Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 631: Chỉ cần người mình yêu thích, đó mới chính là trang sức bạc tỷ

CHỈ CẦN NGƯỜI MÌNH YÊU THÍCH, ĐÓ MỚI CHÍNH LÀ TRANG SỨC BẠC TỶ

Quý Noãn: “…”

Chuyện gì thế này, cô chỉ đeo thử chứ cũng có ý định mua, hơn nữa cô nghĩ cỡ nhẫn này mà đeo trên ngón tay khác thì nhìn thế nào cũng thấy không hợp.

Quý Noãn mới vừa định lên tiếng thì Mặc Cảnh Thâm đã dứt khoát với lấy tay cô, rút chiếc nhẫn ở ngón út của cô ra. Anh khó chịu lườm cô một cái rồi trả chiếc nhẫn lại cho nhân viên bán hàng.

Nhìn thấy ánh mắt này của anh, khóe miệng Quý Noãn mấp máy: “Em không…”

“Có còn cỡ nhẫn khác không?” Anh không đợi cô lên tiếng đã quay sang hỏi nhân viên cửa hàng đứng bên trong quầy.

“Có có có!” Nhân viên bán hàng vội vàng lấy mấy mẫu na ná như vậy bày la liệt trên quầy.

Anh cầm lên một chiếc giống y chang chiếc nhẫn Quý Noãn vừa chọn, định đeo vào ngón áp út của cô thì cô lập tức co ngón tay lại, nhìn anh chằm chằm, tỏ ý không muốn anh tùy ý đeo vào ngón đeo nhẫn của cô.

Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy ý cự tuyệt rõ ràng thì thoáng khựng lại. Anh nghĩ đi nghĩ lại, tuy không biết các ngón khác như thế nào, nhưng đúng là nhẫn đeo vào ngón áp út thì không thể qua loa như vậy được mà phải chọn một hoàn cảnh lãng mạn hơn, một chiếc nhẫn đẹp hơn.

Vậy nên anh cũng không cố nữa, nhìn qua kích cỡ, định đeo vào ngón trỏ của cô thì nhân viên bán hàng bên cạnh lại lên tiếng, giọng nói còn có chút trêu đùa: “Anh à, ngón trỏ cũng không đeo vào được đâu nhé! Nhẫn đeo vào ngón trỏ có ý nghĩa ám chỉ mình vẫn còn độc thân, nếu có người đàn ông nào muốn theo đuổi thì cứ mạnh dạn. Như vậy không khác gì tuyên bố tình trạng độc thân mà lại còn mang ám hiệu mời người ta theo đuổi mình. Anh định cắm sừng lên đầu mình sao?”

Mặc Cảnh Thâm: “…”

Quý Noãn cố nín cười, nhưng khóe miệng và khuôn mặt co rúm lại đã phản bội cô rồi.

Nhân viên bán hàng cũng nhận ra động tác co rụt ngón áp út lại của Quý Noãn, bèn có ý tốt nói: “Nếu muốn thể hiện tình yêu cuồng nhiệt thì có thể đeo vào ngón giữa. Ngón này đại diện cho ý nghĩa hoa đã có chủ, đã có tình yêu cuồng nhiệt.”

Quý Noãn rất muốn nói ai có tình yêu cuồng nhiệt với anh chứ? Nói vậy thì thật ra cô đeo vào ngón út cũng không sao hết, lại còn rất tốt. Dù sao cô cũng không có bất kỳ ý định tình cảm nào cả.

Nhưng người đàn ông này không làm thì thôi, đã làm là làm cho đến cùng. Anh lạnh lùng nhấc một chiếc nhẫn đeo vào ngón giữa của Quý Noãn.

Quý Noãn nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay giữa, cũng khá là đẹp. Tuy đồ trang sức bằng bạc không quý, nhưng thiết kế lại khá đơn giản, nếu muốn biến tấu đi thì cũng tương đối dễ dàng. Đây là loại thiết kế mà các đồ trang sức kim loại khác như bạch kim hay kim cương không thể làm được.

Nhưng cô cũng chưa nói là muốn mua mà.

“Không tệ.” Mặc Cảnh Thâm đeo cho cô xong thì nắm bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của Quý Noãn không hề có ý định buông ra, đồng thời tỏ ra cực kỳ hài lòng, khẽ nói: “Đẹp lắm, thích không?”

Quý Noãn: “Em không có ý định mua đâu, chỉ đeo thử thôi.”

Anh làm như không nghe thấy, nhìn sang nhân viên bán hàng: “Còn kiểu dáng tương tự cùng kích cỡ này không?”

“Còn!”

Nhân viên bán hàng lại lấy ra mấy mẫu nữa.

Nhẫn bày la liệt trước mặt làm Quý Noãn nhìn cũng hoa cả mắt, thấy cái nào cũng đẹp, nhưng lại không tránh được cảm giác chiếc nhẫn đeo trên tay mình mới là đẹp nhất, mặc dù kiểu dáng cũng na ná nhau, phong cách thiết kế cũng rất xuất sắc.

“Không thích sao?” Anh lại nhìn Quý Noãn đang dán mắt vào chiếc nhẫn trên tay.

“Có thích, nhưng mà không cần…”

“Thế mua hết.”

“…”

“Em nói là không cần mua, chứ không phải nói muốn….”

Anh nhìn lướt qua rồi quay lại nhìn cô: “Anh thấy chắc em không biết chọn cái nào, chi bằng mua hết về, mỗi ngày đổi một chiếc.”

Quý Noãn: “…”

Nhân viên bán hàng: “…”

Mấy phút sau, nhân viên bán hàng đưa ra hóa đơn: “Thưa anh, anh chọn sáu chiếc nhẫn, tổng tiền là một nghìn năm trăm chín mươi đồng.”

Mặc Cảnh Thâm sững lại, rồi quay sang nhìn Quý Noãn.

Quý Noãn lại phải nín cười lần nữa, rồi bất chợt phát hiện ra, hiếm lắm mới được thấy boss Mặc bí bách như vậy. Người đàn ông này chuyện gì cũng biết, nhưng lại không quá hiểu rõ về đồ trang sức phụ nữ. Chắc hẳn lúc anh mới đến đã không chú ý đây là cửa hàng trang sức bằng bạc hay là trang sức đá quý, nên chắc đã chuẩn bị tiêu đến tiền triệu hay chục triệu rồi.

Quý Noãn giơ tay lên, huơ huơ chiếc nhẫn trước mặt anh, cười nói: “Đây là nhẫn bạc, đắt lắm cũng chỉ hai ba trăm đồng thôi.”

Anh nghe thấy giá tiền xong thì nhanh chóng bình ổn lại cảm xúc, không còn kinh ngạc nữa. Anh lại nhìn cô: “Em thích thật chứ?”

Quý Noãn gật đầu. Dù sao cũng không đắt, mua thì mua, viên kim cương xanh không biết mấy trăm triệu cũng ở trong tay cô, bức tranh giá trị sáu trăm triệu cũng đưa cho cô. Hiếm hoi lắm anh mới đi dạo phố, mua chút đồ nho nhỏ cũng không có gì không tốt.

Thấy cô thật sự thích, anh xoay người dắt cô đi thanh toán. Thành phố nhỏ như thế này không giống như Hải Thành, vung tay lên là có thể lấy tên boss Mặc ghi sổ nên anh phải đi đến quầy thu ngân trả tiền mặt hoặc quẹt thẻ.

Nhân viên cửa hàng đang chờ trong quầy, vừa gói kỹ mấy chiếc nhẫn vào hộp thì nhân viên cửa hàng bên cạnh khẽ nói: “Mua nhiều nhẫn bạc như vậy, đúng là rất giản dị không cầu kỳ.”

Nhân viên cửa hàng vừa bán được nhẫn bình thản nói: “Đừng nông cạn như thế, cô có nhìn thấy quần áo của hai người họ không? Chắc một măng sét của vị khách kia cũng đủ mua cả một cửa hàng của chúng ta đấy. Chẳng phải người có tiền bây giờ đều quay về nguồn cội sao? Chắc có lẽ vì có nhiều đồ xa xỉ rồi nên mới có hứng thú với mấy món đồ nho nhỏ tinh xảo này. Hơn nữa cô gái vừa rồi đeo chiếc nhẫn đó trông rất đẹp mắt, tôi thấy đeo mấy chiếc nhẫn kim cương mấy cara cũng không sánh được đâu.”

“Vậy cũng đúng, vừa rồi nhìn vị khách kia đã thấy không phải người bình thường, cả vị khách nữ cũng vậy.”

“Hơn nữa, vị khách nam còn hỏi cô gái có thích thật không, vì cô ấy thích nên mới mua, nên không lo lắng gì chuyện giá cả. Chỉ cần người mình yêu thích, thì kể cả đồ trang sức bạc triệu cũng không sánh bằng một chiếc nhẫn bạc.”

***

Sau khi đi dạo ở trung tâm mua sắm một tiếng, Quý Noãn đã không chịu nổi Mặc Cảnh Thâm thấy cô thích gì thì mua cái đó, nên cuối cùng cô lôi anh đi xuống siêu thị đồ tươi ở dưới tầng hầm.

Quý Noãn vốn đang túm ống tay áo Mặc Cảnh Thâm lôi đi, thế mà khi đến thang máy thì chợt nhận ra không biết từ lúc nào anh đã dắt tay cô rồi?

Ở chốn đông người, từ trước đến nay, một người khiêm tốn hướng nội như Mặc Cảnh Thâm cũng có lúc chấp nhất như vậy, ví dụ như chuyện dắt tay cô thế này.

Từ lúc cô bắt đầu thử nhẫn, anh đã đàng hoàng nắm tay cô. Bây giờ lại tự nhiên dắt tay cô, hành động đúng là vô cùng tự nhiên thoải mái mà…

Quý Noãn cúi xuống nhìn bàn tay mình nằm trong bàn tay anh, đang muốn rụt tay lại thì anh đã không thèm nhìn xuống mà nắm chặt tay cô không buông.