Yêu Phải Tổng Tài Cuồng Chiếm Hữu

Chương 380

Lâm Khiết Vy bởi vì quá mức hoảng sợ, trong nháy mắt đầu cô xuất hiện một loạt kỹ năng, cô không chút do dự, dựa theo những động tác xuất hiện ở trong đầu, rồi nhanh chóng ra tay.


Trước tiên điểm trúng huyệt vị ở trên tay anh ta, thừa dịp cánh tay của Hạ Dịch Sâm đang dùng lực, nhanh chóng đâm trúng vào năm cái huyệt vị trên cổ tay anh ta, chỉ ngắn ngủi vài giây đồng hồ, Hạ Dịch Sâm đột nhiên cảm thấy đầu óc nặng nề, sức lực toàn thân đột nhiên bị biến mất, một giây sau liền hướng về sau lảo đảo hai bước, không thể khống chế mà té ngã ngay trên mặt đất.


Đầu đau đến mức như là bị khoan vào vậy. “A…”
Hạ Dịch Sâm đau đớn không nhịn được, co quắp ở ngay trên mặt đất run rẩy không thôi.
“Khiết Vy… Em tại sao…”
Từng giọt mồ hôi lạnh xuất hiện, Hạ Dịch Sâm đau đến mức giống như là muốn ngạt thở.


Anh ta chẳng thể nghĩ tới, một người mảnh mai như Lâm


Khiết Vy, làm sao lại đột nhiên đem anh ta biến thành như này, cô vừa rồi đến cuối cùng là đã làm gì với anh ta? Lâm Khiết Vy cũng hơi sửng sốt, cô không nghĩ tới mấy cái này lại có lực sát thương lớn như thế, so với lúc trước khi đổi phó với Phùng Thiên Long thì bây giờ đã mạnh mẽ hơn nhiều Tan.


Nhưng dù sao, cô doi với Hạ Dịch Sâm cũng không có một chút áy náy nào hết.


“Hạ Dịch Sâm, về sau nếu anh lại đối với tôi có ý đo bách, tôi sẽ không nhẹ nhàng như vầy đâu, tôi sẽ để cho anh càng thêm thống khổ!” Đau đớn không ngừng dày vò lấy Hạ Dịch Sâm, anh ta thở mạnh: “Em… Em làm sao có thể ra tay mạnh như vậy.”


“Tôi cùng không sao biết được, anh cũng không phải người có quan hệ với tôi, Hạ Dịch Sâm, tôi nói cho anh biết, ban đầu tôi đối với anh là rất tôn kính, mà bây giờ, tôi chỉ buồn nôn khi thấy anh, thực sự chán ghét anh! Đã nghe rõ chưa? Về sau cách xa tôi ra một chút!”


Lâm Khiết Vy hung hăng nói, mặc kệ Hạ Dịch Sâm đau đớn ở đó, rồi cô nhanh chóng rời đi.
Vừa buồn nôn lại vừa chán ghét.
Mấy từ này như được lưu vào trong đầu của Hạ Dịch Sâm, lạnh đến mức làm cho đầu óc anh ta trống rỗng, xương cốt cũng đau đớn đến mức không chịu được.


“Ha ha, cứ nhìn anh bằng ánh mắt đó đi, thật sự là rất tốt. Em càng như vậy, anh sẽ càng không cam tâm!”
Hạ Dịch Sâm cả người như phát điên lên, ánh mắt vặn vẹo.


Lâm Khiết Vy trở lại công việc bình thường, còn có chút băn khoăn, vừa nghĩ tới việc cùng Hạ Dịch Sâm làm cùng một bệnh viện, đi lại cũng sẽ đụng mặt, đã làm cô cảm thấy khó chịu.
“Khiết Vy, cậu đang nghĩ gì thế?” Hứa Tịnh buồn bực hỏi một tiếng.


“Đang suy nghĩ có phải tớ nên từ chức không”
“Cái gì? Cậu bị bệnh à? Cậu Mạc đã tuyên bố rồi, bệnh viện này đều là do cậu định đoạt, cậu đang tốt còn muốn từ chức làm gi?”


“Đúng vậy nha, lời này của cậu là đã nhắc nhở tớ.” Lâm Khiết Vy hai mắt tỏa sáng: “Lúc này tớ cũng nên cáo mượn oai hùm một chút rồi.”
“Cậu có ý gì vậy?”


Lâm Khiết Vy hơi nhăm lại hai mat, rồi cười lạnh. Hạ Dịch Sâm sau khi quay lại, điều chỉnh tốt trạng thái, trở lại trong phòng khám nội khoa, nhìn thấy viện trưởng vậy mà lại đến đây.
“Viện trưởng, sao ngài lại tới đây?”


Viện trưởng mặt mũi khó chịu như đang bị táo bón. “Là tôi mời viện trưởng đến


Lâm Khiết Vy đi tới, lãnh đạm mà nhìn vào Hạ Dịch Sâm, như có một chút sự châm chọc: “Hạ Dịch Sâm, cá nhân tôi cảm thấy, tình trạng của anh bây giờ, đã không còn thích hợp để tiếp tục công việc ở đây nữa.”


Hạ Dịch Sâm hơi nhíu lông mày: “Khiết Vy, việc tư chúng ta không nên nói ra ở đâu.” “Việc tư ư? Tôi và anh tại sao lại có thể có việc tư để nói được? Tôi bây giờ đang nói chuyện quan trọng. Viện trưởng ông nói đi!”


Viện trưởng thở dài một tiếng, nhìn vào Hạ Dịch Sâm, từ từ nói: “Dịch Sâm, bệnh viện đã quyết định, sẽ không để anh tiếp tục làm bác sĩ ở đây nữa”
“Cái gì?”


Hạ Dịch Sâm hoàn toàn kinh ngạc: “Dựa vào cái gì? Thế nhưng mà tôi chính là bác sĩ nổi tiếng!” “Bằng việc tôi là Lâm Khiết Vy, bằng việc tôi ở bệnh viện này có quyền định đoạt.”
Lâm Khiết Vy cất cao giọng, ngạo nghễ nhìn vào Hạ Dịch Sâm, mang theo vài tia cường ngạnh cùng lạnh lùng.


Hạ Dịch Sâm sắc mặt dần dần trở nên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi được phân công những việc quan trọng nhất, nếu để cho tôi rời khỏi bệnh viện, là bệnh viện sẽ phải chịu những tổn thất to lớn, cái này cô từng nghĩ tới chưa?”


Lâm Khiết Vy không hề lo lång gật đầu: “Tôi đã nghĩ đến rồi. Vậy thì thế nào? Một người nhân phẩm đồi bại, dù có chuyên môn tốt thì có sao, Hạ Dịch Sâm, bây giờ trạng thái của anh không thích hợp theo nghề này nữa, với lại ở ngoài kia người giỏi còn có người giỏi hơn, dựa vào thực lực của bạn trai tôi, hoàn toàn có thể tìm được nhiều bác sỹ ưu tú hơn tới bổ sung vào vị trí của anh”


“Mạc Lâm Kiêu dù có thích cô, cũng sẽ không vui khi cô nhúng tay vào công việc của anh ta.”


“Ha ha, cô sai rồi, Lâm Khiết Vy không phải là cô, cô căn bản không hiểu rõ anh ta, anh ta tuyệt đối tín nhiệm quyết định của tôi. Viện trưởng, ông bây giờ hãy để cho Lâm Khiết Vy gọi điện thoại đi.” Viện trưởng liền vội vàng gật đầu, sau đấy lại thấy có chút khó: “Chuyện này, Lâm Khiết Vy tiểu thư, tôi không có số điện thoại của cậu Mạc”


Điện thoại cá nhân của cậu Mạc, có phải là ai cũng có thể liên lạc được đâu?
Lâm Khiết Vy nhanh chóng lấy điện thoại di động của cô ra, gọi cho Mạc Lâm Kiêu, cô ấn mở loa ngoài, ở đầu bên kia rất nhanh điện thoại được kết nối.
“Chào…”


“Mạc Lâm Liêu, em có chuyện quan trọng muốn cùng anh nói”
Chỉ sợ Mạc Lâm Kiêu nói ra những lời thân mật, Lâm Khiết Vy nhanh chóng đánh gãy lời của anh.
“Vợ yêu em nói đi.”
Hai chữ vợ yêu, đã làm kinh ngạc tất cả mọi người đang ngồi đây!


Lâm Khiết Vy khóe miệng giật một cái, làm như không nghe thấy: “Em chuẩn bị sa thải bác sĩ Hạ Dịch Sâm, anh có đồng ý không?”


Mạc Lâm Kiêu ở bên kia hơi sửng sốt một chút, rất nhanh liên truyền tiếng cười thanh nhã của anh: “Hahaha, quá tốt rồi, hợp ý anh đấy. Chút chuyện nhỏ như vậy, vợ yêu còn cần phải nói với anh sao? Anh không phải đã nói rồi sao, bệnh viện này là dành cho em, muốn đuổi ai thì đuổi, lão già viện trưởng kia


không nghe lời, em cũng có thể trực tiếp đuổi ông ta” Viện trưởng ở bên cạnh chăm chú nghe, hai chân mềm nhũn, kém chút năm xuống.
Cúp điện thoại, Lâm Khiết Vy nhíu mày nhìn về phía Hạ Dịch Sâm, với biểu cảm “Anh có thể tuyệt vọng rồi”.
Hạ Dịch Sâm sợ sệt chỉ trong chốc lát, âm trầm cười một


tiếng: “Được thôi, tôi có thể rời đi. Nhưng đừng tưởng rằng sau khi tôi rời khỏi bệnh viện, thì em liền an toàn, chỉ cần tôi muốn, tôi có thể liều mạng đánh đổi tất cả.”


Hạ Dịch Sâm nhìn Lâm Khiết Vy, không chút nào che giấu được ánh mắt nồng đậm cùng ham chiếm hữu, sau đó đem áo khoác trắng cởi ra, tiện tay ném một cái, rồi xoay người rời đi.


Sau một tiếng, tập đoàn Hạ thị công khai tuyên bố, Hạ Tam thiếu gia Hạ Dịch Sâm chính thức trở về quản lý tập đoàn Hạ thị, nắm giữ chức vụ cao nhất.
Mạnh mẽ trở về.
Đến giờ cơm trưa, Lâm Khiết Vy cùng Quách Kiều ở ngay trong phòng khám ăn cơm hộp bình dân, nhưng cả hai đều cảm thấy ăn rất ngon.


“Khiết Vy, lần này em dự thi, nhất định là đại diện của Quách y đường, mà không phải chỉ là một mình Lâm Khiết Vy nữa?”
Quách Kiều có chút hưng phấn.


“Đương nhiên em là đại diện của nhà thuốc Quách rồi, là đàn em của chị mà, chị đang dạy dỗ em, mà với cái danh Lâm Khiết Vy thì có lẽ em cũng không được tham gia, bọn họ coi em như củi mục mà vứt bỏ, em lần này còn muốn đại diện cho nhà thuốc Quách, đem những hiệu thuốc đó đè bẹp luôn”


Bốp bốp bốp bốp!
Quách Kiều giống như là một đứa trẻ nhỏ, kích động vỗ tay chúc mừng cô.
“Em giỏi đấy, không hổ là người được chị đây coi trọng! Em nhất định phải đạt hạng nhất!”


Lâm Khiết Vy cũng không chịu được mồ hôi tuôn rơi. Quách Kiều đối với cô rất tín nhiệm, làm cho cô cảm thấy xấu hổ.
“Khiết Vy, chị phát hiện em khi còn bé bị đã bị ai đó châm một huyệt vị, dẫn đến việc mất đi rất nhiều ký ức”


Quách Kiêu dừng lại nhìn vào Lâm Khiết Vy, chỉ sợ cô nghe được tin tức này sẽ rất buồn.
Lâm Khiết Vy rạng rỡ cười một tiếng: “Em cũng hoài nghi, không tự dưng lại như thể được! Chị ơi, em đã sớm cảm thấy đầu mình có chút vấn đề. Chị có biện pháp trị liệu gì hay không?


Quách Kiều bất đắc dĩ thở dài: “Em đấy cái xú nha đầu này, cố ý cho chị nhìn quyển sổ cha em viết kia, vì để cho chị có thể dựa các bước ở bên trong để thử cho em phải không?”
Bị đâm như thế Lâm Khiết Vy không có chột dạ chút nào, cười ha ha nói: “Nữa đi, em không sợ đau.”