Yêu Nhầm Con Nhà Người Ta

Chương 29: Hôn ước

Chạy liên tục suốt một buổi chiều đầy khách khiến chân tay nó trở nên đau nhức, cả người mềm oặt như cọng bún thiu nằm úp sấp trên mặt bàn. Thiên đem một ly nước lạnh đến chỗ ní, buồn cười nhìn nhìn rồi nói:

“Sao vậy? Mệt rồi hả?”

Giang liếc mắt nhìn Thiên rồi từ từ ngửa đầu lên, mắt híp híp, người nhũn ra như thể mất ngủ vài hôm rồi vậy. Thật sự rất kinh khủng, chị Hằng bận nên hai đứa nó chạy bàn như điên luôn.

“Ông vẫn còn sức để cười à?”

“Vài hôm là quen thôi. Uống miếng nước rồi sửa soạn đi, tui đưa bà về.” Thiên đẩy ly nước tới trước mặt nhỏ, trong lòng hơi hồi hộp, sợ bị từ chối.

“Ừa, cảm ơn, mà ông đi bằng gì tới vậy?”

Giang mệt gần chết, thời gian đâu mà nghĩ nhiều, vội nốc một hơi cho đỡ khát rồi đồng ý luôn. Mà Thiên nghe xong không thể ngừng cười toe toét:

“Xe đạp. Ra ngoài trước chờ đi, tui đóng cửa tiệm cái đã.”

Đối với sự hưng phấn kì lạ phát ra từ người cậu bạn, Giang nào để ý đến, nó mặc áo khoác vào rồi kéo điện thoại ra nhìn xem. Kết quả là kinh hoảng phát hiện có hơn 20 cuộc gọi nhỡ và 5 tin nhắn dài sọc, bật facebook lên, thêm một mớ icon phẫn nộ. Tất cả đều là do thằng Dương gửi… Chết rồi! Chiều giờ lo làm nó không chú ý, lỡ như bị giận thì phải làm sao?


Nó tức tốc bấm gọi cho Dương, đầu dây bên kia vang lên âm thanh tút tút kéo dài khiến nó có chút căng thẳng.

“Ai vậy?” 

Giọng nữ? Còn là tiếng nước ngoài? Nói gì vậy nhỉ? Giang hơi khựng lại một chút sau đó thử dùng thứ tiếng Anh bập bẹ của mình giao tiếp:

“Xin chào, Dương có ở đó không?”

“Ahhhh, không, cậu ấy đang tắm, bạn của Raiden sao?”

Giọng nữ êm tai ahhh một tiếng dài rồi lưu loát trả lời nó, phát âm tiếng Anh xịn thế chứ, báo hại nó bắt đầu thấy ngượng mồm. Nó không nghĩ nhiều lắm, cười cười:

“Lát nữa bảo Dương gọi lại giúp mình nha.”

Lela nhìn màn hình một lúc rồi đặt điện thoại xuống giường, bình tĩnh xóa đi lịch sử cuộc gọi. Raiden thật sự thiếu cảnh giác, cửa phòng không khóa, điện thoại cũng lười cài mật khẩu. Lela không thích đứa con gái này lắm, từ lúc cậu ấy đăng hình cô ta trên instagram đã thấy khó ưa rồi. Sau đó một thời gian còn công khai hẹn hò. Một đứa con gái chẳng chút thùy mị nết na, chẳng xinh đẹp hay tài năng gì, làm sao xứng với người như Raiden? Kì quái là, lúc nãy cô cố tình bắt máy, còn bảo Raiden đang tắm, vậy nhưng cô ta không ghen, cũng chẳng phản ứng như mong đợi. Ngược lại bình tĩnh tắt máy? Rốt cuộc đây là chuyện gì chứ?


Lela nào biết cái Giang đầu óc đơn giản, nó chỉ nghĩ em họ hay cháu gái của Dương bắt máy giúp thôi. Bởi lẽ, nếu vào được phòng thằng Dương thì cũng phải thân thiết lắm. Nếu là người lạ, coi chừng thằng điên ấy lên cơn đá bay ra ngoài. Ngày bé nó bị đạp ra ngoài nhiều lần vì tội xâm phạm chỗ ở bất hợp pháp nên hiểu rõ cực. Chỉ có thể là em họ hay cháu gái thôi, à, không chừng chị hay bà dì của Dương cũng nên.

Giờ quan trọng là nó phải về nhà nghỉ ngơi ngay, đuối lắm rồi. Đứng chờ hơn năm phút, Thiên mới lật đật vác xe ra.

“Để tui chở cho.” Nó tốt bụng nắm lấy tay cầm và yên xe, định bụng trèo lên.

“Thôi để tui chở cho, tui nặng lắm, sao bà chở được.”

Thiên hành động nhanh hơn nó nhiều, nghiêng người một cái đã đặt mông lên yên xe.

“Vậy cảm ơn nha. Mà chạy được không vậy? Nửa đường té xỉu tui không chịu trách nhiệm đâu.”

Giang ngáp một cái, miệng thì nói vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn trèo lên xe. Nhờ vả hôm nay thôi, đợi mai đi làm nó sẽ đem xe đạp của thằng Dương theo, không cần phiền người ta nữa. 

“Không sao. Bà nhẹ mà.”


Đối với Giang thì là làm phiền, nhưng Thiên lại khác, tim cậu đập thình thịch, chưa đạp được cái nào đã thở hổn hển rồi. Nghe tiếng hút không khí hì hục, Giang ngước mắt ra dòm thử, nhưng rất nhanh, cậu bạn kia liền trở lại bình thường và xuất phát.

Trong đầu nó bất chợt nghĩ, phải làm thế nào để Dương bớt giận đây nhỉ?

-*-

Dương vừa ra ngoài đã thấy Lela đang đứng trước bàn học của cậu, tay sờ lên tấm hình có hai đứa trẻ đáng yêu đã hơi ố màu. Đó không phải ảnh của cậu và Giang khi bé sao?

“Tự trọng giùm cái.” Dương nhíu mày không vui, cũng tự trách bản thân sao có thể quên khóa cửa phòng.

Lela xoay nhanh người lại, mái tóc dài theo động tác của cô bay nhẹ, đôi mắt sâu hút hồn khẽ chớp, vẻ đẹp tinh tế này không phải là thứ dễ tìm. Nhưng đáng tiếc, không hợp khẩu vị của Dương.

“Bà bảo mình lên tìm cậu, xuống dưới nhà bà có việc quan trọng cần nói.”

“Biết rồi. Đi trước đi.”

Trên đầu Dương lúc này trùm một cái khăn tắm màu trắng, cậu cúi xuống, chậm rãi lau khô tóc. Dưới góc độ của Lela không nhìn tới ánh mắt khó chịu của cậu, nhưng cũng cảm nhận được sự bài xích trong lời nói. Cô vẫn giữ nguyên nụ cười ngọt ngào:


“Ừa. Mình xuống trước.”

Dương tiến tới chỉnh lại vị trí của tấm hình, vội xuống dưới lầu, đi thẳng ra phòng khách. Lúc này trong nhà ngoài bà ngoại và bố mẹ cậu ta, còn có thêm một nam một nữ lạ mặt.

“Raiden, đây là bố mẹ của Lela, chào một tiếng đi con.”

Vừa nghe bà ngoại giới thiệu, tim cậu lập tức đập nhanh một nhịp, không lẽ tính công bố tin tức rung động nào? Đừng bảo là cho cậu đính hôn gì gì đó nhé? Giang bị tiêm nhiễm nhiều tiểu thuyết ngôn tình nên hay lải nhải bên tai cậu lắm, nếu thật sự xảy ra tình huống cẩu huyết này, cậu không biết phải làm sao đâu.

Cúi đầu chào hỏi hai người đối diện xong, Dương ngồi xuống cạnh mẹ, bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu, ý bảo có chuyện gì cũng phải bình tĩnh. Hành động này làm suy đoán của cậu càng tăng tính chính xác, ôi chúa ơi. Lòng bàn tay và lưng cậu trong một lúc xuất đầy mồ hôi lạnh.

“Chuyện là thế này, ngày xưa lúc ông con còn sống có hứa hẹn với ông nội của Lela, rằng nếu sau này có con cháu, nhất định sẽ cho chúng nó cưới nhau.”

Ý gì đây chứ? Sắc mặt Dương đột nhiên trở nên tái mét không còn chút máu, con mẹ nó đùa nhau à? Cậu hít một hơi thật sâu, người lớn trong nhà cũng nhìn chằm chằm xem cậu phản ứng thế nào.

Quả nhiên là con nhà danh giá, dù có vẻ khá sốc nhưng Raiden vẫn bình tĩnh ngồi nghe. Bà vô cùng hài lòng với đứa cháu này, cánh tay nâng lên chìa về phía Lela, nói tiếp:

“Bà không muốn nói vòng vo, đây là vị hôn thê do chính ông con chọn cho con, Lela.”

Trong chớp mắt, bên cạnh lỗ tai Dương như vang lên hàng trăm tiếng ù ù kéo dài liên tục. Cậu thật sự… thật sự không biết phải nói gì về vận rủi của bản thân nữa. Cả người cứng đờ ngồi ở đó, chỉ có thể thẳng lưng để dễ thở một chút, chân mày thì nhíu chặt lại với nhau.