Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1890: Tôi mù sao?

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

“Đúng, rồi mọi chuyện sẽ ổn...”

Bởi vì hôm nay đi dã ngoại, Diệp Thần không tìm cô chạy bộ.

Mạc Khinh Hàn mặc váy phấn tới trường tập hợp.

Lúc đi vào phòng học, có mấy bạn học đột nhiên “Oa” một tiếng!

Bởi vì, Mạc Khinh Hàn để tóc xõa vai, chải thành một cái đuôi ngựa.

Lại đi phía sau Lưu Hải, không có sự cản trở của Lưu Hải, lộ ra cái tráng sáng bóng, ánh mắt sáng ngời, để cho người nhìn cảm giác giống như là thấy ngôi sao ở trên trời sáng lấp lánh vậy.

Áo khoác màu hồng phấn, làm tôn lên gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn, sáng bóng nước trợt của cô. Hai tai bị gió thổi, còn lộ ra một tia hồng, giống như là bóp một cái là có thể bóp ra nước.

Bởi vì mùa đông khô ráo, môi dễ dàng nứt ra, cô bôi một chút nhuận môi cao.

Lúc này, cô đứng ở cửa, bị các bạn học đồng loạt nhìn cô chằm chằm. Cô ngượng ngùng cười một tiếng, gò má hồng hồng nhàn nhạt dưới ánh mặt trời, thu hút hết tất cả ánh mắt của mọi người.

Nhất là Lục Vũ Hiên, anh nhìn cô chằm chằm, trong đầu liền văng ra một câu: “Tai bên vừa tựa như mây đỏ hai đóa, giữa chân mày tự có xuân - sắc ba phân...”

Mặc dù, cách khá xa, nhưng là, anh giống như đã đánh hơi được cô nơi đó tản mát ra một cổ làm say đắm lòng người!

Cô làm sao lại trông đẹp đến vậy? Trước kia chưa từng phát hiện cô đẹp đến vậy a.

Cô đẹp đến nổi làm người ta lóa mắt.

Minh diễm, không thể tả.

Không không không! Không chỉ là đẹp.

Cô, vốn dĩ thông minh, văn tư nhạy bén!

Văn chương của cô, anh toàn bộ mua, anh vì tài văn chương của cô mà bội phục.

Lục Vũ Hiên hô hấp dồn dập, càng ngày càng rạo rực!

Lồng ngực anh căng lên, giống như có cây đuốc đang cháy! Tựa như không tìm được chỗ phát tiết, anh lập tức có thể bỏ mạng!

Những bạn học, cũng đều nhìn ngây ra! Chẳng ai nghĩ tới, bạn học cùng trường hai năm Mạc Khinh Hàn, thay đổi ăn mặc, lại đẹp đến vậy... So sánh với lần đi thử kính đẹp hơn nhiều!

Mạc Khinh Hàn hướng các bạn học cười một tiếng, xuyên qua giảng đài đi đến bên cửa sổ.

Lúc đi ngang qua chỗ ngồi Lục Vũ Hiên, người này đột nhiên kéo cô, nhét vào tay cô một tờ giấy.

“Oa —— làm gì làm gì?” Các bạn học đột nhiên lại “Oa “ một tiếng, cộng thêm Lục Vũ Hiên đột ngột hành động, làm Mạc Khinh Hàn giật mình.

Cô biết trong tờ giấy, có thể là Lục Vũ Hiên bày tỏ...Cô không có mở ra ngay, mà làm bộ bình tĩnh trở về chỗ ngồi.

Lúc này, cô giáo chủ nhiệm đi vào lớp: “Chúng ta chuẩn bị lên đường, tất cả mang theo máy vi tính xách tay, đi thôi!”

Các bạn học lục tục ra ngoài, Mạc Khinh Hàn còn chưa kịp mở tờ giấy, liền bị Diệp Thần đoạt mất.

“Lớn mà còn làm trò con nít! Còn viết giấy truyền tay!” Diệp Thần nhìn tờ giấy, sau khi xem xong, sắc mặt âm trầm giống như oan uổng. Anh híp mắt, vò tờ giấy, muốn muốn vứt đi.

Mạc Khinh Hàn đưa tay đoạt lấy tờ giấy trở về. Cô còn không thấy thế nào, ít nhất phải để cho cô nhìn một chút xem thử bên trong viết cái gì!

Mạc Khinh Hàn mở tờ giấy ra.

Phía trên dùng hai từ xinh đẹp viết một bài thơ: “Nhẹ một chút đôi môi đúng dịp sơ trang, người ngọc quyến rũ thắng xuân quang. Ngậm thẹn thùng khiếp khiếp cùng quân thấy, cười yếu ớt sanh thành một đoạn hương.”

“...” Yêu... Khen không tệ! Lục Vũ Hiên viết thơ này tương đối hợp với tình cảnh.

Mạc Khinh Hàn cảm giác bên trong có ý tứ.

Cô viết phía sau ở tờ giấy: “Xin lỗi!”

Cô viết xong tờ giấy, chiết gập lại, vừa định kẹp vào máy vi tính xách tay, lại bị Diệp Thần đoạt đi.

Diệp Thần “Hừ” một tiếng, mở ra nhìn lướt qua, vốn là sắc mặt u ám, trong nháy mắt tươi sáng ánh nắng.

Khóe miệng cong lên, kiêu ngạo nói: “Cái này còn không sai biệt lắm.”

Nói xong, ném tờ giấy trở lại: “Hừ —— “

... Thiếu gia này... Tính anh Thần vẫn luôn tự do phóng khoán như vậy, đừng trách anh ấy.

Đoàn người đi tới dưới chân núi, khắp nơi rừng phong diệp đỏ rực, làm cho tâm tình người ta ngay lập tức trong sáng.

Lục Vũ Hiên mặt mũi hớn hở đi tới trước mặt Mạc Khinh Hàn.

Mạc Khinh Hàn đưa tờ giấy đưa cho anh.

Lục Vũ Hiên mở ra sau, từ từ nhìn..

Sau khi xem xong, cả người Lục Vũ Hiên như muốn nổ tung.

“Có ý gì?” Anh hoàn toàn không dám tin, Mạc Khinh Hàn lại từ chối anh? Cô làm sao dám?

Mạc Khinh Hàn quét anh một cái, lãnh đạm nói: “Ý trên chữ.”

Lục Vũ Hiên chân mày dựng đứng: “Cậu không phải một mực thầm mến tôi sao? Cậu đây là ý gì?”

“Tôi thầm mến cậu?” Mạc Khinh Hàn cảm giác cực kỳ buồn cười, cô tự giễu nói: “Tôi mù như vậy sao?”

“Phụt ——” Diệp Thần cười phun!

Lục Vũ Hiên giận đến cả người phát run! Không thể như vậy! Kết quả tại sao có thể như vậy? Cô đọc xong thơ, sau đó hẳn là mừng rỡ như điên! Hẳn là khóc chạy tới nói cho anh, cô hạnh phúc biết bao nhiêu, có thích anh biết bao nhiêu mới đúng a!

Bây giờ là tình huống gì đây?

Cô làm sao dám cự tuyệt anh? Cô làm sao dám? Sắc mặt Lục Vũ Hiên trở nên bối rối như bị sấm đánh, anh cũng không biết mình làm thế nào leo lên được đỉnh núi.

Chuyện này một khi lan truyền ra, nữ sinh thì có nói bóng nói gió tin đồn bịa đặt truyền ra.

Lữ Tâm Tâm ghen tị muốn chết, kéo mấy nữ sinh khua môi múa mép, nói những lời khó nghe.

Nói gì “Mạc Khinh Hàn thật không biết xấu hổ, ngày ngày cùng Lâm Nghệ Phong đi gần như vậy, còn cùng Lục Vũ Hiên câu câu đáp đáp! Tôi thật không ưa cô ta!”

“Đúng vậy! Gần đây, Mạc Khinh Hàn và Lâm Nghệ Phong ngày ngày cùng nhau đi học, cùng nhau tan học!”

“Đúng vậy, tôi nhìn thấy nhiều lần, hai người bọn họ hàng ngày buổi trưa cũng cùng đi, lén lén lút lút cũng không biết đi đâu, buổi sáng cùng nhau chạy bộ, tan học còn cùng nhau quét dọn vệ sinh.”

“Mạc Khinh Hàn rốt cuộc xảy là đang làm gì? Thật là không biết xấu hổ.”

“Đúng nha đúng nha, buổi tối tan học, còn giúp Lâm Nghệ Phong quét dọn vệ sinh.Vốn là, ngày đó tớ muốn ở lại giúp cậu ta quét dọn phòng học, nhưng là cậu ta thật hung dữ, cậu ta trừng mắt làm tớ sợ... Tớ cũng không dám ở lại.”

“Đúng nha, tớ cũng vậy... Cậu ấy đối với chúng ta đặc biệt hung dữ, nhưng với Mạc Khinh Hàn vừa nói vừa cười, hai người bọn họ khẳng định là yêu đương!”

Lữ Tâm Tâm đột nhiên cười lạnh: “Cũng chỉ có Lục Vũ Hiên ngu ngốc không nhìn ra người Mạc Khinh Hàn thích là ai! Lục Vũ Hiên này ngu ngốc, luôn làm ra vẻ mặt lạnh!”

Cô càng nói càng tức, thanh âm càng nói càng lớn...

Lúc này, đột nhiên nghe được có nữ sinh mắng: “Lữ Tâm Tâm, cô không có mặt mũi hay sao? Còn mặt mũi nói Lục Vũ Hiên a, tại sao không nói chính cô một chút? Lục Vũ Hiên vốn không thích cô, cô còn chưa phải là nếu không phải là cùng người ta ngồi cùng bàn, người ta muốn đổi vị trí, cô còn không cho phép người ta đổi. Cô không phải mặt lạnh? Còn không biết xấu hổ nói đến người khác... Tôi cũng chỉ có thể a a.”

Cô gái vừa nói, tên là Lưu Diêu, thích Lục Vũ Hiên đến phải chết, ba ngày hai đầu viết thư tình cho người ta, giống như sợ cả thế giới này không biết.

Cô và Lữ Tâm Tâm có thù oán, hai người hận đối phương, hận muốn chết!

“A —— Lưu Diêu! Cô cho là, cô có gì tốt lắm sao? Ít nhất, tôi bây giờ ngồi bên cạnh

Lục Vũ Hiên, cô ngay cả ngồi bên cạnh cậu ấy cũng không thể.”

“...”

Hai người càng nói càng hung, trực tiếp ra tay đánh nhau.

Các bạn học “Ô ngao” nhào tới can ngăn.

Mạc Khinh Hàn ngược lại không quan tâm.

Cô giáo chủ nhiệm giận đến lỗ mũi đều phải sai lệch: “Tất cả dừng tay cho tôi —— dẫn các em đi dã ngoại, không phải dẫn các em tới đây để đánh nhau! Trở về viết mười ngàn chữ ‘kiểm thảo’ cho tôi!”