Yêu Anh Phụ Hồ Sát Vách

Chương 10: Hỗn đản

Editor: Mayar

Beta: Quanh

_________

Tuy phòng bếp không lớn nhưng lại rất sạch sẽ.

Thư Mạch đem con gà đã được xử lý rửa sạch thêm một lần nữa, loại bỏ lông măng [1] còn sót lại. Sau khi rửa xong, cậu đeo tạp dề, thuần thục cắt gà thành từng khúc.

[1]: ở một số vùng địa phương khác còn được gọi là lông mao.

Diêu Mỹ Nhân quan sát Thư Mạch, cậu đeo tạp dề màu xanh nhạt nghiêm túc nấu ăn, dù vậy cô không hề cảm thấy cậu nữ tính, ngược lại đẹp trai đến mức khiến người khác không thể rời mắt.

Làm sao có thể không đẹp trai chứ.

Trong trường học người ta đều nói Lục Hạo Niên là mỹ nam, nhưng Diêu Mỹ Nhân cảm thấy đó là do mọi người không để ý tới Thư Mạch, không nhìn thấy vẻ đẹp của cậu. Đi ra phòng khách, rồi lại đi vào phòng bếp, đại khái cậu chỉ đơn thuần đi đi lại lại như vậy, thế mà lại tạo thành cảnh đẹp ý vui.

Nhìn sườn mặt của cậu, Diêu Mỹ Nhân đột nhiên có cảm giác thật hoang đường rằng Thư Mạch chính là kim ốc tàng kiều [2].

[2] Có chú thích ở cuối chương.

"Sao vậy?" Thư Mạch ngừng nấu ăn, cái nhìn của cô gái nhỏ thật nóng bỏng, khiến cậu muốn làm bộ không quan tâm cũng không được.

Mặt Diêu Mỹ Nhân nóng lên, lập tức thu hồi tầm mắt: "Tôi...... Tôi thể giúp đỡ cậu việc gì không?" Cô túm vạt áo, ngượng ngùng hỏi.

Thư Mạch nhìn ngón tay trắng nõn của cô, nó rất non mịn, móng tay và đầu ngón tay đều hồng hồng: "Cậu giúp tôi rửa sạch nấm hương đi."

"Được."

Diêu Mỹ Nhân lấy rổ nấm hương trên bồn rửa xuống, đầu tiên cô đổ vào trong rổ lớn rồi ngâm chúng, sau đó từng bước từng bước nhẹ nhàng xoa bỏ bụi đất, thuận tiện dùng dao nhỏ cắt bỏ những vết bẩn ở đầu nấm hương.

Ăn nấm hương rất tốt, hấp dẫn người khác nhất là nấm hương có thể bổ xương đẹp da, thường được chiết xuất làm mỹ phẩm cao cấp, không chỉ khiến da thịt hồng nhuận còn chống lão hóa. Vì vậy Diêu Mỹ Nhân rất thích ăn nấm hương.

Ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng dùng dao nhỏ cắt nấm, linh hoạt mà nhẹ nhàng.

"Rửa xong chưa?"

Đột nhiên bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, tai Diêu Mỹ Nhân nóng lên, tay cũng run hơn: "A......" cô hô nhỏ một tiếng.

"Sao vậy? Để tôi xem!"

Thư Mạch lập tức tiến lên cầm tay cô, móng tay được cắt gọn phiếm hồng, trên ngón trỏ trắng nõn có một vết cắt, đang bắt đầu chảy máu.

"Đứt tay rồi." Giọng Thư Mạch khàn khàn trầm thấp: "Là do tôi dọa cậu, thật có lỗi."

Chỉ là một vết thương nhỏ, Diêu Mỹ Nhân không đau đớn nhiều: "Không......"

Chưa nói xong, cô đã sợ tới mức không nói thành lời, chỉ ngơ ngác nhìn Thư Mạch ngậm ngón tay bị thương của cô vào trong miệng.

Lúc đầu Thư Mạch hành động nóng vội không chút suy nghĩ, nhanh chóng đem ngón tay bỏ vào miệng, sau đó cậu mới phát hiện, thì ra vừa rồi cậu đã làm những gì mà trái tim mách bảo, khi nhìn thấy ngón tay trắng nõn ấy, cậu liền sinh ra cảm giác hận không thể ăn vào miệng.

Diêu Mỹ Nhân bị dọa đứng yên tại chỗ không dám di chuyển, ngón tay bị đầu lưỡi mềm mại liếm liếm, cảm giác tê dại từ đầu ngón tay truyền đến tim, cả tay đã tê rần.

Người kia liếm một chút rồi lại một chút, tựa như cọng lông vũ nhẹ nhàng phất qua trái tim cô, ngứa ngáy khó chịu không thôi.

Cô cảm thấy cậu đang ăn tay cô thì đúng hơn.

"Buông ra!......" Diêu Mỹ Nhân không nhịn được thấp giọng nói, cô cảm thấy vô cùng thẹn thùng, sau đó nhanh chóng cắn môi. Thật sự, thật sự là...... Cô giãy giụa mãi mà không thoát được, Thư Mạch vẫn đang dùng sức liếm mút tay cô.

Yết hầu Thư Mạch di chuyển linh hoạt, cậu chậm rãi buông ngón tay trắng nõn trong miệng ra, đôi mắt đen như vực sâu không đáy nhìn Diêu Mỹ Nhân chằm chằm, biểu cảm nghiêm túc: "Máu ngưng chảy rồi."

"Cậu......" Diêu Mỹ Nhân hung hăng trừng Thư Mạch, không tìm thấy lý do phản bác nào, tức giận đến nỗi khóe mắt phiếm hồng, giọng nói mềm mại: "Vô...lại!"

Thư Mạch cúi đầu vỗ nhẹ mái tóc đen của cô, nói: "Ngoan, tay cậu bị thương, đi ra ngoài xem TV trước đi, rất nhanh cơm sẽ được làm xong." Cô mà ở lại chỗ này, chỉ sợ trời tối bữa cơm cũng không làm xong.

"Thư Mạch!" Nhìn bộ dáng giống như không có việc gì của cậu, vốn dĩ mặt Diêu Mỹ Nhân đã đỏ, giờ lại tức giận nên càng đỏ thêm. Cô trừng cậu một cái rồi xoay người ra ngoài.

Chưa tới một giờ, Thư Mạch đã làm xong một bàn đồ ăn rất ngon, trong phòng tràn ngập mùi thơm.

Trên mặt bàn bày cải trắng xào, sườn xào chua ngọt, nấm hương hầm thịt gà, thịt kho tàu, cá hấp, đĩa nào cũng làm tương đối ngon, dù chưa động đũa nhưng Diêu Mỹ Nhân vẫn khẳng định như vậy.

Bà nội Thư nhìn cháu trai tri kỷ nhà mình vì Diêu Mỹ Nhân mà chuẩn bị một bữa cơm linh đình, đã vậy lại còn cầm đũa lên gắp đồ ăn vào trong chén đối phương, lập tức cảm thấy hiếm lạ không thôi, cháu trai bà từ khi nào đã trở nên biết chăm sóc người khác như vậy.

Khuôn mặt Diêu Mỹ Nhân như muốn bùng cháy, không dám nhìn cậu, chỉ nhỏ giọng cúi đầu nói: "Cảm ơn."

"Mỹ Mỹ, cháu nếm thử đi, ăn nhiều chút." Bà nội Thư nói.

"Cảm ơn bà, nhất định sẽ như vậy ạ."

Diêu Mỹ Nhân không gắp nhiều lắm, cơ hồ đều do Thư Mạch gắp đồ ăn cho cô: "Ăn nhiều chút, tôi thấy gần đây cậu gầy đi rất nhiều."

Đây là do cô đang giảm béo, tên hỗn đản!

"Tôi no rồi." Từ sau khi thích uống sữa bò, lượng cơm mà cô ăn giảm bớt rất nhiều.

Thư Mạch thấy cô ăn ít cơm như vậy, thoáng cau mày: "Con gái giảm cân không tốt."

"Đúng vậy, giờ là lúc thân thể phát triển, Mỹ Mỹ không được học những người không hiểu chuyện mà giảm béo, như vậy sẽ không tốt cho cơ thể." Bà nội Thư cũng nói.

"Cháu không sao mà bà."

Diêu Mỹ Nhân cắn môi, hung hăng lườm tên hỗn đản đối diện, quá đáng ghét, cô thấy cậu đang cố ý.

Sau khi ăn xong, Diêu Mỹ Nhân dựa vào ghế, thấp giọng oán giận: "Cậu thật đáng ghét, tôi no căng tới nỗi sắp chết rồi." Đã lâu cô không ăn nhiều thức ăn như vậy, nhất thời ăn no nên khó chịu.

Thư Mạch không nhịn được khẽ cười nhẹ: "Thật sự no vậy sao?"

"Ai thèm lừa cậu!" Diêu Mỹ Nhân dẩu cái miệng nhỏ, giọng nói mềm mại mắng cậu nhưng không có lấy một phần uy hiếp.

"Đi." Thư Mạch đứng lên: "Dẫn cậu đi tản bộ tiêu thực, nếu không thì rất khó tiêu hóa, sẽ khó chịu lâu đấy." Cậu thật sự không nghĩ rằng lượng cơm cô ăn lại ít như vậy.

Tròng mắt Diêu Mỹ Nhân xoay chuyển, đồng ý lời cậu nói, bởi vì thật sự căng đến không thoải mái: "Tôi tự đi cũng được."

Nghĩ cũng không cần nghĩ, Thư Mạch phản bác: "Không được."

"Vì sao?"

Thư Mạch nghiêm túc nói: "Bởi vì tôi cũng no."

Diêu Mỹ Nhân nghi ngờ nhìn cậu vài lần, cuối cùng vô lực phản đối, chào tạm biệt bà nội Thư xong, cô đi theo Thư Mạch ra cửa.

---

Khu vực phụ cận có công viên chiếm diện tích rất lớn, bởi vì có rất nhiều cây trồng nên được xưng là "Mảnh đất xanh", hơn nữa cuối tuần rất nhiều gia đình thích đi tới đó đạp xe đạp.

Diêu Mỹ Nhân cùng Thư Mạch đi vào công viên, có thể là vì giữa trưa nên công viên không nhiều người lắm.

Hai bên đường trồng đầy cây xanh tươi tốt, vô số cành cây vươn ra tựa như chiếc ô thiên nhiên khổng lồ, che đậy ánh nắng chói chang.

Diêu Mỹ Nhân cố ý cách xa Thư Mạch, chậm rãi đi dạo, nơi đây có hoa thơm chim hót, cô liền hưởng thụ giờ khắc yên bình này.

Nhìn ra được cô vì chuyện vừa rồi giận cậu, Thư Mạch bất đắc dĩ cười, nhưng thật ra không hối hận chút nào. Nhớ tới thời khắc đó ngón tay cô ở trong miệng cậu, đầu ngón tay mang hương thơm nhàn nhạt, ánh mắt cậu càng tối thêm.

Thư Mạch liền tới gần cô: "Ngày mai tan học, tôi không thể đưa cậu về nhà."

Diêu Mỹ Nhân nhìn về phía cậu: "Làm sao vậy?" cô cũng không nhất thiết phải nhờ cậu đưa về nhà, huống hồ tên yêu râu xanh kia đã bị bắt. Chẳng qua cậu đột nhiên nói như vậy làm cô có chút kinh ngạc mà thôi.

"Bà nội đã xuất viện, tôi phải quay trở lại công trường làm việc"

"Trở lại công trường làm việc?" Diêu Mỹ Nhân kinh ngạc.

Nói đến việc này, Thư Mạch có chút bối rối, tuy đối nhân xử thế một cách thành thục, nhưng cậu vẫn chỉ là một thiếu niên. Hai lỗ tai giấu dưới mái tóc đen chợt đỏ bừng, môi mỏng mím lại: "Ừ, mỗi buổi chiều tôi đều tới công trường làm việc."

Tầm mắt cậu gắt gao nhìn chằm chằm thân cây, không dám nhìn thẳng vào cô, cậu không biết Diêu Mỹ Nhân có ghét bỏ bản thân cậu đi làm thuê hay không. Tuy rằng cậu cảm thấy không có gì, cái nhìn của người khác cậu cũng không để bụng, nhưng nếu cô nói ghét cậu, vậy...... vậy......

"Ừ, tôi đã biết."

Cô đã sớm nghe ba ba kể lại rằng cậu đi làm thuê kiếm tiền nuôi gia đình, chẳng qua lúc ấy cô cùng cậu không thân thiết cho nên không để ý nhiều. Hiện tại nhớ tới hoàn cảnh của cậu, cha mẹ không có, chỉ có thể vất vả kiếm tiền nuôi bà, lúc này giận dữ của cô đối với cậu liền biến mất.

Thư Mạch chờ một hồi, cứ như vậy... Không có gì?

Cậu đem tầm mắt nhìn lại, thấy Diêu Mỹ Nhân cũng không có biểu tình ghét bỏ, môi cậu không tự giác mà cong lên.

"Cậu không có gì muốn nói với tôi?" Thư Mạch hỏi.

Diêu Mỹ Nhân mở to hai mắt, lắc đầu.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cành cây, vài ánh nắng chiếu qua bóng dáng hai người, gió nhẹ khẽ  thổi, cây lá xào xạc đong đưa, đúng là không khí mùa hè ấm áp.

"Không có tôi đưa cậu về, cậu không cảm thấy mất mát sao?"

Còn không chờ Diêu Mỹ Nhân trả lời, đột nhiên cổ tay cô bị nắm chặt, lúc cô hoảng loạn muốn rút tay mình về, lại phát hiện bị nắm đến gắt gao. Một cái kéo người đột ngột, cả người cô suýt ngã xuống.

"A......" Cô sợ hãi kinh hô.

Thư Mạch nhanh chóng đỡ eo cô gái nhỏ, cười nhẹ ra tiếng: "Ha......"

Diêu Mỹ Nhân bị hành động bất ngờ của Thư Mạch dọa, lại thấy được đối phương cư nhiên đang cười, tức giận đến nỗi khóe mắt phiếm hồng: "Cậu dám... Tôi ghét cậu." Cô dùng sức giãy giụa: "Buông tôi ra, cậu buông tay!" Thanh âm dần dần mang theo tiếng khóc nức nở.

Nhớ tới ở phòng bếp hôm nay cậu còn bắt nạt cô, Diêu Mỹ Nhân càng thêm tức giận, người này như thế nào lại xấu xa như vậy!

"Ngoan, đừng khóc." Một bàn tay Thư Mạch cầm cổ tay cô, một cái tay khác đỡ eo, thấp giọng nói: "Tôi không muốn dọa cậu, mới vừa rồi nhánh cây trên đầu cậu có sâu lông, đừng khóc."

Diêu Mỹ Nhân ngừng giãy giụa, nghẹn nước mắt, nhìn về phía vị trí vừa rồi, xác thật là có một con sâu lông to bằng ngón tay cái, đang lơ lửng treo trên không trung. Cô không nhịn được rùng mình một cái, thật ghê tởm.

"Tôi không có lừa đúng không." Cậu nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt cô, giọng nói ôn nhu làm người ta phát say.

Diêu Mỹ Nhân ngẩng đầu, mắt đào hoa đen nháy được phủ một tầng nước.

Lúc này Thư Mạch chỉ có một loại cảm giác, con mẹ nó xinh đẹp!

Xinh đẹp làm cậu xúc động muốn phạm tội!

[2]: "Kim ốc tàng kiều" dùng để chỉ ngôi nhà đẹp, sang trọng bên trong cất giấu giai nhân hoặc người tình.

Xuất phát từ truyện cổ, ngày xưa có một hoàng đế gọi là Hán Vũ Đế, hoàng hậu đầu tiên của ngài tên là Trần A Kiều. Bọn họ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, Hán Vũ Đế đã hứa hẹn với chị họ của ngài rằng: nếu có một ngày ta cưới A Kiều làm vợ thì ta sẽ cho xây một tòa lầu cao bằng vàng thật to để nàng ở.

Nhưng về sau vận mệnh của Trần hoàng hậu rất bi thảm, sau khi phu quân của nàng lên ngôi Hoàng Đế liền phế nàng lập Vệ Tử Phu lên làm Hoàng Hậu. Nàng bị đẩy đến Trường Môn Cung (lãnh cung Trường Môn) chờ đợi hắn trong đau khổ suốt hơn hai mươi năm trời, đến tận khi nàng chết, Hán Vũ Đế cũng không một lần đến thăm

Vì vậy, kim ốc tàng kiều dù là hình ảnh lộng lẫy nhưng lại mang ý nghĩa bi thương, cô độc.