Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 632: Boss mặc đúng là tổng giám đốc thanh cao

BOSS MẶC ĐÚNG LÀ TỔNG GIÁM ĐỐC THANH CAO

Anh không chỉ dắt tay cô khi đi xuống thang máy, mà cả khi Quý Noãn đi mua hoa quả thì anh cũng không có ý định buông tay cô ra.

“Mặc Cảnh Thâm, em muốn chọn trái cây.” Quý Noãn liếc sang anh, giọng nói đã thiếu kiên nhẫn.

Anh cúi đầu nhìn bàn tay cô vẫn trong tay mình, giọng nói bình thản: “Muốn ăn gì, anh chọn giúp em.”

“Tự em cũng chọn được, chỉ còn vài món đồ nữa là về được rồi. Em đoán bây giờ ngoài trời đã tạnh mưa, anh buông tay em ra, em tự chọn.”

Cô định rút tay lại mấy lần nhưng anh không cho cô nửa phần cơ hội. Mấy bác trai bác gái bán hoa quả nhìn họ mờ ám với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ.

Cuối cùng Quý Noãn khó xử, đành phải chọn trái cây bằng một tay rồi đưa cho anh xách. May vừa rồi Thẩm Mục kịp thời đi vào giúp Mặc Cảnh Thâm mang mấy món đã mua cất lên xe, nếu không chắc Mặc Cảnh Thâm có khỏe đến đâu đi nữa thì cũng không dễ dàng khi phải xách nhiều đồ như thế.

Cô bị dắt đi mua đủ thứ, đến khi hai người quay về thang máy, Quý Noãn nói: “Chẳng lẽ anh cứ định dắt tay em như thế không chịu buông ra sao? Anh nghĩ mình có thể nắm được bao lâu? Cả đời à?”

Mặc Cảnh Thâm: “Ừ.”

Quý Noãn: “…”

Thật không biết xấu hổ, ai muốn nắm tay anh cả đời chứ.

Đừng tưởng anh bế cô từ nhà bà ngoại ra, lại chăm sóc cô ở bệnh viện, rồi thấy cô đang cảm kích nên không lạnh mặt, thì cô sẽ thuận theo tự nhiên mà quay về làm bà Mặc của anh.

Không thể nào, dù sao cũng không được, tuyệt đối không được!

Quý Noãn rất muốn nói những lời này, nhưng khi trong thang máy, cô muốn rút tay ra thì anh vẫn kiên định siết chặt bàn tay cô. Hình ảnh anh xách hoa quả và cá tươi, khiến Quý Noãn không khỏi nghĩ, cuối cùng boss Mặc thanh cao đã hạ phàm rồi.

***

Họ lái xe về đến nhà bà ngoại khi cơn mưa to đã tạnh. Cơn mưa này kéo dài hơn một tiếng, trên mặt đất vẫn còn ít nước đọng nhưng không quá nghiêm trọng. Quý Noãn ngồi trong xe xem dự báo thời tiết, xác định hôm nay trời sẽ không mưa nữa, vậy sau khi bọn họ quay về đưa đồ cho bà ngoại thì có thể lái xe đi luôn.

Quay lại nhà bà ngoại, Thẩm Mục giúp cô mang túi đồ vào nhà, Mặc Cảnh Thâm cũng tiện thể cầm theo mấy thứ. Quý Noãn dám sai Mặc Cảnh Thâm, chứ Thẩm Mục thì hoàn toàn không dám. Nhìn thấy ông chủ nhẫn nại tay xách nách mang, cậu ta hoảng hốt vội vàng chạy từ trong ra tiến lên đỡ, luôn miệng nói: “Mặc tổng cứ nghỉ ngơi đi, để tôi, để tôi xách!”

Bác Cả vẫn còn ngồi ngoài sân, tay cầm vợt đánh ruồi, vô thức phe phẩy đập xuống chiếc bàn gỗ. Bà ta nhìn thấy mấy người Quý Noãn cầm đồ ăn và thuốc men về thì biết bọn họ đã tốn không ít tiền. Nếu thật sự không quẹt được thẻ thì họ đã không thể mua được nhiều đồ đến như vậy.

Nhưng mỗi lần bà ta muốn mở miệng nhắc đến tiền thì lại nhìn thấy người đàn ông tự nhận mình là chồng Quý Noãn được gọi là Tổng Giám đốc Mặc kia, chần chừ do dự, cuối cùng vẫn không dám lên tiếng.

Sau khi Thẩm Mục mang đồ đi vào hết, Quý Noãn cũng không có ý định lưu lại lâu, định vào chào từ biệt bà ngoại rồi đi.

Bà ngoại nhìn bên giường chất đầy thuốc men và đồ bổ, lại vừa rồi nghe cậu Thẩm gì đó nói đây đều là Quý Noãn tự đi mua thì khuôn mặt già nua như có điều băn khoăn. Bất chợt có tiếng bước chân vang lên, bà đưa mắt sang thì thấy Quý Noãn bước vào.

“Bà ngoại, bà hãy cố gắng chăm sóc sức khỏe bản thân. Mỗi ngày bà hãy ăn những thức ăn bổ dưỡng theo hướng dẫn. Những thứ này đủ để bà bồi dưỡng trong một năm, thời hạn bảo quản cũng rất dài, bà cứ yên tâm. Còn những thuốc kia cũng có hạn sử dụng hai đến ba năm, cháu mua rất nhiều. Về lý mà nói thì bà uống trong vòng hai, ba năm vẫn không hết.” Quý Noãn đứng bên giường không có ý định ngồi xuống, ánh mắt cô bình tĩnh lạnh nhạt: “Cháu sẽ mang những thứ còn lại của mẹ cháu đi. Sau này có lẽ cháu sẽ không còn cơ hội quay lại thành phố Cát nữa. Bà chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Nói rồi, cô không nhìn đến sắc mặt bà ngoại mà quay người đi luôn.

“Quý Noãn, chờ một chút…” Bà ngoại có chút sững sờ khi nhìn đống đồ chất đầy kia. Khi thấy Quý Noãn sắp bước ra khỏi cửa thì bà chợt gọi cô lại: “Cháu à… chờ một chút, bà có chuyện muốn nói với cháu…”

Quý Noãn dừng chân lại, quay sang nhìn bà cụ.

Vừa rồi nói quá vội nên giờ bà cụ ho vài tiếng rồi mới dựa người vào giường, yếu ớt nói: “Bà cũng không sống được bao lâu nữa, trụ được ngày nào hay ngày đó. Bà định gọi cháu về là để kể cháu nghe chuyện của mẹ cháu, nhưng sau khi nhìn thấy cháu thì lại không biết phải mở lời như thế nào. Bà biết cháu không có tình cảm gì với bà, nhưng cháu đã rất hiếu thuận.”

Quý Noãn bình thản nhìn bà cụ. Thật ra ý định ban đầu của cô khi quay về thành phố Cát là muốn biết thêm chuyện của mẹ. Nhưng từ khi cô quay về, trừ việc thấy được sự tham lam mặt dày khác người của nhà này thì không thu hoạch được gì khác.

Song, nhìn vẻ mặt này của bà ngoại, cô biết cuối cùng cũng đến lúc nói về vấn đề chính rồi.

***

Quý Noãn ngồi trong phòng bà ngoại hơn bốn mươi phút vẫn chưa ra. Thẩm Mục thoáng lo lắng, ngồi trong xe nói: “Cô Quý chỉ đi vào chào từ biệt thôi mà sao lâu như vậy vẫn chưa ra?”

Mặc Cảnh Thâm bình thản liếc nhìn ba mẹ con đang ngồi ngoài sân. Điều này cho thấy trong phòng chỉ có một mình Quý Noãn và bà cụ già cả co quắp mà nếu không có ai giúp thì cũng không thể ngồi dậy được.

Rõ ràng là hai người ở trong nhà chỉ đang nói chuyện, không xảy ra chuyện gì.

“Không vội, cứ kiên nhẫn chờ.”

Mặc Cảnh Thâm vừa nói xong thì Thẩm Mục cũng đảo mắt nhìn hai chị em Tống Tư Tư và Tống Khả Khả.

Thấy Mặc Cảnh Thâm không có ý định đi vào nhà ngồi mà chờ trong xe, cũng không biết hai chị nhà em nhà này nghĩ gì mà đi vào đổi váy vóc, còn trang điểm, tạo kiểu tóc, sau đó ra sân đứng cười cười nói nói làm duyên làm dáng, như thể sợ không ai nhận ra hai cô ả đang cố ý khoe sắc cho Tổng Giám đốc Mặc ngắm.

Nhưng hai chị em nhà này e ngại khí chất của Mặc Cảnh Thâm, kể cả có mưu đồ cũng không dám làm bậy mà tiếp cận. Hai cô ả chỉ có thể đứng trong sân mà dụ dỗ từ đằng xa, thỉnh thoảng đánh mắt tới cửa sổ xe bên này. Nhưng nhìn từ bên ngoài cửa sổ xe, họ không biết được Mặc Cảnh Thâm ngồi ở vị trí nào, nên cứ láo liên nhìn về phía bên này.

Từ đầu đến cuối Mặc Cảnh Thâm không thèm liếc lấy một cái, giống như trong sân đều là đồ bẩn mắt.

Còn trong lòng Thẩm Mục thì lại đang suy nghĩ, chắc đầu óc hai chị em nhà này có vấn đề. Hai cô ả mặc hai cái váy vừa nhìn là biết của Quý Noãn rồi đứng ở đó lắc tới lắc lui, đúng là đã bắt chước mà còn không đến nơi đến chốn.