mặc Cảnh Thâm, dù hôm nay những cái máy quay trong hội trường này đều bị đập hết, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại lần nữa.

Quý Mộng Nhiên tức đến đỏ mắt, đảo mắt nhìn Quý Noãn vẫn ngồi trên ghế sofa trên sân khấu, một tay chống cằm nhìn về phía này, nhưng vẻ mặt lại vô cùng tẻ nhạt.

“Nếu cô Hai Quý không hài lòng với buổi họp báo hôm nay, chi bằng cô quay đoạn tiếp theo đi, tôi cho cô cơ hội cuối cùng để chính thức giải thích cho rõ về những tấm ảnh đã qua chỉnh sửa đủ để đánh lừa dư luận và mục đích thật sự của cô.” Bất cứ ai cũng cảm nhận được sự rét lạnh xâm nhập vào xương cốt trong giọng điệu lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm.

Tình huống ở trước phòng đa phương tiện hiện giờ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Bởi vì lời nói của Mặc Cảnh Thâm mà những người kia càng lúc càng tới gần Quý Mộng Nhiên, một mực yêu cầu cô ta nói rõ mục đích và suy nghĩ của mình khi làm như vậy.

Còn có thể có mục đích gì chứ? Rất nhiều thứ đã biến thành lý do rõ rành rành dưới sự thúc đẩy của Mặc Cảnh Thâm. Giờ phút này, những người xem buổi họp báo qua mạng cũng đang mắng chửi Quý Mộng Nhiên.

Trên gương mặt Quý Mộng Nhiên là màu sắc trắng bệch, cùng sự hoảng loạn mà Quý Noãn chưa từng thấy.

Dường như đã hoảng loạn đến tột độ, lại bị những người này dồn đến đường cùng, cô ta muốn nổi giận mà không dám, gần như không kiềm chế nổi bờ vai run rẩy.

Cô ta cố sức nắm chặt lấy tay mình, suýt không giữ được sự tỉnh táo: “Một người đáng lẽ không nên mang họ Quý sắp cướp đi gia sản của Quý thị chúng tôi, tôi không cam lòng nên cố gắng làm gì đó để đấu tranh cho lợi ích của riêng mình mà thôi. Chuyện đã đến nước này, tôi không còn gì để nói.”

Lúc này Quý Mộng Nhiên chẳng màng đến điều gì, chỉ cúi đầu muốn xông ra khỏi đám đông. Kết quả, khó khăn lắm cô ta mới đẩy được mấy người tránh ra, đang định chạy ra thì lại bỗng thấy Quý Hoằng Văn đang đứng ở ngoài cửa đằng sau đám đông. Quý Mộng Nhiên khựng lại.

Đối mặt với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép và cực kỳ tức giận của Quý Hoằng Văn, Quý Mộng Nhiên cất giọng the thé: “Ngay cả ba mà bọn họ cũng mời tới rồi sao?”

“Mộng Nhiên, công khai oán trách mình không được chia đồng nào từ Quý thị, mày đúng là con gái tốt của tao mà.” Quý Hoằng Văn trầm mặt, tức giận nói: “Mày không biết lý do tại sao tao không có ý định giao Quý thị cho mày sao? Quý Noãn có danh nghĩa Tập đoàn MN của nó, dù sau này tao giao hết nhà họ Quý cho nó, thì tất cả cũng vẫn mang họ Quý, nó sẽ bảo vệ cẩn thận mọi thứ vốn thuộc về nhà họ Quý, còn mày thì sao? Một khi giao Quý thị cho mày, e rằng Tập đoàn Thịnh thị sẽ chiếm đoạt nó trong vòng một đêm!”

Mắt Quý Mộng Nhiên đỏ ngầu, sau khi bị vạch trần trước mặt truyền thông vốn đã mất mặt lắm rồi, không ngờ Mặc Cảnh Thâm lại có thể mời Quý Hoằng Văn đến nhanh như vậy!

Đây là muốn giúp Quý Noãn trở mình, đồng thời đạp cô ta xuống địa ngục sao?

“Đây là Chủ tịch Quý à?”

“Quả nhiên, đúng là Chủ tịch Quý rồi…”

“Chủ tịch Quý, ông cũng đã đến buổi họp báo rồi, chi bằng nói một câu đi, giữa hai đứa con gái của ông rốt cuộc có chuyện gì thế?”

Quý Mộng Nhiên nhìn thấy phóng viên truyền thông đã đến trước mặt Quý Hoằng Văn, nhưng trong lòng cô ta hiểu rõ Quý Hoằng Văn sẽ không bênh vực mình. Trước giờ ông đều chỉ hướng về Quý Noãn, hướng về người không phải con gái ruột của ông!

Sắc mặt Quý Mộng Nhiên cứng đờ, cô ta mở to mắt nhìn về phía Quý Hoằng Văn, sau đó ánh sáng trong mắt vỡ ra từng chút một. Dù sắc mặt không hề thay đổi, nhưng cũng có thể thấy rõ tâm trạng cô ta đang suy sụp.

Bởi vì Quý Hoằng Văn tới, nên Quý Noãn lập tức đứng dậy đi ra cửa. Suy cho cùng, Quý Mộng Nhiên bị phóng viên vây quanh thì thôi đi, nhưng tốt xấu gì Quý Hoằng Văn cũng là Chủ tịch của Tập đoàn Quý thị, người bình thường ở độ tuổi của ông rất ít khi trả lời truyền thông, vẫn nên để ông thoát thân sớm chút mới tốt.

Quý Noãn đi vào đám đông, bước đến bên cạnh Quý Hoằng Văn, đồng thời giơ tay lên: “Các vị, ngại quá, buổi họp báo hôm nay chủ yếu là phân tích và giải thích những bức ảnh phỉ báng. Đối với các chủ đề không liên quan, hầu hết nó đều là vấn đề gia đình, vẫn xin các vị chú ý chừng mực.”

Thấy Quý Noãn giơ tay chắn trước người Quý Hoằng Văn, Quý Mộng Nhiên lạnh lùng trừng cặp mắt đỏ ngầu nhìn cô. Quý Hoằng Văn cũng vô thức giơ tay lên che chở Quý Noãn vì không muốn cô bị đám đông bao vây. Nhìn màn “cha con” tình thâm này, Quý Mộng Nhiên chợt cười khẩy, bỗng nhân lúc không ai chú ý, bèn giật lấy một cái máy quay đang chống trên vai của một phóng viên đang đứng sau lưng cô ta, đập mạnh về phía Quý Noãn.

“Á! Coi chừng...”

Không ai ngờ Quý Mộng Nhiên lại đột nhiên hành động cực đoan như thế, cái máy quay này không nhỏ, hơn nữa còn rất nặng, bên cạnh lập tức phát ra vài tiếng kêu sợ hãi.

Ngay lúc Quý Noãn bỗng nhiên quay người lại, trông thấy máy quay đập về phía mình, còn chưa kịp tránh thì chẳng biết Mặc Cảnh Thâm đã đi tới từ lúc nào, tức tốc kéo cô vào lòng, đồng thời quay lưng đỡ cú đập nguy hiểm này thay cho Quý Noãn. May mà Mặc Cảnh Thâm kéo cô ra một khoảng cách nhất định, dù chịu thay cho cô một cú, nhưng lực đập đã lệch rất nhiều, chỉ sượt qua bả vai anh, sau đó nặng nề rơi xuống đất.

“Trời ạ, nguy hiểm quá, không sao chứ…”

“Mặc tổng, anh không sao chứ?”

Khuôn mặt của các phóng viên và người của các phương tiện truyền thông đều đầy vẻ sợ hãi.