Yêu Thượng Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 42: Phiên ngoại 2

Dưới lầu, Thang Đông Trì cùng bạn nhỏ Thiên Duệ đang chơi trò “Đoán chữ qua cử chỉ.” Tiêu Kính Nam vừa yên lặng gặm bữa sáng, vừa nhìn Thang Đông Trì khoa tay múa chân, bộ dáng rất thú vị.

“Ăn xong rồi.” Tiêu Kính Nam vừa nói vừa đi qua hướng bọn họ, Thang Đông Trì quay đầu nhìn nhìn, cười vẫy tay với hắn.

Tiêu Kính Nam nghi hoặc khom lưng xuống, Thang Đông Trì lấy khăn tay xoa xoa miệng hắn. “Ăn cơm xong cũng không lau miệng.”

Nghe vậy, Tiêu Kính Nam nhìn bạn nhỏ Thiên Duệ nhịn không được mà cười to, trừng mắt liếc Thang Đông Trì một cái, “Em…”

“Xuất phát đi.” Không để hắn nói xong, Thang Đông Trì lên tiếng trước.

Vì vậy mỗ gấu nhỏ ngốc lời còn chưa nói xong, bị bạn nhỏ lớn tiếng cười nhạo đành cho qua.

Hỗn đản, chỉ biết khi dễ người ta.

Trên đường đi đến công viên trò chơi đều líu ríu tiếng nói chuyện của bạn nhỏ.

Thành thật mà nói, cô nhóc Thiên Duệ là đứa bé tương đối ngoan, có lúc bướng bỉnh nhưng cũng biết nghe lời, dù sao sự tò mò cùng quan sát của trẻ con thì không thể nào áp chế được, cho nên dọc đường đi Tiêu Kính Nam đành phải lựa chọn dựa đầu lên cửa xe, tiến vào mộng đẹp.

Bên ngoài ánh nắng tươi sáng, sau khi xuống xe tâm tình của Tiêu Kính Nam cũng chẳng tốt lên mấy, nhưng cũng bị thời tiết đẹp đẽ làm hưng trí.

Thang Đông Trì dắt Thiên Duệ đi ở phía trước, hắn đi theo phía sau. Người đàn ông trước mặt một thân tây trang, thắt lưng gầy cùng đôi chân dài, dáng người thật sự đẹp miễn chê.

Đang nghĩ đến vui vẻ, người đàn ông phía trước đột nhiên quay đầu lại, “Đi nhanh chút nào.”

“A.” Gấu nhỏ ngốc gật gật đầu, ba ba chạy hai ba bước đến bên cạnh Thang Đông Trì.


Thang Đông Trì vừa lòng gật đầu, “Ân, biểu hiện không tồi.”

“Cảm ơn ngài khích lệ!”

Gấu ngốc nhỏ nhướng mày, khẩu khí có chút đùa cợt, bộ dáng không ai bì nổi kia vào trong mắt Thang Đông Trì cũng là có chút đáng yêu.

Trong lòng hơi hơi nóng lên, miệng vẫn lành lạnh một câm: “Em nếu không ngoan, anh ở nơi này làm em.”

Gấu nhỏ ngốc bị áp bách thành thói quen cứng lưng ngậm miệng lại, một hồi sau mới phát hiện lúc này là ban ngày giữa công chúng a.

Làm? Làm cái đầu anh!

Há miệng thở dốc muốn phản kích, chỉ thấy bạn nhỏ Thiên Duệ đã kéo Thang Đông Trì chạy chậm theo, “Thang thúc thúc nhanh lên, chúng ta đi chơi ghế bay.”

Tiêu Kính Nam buồn bực đá thảm cỏ bên đường, mấy đại thúc bên cạnh lập tức mắng hắn, “Này, cậu trai, đừng đá loạn cỏ, bên cạnh có bảng thông báo có thấy không?”

Tiêu Kính Nam nghiêng đầu nhìn nhìn, thật là có bảng thông báo, viết: “Tôi còn rất non, xin đừng dẫm lên tôi.”

“…”

Người trong lúc không may, đá đá cỏ nhỏ cũng sẽ bị giáo huấn a, cứu mạng…

Gấu nhỏ ngốc mặt xám xịt nhanh chóng rời xa thảm cỏ, hướng chỗ Thang Đông Trì mà chạy đến.


Mỗi ghế bay có hai chỗ, Thiện Duệ muốn ngồi cùng Thang thúc thúc, vì vậy Tiêu thúc thúc phải ngồi một mình.

Phía trước truyền đến thanh âm hi hi ha ha, khiến trong lòng Tiêu Kính Nam càng buồn bực hơn.

Ngồi ghế bay xong, liền chơi thuyền hải tặc, chơi thuyền hải tặc xong lại đến công viên nước, rất nhanh cũng đến giờ cơm trưa.

Tiêu Kính Nam xếp hàng mua thức ăn nhanh, nghe được tiểu quỷ thì thầm buổi chiều muốn đi bảo tàng phi thuyền vũ trụ khám phá không gian, đột nhiên cảm thấy nhân sinh thật u ám.

“Thang tiên sinh sao?” Phía sau truyền đến thanh âm nữ nhân, Tiêu Kính Nam theo bản năng quay đầu lại nhìn nhìn.

Người phụ nữ này hẳn đã quá ba mươi, nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhìn qua cũng đẹp mắt, bên cạnh cũng có một tiểu quỷ, cùng tiểu quỷ nhà mình cũng không lớn hơn nhiều lắm.

“Trần thái thái ngài khoẻ.” Thang Đông Trì rất nhanh nhận ra thân phận đối phương, mỉm cười nắm tay với nàng.

“Anh hảo, thật là trùng hợp ngẫu nhiên.” Trần thái thái cúi đầu đánh giá đứa bé bên cạnh, tầm mắt qua qua lại lại trên mặt đứa bé, “Mang tiểu hài tử đến chơi sao?”

Thang Đông Trì vừa thấy liền biết nàng hiểu lầm, nhưng cũng không giải thích, cười gật gật đầu: “Trần tiên sinh không có đến đây sao?”

“Hắn có việc.” Trần thái thái cười cười, “Nếu gặp nhau rồi không bằng chúng ta cùng đi.”

Nhóm người lớn đang nói chuyện, hai đứa nhóc cũng líu ríu hàn huyên, Thang Đông Trì nhìn Thiên Duệ rất muốn cùng đối phương đến viện bảo tàng, vừa muốn chìu theo đứa nhỏ, cũng không tìm ra được lý do cự tuyệt.


“Được.” Thang Đông Trì gật đầu.

Tiêu Kính Nam nghe được, lại chậm chạp không có mở miệng, sau khi mua ba phần đồ ăn, xoay người: “Mua xong rồi, đi thôi.”

Thang Đông Trì giữ chặt cánh tay hắn: “Đây là Trần thái thái tập đoàn Trần thị.”

“Trần thái thái ngài hảo.” Tiêu Kính Nam trả lời có lệ, nụ cười trên mặt cũng không sai biệt.

“Đây là Tiêu gia công tử sao? Cậu hảo.”

Công tử cái đầu của cô a, ghét nhất giọng điệu xưng hô như vậy.

Mặc kệ trong lòng oán thầm rất nhiều, nhưng vẫn theo lễ tiết vươn tay ra cầm.

Nhìn ra gấu ngốc nhà mình bất mãn, Thang Đông Trì thoáng nghiêng người, “Chúng ta đi kiếm chỗ ngồi, chút nữa rồi ăn.”

Nhưng là sau đó, Tiêu Kính Nam cũng không làm được cái gì.

Thang Đông Trì cùng Trần thái thái đáng ghét kia vừa đi cùng nhau, rõ ràng đã kết hôn rồi mà còn phóng mị nhãn với Thang Đông Trì, không biết làm cái quỷ gì. Hai tên tiểu quỷ cũng kết bạn mà chơi, hắn yên lặng đi phía sau, còn chạy tới chạy lui, tiểu quỷ muốn ăn kem hắn đi mua, tiểu quỷ chơi mệt cũng là hắn tìm khăn tay và nước…

Tiêu Kính Nam có chút không rõ hắn ngốc như vậy là vì gì, thời tiết dù có đẹp ra sao, cũng không có chút quan hệ nào với hắn.

Nhìn một nam một nữ sóng vai đi phía trước, gấu ngốc không biết sao tâm tình mất mát đến cực điểm, đem một nửa ly kem đang ăn ném vào thùng rác, tiến lên hai bước vỗ vỗ bả vai Thang Đông Trì, “Tôi đột nhiên nhớ ra bản thân có chút việc riêng, phải đi trước.”

“A, như vậy sao.” Trần thái thái vừa nói vừa nhìn Thang Đông Trì, kỳ thật nàng rất kỳ quái vì sao hai người kia lại mang hài tử đến đây chơi, nhưng cũng thức thời không có hỏi nhiều.

“Ngại ngùng, làm mất hứng, hôm nào tôi sẽ mời uống trà. Gặp lại sau.”


Tiêu Kính Nam lưu loát nói xong, lại lễ độ hướng Thang Đông Trì gật gật đầu, “Thang tiên sinh, đi trước, hôm nào lại tán gẫu.”

Không nhìn Thang Đông Trì đang phát ra áp suất, Tiêu Kính Nam xoay người rời khỏi tầm mắt của bọn họ.

Tuy đây không phải là lỗi của Thang Đông Trì, nhưng thật sự đã rất ngu ngốc, hắn không muốn tiếp tục đi nữa, vẫn là trở về chăm mèo ngốc đi.

Mở cửa nhà, mèo nhỏ khoái trá một đoàn lăn tới.

Tiêu Kính Nam ôm nó lên, đá dép lên đi đến ghế salon ngồi.

Rất nhiều vấn đề, hắn chưa từng hảo hảo nghĩ qua.

Từ khi bị bắt tiếp thu Thang Đông Trì, đến khi đã tự nhiên tiếp nhận Thang Đông Trì.

Hắn tựa hồ cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ qua tương lai của bọn họ, chỉ là thoải mái yên tâm mà ở bên nhau qua từng ngày.

Thiên Duệ xuất hiện khiến hắn đột nhiên hiểu được, kỳ thật Thang Đông Trì rất thích trẻ con, sự nhẫn nhại của y đối với trẻ con thậm chí còn vượt xa chính mình.

Như hôm nay, một nam một nữ sóng vai, lại có hài tử vây xung quanh, cảm giác hài hoà về tương lai càng rõ ràng hơn là bọn hắn như như bây giờ.

Mèo ngốc ngẩng đầu kêu meo meo một tiếng, hiếm khi nó ở trong tay mình không có lộn xộn chạy loạn.

Tiêu Kính Nam đẩy cái mông phì phì của nó, buông tay nằm vật trên ghế salon. Mèo ngốc kia cũng chạy tới cuộn tròn bên tay hắn, vì vậy hắn vươn tay nhẹ nâng cằm nó, xem nó thoải mải xoay người, cái bụng hướng lên trời.

Nhắm mắt lại, hình ảnh bốn người lại hiện lên.

Tiêu Kính Nam không biết vì sao bản thân lại để ý những chuyện vụn vặt, lại mặc kệ mà đắm chìm trong suy nghĩ, cho đến khi sắc trời bên ngoài đã tối, mới bất đắc dĩ từ trên ghế salon đứng dậy kiếm cho mình một chút đồ ăn.