Yêu Phải Trái Tim Sắt Đá

Chương 1: Thích nghi với cuộc sống mới

Mùa thu năm hai trung học, trường trung học quốc tế X. Mùa nhập học của học sinh, gió thổi lá cây xào xạc ngoài sân trường. Chim không còn cất tiếng hót nhưng trường cũng không còn rơi vào trạng thái tĩnh mịch như mùa hè chói chang. Vài tia nắng yếu ớt chiếu vào học giáo viên. Tiếng bút máy sột soạt vẫn đều đều

Nghe tiếng mở cửa, bút vẫn không có dấu hiệu khựng lại, coi như không hề có chuyện gì. Tạ Tử Ngạn lúng túng tìm giáo viên chủ nhiệm của mình. Cửa sổ mở toang, rèm cửa bay phấp phới, còn có gió mơn mởn đùa giỡn với làn da, thật dễ chịu. Tiết trời cho dù đã đi vào mùa thu cũng vẫn rất oai bức ngoài kia, bức hắn muốn chết

Đảo mắt một vòng quanh văn phòng chằn chịt bàn giáo viên ở đây. Chỉ lác đác vài người. Đúng rồi, tuần sau mới đến lễ khai giảng mà. Giáo viên đến đây làm gì chứ? Ngoài một vài giáo viên còn có học sinh ở kia nữa. Không để ý lắm, hắn thấy thầy giáo hao gầy đeo kính cận ở kia vẫy tay thì cũng mỉm cười đi tới

- Chào thầy! - Tử Ngạn cúi đầu lễ phép chào

- Em mới về nước chắc có nhiều điều lạ lẫm lắm, đặc biệt là ở trường học cũng khác, mẹ em đặc biệt nhờ thầy chú ý - thầy giáo nâng gọng kính lên, ngước nhìn gương mặt tuấn tú của hắn

- Vâng, em có biết ạ - hắn gãi gãi đầu, mắt đảo tròn. Mẹ hắn đương nhiên có nói đi nói lại với hắn chuyện này đến muốn nhức lỗ tai - thầy đừng lo, em thích ứng nhanh lắm


- Dù sao, việc học tập nhất định rất khó khăn, à đúng rồi - thầy giáo vỗ gối một cái rồi nghiêng đầu, nhìn ra phía sau Tử Ngạn kêu lớn, gọi một người tên "Tư Du". Thấy tò mò, hắn cũng quay đầu ra phía sau nhìn, chỉ thấy ánh mắt vô hồn đang ngẩng đầu chờ đợi lời dặn dò của thầy giáo. Chính là vị học sinh duy nhất ngồi trong phòng giáo viên - vào năm bạn này sẽ học cùng lớp với thầy trò mình, có gì nhờ em giúp đỡ nhé! Bạn ấy mới từ nước ngoài trở về, chưa quen

Vị học sinh tỏ vẻ đã biết, gật đầu một cái rồi lại tiếp tục ghi chép gì đó. Bạn học này cũng thật kì lạ. Liếc cũng không thèm liếc hắn một cái, cùng lắm Tử Ngạn cho rằng đó là kiểu cư xử mới lạ ở đây nên cũng không để ý, tiếp tục trò chuyện với thầy giáo, thảo luận một số giấy tờ. Cho đến khi hắn một lúc sau ra về, cả văn phòng cũng chỉ còn tiếng sột soạt bút của vị học sinh kia

Này cũng thật là siêng năng, đã trễ vậy còn ngồi ở đây. Tử Ngạn chào thầy giáo xong đi về, hôm nay hắn có hẹn với Hồ Huân, bạn thân đi uống một chút

Ánh hoàng hôn buông xuống, nắng đỏ rực đã chiếu qua tấm rèm. Tư Du gấp vở lại, nhịp thở khẽ nặng một chút, cổ tay đã mỏi nhừ nhưng cô không hề có cảm giác. Chỉ chầm chậm tiến lại gần cửa sổ, mặc cho cơn gió nhẹ hòa lẫn mùi dầu gội hương thảo mộc vào không khí. Cô khép cửa lại, gió ngừng, tóc cũng không còn đung đưa nữa

Tư Du dường như là người về sau cùng. Đeo bên vai chiếc túi nặng trịch, cô ghé qua siêu thị gần nhà mua một chút rau, tối nay nấu canh cho Đông Hạo. Bước chân của cô trở về nhà sau một ngày dài, như thường lệ em trai lại chạy tíu tít ra đòi xách đồ ăn, tiện thể hỏi thăm vài câu về ngày hôm nay. Em trai cô rất ngoan, cố gắng học hành chăm chỉ, muốn giống như chị gái nó

- Hôm nay hình như tiểu tử nhà mình nhập học? - Tạ Tử Thiên nhàn nhạt ăn cơm. Dù đã gần 50 nhưng vẻ đẹp của thời tuổi trẻ vẫn còn lưu giữ lên gương mặt lấm tấm nếp nhăn

- Ba, hình như là sao? Đến cả ngày khai giảng của con trai ba cũng không nhớ, vậy làm sao nhớ lịch làm việc của mình nữa chứ - Tử Ngạn đang nhai ngấu nghiến cũng bị lời của ba làm cho tức chết, liền phun lại một câu, mắt gườm gườm. Trái lại, thái độ của ba Tạ vẫn không có vẻ biến đổi gì nhiều

- Lịch làm việc đã có thư ký nhớ, tại sao ba phải phí công nhớ những thứ vô bổ đó? Người thông minh lúc nào cũng làm việc thông minh


- Để thư ký nhớ đến một ngày, ba ngay cả tên mình còn không nhớ nổi, tuổi cũng đâu còn nhỏ gì, có một ông chủ như ba, cô Anna đúng là bất hạnh - Tử Ngạn chẹp chẹp miệng, liền lấy cặp chạy đi mất

- Cái thằng quỷ! Uổng công ngày xưa ba mày nuôi mày lớn - Tử Thiên đang ăn cơm cũng muốn lên huyết áp, đưa đũa dọa đánh đứa con trai từ lúc nào đã cao chạy xa bay. Hạ Phong ngồi cạnh cũng không nhịn được cười, già cả rồi còn so đo với đứa con trai chỉ mới 17, 18 tuổi. Chừng đấy năm rồi mà tính tình anh vẫn không thay đổi chút nào - em còn cười được - thấy vợ mình không những không nói một tiếng công bằng còn cười

- Ăn mau đi, cơm nguội hết bây giờ

Nhờ có Hồ Huân giới thiệu, bạn bè của hắn càng ngày càng nhiều. Cũng nhờ tính tình ăn nói vui vẻ, cởi mở và vẻ ngoài ưu tú, hắn nhanh chóng bắt nhịp được với trường học ở đây. Cũng không khó khăn như hắn tưởng. Trừ một vài chuyện nhỏ khác khiến hắn không thoải mái

Tiếng thầy giáo giảng bài trên bảng không làm hắn tập trung nổi. Tử Ngạn liếc mắt nhìn bạn học bên cạnh. Nếu hắn nhớ không lầm thì vị học sinh này chính là người ở phòng giáo viên lúc trước. Ánh mắt nghiêm nghị đó vẫn không thể thay đổi, để lại cho hắn ấn tượng. Vị này cũng thật siêu phàm, mắt nhìn lên bảng, lại nhìn xuống vở, lưng thẳng, đầu nghiêng một góc đủ nhìn, một chút xê dịch cũng không có. Hắn sẽ không chú ý tới người này nếu như cô không phải là người ngồi cạnh hắn

Hắn có quan sát vài lần, cũng vô tình nghe người ta nói. Vị này lên là Lương Tư Du, là học sinh xuất sắc toàn diện, là con ngoan trong mắt thầy cô giáo, là viên ngọc sáng để các vị phụ huynh đem ra dạy dỗ con cái của mình. Người này không hề có bạn, cũng không hề nói chuyện, cơ hồ còn tưởng là bị câm, cho đến một ngày, thầy giáo gọi lên đọc bài mới biết cũng có thể phát ra âm thanh. Thành tích lúc nào cũng giữ vững vị trí số 1 toàn trường

Hắn tự hỏi, sống như vậy không thấy nhạt nhẽo hay sao? Trong suốt một ngày, đến trường, rồi lại về nhà, rồi lại đến trường, rồi lại về nhà. Không bạn bè, không tụ tập đi chơi, như vậy sao có thể sống được? Nếu là hắn chắc chắn sẽ chịu không nổi. Tử Ngạn rùng mình một cái rồi trở về bàn ăn, ăn cơm cùng Hồ Huân


- Tử Ngạn

- Hửm?

- Trường học có tốt không?

- Rất tốt. Mình có rất nhiều bạn - mắt đẹp híp lại thành một đường, gương mặt lại tỏa sáng nữa rồi, khiến Hồ Huân thật ghen tỵ

- Đương nhiên rồi. Cỡ cậu mà không có bạn mới lạ, đặc biệt.... - nói nửa câu, Hồ Huân lại đánh mắt sang đám con gái ngồi đằng sau. Tử Ngạn nhíu mày rồi cũng quay lại, khóe môi giật giật, nhìn đám con gái vẫy tay nháy mắt làm duyên với hắn, không hiểu sao lòng trở nên nặng nề, hắn lại tiếp tục bữa ăn của mình. Nhưng tầm mắt lại dời lên người con gái ngồi ăn bên cạnh, một mình, tĩnh lặng, không bị ai quấy rối, cũng không muốn ai quấy rối mình - Tử Ngạn!

- Ư, hả? - bị Hồ Huân đập vai, hắn giật mình

- Làm gì mà thất thần? Không lẽ....để ý được em nào rồi? - Hồ Huân nhếch môi nhìn ra phía sau, đoán xem là em gái nào lại may mắn như vậy, lọt vào mắt xanh của thiếu gia này. Đám người này, làm hắn ta mất cả hứng, mắt xanh mỏ đỏ, lại mặc váy ngắn như vậy, đúng là không đứng đắn chút nào, lại chẳng có hấp dẫn như đàn chị trường hắn - Ể?

- Sao vậy? - thấy Hồ Huân cũng nheo mắt, hắn thăm dò


- Không lẽ lúc nãy là cậu đang nhìn.....Lương Tư Du?

Hóa ra, cuộc sống trường học vốn không đơn giản như hắn nghĩ. Ngày ngày bạn bè đều rủ rê hắn đi chơi đi hát, mà hắn cũng là người ham vui nên liền không từ chối một buổi nào. Liên tục một tháng như vậy, hắn cũng đã quen với việc đi chơi. Đến khi đã nhận ra, hình như mình đã mất một số kiến thức cơ bản quan trọng

Những bài kiểm tra đầu năm hắn đều đạt được điểm rất thấp, "may mắn" lọt vào top điểm thấp nhất lớp. Tuy rằng lấy cớ là mới từ nước ngoài trở về chưa quen nhưng hắn cũng cảm thấy rất mất mặt. Ngày xưa hắn học cũng khá tốt, không hiểu sao sau khi về đây sức học lại giảm sút như vậy, chắc là do hậu quả của việc đi chơi bạc mạng. Dù sao cũng là học ở trường quốc tế, hắn cũng nên giữ chút thể diện cho ba mẹ hắn nữa

Đặc biệt, ba hắn mà biết, chắc chắn sẽ mắng hắn thậm tệ. Rằng người thông minh như ông sao có thể sinh ra một đứa con trai chỉ biết chơi bời như vậy cơ chứ? Đáng sợ nhất chính là hắn sẽ bị cắt tiền tiêu vặt. Mà tháng sau ba mẹ hắn sẽ sang Pháp đi du lịch một tháng lận, hắn không thể cứ như vậy mà sống a

Trải qua kì thi học kì đầu tiên, bước ra khỏi phòng học, Tử Ngạn cảm thấy hắn làm bài cũng khá tốt. Đại Vũ cùng đám bạn từ xa liền kéo hắn đi chơi suốt đêm, giải tỏa áp lực. Nhìn ai ai cũng mang nét mặt mừng rỡ sau khi đã thi xong, Tư Du không hề có cảm giác, chỉ lẳng lặng trở về nhà. Ngày hôm nay cũng dài giống như những ngày khác thôi. Cô sẽ yên lặng mà trải qua, để rồi khi trở thành quá khứ, nó sẽ chỉ là một ngày ngắn không đáng nhớ

Cạch, một quân cờ đặt xuống. Chiếu tướng! Tư Du dựa lưng ra sau ghế, đôi mắt vẫn lạnh nhạt nhìn vào cái nhíu mày thật chặt của người trước mặt. Bỗng nhiên, ông ta vỗ trán cười, giọng cười khàn đục của tuổi già. Rồi lại lắc đầu tự mẩm:

- Già rồi, tuổi trẻ càng ngày càng giỏi - ông sắp xếp lại con cờ trên bàn, thừa nhận thua cuộc. Tư Du không nói gì, chỉ cùng ông xếp chúng về vị trí cũ trên bàn cờ - dựa vào thành tích kì này của em, chắc chắn việc giành học bổng sẽ không có vấn đề gì


- Vâng - Tư Du rời khỏi phòng hiệu trưởng, bước từng bước dài về phòng giáo viên

Hôm nay là chủ nhật, học sinh được nghỉ. Tư Du chỉ là muốn tìm một chỗ có thể học bài yên tĩnh, trường học dĩ nhiên là nơi tốt. Lại còn có giáo viên, bài không hiểu có thể hỏi, còn có thư viện, rất hoàn hảo. Đương nhiên trên đời không có cái gì là miễn phí, muốn đến đây, cô phải cùng lão già trong căn phòng lúc nãy làm một ván cờ