Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 265: Quý noãn xinh đẹp đến mức nào, mặc cảnh thâm hiểu rõ hơn ai hết

Editor: Nguyetmai

Mặc Cảnh Thâm hơi nhướng mày, giọng nói rất trầm: "Sau này về Hải Thành sẽ không thảnh thơi như ở thành phố T nữa. Khi còn ở đây, em cứ tận hưởng thoải mái tháng cuối cùng của cuộc sống sinh viên đi, tán gẫu giải khuây với bạn bè thật nhiều, đừng ôm buồn một mình."

Câu nói này khiến Quý Noãn đột nhiên cảm thấy mũi mình chua xót.

Lần trước Mặc Cảnh Thâm từng nói, khi anh đi không gọi cô dậy, nếu không chẳng lẽ anh lại muốn nhìn cô tỉnh dậy ôm anh khóc lóc?

Nhiều lắm cũng sẽ chỉ xa nhau một tháng nữa thôi, mà bây giờ Quý Noãn đã cảm thấy không đành lòng rồi.

Khi họ ra về thì Phong Lăng không đi theo nữa. Quý Noãn đang thắt dây an toàn thì nhìn ra ngoài, thấy Phong Lăng gọi xe đi về, dáng người vẫn cứng cỏi gầy guộc như trước.

Hay là do cô quá nhạy cảm. Phong Lăng vốn là người từng sống lăn lộn trong đám đàn ông, có lẽ trái tim cũng cứng rắn hơn phụ nữ bình thường rất nhiều, càng không thể bị chà đạp. Hoặc có lẽ Phong Lăng biết cách che giấu cảm xúc tốt hơn những người phụ nữ khác, tuyệt đối giấu kín tâm sự của mình sâu trong lòng.

Một bóng người chợt ghé sát lại, cho đến khi Quý Noãn phản ứng kịp thì Mặc Cảnh Thâm đã cài dây an toàn cho cô.

Chiếc xe SUV đen dừng tại một cửa hàng thời trang dạ hội cao cấp của thành phố T. Cửa hàng này so với thương hiệu lúc trước cô đến cùng nhóm Lăng Phi Phi thì còn cao cấp hơn cả chục lần.

Mặc Cảnh Thâm vòng xe vào bãi đậu xe rồi liếc sang nhìn người phụ nữ vẻ mặt đang ngây ngô không hiểu gì rồi giải thích: "Trong nước có chưa đến mười trường đại học có lịch sử cả trăm năm, nếu em quyết định tham gia ngày kỷ niệm một trăm năm thành lập trường thì đừng quá qua loa. Đây là chi nhánh trong nước của một người bạn làm thiết kế thời trang của anh ở Pháp, có rất nhiều mẫu thiết kế váy dạ hội phù hợp với em. Vào xem chút đi, em thấy hợp thì mua. Lễ phục ở đây đều đo rồi mặc thử, sau đó mới may theo đúng số đo của em rồi chuyển về nước bằng máy bay. Nếu chưa hài lòng thì em có thể gửi ngược lại Paris để chỉnh sửa lần nữa."

Quý Noãn vốn không định mặc đồ dạ hội, nhưng Mặc Cảnh Thâm nói cũng có lý. Cô đắn đo một chút rồi cũng gật đầu đồng ý.

Mặc Cảnh Thâm xuống xe mở cửa giúp cô, rồi dẫn cô vào cửa. Nhân viên bán hàng lập tức đi ra ngoài đón, nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm thì giống như máy nhận diện khuôn mặt sống, hoàn toàn không cần phải gọi điện cho ông chủ hay xác nhận tên tuổi cũng đã nhận ra anh ngay, nở nụ cười tươi tắn chào hỏi: "Chào ông Mặc."

Cửa hàng không đông, có thể nói là yên tĩnh, bên trong chỉ có lác đác vài người trẻ tuổi đang thử váy. Hai người vừa đi vào đã bị nhìn chăm chú.

Cánh tay Quý Noãn được bàn tay ấm áp của anh dắt đi. Anh không để ý đến ánh mắt của bất kỳ ai, không thèm nhìn đến những ánh mắt ngưỡng mộ kia mà dắt cô đi thẳng vào bên trong ngắm lễ phục phong phú.

Giản dị, kiểu cách, cổ điển, hiện đại, khiêm nhường, lộng lẫy, quả thật tất cả đều có đủ bên trong tủ kính.

Cuối cùng tầm mắt của Quý Noãn rơi xuống chiếc váy dạ hội không dây ôm sát ngực màu vàng kim trong cùng. Có vẻ như đây là mẫu mới được trình diễn ở show thời trang mùa thu Paris. Màu vàng ánh kim lấp lánh nhưng không quá lộng lẫy là xu hướng thịnh hành của năm nay. Xét về thiết kế hay màu sắc, chiếc váy này rất vừa ý Quý Noãn.

Tà váy rất rộng, gần như theo hình chữ A, bên dưới tầng tầng lớp lớp vải mỏng mềm mại rủ xuống là những hạt kim sa trang trí sáng lấp lánh, vừa đẹp vừa phảng phất chút kiêu hãnh phóng khoáng, tổng thể vô cùng đẹp mắt, rất hợp với Quý Noãn.

Thấy cô thích cái này, nhân viên bán hàng đứng bên vội vàng cười nói: "Cái này phải không ạ? Để tôi lấy cho cô mặc thử luôn."

Quý Noãn không gật cũng không lắc đầu. Đúng là cô thích, nhưng lúc đó Mặc Cảnh Thâm không còn ở thành phố T, cô mặc xinh đẹp như vậy trong buổi lễ thành lập trường mà còn không có người đi kèm thì chẳng phải là quá rực rỡ và lẻ loi sao?

"Em không thích sao?" Nhận ra nét do dự thoáng qua trong mắt cô, Mặc Cảnh Thâm đứng bên cạnh hỏi, hơi thở phả xuống mũi cô.

"Em không biết thành phố T lại có cửa hàng váy dạ hội đẹp như vậy, trước kia cũng chưa bao giờ vào." Quý Noãn ngước mắt lên.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô: "Có thích không?"

"Thích, nhưng có phải quá rực rỡ không…"

"Bạn học của em bây giờ hoặc là còn quá bồng bột, hoặc quá vênh váo khoa trương, ngày kỷ niệm thành lập trường sẽ càng ăn mặc phô trương hơn. Bộ này cũng xem là giản dị rồi." Mặc Cảnh Thâm nghiêm túc nói, nhưng Quý Noãn nhận ra nét hài lòng thoáng ánh lên trong mắt anh.

Nhân viên cẩn thận mang chiếc váy ra, mỉm cười mời Quý Noãn vào mặc thử.

Quý Noãn gật đầu đi vào trong.

Trong phòng thay đồ có rất nhiều gương. Nhân viên bán hàng giúp cô mặc váy xong thì đứng bên cạnh tươi cười xuýt xoa.

Quý Noãn vén mái tóc dài lên nhìn vào gương. Dường như đã rất lâu rồi cô không quá chú trọng đến chuyện ăn mặc. Khi tham gia tiệc cô cũng không cố ý trang điểm. Tính cách cô bây giờ thật sự đã không còn là tính cách của tuổi hai mươi mốt nữa, rất nhiều lúc qua loa đại khái, nên dường như cô đã quên mất nhan sắc lộng lẫy của mình lúc thiếu nữ mười mấy tuổi, khi cô thường xuyên xuất hiện với vẻ đẹp yêu kiều tại các buổi tiệc.

Ánh sáng trong phòng thử rất nhẹ nhàng, cô vuốt tóc ngắm mình trong gương.

Gương mặt trắng muốt lúc này được màu vàng tôn lên còn lộ ra vẻ đoan trang hơn bình thường, dường như vậy mới đưa cô quay về với nguồn gốc của danh hiệu Đệ nhất Thiên kim của Hải Thành. Thân trên váy có dáng hở vai, để lộ ra xương quai xanh hoàn mỹ. Xuống một chút là nơi mềm mại phập phồng như ẩn như hiện, không lộ liễu nhưng thoạt nhìn lại cảm thấy rất gợi cảm, phô bày được đường cong thon gọn hoàn hảo đầy nữ tĩnh.

Chiếc váy này rất vừa vặn, không cần chỉnh sửa chút nào.

Quý Noãn ngắm mình trong gương. Cô vẫn xinh đẹp giống như trước khi kết hôn, chỉ có điều lúc đó cô không quá để tâm.

Cô đi ra ngoài phòng thử. Mặc Cảnh Thâm đang thong dong trầm tĩnh ngồi đợi cô trên chiếc sofa bên ngoài phòng thử đồ, tay lật một cuốn tạp chí.

Cho đến khi anh nghe thấy tiếng động thì mới quay đầu lại.

Thoạt tiên ánh mắt của anh có tia ấm áp, không hề có sự ngạc nhiên như những vị khách nam đưa bạn gái đi chọn lễ phục khác.

Quý Noãn xinh đẹp bao nhiêu, Mặc Cảnh Thâm hiểu rõ hơn ai hết, vì vậy vẻ đẹp của cô không còn làm anh ngạc nhiên nữa. Chỉ có điều, nhìn thấy cô càng ngày càng đẹp hơn thì anh chỉ hận không thể giấu cô nhóc này đi, không cho nhiều người mơ tưởng đến.

Cho dù là ngoại hình hay khí chất, Quý Noãn đều đoan trang như một cô công chúa mơ mộng. Bây giờ rất hiếm khi cô cố ý ăn mặc lộng lẫy như vậy, sự lạnh lùng toát lên từ bên trong lại càng tôn lên vẻ đẹp của cô.

"Có đẹp không?" Quý Noãn đứng trước mặt Mặc Cảnh Thâm, thấp thỏm hỏi.

"Đẹp lắm, rất đẹp." Anh vẫn không hề tiếc lời tán dương cô.

Quý Noãn liền nở nụ cười: "Vậy thì lấy cái này đi, em không thử bộ khác nữa. Ngày kỷ niệm thành lập trường em chọn một đôi giày cùng màu là đẹp rồi."

Nhân viên bán hàng bên cạnh vẫn không ngừng khen ngợi. Quý Noãn nói với nhân viên mình sẽ lấy chiếc váy này rồi nói với Mặc Cảnh Thâm: "Để em vào phòng thử đồ thay quần áo."

"Ừ."

Tuy anh hạ giọng thờ ơ trả lời nhưng lại bước theo cô.