Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 641: Sự thật về những tấm ảnh, tay xé cặn bã

SỰ THẬT VỀ NHỮNG TẤM ẢNH, TAY XÉ CẶN BÃ

“Hèn gì tin nóng liên quan đến việc thừa kế Tập đoàn Quý thị và văn phòng của Quý Mộng Nhiên ký kết dự án mới lại nhảy lên top vào chiều và tối qua. Hóa ra là cô ta cố tình vu oan cho Quý Noãn!”

“Lại là chị em ruột hãm hại nhau, đúng là lòng người khó lường…”

Video vẫn đang tiếp tục trình chiếu trên màn hình khổng lồ, đến đoạn Quý Mộng Nhiên ngoảnh mặt lại mỉm cười thì bỗng nhiên bị dừng lại. Cùng lúc đó, người của giới truyền thông trong hội trường liên tục chụp ảnh cô và anh đang hờ hững ngồi im trước màn hình trên sân khấu. Các phương tiện truyền thông vốn đã sắp nổ tung bỗng chốc càng có nhiều người truy cập, độ nóng đột ngột tăng cao trong vòng nửa tiếng, không có dấu hiệu hạ nhiệt.

“Đây đều là ảnh chụp, ngay cả ngày giờ và kích thước của tập tin ảnh cũng được hiển thị bên cạnh bức ảnh, nhìn là biết ảnh gốc! Những tấm ảnh được công khai vào mấy ngày trước rõ ràng đã qua chỉnh sửa, nếu không, dù Quý Mộng Nhiên có cố ý ăn mặc và trang điểm giống Quý Noãn cũng không thể giống đến vậy. Những tấm ảnh kia đều là giả, những tấm này mới là thật!”

Giới truyền thông trong hội trường đều tỏ rõ vẻ tức giận. Vốn dĩ bọn họ tới đây là để xem một vở kịch về mặt xấu trong gia đình giàu có, muốn tìm một vài tin tức sốt dẻo để tranh công, nhưng dù gì thì người trong giới truyền thông cũng còn tính người, đối mặt với sự thật này, sắc mặt ai cũng vô cùng căm phẫn.

Trong lúc cả hội trường đều biết rõ sự thật và mắng mỏ Quý Mộng Nhiên, Mặc Cảnh Thâm vẫn ngồi đó với ánh mắt trầm tĩnh. Còn Quý Noãn sau khi xem xong những tấm ảnh kia thì chỉ lặng lẽ nhếch khóe miệng.

Có phải những tấm ảnh và video này đã đủ để chứng mình, khi cô còn chưa tới tìm anh thì anh đã sớm tìm kiếm người quay phim và chụp ảnh rồi không? Quý Mộng Nhiên trốn kỹ như vậy, muốn tìm được quả thật không dễ. Nhưng chỉ trong hai ngày anh đã có thể tìm được những tấm ảnh này, đồng thời còn tức tốc tổ chức buổi họp báo cho cô. Với sức ảnh hưởng của Mặc Cảnh Thâm và độ hot hiện giờ của Quý Noãn, cộng với những tấm ảnh sự thật này, bọn họ không cần phải nói thêm lời nào nữa. Chỉ cần là kẻ không ngốc thì đều biết rõ đầu đuôi câu chuyện.

Còn nữa, chủ đề đứng nhất và đứng nhì trên bảng tin liên quan đến Quý Mộng Nhiên hôm qua thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người, bây giờ kết hợp với những hình ảnh và chủ đề về cô ta, rất nhiều chuyện không cần nói ra cũng biết.

Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn bình thản đối mặt với truyền thông. Sau khi nghe thấy tiếng mắng của mọi người, sắc mặt của Quý Mộng Nhiên đã từ cứng đơ biến thành sợ hãi, cô ta từ từ lùi về sau, định rời khỏi nơi này.

Nhưng cô ta vừa quay người muốn chạy ra thì hai nhân viên bảo vệ chờ sẵn ngoài cửa từ sớm đã tiến lên đứng chắn trước cửa, nhìn cô ta với ánh mắt lạnh như băng, hoàn toàn không cho cô ta cơ hội rời đi.

“Các người…” Quý Mộng Nhiên phẫn nộ nhìn bọn họ chằm chằm: “Tránh ra!”

Toàn bộ cảnh tượng của buổi họp báo đều diễn ra như mong muốn của Mặc Cảnh Thâm, lúc này anh mới bình thản lên tiếng: “Không biết phần xem ảnh đầu tiên này có làm mọi người hài lòng không?”

Các phóng viên bức xúc: “Không ngờ lại gây ra chuyện lớn thế này, thật sự là oan uổng cho Quý tổng. Nhưng không biết sau khi vạch trần sự thật này, phần thứ hai mà Mặc tổng nói tới là gì?”

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nhếch môi, ánh mắt vượt qua đám đông, nhìn về phía Quý Mộng Nhiên đang bị bảo vệ ngăn ở trước cửa phòng đa phương tiện: “Phần thứ hai này đương nhiên phải do người trong cuộc là cô Hai nhà họ Quý giải thích với mọi người về ý tưởng và mục đích cuối cùng của vở kịch tự biên tự diễn này rồi.”

Lúc Mặc Cảnh Thâm vừa dứt lời, các phóng viên trong hội trường đều quay đầu nhìn ra cửa. Vừa nhìn thấy cô gái ăn mặc khiêm tốn đang ẩn nấp, mọi người đã lập tức hiểu ra đây là chuyện gì, liền đứng dậy vác máy quay vọt tới.

Quý Mộng Nhiên hoàn toàn không ngờ rằng hôm nay mình chỉ định tới đây để xem Quý Noãn bị mất mặt, dù gì thì Quý Noãn cũng đã hết đường chối cãi, Mặc Cảnh Thâm có ra mặt thì cũng vậy thôi, nhưng kết quả lại bị anh tìm ra ảnh gốc, thậm chí còn sớm sắp đặt cái bẫy này đợi cô ta chủ động nhảy vào.

Những phóng viên lập tức ùa đến, vây quanh cô ta.

Quý Mộng Nhiên đã không còn đường lui.

“Các người làm gì vậy?” Quý Mộng Nhiên ghì chặt kính râm siêu lớn của mình, cúi đầu che mặt để tránh bị camera quay được. Nhưng vừa hay những tấm ảnh trên màn hình đều là mặt của cô ta, giờ cô ta có che hay không cũng không có gì khác biệt.

“Quý Mộng Nhiên, thế mà cô còn có thể chạy tới buổi họp báo, thật sự tưởng rằng có thể hủy hoại triệt để thanh danh của chị ruột mình sao? May mà hôm nay chúng tôi xem được nhiều ảnh gốc ở các góc độ, nếu không, e rằng toàn bộ giới truyền thông và cư dân mạng đều bị cô gạt. Chị em với nhau mà lại tàn nhẫn dùng thủ đoạn vô liêm sỉ như vậy để hãm hại đối phương. Nếu cô đã ở đây, vậy chi bằng hãy nói ra suy nghĩ của mình đi.”

Trong lúc các phóng viên bao vây Quý Mộng Nhiên, Mặc Cảnh Thâm lại lạnh nhạt nhìn những phóng viên đó, rồi nhìn Quý Mộng Nhiên: “Cô Hai Quý.”

Giọng anh trầm thấp, mang theo ý cười mỉa mai không thể diễn tả: “Buổi họp báo hôm nay có sức ảnh hưởng không nhỏ. Bây giờ có đông đảo phương tiện truyền thông uy tín ở đây, nó còn trực tiếp hơn cả khi cô tìm báo mạng để đăng hơn hai mươi tấm ảnh kia nữa kìa. Đến cũng đã đến rồi, phần thứ hai của buổi họp báo này, hay là cô lên sân khấu trả lời phỏng vấn đi?”

Nụ cười của anh như ngâm trong băng, ngấm vào xương cốt, khiến người ta rét lạnh từng cơn.

Quý Mộng Nhiên giữa chặt kính râm kính râm đeo trên mặt, ngón tay run rẩy, cố gắng nén cảm xúc, quay đầu nhìn lên sân khấu, nghiến răng kèn kẹt. Bỗng dưng cô ta tháo kính râm xuống, đối mặt với truyền thông và hai người trên sân khấu, cả giận nói: “Dù là tôi làm đấy thì sao? Quý Noãn vốn dĩ không phải con ruột của ba tôi, chị ta có tư cách gì mà thừa kế tài sản của Quý thị? Con gái ruột của nhà họ Quý như tôi đây mà phải bị đuổi ra ngoài vì sự tồn tại của cô ta ư? Đã vậy ba tôi còn nói rõ với tôi rằng, tôi sẽ không nhận được một cắc nào từ nhà họ Quý, dựa vào đâu chứ? Một đứa con rơi ngay cả ba ruột mình là ai cũng không biết như chị ta, chị ta dựa vào đâu chứ?”

Nhưng, đối mặt với sự căm phẫn lên án của Quý Mộng Nhiên, ống kính của các phóng viên vẫn chĩa vào cô ta. Mặc Cảnh Thâm nhìn sắc mặt sợ hãi nhưng cố gắng giữ bình tĩnh của cô ta từ khoảng cách hơn trăm mét, hững hờ lên tiếng: “Cô Hai Quý, nếu tôi là cô, tôi sẽ thẳng thắn thừa nhận với truyền thông về những hành động đã khiến ba ruột của cô thất vọng về cô trong nhiều năm qua. Ông ấy thà giao toàn bộ gia sản cho đứa con gái nuôi trị giá chục tỷ cũng không muốn giao cho đứa con ruột bại hoại như cô…”

Sắc mặt của Quý Mộng Nhiên càng lúc càng trắng bệch, đồng tử cũng không ngừng co lại. Người đàn ông lại cười lạnh: “Ít ra, dù cô có dùng cách thất đức này để hủy hoại thanh danh của Quý Noãn, thì người hiểu rõ hai chị em cô nhất vẫn là Chủ tịch Quý, vậy nên quyền thừa kế của Quý thị sẽ không đến tay cô.”