Yên Vũ

Chương 95: Nàng có thể ngây ngốc bao lâu

Mục Thanh Thanh nhíu mày, hỏi ngược lại: “Đây là tẩm cung của ta, Hoa mỹ nhân cho rằng ta không ở trong tẩm cung nghỉ ngơi thì nên ở nơi nào?”

“Ngươi! Cung nữ thiếp thân của ngươi thông dâm với thị vệ, chẳng biết liêm sỉ, ở trong cấm cung làm ra chuyện tằng tịu với nhau! Đó là ngươi cai quản bên dưới không nghiêm dẫn tới lỗi lầm! Ngươi còn không thấy ngại ở chỗ này nghỉ ngơi?” Hoa mỹ nhân phản ứng cũng coi như là mau.

“Ta… Hoàng thượng, chuyện này nô tỳ cũng không biết ạ. Cung nữ vô ý làm dơ áo của nô tỳ, nô tỳ vốn dự định bảo cung nữ lấy y phục để thay, nhưng đợi lâu không đến, nô tỳ lại cảm thấy buồn ngủ liền đi về trước… Hoàng thượng, nô tỳ… Nô tỳ không để ý quản giáo tốt người bên mình là lỗi của nô tỳ, xin hoàng thượng trách phạt.” Mục Thanh Thanh nói, xoay người xuống giường, chỉ một thân áo trong, quỳ trên mặt đất. Vẻ kinh sợ trên mặt, tội nghiệp, chân thành không gì sánh được.

Lòng hoàng đế đã sớm bị nước mắt trong suốt nhỏ xuống của nàng ta nhào nặn, lúc này đâu còn có tâm tư phạt nàng ta.

“Ái cơ không nên tự trách, trẫm là thiên tử, người trong thiên hạ đều là con dân của trẫm. Nếu người trong thiên hạ phạm sai lầm, chẳng phải đều là trẫm quản giáo không nghiêm?” Hoàng đế cất bước tiến lên, tự mình đỡ Mục Thanh Thanh đứng dậy, nắm đôi tay mềm mại của nàng trong tay. “Là cung nữ kia không có liêm sỉ trước, đâu phải là lỗi của ái cơ? Tất cả các ngươi lui ra, tống cổ cung nữ kia đến hoán y cục, chuyện này không cho phép nhắc lại.”

Hoa mỹ nhân hận đến ngứa răng, cũng chỉ có thể nhìn Mục Thanh Thanh ghé vào vai của hoàng đế chớp mắt với mình như đang thị uy, cùng người khác lui ra ngoài.

Lúc muộn một chút, Hoa mỹ nhân lặng lẽ đi Phượng Nghi cung một chuyến, rồi nhanh chóng rời khỏi.

Hoàng hậu vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay, trong lòng tự định giá chuyện từ đầu đến cuối. Kế này không được, chúng ta làm lại một lần nữa! Tranh thủ tình cảm với mình thì thôi đi, mình cũng không mất đi cái gì, nhưng tranh con trai với mình thì tuyệt không được.

Hoàng đế ra lệnh mọi người phân tán. Mình thì lưu lại Hoa Âm điện, sủng hạnh Mục chiêu nghi.

Vì đã ăn qua thịt, trở lại làm con gà ăn chay, có vẻ càng nhạt nhẽo vô vị.

Mục chiêu nghi nhắm mắt không nhìn tới khuôn mặt phì nhiêu của hoàng đế. Trước mắt loé lên dung mạo tuyệt thế của Tuyên Thiệu, trong lòng trở lại chỗ cung điện chỉ có ánh trăng dát mới vừa rồi. Cảm giác kích thích thoả thuê.

Nếu không bởi vì Yên Vũ, nàng ta sao phải phó thác bản thân với người đàn ông vô mạo vô năng như vậy! Việc này kêu nàng ta sao có thể không hận Yên Vũ!

Mục Thanh Thanh đương nhiên không biết chuyện Cao Khôn từng nói là cố ý lừa nàng ta.

Chẳng qua tục ngữ có nói “không có lửa làm sao có khói”. Nếu không phải trong lòng nàng ta vốn oán hận Yên Vũ thì sẽ không bị Cao Khôn nói xạo xúi giục.

Yên Vũ không để ý tại sao trong lòng Mục Thanh Thanh hận nàng thấu xương, chỉ để ý tận tuỵ làm con dâu hiền hiếu.

Đặc biệt mời đầu bếp của quán nổi danh nhất Lâm An làm những món ăn nổi tiếng Tuyền Châu, để bà tử trong tiểu viện học xong rồi truyền thụ cho nàng.

Nàng tự tay thử nhiều lần, đến khi sắc hương vị đều đủ, lên được mặt bàn thì tự mình sáng sớm làm xong, kêu người lấy hộp đựng thức ăn, tới chính viện trước giờ ăn sáng.

“Mẫu thân mạnh khoẻ. Con lúc rời Tuyền Châu vội vội vàng vàng, không thể chuẩn bị một chút quà tặng nào cho phụ thân mẫu thân, trong lòng cảm thấy rất hổ thẹn. Mấy ngày qua đặc biệt học vài món ăn nổi tiếng Tuyền Châu, miễn cưỡng có thể vào miệng. Mong rằng mẫu thân không ngại.” Yên Vũ kêu người dọn cơm.

Tuyên Văn Bỉnh ăn sáng ở thư phòng, lúc này chỉ có Tuyên phu nhân ở đây.

Tuyên phu nhân nhìn một bàn thức ăn tinh xảo, màu sắc đẹp mắt, ngửi mùi thơm đập vào mặt, thực giác nhỏ dãi.

“Con có lòng.” Tuyên phu nhân nói. “Không cần áy náy, chúng ta đều biết con ở Tuyền Châu bị thương, có thể bình an trở về là tốt rồi.”

Yên Vũ tiến lên, tự mình lau sạch tay cho Tuyên phu nhân.


Đưa qua đôi đũa, đứng ở một bên gắp thức ăn cho Tuyên phu nhân.

Thấy ánh mắt của Tuyên phu nhân quét qua rồi dừng lại trên dĩa nem rán Tuyền Châu vàng óng ánh thì liền một tay kéo tay áo, một tay cầm đũa gắp nem rán đặt vào dĩa trước mặt Tuyên phu nhân.

Tuyên phu nhân nếm một miếng, dù chưa nói lời nào, nhưng liên tục gật đầu.

Vài món ăn Tuyền Châu khiến cho Tuyên phu nhân dùng xong bữa sáng tâm tình thật tốt.

Tâm tình của Tuyên phu nhân thật tốt, vận may của Yên Vũ dĩ nhiên cũng đến. “Ta thấy con về mặt ẩm thực cũng thật có tâm. Tuy là đồ ăn sáng đơn giản nhất nhưng an bài khéo léo ngon miệng. Công việc phòng dệt ít, bây giờ con dư sức ứng phó, công việc phòng bếp của chính viện cũng giao cho con đi.” Tuyên phu nhân cười ôn hoà, nói.

Yên Vũ nghe vậy còn chưa dám tin, véo mình một cái, trong lòng nhảy bang bang kịch liệt. Nàng luôn trông mong ngày này, có thể một ngày vươn tay đến trong đồ ăn thức uống của Tuyên Văn Bỉnh.

Chỉ có điều không ngờ rằng ngày này sẽ đến nhanh như vậy! Thuận lợi như vậy!

Nàng đã dự tính đem thuốc độc cậu cho bỏ vào trong đồ ăn thức uống của Tuyên Văn Bỉnh, nhìn thân thể Tuyên Văn Bỉnh bất tri bất giác chậm rãi hư hỏng! Nàng đã nghĩ đến bản thân mình rốt cuộc đã báo đại thù cho Diệp gia, nhìn dáng vẻ chết đi của hung thủ năm đó!

Vì sao trong lòng ngoại trừ một chút vui sướng ra thì có nhiều bứt rức cùng thất vọng mất mác như vậy?

Vì sao một chút xíu vui sướng cũng dần dần tiêu tan trong bất lực cùng đau khổ vô biên?

“Sao vậy? Không có lòng tin với mình sao?” Tuyên phu nhân thấy nàng vẫn cúi đầu không trả lời, liền khẽ cười hỏi.

Yên Vũ hít sâu một hơi. “Dạ, mẫu thân, con sợ mình không có cách gì đảm nhiệm được.”

Để cự tuyệt một cơ hội chờ mong đã lâu bày ở trước mặt mình thì cần dũng khí rất lớn.

Chân mày Yên Vũ nhíu chặt, hít thở cũng có chút lực bất tòng tâm.

Tuyên phu nhân khẽ cười vỗ vỗ tay nàng. “Mẫu thân tin tưởng con, đừng nghĩ mình tuổi còn nhỏ thì lười nhác, nên học sớm muộn cũng phải học.”

Tuyên phu nhân cười vô cùng ấm áp, một điểm chán ghét trăm chiều đối với nàng trước đây cũng không thấy, giống như Yên Vũ thật sự là do bà ta chọn kỹ lựa khéo mà ra, một con dâu hài lòng nhất.

“Thiếu phu nhân, có phu nhân trấn giữ cho ngài, ngài nên thả lỏng lòng đi.” Lưu ma ma tưởng Yên Vũ muốn khiêm nhường một chút, lập tức ở bên cạnh nói.

Trong lòng Yên Vũ vô cùng khổ sở. Nay sự tình đi đến bước này, khi cơ hội thực sự đã tới, hoàn toàn không giống với tưởng tượng trước đây. Nàng cho rằng khi nàng dụng tâm chiếm được tín nhiệm của Tuyên phu nhân, có thể tới gần đồ ăn thức uống của Tuyên Văn Bỉnh thì nàng sẽ rất cao hứng, rất nhẹ nhàng. Nhưng giờ đây tràn đầy hổ thẹn, bụng đầy đấu tranh là chuyện gì xảy ra?

“Được rồi, không cần phải nói, mẫu thân thấy con được, con nhất định có thể được.” Tuyên phu nhân giao sổ sách phòng bếp trong tay cho nàng. “Ngược lại cũng không cần mọi chuyện tự mình làm, chỉ cần giao những thứ này cho tôi tớ đắc lực bên cạnh con là được rồi, con chỉ cần hiểu rõ là được.”

Yên Vũ đã không còn đường cự tuyệt, giơ tay tiếp nhận sổ sách. “Cảm ơn mẫu thân!”

Trên đường trở về viện của Tuyên Thiệu, nàng luôn cầm một chồng nhỏ sổ sách, mỗi một bước đi đều vô cùng chậm rãi.

Lục Bình tiến lên phía trước nói: “Thiếu phu nhân, để nô tỳ cầm nhé?”

Nhưng Yên Vũ giống như không nghe thấy, tiếp tục từng bước một đi về phía trước. Ánh mắt tựa như rơi vào con đường đá xanh phía trước bước chân, lại tựa như không có nhìn gì cả.

Mãi cho đến khi trở về viện, Yên Vũ ngồi trong phòng chính lặng lẽ nhìn sổ sách, một lúc lâu trong mắt mới khôi phục thần thái.

“Lục Bình, ngươi đi xem phòng bếp của chính viện, thuận tiện hỏi thăm sở thích của lão gia và phu nhân, sao chép một bản thực đơn mấy ngày gần đây rồi cầm về.” Yên Vũ phân phó.

Nhìn thấy Yên Vũ rốt cuộc khôi phục trạng thái, trên mặt Lục Bình hiện ra vẻ nhẹ nhõm. “Dạ!” Đáp ứng một tiếng liền lui ra ngoài.

Yên Vũ nhìn bóng dáng Lục Bình rời khỏi phòng chính, trong lòng tự nói với mình nên đối mặt sớm muộn sẽ đối mặt. Cùng với mỗi ngày tiếp tục lừa gạt bọn họ, mỗi ngày càng hãm sâu vào, không bằng làm xong chuyện mình nên làm… Coi như là cho 187 mạng chết oan của Diệp gia một công đạo.

Về phần sau đó… Còn nàng và Tuyên Thiệu vốn từ lúc mới bắt đầu đã quyết định sẽ không có kết quả…

Lục Bình mang theo giấy bút tới phòng bếp.

Tiết thị, quản sự của phòng bếp, bày một khuôn mặt tươi cười tiến lên đón. “Ý, đây không phải là Lục Bình cô nương bên cạnh công tử sao? Sao hôm nay rãnh rỗi đến phòng bếp này của chúng tôi?”

Lục Bình nâng mắt nhìn bà ta. “Thiếu phu nhân phái ta tới, sau này phòng bếp của chính viện sẽ do thiếu phu nhân quản, không phải là ngươi không biết chứ?”

Mấy bà tử đang bận ở một bên đều len lén nghiêng mặt nhìn qua.

Tiết thị cười ha hả. “Biết, sao lại không biết? Thiếu phu nhân quản phòng dệt liền đuổi đi Viên thị. Bây giờ thiếu phu nhân lại quản phòng bếp, có phải là ai ai trong phòng bếp cũng cảm thấy bất an một chút?”

Lục Bình nghe vậy, nâng mắt nhìn Tiết thị một chút. “Lời này của ngươi nói sai rồi. Viên thị không phải là thiếu phu nhân đuổi đi, đuổi đi Viên thị chính là phu nhân. Ngươi đến trong viện của phu nhân hỏi thăm một chút, thiếu phu nhân có từng nói một câu Viên thị có lỗi nào không? Là bản thân Viên thị hồ đồ, chọc giận phu nhân. Có lẽ mọi người trong phòng bếp này đều là người thông minh, nhất định sẽ không có người làm ra chuyện hồ đồ như vậy, chọc phu nhân mất hứng.”

Tiết thị nhếch nhếch miệng, không có tiếp lời.

Lục Bình dạo qua một vòng ở phòng bếp, nhìn một chút đồ ăn được mua có tươi mới, có đa dạng hay không?

Vừa nhìn xong, Tiết thị tự đánh giá một hồi, chẳng biết nghĩ tới điều gì, liền tiến lên lôi kéo Lục Bình. “Trong phòng bếp có khói, bị sặc khó chịu, ngài là đại nha hoàng được yêu thích bên cạnh công tử, làm sao có thể ở nơi như thế này. Mời ra bên ngoài, ngài muốn hỏi gì thì cứ hỏi ta.”

Lục Bình cũng đã nhìn xong, trong lòng ít nhiều nắm chắc, liền theo Tiết thị ra khỏi phòng bếp.

Tiết thị kéo nàng đến sau một cây che kín người, nịnh nọt cười nói: “Ngài là người lâu năm bên cạnh công tử mà, không nói ở trước mặt công tử, dù cho ở trước mặt lão gia và phu nhân cũng là người được yêu thích, những việc cực khổ mệt nhọc này sao có thể rơi xuống trên người ngài?”

Lục Bình thấy vẻ mặt Tiết thị thương tiếc bất bình cho mình, hơi rũ mắt, khẽ cười nói: “Có cái gì không thể? Chúng ta đều là người hầu, dĩ nhiên là chủ tử phân phó thế nào thì chúng ta làm như thế đó.”

Tiết thị sờ soạng một chút trong ngực, kéo tay của Lục Bình qua, nhét vào trong tay nàng một vật cứng rắn.

Lục Bình mở lòng bàn tay ra nhìn, thì là một khối bạc vụn.

Nàng xoay tay nắm bạc ở trong tay, thõng xuống hai bên người. Có lẽ phòng bếp mua thức ăn một ngày cũng có rất nhiều béo bở, Tiết thị ra tay khá hào phóng.

Tiết thị thấy nàng thu bạc, trên mặt lập tức liền thả lỏng mấy phần. “Ngài nói đúng lắm.”

“Hừm.” Lục Bình tỉnh bơ gật đầu. “Ngươi nói cho ta ngày thường phu nhân và lão gia đều thích gì, về thức ăn có kiêng kị gì, còn nữa, thực đơn mấy ngày nay các ngươi đều sao lại một bản mang về cho ta.”

“Vâng, vâng!” Tiết thị thấy Lục Bình nhét bạc vào trong ngực, nói tới nói lui cũng dễ chịu rất nhiều. Răm rắp đem những gì nhớ được nói tất cả, rồi vác thực đơn đến cho Lục Bình.

Lục Bình trở về từ chính viện, đem bạc Tiết thị biếu nàng cùng các sở thích của lão gia và phu nhân ghi chép cặn kẽ trên giấy trình cho Yên Vũ.

Yên Vũ nhìn bạc, cười liếc Lục Bình. “Đưa cho ngươi thì ngươi nhận đi.”

Vốn lúc nàng và Lục Bình ở trong một phòng còn tưởng rằng Lục Bình là một người không dễ chung đụng. Lâu ngày mới phát hiện thật ra Lục Bình rất đơn giản, một lòng trung với chủ. Vốn nàng ta là một lòng trung với Tuyên Thiệu, bây giờ mình là vợ của Tuyên Thiệu, thành chủ nhân của nàng ta, nàng ta liền cũng một lòng trung với mình. Có nha hoàn như thế bên người thật khiến cho nàng bớt không ít sức lực.

Nàng lật nhìn sơ sơ những thứ Lục Bình ghi chép.

Chữ viết của Lục Bình không đẹp, thậm chí còn có rất nhiều lỗi chính tả, nhưng không khó nhìn ra nàng ta viết vô cùng dụng tâm, ghi lại rất là cặn kẽ.

Thậm chí ngay cả một ít chi tiết nhỏ nàng không nghĩ tới, Lục Bình cũng nghe đến. Ví dụ như lão gia thích chén men sứ đen hoa văn lông thỏ, phu nhân thích chén men sứ xanh hoa văn rạn nứt.

Yên Vũ gật đầu, gở từ trên đầu xuống một cây trâm lủng lẳng bằng vàng ròng nạm hồng ngọc* đưa tới trước mặt Lục Bình.

Lục Bình sững sờ, ngẩng đầu nhìn Yên Vũ. “Không, không, nô tỳ không nên. Đây đều là chuyện thuộc bổn phận của nô tỳ, không đảm đương nổi ban thưởng của chủ tử.”

Yên Vũ cười nói: “Chuyện thuộc bổn phận cũng có làm tốt, làm không tốt. Hôm nay ngươi làm rất hợp tâm ý của ta, ta há có thể không khen thưởng ngươi? Nhận ban thưởng của chủ tử cũng là chuyện thuộc bổn phận của người, đừng khước từ.”

Trên mặt Lục Bình còn có chút do dự.

“Bây giờ ngươi cũng mười bốn mười lăm tuổi rồi phải không?” Yên Vũ đột nhiên hỏi.

Lục Bình gật đầu. “Sang năm thì mười lăm.”

“Cô nương lớn rồi, trong ngày thường ăn mặc xinh đẹp một chút. Ngươi thường xuyên phải đến ngoại viện, thỉnh thoảng cũng có thể gặp mặt Lộ đại nhân phải không?” Yên Vũ mới vừa phun ra mấy chữ “Lộ đại nhân”.

Lục Bình liền thoáng chốc đỏ mặt, tiến lên hai tay nhận lấy cây trâm, e lệ đầu đều chôn đến ngực.

“Bữa tối lão gia thường hồi phủ dùng phải không?” Yên Vũ xem tờ giấy trong tay, nhàn nhạt hỏi.

Lục Bình gật đầu. “Dạ.”

“Được.”

Yên Vũ trải giấy Tuyên Thành, đem những điều Lục Bình ghi chép phân loại, sao chép lại. Dưới những chữ thanh tú là các sở thích của Tuyên Văn Bỉnh và Tuyên phu nhân, càng là những báo cáo nàng dựa vào để trả thù.

Toàn bộ buổi chiều nàng đều dùng để thuộc làu mấy thứ này. Lúc trời ngã về tây, nàng đã có thể thuộc nằm lòng tất cả sở thích của Tuyên Văn Bỉnh và Tuyên phu nhân.

Nàng đổi một bộ quần áo tiện lợi, giấu thuốc độc cậu đã cho vào trong móng tay.

Mang theo Lục Bình đi đến phòng bếp của chính viện.

Khi Tiết thị nhìn thấy Lục Bình thì vẫn ngước một khuôn mặt tươi cười, nhưng khi nhìn thấy Lục Bình đỡ Yên Vũ thì lập tức đổi sắc mặt.


Đều nói thiếu phu nhân này là nhân vật lợi hại. Tuyên phu nhân vốn thật không thích nàng ta, nàng ta lại có thể dụ Tuyên phu nhân đối đãi nàng ta như con gái ruột vậy.

Bây giờ phòng bếp cũng rơi vào trong tay nàng ta, chẳng lẽ nàng ta cũng đem người phòng bếp đổi đi.

Viên thị là thông gia với Lưu ma ma ở bên người phu nhân cuối cùng cũng không giữ được vị trí của mình, bị bán đi.

“Ý, thiếu phu nhân mạnh khoẻ. Phòng bếp vừa nóng vừa bẩn, không thể là nơi cho người đợi.” Tiết thị bước lên phía trước nói.

Yên Vũ nhìn bà ta một cái, thấy trên mặt bà ta không ít mồ hôi, gật đầu. “Tuy là tháng bảy nhưng hôm nay vẫn cực kỳ nóng, các ngươi cả ngày ở trong cũng đủ cực khổ.”

Tiết thị kinh ngạc nhìn Yên Vũ. “Không, không cực khổ, các nô tài nên vậy.”

Khi đang nói chuyện, Yên Vũ đã nhấc chân bước vào phòng bếp.

Phòng bếp lớn của chính viện Tuyên phủ là nơi hết sức rộng rãi. Nồi và bếp cũng được lau chùi đến trong suốt, bếp lò đốt, thật là vô cùng oi bức.

Yên Vũ kêu Lục Bình kéo ống tay áo lên cho nàng, vảnh ngón tay, rửa tay vô cùng thận trọng.

Tiết thị rất đỗi kinh ngạc nhìn một màn trước mắt, không thể tin nói: “Thiếu phu nhân, người đây là?”

Yên Vũ khẽ cười. “Trước đây ta không có cơ hội tỏ chút lòng hiếu thảo với phụ thân mẫu thân thì cũng thôi, bây giờ có cơ hội như vậy, ta dĩ nhiên tự thân làm gì đó cho bọn họ.”

“Không được, không được!” Tiết thị liên tục xua tay. “Công việc này không phải người có thể làm ra?”

Yên Vũ liếc nhìn bà ta, chậm rãi rút ra trên cổ tay mình một chiếc vòng ngọc vân xanh nhạt, đặt vào trong tay Tiết thị. “Ở đây khó tránh khỏi va chạm, ngươi ở một bên giúp ta đi.”

Yên Vũ nói xong, thâm ý liếc Tiết thị một cái.

Tiết thị ôm chiếc vòng ngọc trong tay, thật yêu thích không dứt được.

Đồ đạc trong tay chủ tử, có cái nào mà không tốt? Vòng tay xinh đẹp như vậy, thường ngày đừng nói sờ một cái, cho dù thấy cũng chưa thấy qua!

Tiết thị nuốt một ngụm nước miếng. Nếu không nói ngăn trở, chỉ phân phó người ở một bên rửa sạch, thái đồ ăn, nhóm bếp, mình đứng ở bên cạnh cũng không thể thật sự để thiếu phu nhân động tay cái gì, người khác đều chuẩn bị xong tất cả, dù cho thiếu phu nhân động cái xẻng một chút cũng coi như thức ăn này là thiếu phu nhân làm rồi!

Yên Vũ muốn chính là hiệu quả như vậy!

Tiết thị này trái lại cũng thức thời, không ngu ngốc.

Thức thời là tốt rồi. Giờ đây đã tiếp nhận phòng bếp, nàng còn có thể ngây ngốc ở Tuyên phủ bao lâu đây?

Bây giờ nàng chỉ để ý sở thích của Tuyên Văn Bỉnh và Tuyên phu nhân, nàng không động đến sổ sách của phòng bếp chút nào. Hôm nay thấy Tiết thị, có lẽ nàng cũng không cần lật xem sổ sách.

Dưới sự trợ giúp của trù nương*, Yên Vũ cũng “làm” vài món chính cho bữa ăn tối. Cá chua Tây Hồ, tôm nõn Long Tĩnh, vịt tiềm, thịt Đông Pha, canh cá chép đen.

(*nữ đầu bếp)

Trên giấy viết Lục Bình mang về, Tuyên Văn Bỉnh thích nhất là ăn vịt.

Trong móng tay nàng giấu thuốc độc, toàn bộ bỏ vào trong vịt tiềm kia