Yêu Thượng Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 13

Tiêu Kính Nam đột nhiên cảm thấy thái độ Thang Đông Trì rất kỳ quái.

Hắn vốn muốn nhờ Thang Đông Trì chuyển phát hợp đồng đã ký đến, nhưng Thang Đông Trì thật sự nói rằng gởi đi gởi lại không an toàn, muốn hắn tự mình đi lấy.

Vì vậy hắn đành đỡ thắt lưng nhờ lái xe của Thang Đông Trì chở hắn đến lấy hợp đồng. Lúc đến nơi, Thang Đông Trì lại họp, tiểu bí thư chạy tới mời hắn vào phòng hội nghị chờ, sau khi hắn mở cửa nhìn thấy, trong phòng thay vì có sopha, lại có một cái giường đệm.

“Thang tiên sinh chiếu cố Tiêu tiên sinh có thể ở bên cạnh nằm một chút.”

“Chờ một chút.” Tiêu Kính Nam vội cắt lời nàng, lộ ra nụ cười hắn tự nhận là rất đẹp trai, “Tôi là tới lấy hợp đồng, nếu thuận tiện, cô có thể đem hợp đồng đến cho tôi?”

“Không thể.” Tiểu bí thư ngọt ngào mỉm cười, ánh mắt hơi hơi nheo lại, “Thang tiên sinh muốn tự mình giao cho anh.”

Nói xong liền mỉm cười đi ra ngoài, còn đóng cánh cửa gỗ lại.

Tiêu Kính Nam chăm chú nhìn cánh cửa kia một hồi.

Không hổ là người của Thang Đông Trì, nhìn thì rất đức hạnh, cười rộ lên rất gian trá.

Nhìn nhìn xung quanh, không có cameras, trừ một bàn trà thuỷ tinh, một giường đệm, còn có một cái sopha nhỏ cùng một chậu cây nhỏ, thì chẳng có đồ vật gì.

Nhìn nhìn giường đệm thoải mái, lại nhìn ghế sopha nhỏ, Tiêu Kính Nam vẫn là ngồi trên ghế sa lông.

Hắn mới sẽ không tuỳ tiện nằm ở trong phòng làm việc người ta như vậy, còn ra bộ dáng gì.


Năm phút trôi qua, Tiêu Kính Nam lần thứ hai liếc giường đệm.

Hừ…Giống bộ dáng gì.

Mười lăm phút trôi qua, Tiêu Kính Nam lần thứ hai liếc nhìn giường.

Hừ…

Nửa giờ đi qua, Tiêu Kính Nam nhìn chăm chú cái giường kia.



Một giờ, Tiêu Kính Nam ho khan một tiếc, chống đỡ sopha đứng lên, làm bộ làm tịch dạo trong phòng một vòng, rồi mới đứng trước giường.

Xem thử ngồi trên cái giường này có thoải mái hay không.

Tiêu Kính Nam thập phần chậm rãi ngồi xuống, lặng yên một khắc.

… Không bằng hảo nằm một chút.

Nằm xuống quả nhiên thư thái rất nhiều, Tiêu Kính Nam thở ra một hơi, chớp mắt vài cái.

Tuy rằng cảm giác quái dị, nhưng mà như vậy….

Không đợi Tiêu Kính Nam “như vậy” xong, cửa đột nhiên mở.

Thang Đông Trì đi tới, hợp đồng trong tay ném ở trên bàn trà, xoay người đóng cửalại.

Xoay người, liền thấy Tiêu Kính Nam cố gắng đem người từ trên giường chống đỡngồi dậy, đại khái bởi vì có chút lo lắng, thắt lưng lại dùng lực, khuôn mặt chật vật đến đỏ bừng, hai chân đạp giữa không trung, vẫn không thể nào ngồi lại.

“Đừng động.” Tiêu Kính Nam đến gần hai bước, ngồi xổm bên thân thể hắn, một taythực tự nhiên đè lại bờ vai hắn, đem hắn vừa rồi khổ sở trở về nguyên dạng.

Tiêu Kính Nam thở hổn hển hai cái, sờ thắt lưng mình, nói thô lỗ: “Làm gì?”

“Phía sau cậu là cái gì?” Thang Đông Trì đột nhiên hỏi.

“Cái gì cái gì?” Tiêu Kính Nam mạc danh kỳ diệu, hơi hơi xoayngười muốn sờ, đã bị một bàn tay đè xuống, mặt hướng đệm trên giường.

“Uy! Thang Đông Trì! Anh muốn làm gì?!” Tiêu Kính Nam cảm thấy trọng lượng trên lưng, miễn cưỡng xoay cổ qua, phát hiện Thang Đông Trì thế nhưng khoá ngồi ở trên người hắn, tay vươn ra đụng đến nút gài thắt lưng phía trước của hắn.

Tại thời điểm hắn còn không kịp kêu sợ hãi, một phen kéo xuống mộtnửa quần hắn, “Quả nhiên không thay thuốc.”


Tiêu Kính Nam sửng sốt, đột nhiên cảm thấy làn da bị kéo xuống đau xót. Hắn khẽ gọi một tiếng, lập tức hiểu được là Thang Đông Trì giúp hắn bôi thuốc mỡ phía sau.

“Anh kêu liền kêu đi.” Thang Đông Trì nhíu mày, đưa tay sờsờ làn da bôi thuốc mỡ bị đỏ lên kia, “Nơi này cách âm rất tốt, bên ngoài không nghe được.”

Tiêu Kính Nam đen mặt, “Anh xuống dưới trước… Chuyện gì cũng từ từ.”

“Tôi đổi dược xong liền đứng lên.” Thang Đông Trì từ trong túi tiền lấy dán châm cứu ra, sau khi xé gói thuốc thì chậm chạp không làm gì.

Tiêu Kính Nam nhịn nửa ngày, cuối cùng vẫn nhịn không được. “Được không a!”

Nhìn chăm chú mông của hắn một hồi lâu, rốt cuộc là muốn như thế nào?

“Cậu không nghe thấy thầy thuốc nói sao? Sau khi bôi thuốc mỡ phải đợi năm phút tái dán, làn da sẽ không bị thương tổn quá lớn.”

“Ý của anh là, anh muốn bảo trì như vậy năm phút?”

“Không, hai phút rưỡi.” Thang Đông Trì mỉm cười, “Đã qua hai phút rưỡi.”

“…”

Bắt đầu từ đó, Thang Đông Trì tìm đủ lý do khiến hắn đến nơi này, trên danh nghĩa đều là công việc, trên thực tế đều là vì giúp hắn đổi dược.

Dần dần, hắn cũng thấy có điểm kỳ lạ.

Đem chuyện của hắn với Thang Đông Trìđổi thành chuyện của bằng hữu AB nói nói, các bằng hữu nhất trí nhận định cái này là vì yêu thích.

Thang Đông Trì thế nhưng thích hắn! Ha ha ha!


Vì vậy hắn tại lúc đang khiếp sợ lại vì quơ được nhược điểm của Thang Đông Trì mà có chút đắc ý dào dạt.

Cũng vì vậy, hắn gặp bi kịch.

Kỳ thật hắn đã quá sung sướng, lại dào dạt đắc ý đi đến chỗ Thang Đông Trì, dào dạt đắc ý xốc áo cởi quần phối hợp thay dược với Thang Đông Trì, dào dạt đắc ý kéo cà vạt Thang Đông Trì, dào dạt đắc ý ghé vào bên tai Thang Đông Trì nói.

“Này, anh thích tôi đúng không?”

Thang Đông Trì yên lặng một giây, đột nhiên cười hừ một tiếng, nửa thân thể dán lên người Tiêu Kính Nam, tay duỗi ra đặt một bên đầu hắn: “Rồi sau đó?”

“Ách…”

Thang Đông Trì đè thấp thân thể, đem trọng lượng người đè lên Tiêu Kính Nam.

“Cậu cảm thấy hai người thích nhau hẳn là tại thời điểm không có người nên làm chút chuyện chuyện gì đó? Ân?”

“A…” Không đúng a! Sao trong miệng hắn lại biến thành hai người thích nhau?

Thích lẫn nhau… Làm cái gì… Nên làm cái gì… A a a!

Thang Đông Trì nhìn thần sắc biến đổi trên mặt Tiêu Kính Nam, chậm rãi lộ ra tươi cười.

Thân thể đột nhiên đổ về phía trước, cúi đầu hôn lên môi Tiêu Kính Nam, hắn vì kinh ngạc mà hơi hơi hé môi.