Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 227: Mặc cảnh thâm, anh chọc vào em!

Editor: Nguyetmai

Rốt cuộc đây đúng là Mặc Cảnh Thâm hay đã xảy ra chuyện gì rồi?

Giấc mơ này đúng là quá chân thật…

Cô gần như đứng thẳng dậy theo quán tính nhưng vẫn ngật ngưỡng bên cạnh sofa. Cô ngửa đầu nhìn người đàn ông cao hơn cô một cái đầu: "Chuyện này… là… là mơ sao?"

Nói rồi cô liền giơ tay muốn véo má Mặc Cảnh Thâm.

Mặc Cảnh Thâm không tránh né, nhưng bàn tay hư hỏng của cô gần chạm vào má anh thì bị anh túm lại kéo xuống. Anh nắm tay cô thật chặt, dùng lực đỡ không cho cô nghiêng ngả ra đằng sau.

"Đúng là mơ." Giọng đàn ông trầm thấp lãnh đạm vang lên không chút cảm xúc.

Quý Noãn chống tay vào ngực anh, cố gắng mở to mắt ra nhìn.

Nhìn thật lâu, cô bỗng bật cười.

Không nghĩ nữa, mặc kệ anh là mơ hay là ảo giác. Dù sao cũng không phải Mặc Cảnh Thâm thật, vậy cô muốn mắng thế nào cũng được. Ảo ảnh thôi mà, chắc chắn anh sẽ không biết.

"Mặc Cảnh Thâm!" Cơn giận của Quý Noãn lập tức trào dâng, muốn bày ra dáng vẻ oai phong với ảo ảnh trước mặt, trút hết ấm ức của một tháng nay ra ngoài. Cô chợt chỉ vào mũi anh, khuôn mặt say xỉn nhỏ nhắn cùng ánh mắt mờ sương nhìn anh chòng chọc: "Anh là con rùa khốn kiếp!"

Đôi mắt người đàn ông tuấn tú trước mặt cô hơi nhíu lại: "Em còn biết mắng người hả?"

"Sao lại gọi là biết mắng người? Anh chưa thấy bà đây lúc trước gây sự mắng chửi chanh chua với người khác như thế nào đâu! Tại sao tiểu thư danh giá nào ở Hải Thành cũng căm ghét em? Chẳng phải vì trước đây cô nào dám đến khiêu khích em thì đều bị mắng cho đỏ mắt lên sao! Tính khí em trước đây như thế nào, không phải là anh chưa biết!"

Quý Noãn chợt cố kiễng chân, vươn tay lên níu lấy cổ áo sơ mi của anh, cong môi bắt đầu hành trình phát tiết than trời oán đất dài đằng đẵng: "Vì anh, em gần như nhổ hết toàn bộ gai trên người! Vì cuộc hôn nhân của chúng ta, em cố gắng làm thật tốt mọi việc. Em cũng chưa bao giờ không tin tưởng anh!"

"Đêm đó trong quán pub hoạt động ngầm, em lo lắng hoảng loạn, khủng hoảng đến tuyệt vọng, đều là vì một người nào đó mà em không biết đến! Sau đó em được biết tất cả mọi chuyện đều do người đã từng là vị hôn thê của anh gây ra! Không lẽ em lại cười nói không sao, không vấn đề gì đâu à?"

"Anh thấy em không có lương tâm phải không? Em nói cho anh biết, nếu Quý Noãn này không có lương tâm, thì đời này sẽ không ở bên anh như vậy! Ly hôn thì sao chứ, như vậy em có thể cao chạy xa bay! Thế nhưng em lại đặt cược toàn bộ cuộc đời em vào Mặc Cảnh Thâm anh, tất cả của em, tất cả của em đấy! Đúng là anh đối xử với em rất tốt mà không cần điều kiện. Nhưng trừ việc đó ra, anh chính là vực sâu mà em không thể chạm được đến đáy! Thậm chí em còn không biết em cách trái tim anh gần hay xa!"

Vết thương trên trán Quý Noãn đã lành lại, ẩn dưới vầng trán cao nhẵn mịn, gần như không nhận ra những vết tích mà cô đã từng trải qua khi ở trong quán pub phi pháp tháng trước.

Tay người đàn ông chợt vén lọn tóc mướt mồ hôi của cô lên. Cô bèn nảy ra ác ý, nghiêng đầu cắn ngón tay anh, vừa cắn vừa nghĩ dù sao cũng chỉ là mơ, mình không đau, anh cũng không đau. Cô trút hết oán hận trong lòng, thoải mái thả lỏng, thoải mái mắng chửi, để ngày mai lại đàng hoàng trở lại.

Anh không tránh đi mà còn đưa một tay giữ vững cơ thể ngật ngưỡng của cô, để mặc cho cô cắn.

Cho đến khi mùi máu tràn vào khoang miệng thì Quý Noãn mới nhả tay anh ra.

Cô chợt khẽ lẩm bẩm như tự nói với chính mình: "Em vừa mới bắt đầu sống một cuộc đời mới. Nhất định đầu em bị úng nước rồi, nếu không sao em lại nhất mực cam tâm khuất phục trong thành vây anh vẽ ra, sao em lại để cho một người đàn ông giống như thuốc phiện chỉ cần dính vào liền nghiện như anh ngăn cản tất cả đường đi. Lỗi của em chính là càng ngày càng không thể kiểm soát được trái tim mình. Lỗi của em là quá để ý anh xem anh có… Em… Ưm…"

Gáy Quý Noãn bị anh giữ chặt, môi anh áp xuống chặn môi cô lại.

Quý Noãn đang thoáng ngơ ngẩn muốn lùi về phía sau thì cánh tay vững vàng sau gáy đã giữ cô thật chặt, động tác giam cầm và sức lực không hề nhẹ nhàng. Dù không đến mức quá thô bạo nhưng sức lực mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều.

Cô thật sự say quá rồi, chỉ chống cự vài cái rồi ỉu xìu. Môi cô vừa đau vừa tê dại, nhưng cô cũng không hề thắc mắc vì sao nằm mơ mà cảm giác lại chân thật đến vậy.

***

Sau đó cô mơ mơ màng ngủ thế nào cô cũng không biết.

Quý Noãn ngủ cũng không yên ổn, chưa được nửa tiếng thì lại gặp ác mộng. Cô cau mày, kinh hoàng mở mắt ra. Ánh đèn trong phòng chói mắt làm cô nhắm mắt lại. Vậy mà chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng đủ để cô nhìn thấy rõ khuôn mặt anh tuấn lãnh đạm của anh.

Cô ý thức được hình như mình đang nằm trên sofa, Mặc Cảnh Thâm ở trong mơ thế mà vẫn còn ở đây.

"Tỉnh rồi à? Đau đầu sao?" Giọng nói của anh lọt vào tai cô.

Nghe được giọng nói vô cùng chân thật này, hàng mi Quý Noãn run rẩy, cô lại hé đôi mắt mờ nước ra. Khoảnh khắc vừa nhìn thấy mặt anh, cô muốn vươn tay sờ xem ảo giác này có tan biến đi không.

Cô vừa đưa tay ra thì tay anh chợt siết lấy eo cô, cả người Quý Noãn bị kéo lại ngồi lên đùi anh, đầu cô dính vào vai anh. Cô muốn ngồi thẳng người lên nhưng đầu cô vẫn từ từ rũ xuống vai anh.

"Mặc Cảnh Thâm…" Cô lên tiếng thật khẽ.

"Ừ."

"Sau này chúng ta… đừng cãi nhau nữa…. có được không…" Quý Noãn vùi mặt vào cổ anh, giọng nói vừa nhỏ vừa mềm mại.

Tay của anh trên đầu cô khựng lại một lát, rồi anh mới bình thản nhìn cô: "Tỉnh rồi hay vẫn còn say? Có nhận ra anh là ảo giác hay là chồng em không?"

Quý Noãn vùi sâu hơn vào cổ anh: "Không biết."

Mặc Cảnh Thâm nheo mắt lại, sắc mặt không hề vui vẻ nhìn cô. Anh duỗi tay ôm cô nhóc mới mượn rượu để phát tiết oán hận vào trong lòng: "Vậy chờ em tỉnh dậy rồi nói. Anh không nói chuyện với ma men."

Quý Noãn: "…"

Cô bỗng như muốn rời khỏi đùi anh, anh đè cô lại không cho nhúc nhích: "Say đến mức này mà còn có sức lăn qua lăn lại. Anh cho em một tháng để bình tĩnh lại vẫn chưa đủ sao. Mới vừa nói không cãi nhau nữa mà bây giờ lại bày đặt ra vẻ muốn giữ khoảng cách với anh sao?"

"Anh buông em ra, em muốn đi xuống."

"Lý do?"

"Anh…" Quý Noãn ngước cặp mắt nửa tỉnh nửa say lên, những sợi tóc bù xù xòa xuống gương mặt cô. Vẻ mặt vừa rồi còn hậm hực, giờ lại có phần lúng túng, cô mấp máy môi vài lần rồi mới thốt lên mấy tiếng gượng gạo: "Anh chọc vào em!"

Nói rồi cô cố di chuyển mông mình trên đùi anh.

Mặc Cảnh Thâm cúi xuống nhìn cô nhóc trong lòng, đôi mắt anh sâu thẳm như biển đêm cô quạnh. Anh liên tiếp hôn xuống mái tóc mềm mại của cô: "Hơn một tháng không gặp, nếu em còn lộn xộn nữa thì sẽ không chỉ chọc em đơn giản như vậy đâu."