Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Chương 14: Khổ đinh

Khổ đinh – giảm cơn khát, sáng mắt, tán phong nhiệt, ổn định thần kinh, giải độc tiêu đờm, dù rất đắng, nhưng cũng đành chịu.

Hà Tô Diệp tới bệnh viện đi làm, vừa xuống xe buýt, liền thấy đồng chí Khâu Thiên đeo MP3, gật gù đắc ý đi vào cửa chính của bệnh viện. Anh có chút tò mò, đi tới vỗ vai Khâu Thiên: “Đừng nói với tớ cậu cũng làm việc ở trong này nhé!”

Khâu Thiên biểu tình vô tội: “Cái thói đời gì thế, không hoan nghênh tớ đến, thật đau lòng nha!”.

Hà Tô Diệp cười lên: “Hoan nghênh, chỉ là cảm phục người thầy nào lại giữ được chân cậu lại, thật tò mò ha!”

Khâu Thiên thở dài: “Cậu cho là làm tiến sĩ thì có cái gì giỏi đây, bệnh viện một đống người, tớ cũng không phải là trợ lý hay giáo sư. Lại nói khoa tim mạch của bệnh viện chúng ta chưa mạnh, tớ trước tiên ở lại, sau đó sẽ nhảy tiếp*.”

(* ý chỉ nhảy việc)

Hà Tô Diệp không nói gì, rất đồng cảm, Khâu Thiên tiếp lời: “TôDHiệp, kỳ thật tớ muốn làm trợ lý của bố cậu, đáng tiếc không có cách nào, tớ không phải quân nhân”

Anh sửng sốt một chút: “Đúng rồi, hình như không được, chỗ đấy là bệnh viện trung ương quân đội, cần có quân tịch*.

(* quân tịch: danh sách trong quân đội)

Biểu tình của Khâu Thiên một vẻ: “Cậu thật chậm chạp”, nhanh chóng muốn đập Hà Tô Diệp, than thở: “Tớ thật sự không mở mang được cậu, ban đầu không thi vào viện quân y thì thôi, lại còn học chuyên ngành Đông y, đầu đất cũng không sai; Trong nhà có viện trưởng, lão bố là thiếu tướng, còn là chuyên gia nổi tiếng khoa tim mạch cả nước, điều kiện cần có đều tốt như thế, cậu thật sự là lãng phí!”

Hà Tô Diệp bất đắc dĩ: “Mấy thứ này ép buộc kham không nổi, tớ còn thích Đông y hơn.”

———

Hôm nay là ngày giáo sư Cố khám bệnh, tòa nhà Đông y tràn ngập người, Hà Tô Diệp cùng trợ lí của giáo sư là một nữ tiến sĩ khác ngồi ở một bên, nhìn xem các bệnh nhân đến khám, ghi lại bệnh án, gọi số thứ tự. Giáo sư Cố luôn luôn nổi tiếng là nghiêm khắc, lúc nữ tiến sĩ viết phương thuốc dừng bút vài lần, liền bị trừng mắt ngần ấy phát.

Không dễ dàng đợi một cuộc điện thoại mang giáo sư gọi đi, nữ tiến sĩ thực tập cảm thán: “ Giáo sư ngồi một lần chữa bệnh, tôi liền giảm thọ một tháng.”

Bên kia có một y tá trẻ gọi: “Bác sĩ Hà, Cố giáo sư gọi anh đi tòa nhà khoa nội, khoa tiêu hóa nhé!”.

Nữ bác sĩ thế mới nhìn thấy rõ ràng tấm thẻ trên ngực anh—“Bác sĩ chủ nhiệm”, trong lòng thầm than, trách không được lão giáo sư coi trọng anh ta như vậy, bản thân chỉ là một bác sĩ, theo như việc này, trước khi bái sư thành tài có phải ngược lại nên gọi anh một tiếng đàn anh.

———-

Hôm nay một ngày trôi qua đặc biệt bận rộn, trước tiên là khám bệnh ở tòa nhà Đông y, ngay sau đó xử lý một bệnh nhân ở khoa tiêu hóa, một lúc lại bị gọi đi khoa huyết học, cuối cùng lão giáo sư cùng anh nói bản thân ông gần đây đang làm ra một loại thuốc mới, hỏi anh có bằng lòng giúp một tay hay không.

Hà Tô Diệp cười khổ, thầm nghĩ cửa ải cuối năm này vẫn thật là khó khăn trôi qua đi.

Cái tờ giấy đăng kí của khoa Y đại học Pennsylvania kia, bị anh đặt ở phía dưới bàn, thật lâu không chạm qua, Giáo sư Andy vài lần biểu ý không muôn mất đi nhân tài đông tây y kết hợp xuất sắc như thế, nên nói thời gian dài bao lâu cũng bằng lòng chờ đợi.

Tình hình nghiên cứu Đông y ở trong nước, đúng là không bằng nổi một cái nước Mỹ xa xôi cách một bờ đại dương, anh cảm thấy có chút bi ai.

——–

Giống như càng đến cuối năm mọi người đều bề bộn nhiều việc, Lí Giới bị kì thi đảo cho tối tăm mặt mũi, ba ngày hai đầu chạy tới muốn Hà Tô Diệp chỉ điểm cho mình; Phương Khả Hâm giống như cũng đã lâu không lộ diện, nghe nói khoa thị giác cũng bận rộn nhiều phen; bà nội Hà gọi điện thoại tới, nói là ông nội đi Nhật Bản rồi, hết năm nay mới có thể mới về.

Hà Tô Diệp gần đây bận bịu, thực sự có chút tâm phiền, trong lòng không yên,nên mua một chút trà khổ đinh pha nước uống.

Trà khổ đinh, lá đắng, tính bình, giảm cơn khát, sáng mắt, tán phong nhiệt, ổn định thần kinh, giải độc, cầm máu cho vết thương ngoài da, chủ trị sốt nóng đau đầu, mắt đỏ sưng đau, hơn nữa có giảm huyết áp, bệnh mỡ máu, giảm béo ngừa ung thư, có cả công hiệu chống lão hóa.

Anh thích vị đắng của trà khổ đinh, thích hợp làm nước uống.

——

Trận tuyết lớn thứ hai năm nay lại rơi xuống, so với trận đầu lớn hơn, càng mãnh liệt. Đài khí tượng thủy văn liên tiếp đưa tin cảnh báo, các đầu then chốt của quốc lộ, đường sắt bị thiệt hại, sân bay bắt buộc phải đóng cửa, thành phố im ắng như thế này, thật giống như đã bị cách li.

Hà Tô Diệp cũng cảm thấy tựa như bị ngăn cách, ngoại trừ Khâu Thiên, Lí Giới, không có ai cùng anh nói chuyện.

Ngay cả Thẩm Tích Phàm cũng không biết tung tích ở đâu, cô gái này có lúc thanh âm huyên náo, lại có lúc im ắng lạ thường, giống như hư không mà biến mất, bị bốc hơi theo bông tuyết, không lưu lại dấu vết, làm cho người ta không có chỗ để tìm ra.

Hà Tô Diệp nghĩ, nếu gửi tin nhắn cho cô, có thể rất đột ngột hay không, hơn nữa, cần thiết sao!?

Mùa đông này, thật sự rất lạnh, độ ấm của một chén trà, mãi mãi là không đủ.

Mấy ngày này anh đều ở trong phòng nghiên cứu thuốc, bận rộn điều chế thuốc mới của giáo sư, bao gồm nghiên cứu phương pháp sử dụng của cái máy trị giá 150 vạn dùng phân tách dung dịch, và cái 65 vạn dùng phân tích hợp chất khí.

Trên bàn học chất đầy các loại sách, sách giải thích, luận văn, báo cáo, Hà Tô Diệp chưa từng có bừa bãi qua như vậy. Chính là, anh không muốn sắp xếp, tùy ý bày bừa thêm.

———–

Nhanh tay vớ lấy cuốn từ điển bách khoa toàn thư Đông y đang nằm dưới đất, không muốn đem số sách phía trên toàn bộ lấy ra, chỉ ngồi lật giở vài quyển, trong số sách tại chỗ, anh phát hiện một tờ giấy viết thư màu xanh lam, hé ra bên đống tài liệu hỗn loạn của Lí Giới.

Nét chữ là của Thẩm Tích Phàm, thanh tú văn nhã, lại còn có chút hình dáng linh động.

….

“ Trên khoảng không thành phố, từng đám từng đám mây lớn bồng bềnh nhẹ trôi. Bỗng nhiên, có chú chim bồ câu vụt bay qua màn trời, khung cảnh như những mảnh phác họa nhỏ vụn của chiếc bình Cảnh thái lam*, trong khoảnh khắc lại bị rơi xuống từ ban công nhà bên, giống những nốt nhạc bi thương, gảy lên tiếng lòng mất đi người mình yêu quý.

Em cảm thấy khung cảnh này thật quen thuộc, trước đây cũng đã từng trôi qua những ngày như vậy. Em cùng anh tay trong tay đi trên đường lớn sau cơn mưa, em hỏi anh thế nào mới gọi là hạnh phúc, anh nói hạnh phúc chính là cùng người mình yêu… cãi nhau ầm ĩ qua cả một đời.”

….

“Em đã quen rồi, một người mở ô, một người đi dạo phố, một người mỉm cười, một người ngắm mưa. Cho nên những buổi chiều mưa rơi như thế này, em một người từ đầu đông của chợ hoa dạo bước tới đầu tây, sau đó lại từ đầu tây đi đến đầu đông. Cuối cùng rốt cục đói bụng, nên em lại một mình đi vào quán ăn kiểu Hồng Kông. Bỗng nhớ lại bình thường anh thích ăn nhất là hải sản. Thế rồi lại từng chút, từng chút một, giống như muốn gặm nhấm hết những kỉ niệm mà đi ăn sạch đống đồ ăn trước mắt.

Mơ hồ hy vọng , tiếng nhạn ngắt quãng, đứng đến chiều tà*. Những ngày không có em, anh sống tốt chứ?”.

…..

(*Cảnh thái lam: Cảnh Thái Lam là sản phẩm thủ công mỹ nghệ nổi tiếng của Bắc Kinh, là hậu duệ của đồ sứ, tạo hình đẹp, hoa văn tinh xảo, màu sắc hoa lệ, ánh sáng bóng lộn phát ra từ những mảnh vàng mạ).

(*Đây là mấy câu thơ trong bài Ngọc Hồ Điệp của nhà thơ Liễu Vĩnh)

———–

Tư vị ê ẩm nảy lên trong lòng anh, Hà Tô Diệp nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nhớ tới lần trước đôi mắt của Thẩm Tích Phàm khóc hồng hồng, hỏi anh cái vấn đề kì quái: “Tình yêu mất rồi lại tìm thấy”, đáng lí anh nên nhận ra điểm không thích hợp.

Thẩm Tích Phàm nhất định là đã yêu quá sâu đậm, cái người ở trên phong thư này tới mức hao tổn hết toàn sức, giống như thiêu thân lao đầu vào đống lửa, tiếp đến bị hừng hực thiêu đốt, sau đó hóa thành tro tàn. Nhưng hiện tại, có phải người kia đã trở về tìm cô ấy hay không?.

Một cô gái tốt như vậy, đơn thuần đáng yêu, có chút bướng bỉnh nhưng hễ có việc gì thì thật sự cố gắng, cô ấy là người đáng được người khác để trong lòng bàn tay che chở, yêu quý, chứ không phải dùng để tổn thương, vứt bỏ, sau đó, lại quay đầu đau khổ cầu xin tha thứ.

Cô ấy gần đây vô duyên vô cớ biến mất, có thể hay không gặp phải điều gì khó khăn rồi, hay là lại có chuyện nghĩ không thông, anh có chút lo lắng, đột nhiên —–cảm giác có chút là lạ.

Cuối cùng vẫn gửi tin nhắn cho cô, nhưng, giống như đá chìm đáy biển.Anh đợi một buổi tối, đều không có hồi âm. Ấn phím gọi đi, thì trả lời lại chỉ có âm thanh lạnh như băng truyền đến: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”.

Nâng lên chén trà, lần đầu tiên cảm thấy vị đắng nhàn nhạt từ đầu lưỡi truyền đến. Anh có ý xấu,có cần thêm vào một chút đường hay không đây.

———–

Thật ra việc đó cũng không phải lỗi của Thẩm Tích Phàm, buổi tối hôm cô dự tiệc cưới của anh họ, cháu trai con chị Đường vừa tròn bốn tuổi Tiểu Đậu Đinh khóc loạn đòi về nhà, cô ôm bé để cho nó ra chỗ cầu thang làm ầm ĩ, lấy di động ra, mở nhạc đùa với nó.

Kết quả, cô vừa chuyển tay bế, Tiểu Đậu Đinh đã không an phận, hai tay đang cầm di động, lại không cầm chắc, di động cứ thế từ tầng hai rơi xuống dưới, đập vào nền đá cẩm thạch mà ngũ mã phanh thây.

Cô cảm thấy cái cửa ải cuối năm thật là khó, đã tịch mịch nhàm chán, lại còn lắm vận đen.

Thế nhưng cô lại không biết có một người nhớ thương mình, nhớ thương cả một buổi tối.

————-

Ngày hôm sau đi làm, Thẩm Tích Phàm cảm thấy không có di động mọi thứ thật khó khăn, quyết định sau khi tan ca, nhanh chóng đi mua một cái di động, giải quyết vấn đề liên lạc.

Đúng lúc, công ty chuyển phát nhanh gửi tới thứ gì đó, cô có chút hiếu kì, kí tên mở ra xem, thế rồi bị dọa một phát, logo của Chu Sinh Sinh*, mở chiếc hộp ra vừa thấy một chiếc vòng cổ bằng kim cương, cô mơ hồ nhớ ra tên của cái vòng này, là “Bạch kim tâm ảnh”.

(* Tên một hãng đồ trang sức nổi tiếng)

Cô nghẹn giọng nhìn trân chối, ánh sáng mơ hồ của những viên kim cương nhỏ dưới sắc đèn cam, ánh ra màu sáng như mộng ảo, ánh sáng lưu chuyển tràn đầy màu sắc, lân lân thật giống như đóa hoa dưới trăng, khó trách phụ nữ đều yêu thích nhất loại kim cương như thế này, không phải chỉ có hư vinh, mà đó là sự thỏa mãn mỹ cảm thật lớn của mọi người.

Cô cũng không ngoại lệ, nhưng quà tặng này quá quí giá, không phải cô không muốn, mà là muốn cũng không được.

Định cầm điện thoại gọi cho Nghiêm Hằng, lại cảm thấy dùng máy điện thoại của khách sạn hình như có chút không thoải mái.Bỗng nhiên, thấy bên trong hộp trang sức có hé ra lời nhắn, cô cầm lấy đọc, sau đó cận thận cất lại vòng đeo cổ, rồi mang chiếc hộp nhét vào chỗ sâu nhất trong chiếc túi xách.

Cô quyết định đi đến quán café tìm anh, sau đó đem lại trả món quà này, cô muốn nói với anh, xin để cho cô thời gian suy nghĩ.

Đây là biện pháp tốt nhất, ví như sự tổn thương không phải là thứ tùy tùy tiện tiện liền xóa bỏ được, mà tình cảm, cũng không phải nói không còn liền có thể tan thành mây khói, cô không phải không rõ cái đạo lí này, chỉ là bản thân không muốn sau này hối hận.

Sau khi suy nghĩ rõ ràng, lại nói, tương lai nên đi như thế nào, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

————-

Hà Tô Diệp ở lại phòng thí nghiệm cực trễ, nghiên cứu sinh cộng tác cùng, lại làm việc hấp tấp, không cẩn thận đem khối lượng của bài thuốc tính sai mất, sau đó thì mọi thứ thành công cốc phải làm lại từ đầu, đáng lí 5 giờ chiều thí nghiệm có thể kết thúc, cuối cùng bị kéo dài tới hơn 7 giờ.

Anh định đi ăn ở một quán ven đường cho xong một bữa, kết quả, lúc ngang qua quán mì đằng này thì trông thấy Thẩm Tích Phàm, một tay đũa, một tay giấy ăn, “sùm sụp, sùm sụp” ăn canh đầu cá*, bộ dạng ta đây rất thỏa mãn.

(* Canh đầu cá này độ cay vô đối, Hic ~>.

Anh bỗng nhiên có loại cảm giác không biết nên khóc hay nên cười, vì bản thân vướng bận vô duyên, lại cùng cô nhóc vô tâm vô phế này dính líu không rõ.

Thẩm Tích Phàm đang vui vẻ chọn rau xà lách. Bên trong cái bát đỏ au đều là ớt đỏ, còn miệng thì không ngừng hà hơi. Sau đó, cô thấy Hà Tô Diệp bưng bát đứng bên, ý bảo có thể ngồi ở chỗ đối diện với cô hay không, cô tò mò, tên kia cũng có thể ăn cái thứ như thế này.

Quả nhiên là cái loại người Man show*, rõ ràng là bát mì suông, lại chẳng thú vị, canh đầu cá cần ăn là cái gì? Chính là hai chữ tương ớt nha! Cô khinh bỉ nhìn anh, bĩu môi.

(*闷骚 = Man Show; thường thì chỉ người bề ngoài lạnh lùng, trầm mặc, nhưng bên trong thì giầu tư tưởng và nội hàm. Đại ý là chỉ người bên ngoài thì một kiểu, bên trong một kiểu, cách nghĩ và cách làm không thống nhất.)

Hà Tô Diệp mặt lạnh : “Tôi nóng trong, ăn không được cay, đừng nhìn tôi như vậy, tôi gần đây thật khó chịu!”

Thì ra bác sĩ đông y tao nhã, ôn hòa cũng sẽ có cảm xúc, nhưng Thẩm Tích Phàm lại càng không thích, ăn canh đầu cá xong cơn tức cuộn lên: “Tôi mới khó chịu đây, di động hỏng còn chưa tính…”

Hà Tô Diệp sửng sốt, nói thầm: “Di động hỏng? À, thì ra là thế….”

Nghẹn một miếng đồ ăn, Thẩm Tích Phàm hoãn lại khẩu khí, mút chiếc đũa, thở dài: “Đen đủi còn chưa tính, bạn trai trước tìm tới cửa, không dưng tặng đồ cho bản thân, anh cho rằng tôi kiếm được? Ở đâu chứ! Tôi vừa đem đi trả lại, thật buồn bực.”

Lời này, Hà Tô Diệp nghe thấy, thật sự không vào.Tâm tư trăm chuyển ngàn hồi, vốn dĩ cái người trên giấy kia, thật đúng là bạn trai trước đây của cô ấy, thì ra cô ngày đó đáng thương khổ sở cũng là vì người kia, hiện tại, ầm ĩ yên lặng cũng là người đó, lại còn tặng quà cho cô, làm gì, muốn lấy lòng người ta? May mà lập trường của cô nhóc kiên định, đáng được đứng trong đội ngũ cách mạng.

Anh, Hà Tô Diệp hơn hai mươi năm cũng chưa phỉ nhổ qua ai, hiện tại, thế mà lại đối với bạn trai trước của cô nhóc này rất có thái độ.

Đợi chút, anh làm sao vậy? Suy nghĩ cái gì mà loạn thất bát tao*, mấy thứ không liên quan tới nhau gì đó?

(*loạn thất bát tao: lộn xộn lung tung)

Một bữa cơm mà Hà Tô Diệp ăn tới đần độn vô vị, còn Thẩm Tích Phàm thì đã chén xong rồi vừa cười hì hì, tay còn cầm chiếc đũa khuấy khuấy sợi mì trong bát của anh, có vẻ một chút đều không bận tâm về truyện về bạn trai cũ.

Anh nhìn, cô nhóc ăn xong vội than thở: “ Tôi tức giận tích tụ, bên trong nóng thật mạnh nhá, đừng nhìn tôi như bây giờ, ra vẻ bộ dáng rất hưởng thụ, kì thật tôi buồn muốn chết, Hà Tô Diệp, anh nói tôi làm thế nào bây giờ?”

Có bệnh mới lo tìm thầy. Anh cảm thấy nhóc con này nên cho đi khám khẩn cấp, trước tiên đâm một châm an định, sau đó chuyển tới khoa thần kinh. Thật là, đến nói chuyện cũng không lưu loát, hỏi anh làm thế nào, lại nói không rõ do cái nguyên nhân gì.

“Trà khổ đinh, giảm nhiệt.” anh trả lời, vì bày ra cái chứng cớ nguyên vẹn, anh lại bổ sung: “gần đây tôi đang uống”.

Thẩm Tích Phàm “A” một tiếng: “Hà Tô Diệp, Trà khổ đinh, anh muốn giảm béo?”

Vô lực thêm thất bại, Hà Tô Diệp đầu to, tức giận trả lời: “Hà Diệp* cũng có thể giảm béo, nhưng cũng không có người quy định không thể dùng để chữa cảm nắng, háo khát, mát trong cầm máu.”

(*Trà khổ đinh: thành phần bên trong có lá sen khô)

Vừa dứt lời chợt nghe tiếng cười khúc khích của Trầm Tích Phàm: “Tô Diệp, Hà Diệp….Anh thật sự là công hiệu gì cũng đều tốt.”

(*Hà Diệp: Lá sen, Tô Diệp: rau tía tô).

———-

Trên đường về nhà, hai người lại trầm tư, yên lặng một đường, cuối cùng Thẩm Tích Phàm không kiềm chế nổi: “Hà Tô Diệp, tôi cảm thấy, quên đi không dễ dàng như vậy, ví dụ như bạn trai trước của tôi, rõ ràng lý trí nói cho chính mình việc này là không thể nào, nhưng lại không tự chủ được sẽ nhớ tới, không thể nói rõ cảm giác. Có thể trước đây yêu thích quá sâu đậm, sau đó bi thương rất nặng, muốn quên cũng quên không nổi.”

“Cô cùng hắn cùng một chỗ trong thời gian bao lâu? Ý tôi là nói bạn trai cũ của cô!”

“Hai năm, thật sự mà nói đúng ra là 764 ngày….”

“À…. Di động của cô sửa xong chưa?”

“Vừa mua cái mới, buồn bực muốn chết, đúng rồi, anh gửi tin nhắn cho tôi?”

“Ừ, không có chuyện gì, chỉ là muốn hỏi một chút, cô đang làm cái gì thôi.”

“Vậy à….”.

———-

Hà Tô Diệp về nhà, pha một chén trà khổ đinh, một lần nữa cầm lấy lá thư này, dưới ngọn đèn nhu hòa, giấy viết thư màu lam lộ ra ưu thương nhàn nhạt, lời nói của cô, trái tim tổn thương ấy, anh có thể cảm giác được.

Lại lần nữa xem lại, há chỉ là cảm giác ê ẩm thôi sao? Anh có chút đau lòng cho cô, thì ra cô nhóc còn lưu lại từng vết sẹo lúc còn trẻ, nhìn thì như khép lại, kỳ thực khắc sâu đến cốt tủy, không nghĩ qua,đó lại là nỗi đau đớn nghiêng trời lệch đất đến vậy. Thì ra cô vẫn không có bạn trai, chính là không dám nhắc lại vấn đề này. Yêu thương trở lại, sau đó sẽ tiếp tục đau thương? Cô gái nhạy cảm, yếu ớt như vậy có chút làm cho người khác có ý muốn bảo vệ.

Đem trà đưa vào trong miệng, Hà Tô Diệp không khỏi nhíu mày, đắng, thật đắng, đáy lòng có chỗ ẩn ẩn đau,sợi sợi nhỏ mềm dài lâu, từng chút từng ít, đã siết chặt trái tim anh.

Anh thích cô rồi! nóng ruột nóng gan với cô như vậy, thích nhìn nhất con mắt to tươi cười của cô, rồi thích đến cái dáng vẻ tức giận nhíu mày giống mười phần của một cô bé, vài ngày không thấy sẽ nhớ nhung, vì cô mà lo lắng hãi hùng, để ý bạn trai cũ, vô duyên vô cớ ghen, tất cả đều là bằng chứng anh thích cô.

Niềm vui mừng cùng sự bất đắc dĩ của Hà Tô Diệp cùng đồng thời tồn tại.

Trong lòng cô nhóc có một cái động sâu không đáy, anh rõ ràng, nhưng lại không biết dùng cái gì để đi lấp đầy nó. Cô không thể tự bước tới phía trước, anh càng không thể kiên quyết túm cô đi ra, nhưng phải thế nào đây, mới có thể để cho điều này khiến anh bớt đau lòng, khiến anh muốn cho cô nhóc có lại cái cảm giác quanh thân tỏa ra tràn ngập ánh nắng, cười một cách sảng khoái, vui vẻ.

Chỉ cần làm cô cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi!

Anh sẽ nguyện ý đứng ở bên cạnh cô…. yên lặng đợi chờ.