Y Thủ Che Thiên

Quyển 5 - Chương 103: Tinh thạch đen

Nghe câu hỏi của Vân Thiên Mịch, sắc mặt Tịch Như Cận cũng có chút khó coi, lúng túng giải thích:

- Tuy là chuyện này rất khó tin, nhưng mà tất cả đệ tử đều nói như vậy, chắc hẳn cũng không phải là lời bịa đặt.

Lúc trước hắn cũng chỉ biết Mộ Chỉ Ly là một trong những đệ tử do Thiên Âm Môn phái đến Huyết sắc địa ngục để tu luyện, thực lực chỉ ở dưới cùng, cho dù thực lực Thiên Âm Môn so với Sất Trá Điện có hơn một chút nhưng thực lực của đội trưởng bọn họ tuyệt đối sẽ không tệ. Lúc vừa nghe đến tin này thì hắn cũng cảm thấy khó tin, nhưng nhìn thấy dáng vẻ mọi người quả quyết chân thành thì hắn cũng dần dần bắt đầu tin.

- Nói không chừng Mộ Chỉ Ly chắc chắc cũng có những thủ đoạn khác. Nghe nói lúc đó đội trưởng Sở Lê Hiên của Huyết Khấp Minh cũng ở đó, nói không chừng là hai người bọn họ liên thủ cùng nhau giết chết Mạc Tập Lẫm.

Nghe vậy, Hạ Trường Thanh trầm mặc chốc lát, chậm rãi hỏi:

- Mộ Chỉ Ly ở cùng một chỗ với đệ tử Thiên Âm Môn, làm sao có thể nửa đường lại ở cùng với đệ tử của Huyết Khấp Minh được?

Kèm theo câu nói Hạ Trường Thanh rơi ra, năm vị chưởng môn cũng khẽ gật đầu, đây mới là mấu chốt của vấn đề. Nếu như từ trước Mộ Chỉ Ly đã ở cùng với đệ tử của Thiên Âm Môn thì căn bản không thể có dính dấp gì với Sở Lê Hiên. Nếu như Mộ Chỉ Ly thừa dịp mọi người không chú ý mà cố ý đi tìm Sở Lê Hiên, vậy cũng nhất định có khả năng.

Tịch Như Cận chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh từ trán túa ra, hắn không hiểu tại sao Thủ tịch trưởng lão và mấy vị chưởng môn khác đều tin tưởng Mộ Chỉ Ly như vậy. Theo lý thuyết, một khi tin tức này truyền ra, Thủ tịch trưởng lão và mấy vị chưởng môn trước hết sẽ tìm cách giết người diệt khẩu. Thà giết lầm chứ không bỏ sót, đây chính là quy tắc của Tu chân giới bọn họ, huống chi đây lại là tội danh cấu kết cùng môn phái ma đạo? Trước đây những đệ tử có tư tưởng phản môn thì đa phần đều là không thấy được ánh mặt trời sáng mai, tại sao tình huống hôm nay lại hoàn toàn không phải như vậy?

- Tịch trưởng lão, ngươi mau trả lời vấn đề này đi.

Diệu Thừa Ninh không khỏi thúc giục, Mộ Chỉ Ly chính là chấp sự của Bách Thảo Viên, nếu như nàng thực sự có cấu kết với người trong ma đạo thì thể diện Bách Thảo Viên của bọn họ coi như mất hết.

- À ...

Tịch Như Cận cúi đầu, trong lòng cũng phiền muộn vô cùng. Qua nhiều năm như vậy, ở Huyết sắc địa ngục cho tới bây giờ chưa từng xảy rảy ra chuyện như thế, đối mặt với ánh mắt của Thủ tịch trưởng lão và các vị chưởng môn, hắn thực sự có chút khó có thể mở miệng.

- Tịch trưởng lão, ngươi đem đầu đuôi câu chuyện nói rõ ràng ra thử xem. Chẳng lẽ ngươi là trưởng lão ở đây mà trong Huyết sắc địa ngục xảy ra chuyện gì cũng không biết sao?

Giọng Hạ Trường Thanh xen lẫn chút tức giận, nhìn dáng vẻ ấp a ấp úng của Tịch Như Cận hắn cũng biết sự tình không phải đơn giản như vậy. Nghe thấy giọng nói đè nén tức giận của Hạ Trường Thanh, lòng Tịch Như Cận run lên, một khi Thủ tịch trưởng lão tức giận, đây chính là chuyện không thể cứu vãn được. Nói không chừng ngay cả chức vị của hắn cũng phải chịu ảnh hưởng, vội nói:

- Nghe nói Mộ Chỉ Ly là có bài trí nên mới có thể đi vào Huyết sắc địa ngục, tất cả mọi người đối với nàng không phục lắm, nói năng sỉ nhục nàng, cuối cùng ép nàng rời đi.

Diệu Thừa Ninh bỗng nhiên hiểu ra, nhìn đám người Hạ Trường Thanh với ánh mắt dò hỏi, giải thích:

- Để cho Mộ Chỉ Ly đi Huyết sắc địa ngục là ý kiến của Cổ lão thái, lúc đó Cổ lão thái nói bà nợ Mộ Chỉ Ly một ân huệ, cho nên mới để cho nàng đến Huyết sắc địa ngục.

Nghe đến ba chữ Cổ lão thái thì mọi người đều không có bất cứ ý kiến gì nữa. Với địa vị Cổ Ngữ Dung ở Thiên Âm Môn thì loại chuyện này một khi bà mở miệng thì hiển nhiên mọi người đều sẽ gật đầu đồng ý.

Nhưng mà nha đầu kia làm cái gì lại có thể để cho Cổ lão thái thiếu nợ nàng một ân huệ.

- Việc này chúng ta đã biết rồi, ngươi đi về trước đi.

Hạ Trường Thanh chậm rãi lên tiếng nói, khuôn mặt bình tĩnh làm cho người ta không đoán ra được suy nghĩ của hắn, nhưng mọi người có mặt ở đây đều có thể cảm nhận được bầu không khí ngưng trọng.

Nghe Hạ Trường Thanh nói, Tịch Như Cận như được đại xá, sau khi thi lễ một cái thì lại nhanh chóng rời đi. Đợi sau khi Tịch Như Cận rời đi, Hạ Trường Thanh mới nhìn các vị chưởng môn, nói:

- Về chuyện này, các ngươi thấy thế nào?

Diệu Thừa Ninh tỏ thái độ trước tiên:

- Nha đầu Mộ Chỉ Ly ở Bách Thảo Viên vẫn luôn có biểu hiện rất tốt, dựa vào những hiểu biết của ta đối với nàng thì nàng không phải là người như vậy.

Chưởng môn Vân Thiên Các - Lăng Thu Hoa trầm ngâm một chút, nói:

- Mặc dù nói như vậy nhưng chuyện này là do các đệ tử thấy rõ ràng, ta tin là không có gì sai đâu.

Ngô Tĩnh Hiền thở dài một cái:

- Bây giờ đúng hay không cũng không quan trọng, không biết Mộ Chỉ Ly đối nhân xử thế như thế nào nhưng vừa nghe đến tin nàng có dính dấp đến môn phái ma đạo thì dù cho nàng ta không bỏ mạng ở Huyết sắc địa ngục thì cũng không thể nào tiếp tục làm đệ tử ở Thiên Âm Môn của chúng ta được. Hơn nữa Mộ Chỉ Ly đã giết chết đội trưởng Sất Trá Điện, Sất Trá Điện và môn phái của chúng ta luôn có mối giao hảo, bây giờ đệ tử phái ta giết chết đệ tử của họ, nếu như là đệ tử bình thường còn chưa tính, mà Mạc Tập Lẫm lại chính là cháu trai của trưởng lão Sất Trá Điện, đến lúc họ tìm chúng ta thì cũng không biết phải ứng đối thế nào.

Kèm theo câu nói Ngô Tĩnh Hiền rơi xuống, toàn bộ đại điện đều rơi vào trong im lặng. Không có người nào mở miệng nói gì cả, tuy là trong lòng bọn họ cũng có vẻ không đành nhưng sự thật chính là như vậy. Cho dù biểu hiện trước kia của Mộ Chỉ Ly như thế nào thì bây giờ nhất định cũng phải vứt bỏ nàng, tuyệt đối không thể để cho nàng ở lại Thiên Âm Môn. Trong tất cả mọi người, biểu hiện của Lăng Thu Hoa là lý trí nhất, cũng là lạnh lùng hà khắc nhất:

- Tuy là ta không biết tại sao các ngươi lại tin tưởng Mộ Chỉ Ly, đối với ta thì cho rằng các đệ tử nhìn thấy là thật, nói không chừng Mộ Chỉ Ly thực sự có dính dáng đến môn phái ma đạo. Hoặc là nàng ta là gián điệp mà môn phái ma đạo bố trí đến Thiên Âm Môn chúng ta, đem những tin tức mật của Thiên Âm Môn tiết lộ ra bên ngoài. Nếu như Mộ Chỉ Ly không có đủ tự tin dám rời đi thì mấy câu lăng mạ của các đệ tử có thể ép nàng ta rời khỏi đội hay sao? Nơi đó là Huyết sắc địa ngục chứ không phải những chỗ an toàn khác, sinh mạng quan trọng hay là thái độ của những đệ tử khác quan trọng, ta tin điểm này chúng ta đều hiểu.

Sắc mặt đám người Hạ Trường Thanh bất ngờ thay đổi, đều hiện lên vẻ khiếp sợ. Lúc trước bọn họ vẫn nghĩ đến biểu hiểu của Mộ Chỉ Ly ở Thiên Âm Môn nhưng lại quên mất điểm này. Bây giờ trải qua sự nhắc nhở của Lăng Thu Hoa, mọi người cũng hiểu rõ ra.

- Lăng chưởng môn nói rất có lý, sau này ta phái người đi Huyết sắc địa ngục tìm Mộ Chỉ Ly. Nếu như thấy nàng ta, lập tức giết nàng diệt khẩu. Chuyện này không thể truyền đi được.

Hạ Trường Thanh chậm rãi lên tiếng nói, trong đôi mắt bình tĩnh kia lướt qua vẻ ngoan tuyệt. Tại môn phái, quyền lợi là trước hết, những thứ khác đều không quan trọng. Mọi người không nói thêm gì nữa, coi như thầm chấp nhận quyết định của Hạ Trường Thanh.

- Vậy thì chuyện chọc giận Vô Bi lão giả làm sao bây giờ?

Vũ Xích nhíu mày hỏi.

- Chuyện này không phải chuyện mà chúng ta có thể giải quyết, hy vọng Vô Bi lão giả nể mặt môn chủ mà có thể không tính toán so đo. Sau này, trước hết để cho Tịch trưởng lão đi vào nhận lỗi trước, nếu như không được, cũng chỉ có thể chờ môn chủ xuất quan.

Hạ Trường Thanh hạ giọng nói, trong đôi mắt thâm thúy mang theo vẻ buồn rầu.

Địa vị Thiên Âm Môn ở trong Bồng Lai Bí Cảnh tuy cực cao, nhưng đối mặt với Vô Bi lão giả vẫn phải cẩn thận. Dù sao thì đối mặt với cấp độ đó bọn họ cũng không thể tiếp xúc, cũng chỉ có môn chủ mới cùng cấp độ với Vô Bi lão giả.

Chuyện lần này của Thiên Âm Môn ở Huyết sắc địa ngục Hàn Như Liệt cũng biết được, trong lòng tràn đầy tức giận. Chỉ Ly ở Huyết sắc địa ngục không phải là không có giúp đỡ bọn họ, vậy mà sau khi trở về lại nói như vậy, thực sự làm cho hắn tức giận không thôi. Mộ Dật Thần thấy mặt Hàn Như Liệt nổi giận, không khỏi lên tiếng nói:

- Hàn đại ca, chuyện này bây giờ đã sớm không tránh được, đây không phải là kết quả là Chỉ Ly tỷ đã sớm nghĩ đến rồi sao?

Hàn Như Liệt thở một hơi thật dài, kiềm chế tức giận trong lòng, nói:

- Nói là nói như vậy, nhưng bây giờ tất cả mọi người đều nói Chỉ Ly là phản đồ của Thiên Âm Môn, vô duyên vô cớ lại mang trên lưng tiếng xấu, thực sự là bị vu oan mà.

Thiên Nhi khuyên nhủ:

- Mang trên người tiếng xấu này quả thực là oan ức, nhưng cảnh tượng lúc đó thực sự làm cho người ta hiểu lầm. Với tính tình Chỉ Ly thì sẽ không để ý đến điều này, ngay từ trước tỷ cũng đã nghĩ đến kết quả này, ban đầu ở Mộ gia tỷ ấy cũng bị áp bức và lăng nhục nhiều năm, cũng không có nói gì cả.

Đôi mắt trong suốt như bầu trời xanh của Hàn như Liệt lau ra âm ảnh, sự bất mãn trong lòng cũng bị hắn áp chế, khôi phục lại sự thản nhiên và cơ trí như trước:

- Bây giờ Chỉ Ly bị đồn đại như thế, chúng ta cũng không tránh khỏi sẽ bị người ta chất vấn, giải thích thế nào hẳn các ngươi cũng đã nghĩ xong rồi chứ?

Mộ Dật Thần khẽ gật đầu:

- Chúng ta chỉ cần nói Chỉ Ly tỷ là người vô tội, hết thảy mọi thứ chúng ta cũng không biết là được, chưởng môn sẽ tin tưởng chúng ta.

- Vậy thì tốt rồi.

Hàn Như Liệt lên tiếng:

- Hôm nay số lượng người tu luyện ở trụ sở bí mật cũng tăng lên, lúc Chỉ Ly huấn luyện bọn họ cũng đã phân loại bọn họ, sau này lúc rảnh rỗi các ngươi cũng đi chỉ dạy họ thuật luyện khí đi. Sau này, đợi sau khi bọn họ học xong, hai người các ngươi cũng sẽ không cần phải bận rộn như thế nữa.

Nói đến đên, trên mặt Thiên Nhi cũng hiện lên nụ cười ấm áp, nói:

- Chỉ Ly thật là lợi hại, ta vốn lo lắng là có nhiều người tu luyện như vậy thì tài nguyên tu luyện phải làm sao bây giờ? Không ngờ ngay cả mỏ tinh thạch tỷ ấy cũng tìm được rồi.

- Khả năng của Chỉ Ly tỷ chúng ta vẫn không rõ ràng sao? Tin rằng thế lực của tỷ trong trụ sở bí mật sẽ được bồi dưỡng rất tốt, không biết sao này sẽ khiếp sợ như thế nào đây.

Khuôn mặt tuấn dật của Mộ Dật Thần hé ra nụ cười tươi rói như ánh mặt trời, tựa như nhớ lại lúc bọn họ cùng nhau sống lang bạt vậy.

- Ít ngày nữa Chỉ Ly sẽ đi đến Bồng lai tụ địa, ta vẫn muốn đi cùng nàng.

Hàn Như Liệt xúc động nói, trong giọng nói mang theo một chút bất đắc dĩ, nếu như không phải Chỉ Ly không đồng ý thì hắn đã rời khỏi nơi này lâu rồi. Thấy dáng dấp nghẹn ngào của Hàn Như Liệt, Mộ Dật Thần cười sằng sặc:

- Hàn đại ca, tỷ ta sắp xếp thì ngươi ngoan ngoãn nghe theo đi.

Một ngày kia, Mộ Chỉ Ly được Tù Vô Bi gọi ra ngoài.

- Chỉ Ly, mấy ngày nay ngươi đối chiến cùng với Tiểu Huyết cũng có tiến bộ nhất định rồi đó, thời gian ở lại lâu cũng không có tác dụng quá lớn. Hôm nay ta dạy cho ngươi một chiêu, sau khi học được một chiêu này thì ngươi lại đi đến Bồng Lai tu địa đi.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly khẽ run. Thời gian ở Huyết sắc địa ngục cũng lâu, trong lúc mơ hồ đã tạo thành thói quen. Bây giờ Huyết nhân hạt ở Huyết sắc địa ngục gần như đều nghe theo sự điều khiển của nàng, ngay cả những người tu luyện trong trụ sở bí mật bây giờ cũng có thể cùng chung sống hòa bình với Huyết nhân hạt. Không thể không thừa nhận, cuộc sống ở đây như bồng lai tiên cảnh, rời xa thế giới bên ngoài hỗn loạn ồn ào, làm cho lòng nàng cũng có chút thay đổi.

Ngước mắt nhìn Vô Bi lão giả đang quay lưng về phía mình, trong lòng Mộ Chỉ Ly có chút xúc động. Chắc chắn là sư phụ đã nhìn ra tâm tình nàng biến đổi cho nên mới để cho nàng mau chóng rời đi, tiếp tục ở đây thêm nữa thì nàng cũng thật sự không muốn rời khỏi đâu. Nhưng nàng hiểu rõ, đây là chuyện không được, bởi vì nàng còn quá nhiều chuyện cần phải làm. Tu luyện ở chỗ này, tốc độ tiến bộ của nàng cũng không chậm, đúng là không riêng gì tu vi mà cả con người cũng có tiến bộ ghê gớm. Đi đến Bồng Lai bí cảnh nàng có thể lịch luyện nhiều hơn, cho nên nàng không thể tiếp tục ở lại chỗ này.

- Ta chỉ biểu diễn một lần, ngươi phải quan sát kỹ.

Tù Vô Bi chậm rãi lên tiếng. Bàn tay Tù Vô Bi bất ngờ hé ra, nước giữa dòng sông liền tạo thành một khối có hình vuông nhỏ, giống như đọng lại vậy.

- Đây là vận dụng sức mạnh không gian, không chỗ nào không có mặt không gian, ngươi có thể đem nó hợp thành một không gian lớn, cũng có thể chia làm mấy cái không gian nhỏ.

Sau một khắc, tay Tù Vô Bi đang mở ra bất ngờ biến thành nắm đấm, nhất thời từng tiếng nổ kịch liệt mạnh mẽ truyền ta, nước sông trong không gian nhỏ đều nổ tung, trong lúc nhất thời, thủy quang bắn ra bốn phía, sương mù phủ lấy toàn hòn đảo. Ở nơi có ánh mặt trời chiếu rọi xuống, đúng lúc lại xuất hiện một dãy cầu vồng. Thấy một màn như vậy, khóe miệng Mộ Chỉ Ly hiện ra một nụ cười, nơi này đúng là rất đẹp. Trong lòng Mộ Chỉ Ly càng thêm rung động trước cách vận dụng sức mạnh không gian, nếu như trong không gian không phải là nước mà là một người nào đó thì kết quả có thể tưởng tưởng được làm cho người ta thán phục.

- Đa tạ sư phụ chỉ bảo.

Mộ Chỉ Ly cung kính nói, thấy tiểu không gian chia thành từng khối nhỏ, dường như trong nháy mắt nàng đã hiểu rõ. Trước đây tuy là nàng có thể nhìn ra từng không gian, nhưng đối với việc kiến tạo không gian thì trước sau cũng không thể có cách nào. Hôm nay thấy Tù Vô Bi kiến tạo không gian, nàng dường như chợt hiểu rõ ra, sức mạnh không gian bay bổng trong không khí nàng có thể cảm nhận được rõ ràng sự vận chuyển của bọn chúng. Tù Vô Bi gật đầu:

- Chính ngươi thử một lần xem sao!

- Sư phụ, người có thể nói cho ta biết nên thi triển kết giới như thế nào hay không?

Trước đây lão nhân hắc ám thi triển ra kết giới, tuy là lúc đó nàng có thể phá giải kết giới kia nhưng có thể phá giải kết giới cùng với thi triển kết giới không hề giống nhau. Nàng đã từng thi triển ra kết giới của chính mình, nhưng sau đó lại biết còn có vấn đề rất lớn, nàng không thể mỗi lần đều thi triển ra một cách hoàn hảo được. Nghe vậy, Tù Vô Bi xoay người nhìn Mộ Chỉ Ly, trầm mặc chốc lát, nói:

- Chuyện kết giới chỉ có thể do tự ngươi tìm hiểu, bất luận kẻ nào nói cho ngươi biết cũng không giống nhau, bởi vì kết giới của mỗi người đều không giống nhau, cho nên người khác đối với ngươi có sự chỉ bảo liên quan đến kết giới, đó không phải là giúp ngươi, mà là hại ngươi, bởi vì như vậy sẽ hạn chế sự tự do và khả năng vô tận của ngươi.

Vừa dứt lời, Tù Vô Bi liền đi vào trong nhà, không nói gì nữa. Nhìn theo bóng lưng Tù Vô Bi, Mộ Chỉ Ly khẽ giật mình, rất nhanh sau đó cũng hiểu được ý tứ của Tù Vô Bi, ngay sau đó cũng không rầu rĩ về vấn đề này nữa. Nàng tin rằng sau này nàng nhất định có thể tìm hiểu được kết giới thuộc về mình.

Ngay sau đó Mộ Chỉ Ly lại bắt đầu công việc thử nghiệm đối với dòng sông kia, cố gắng phân chia thành từng không gian nhỏ. Nhưng mà sau khi làm thử thì Mộ Chỉ Ly nhận ra tại sao sư phụ lại làm chuyện đấy rất dễ dàng mà nàng thì lại gặp rất nhiều khó khăn, cho dù nàng thử thế nào đi nữa thì không gian kia vẫn cứ không thay đổi. Hoặc là căn bản không kiến tạo ra được, hoặc là kiến tạo ra được nhưng mà chỉ có một giây thì liền sụp đổ.

"Ầm!"

Lại một đạo âm thanh truyền ra, Mộ Chỉ Ly nhìn lại không gian thấy bại, đôi mắt to tròn sáng ngời phát ra tia sáng kiên định, hai tay không tự chủ được nắm chặt:

- Ta nhất định có thể thành công. Nhất định có thể!

Ngay sau đó, Mộ Chỉ Ly lại bắt đầu tiếp tục thử thêm lần nữa, Tiểu Huyết vẫn nằm ở bên cạnh Mộ Chỉ Ly, đôi mắt mở to nhìn Mộ Chỉ Ly từng lần từng lần thử nghiệm, ánh mắt cũng dần dần biến hóa.

"Ầm!"

"Ầm ầm ầm!"

Một lần lại một lần thất bại, sắc trời dần dần trở tối, Mộ Chỉ Ly cũng không hề có ý định dừng lại, không biết mệt mỏi mà liên tục thử nghiệm.

Trong nháy mắt, đã bảy ngày trôi qua.

Mộ Chỉ Ly và Tiểu Huyết vẫn duy trì động tác, mỗi một lần Mộ Chỉ Ly thử nghiệm thì trong mắt Tiểu Huyết đều mang theo vẻ mong đợi, mỗi lần thất bại Tiểu Huyết đều có chút tiếc nuối.

"Ầm!"

- Lại thất bại rồi!

Mộ Chỉ Ly bất đắc dĩ cảm khái nói, ánh mắt quay qua nhìn Tiểu Huyết bên cạnh, vừa đúng lúc Tiểu Huyết cũng quay đầu nhìn nàng. Mộ Chỉ Ly vỗ vỗ đầu Tiểu Huyết, nói:

- Tiểu Huyết, mấy ngày nay ngươi vẫn ở cùng ta, cực khổ rồi.

Tiểu Huyết cọ cọ vào người Mộ Chỉ Ly, vốn là một con quái vật to lớn, tuy là nó lại dùng lực rất nhẹ nhưng Mộ Chỉ Ly vẫn bị nó đẩy lùi về phía sau, trên khuôn mặt trắng như tuyết cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

- Tiểu Huyết, tính cách này với tướng mạo của ngươi rất không hợp nha.

Tiểu Huyết mở to đôi mắt, bất ngờ cúi đầu, cả người đều nằm rạp trên mặt đất, hình như có chút bất đắc dĩ. Thấy vậy, Mộ Chỉ Ly không khỏi nói:

- Được rồi, được rồi, ngươi như vậy cũng không phải không tốt, ngươi nói ngươi vừa đi ra ngoài thì oai phong lắm, đúng không?

Nghe vậy, Tiểu Huyết lúc này mới đứng dậy, hương về phía Mộ Chỉ Ly gật đầu, hình như rất cao hứng. Mộ Chỉ Ly lúng túng cười một tiếng, Tiểu Huyết thật ra cũng là một thằng cha thích chảnh chọe, ở chung trong khoảng thời gian này nàng cũng đã hiểu rõ nó hoàn toàn. Nhưng mà Tiểu Huyết không phải là thần thú, nếu không thì khi biến thành người như Thiên Nhi và Mộ Dật Thần thì cũng không biết sẽ ra bộ dáng gì nữa.

Bây giờ mọi người tu luyện trong trụ sở bí mật ngoại trừ việc tu luyện mỗi ngày thì ngoài huấn luyện, chuyện còn lại chính là đào mỏ. Đệ tử của bốn môn phái đều ở trong đây, số người cũng tuyệt đối không ít cho nên việc đào mỏ có tốc độ rất nhanh.

Một ngày kia, Sở Lê Hiên bất ngờ chạy đến tìm Mộ Chỉ Ly, thấy Mộ Chỉ Ly đang đứng bên bờ sông tu luyện, gọi:

- Thủ lĩnh, ở mỏ tinh thạch có một ít chuyện, ngươi đi xem một chút đi.

Mộ Chỉ Ly đang tu luyện thì nghe được câu nói này, không khỏi xoay đầu lại, thấy sắc mặt Sở Lê Hiên có gì đó không đúng, vội hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Mấy ngày nay vẫn luôn bình yên vô sự, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện lớn gì hay sao? Nghĩ tới đây, Mộ Chỉ Ly cũng là rất nhanh đi tới bên cạnh Sở Lê Hiên, trong mắt mang theo vẻ lo âu. Sở Lê Hiên thấy dáng vẻ lo lắng của Mộ Chỉ Ly, giải thích:

- Không phải là các người tu luyện xảy ra vấn đề gì, chỉ là đang lúc đào mỏ thì xuất hiện một món gì đó chưa từng thấy qua.

Mộ Chỉ Ly có hơi nhíu mày, kinh ngạc nói:

- Thứ gì đó chưa từng thấy qua?

- Ta suy đoán chắc cũng là tinh thạch, nhưng mà là tinh thạch đen chưa từng nhìn thấy, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua. Thiên lực trong tinh thạch đen kia còn nồng nặc hơn tinh thạch cực phẩm rất nhiều, mọi người cũng đang thảo luận.

Nét mặt Mộ Chỉ Ly hiện ra vẻ hứng thú, nói:

- Phải không? Chúng ta mau đi xem thử đi, tinh thạch đen ta cũng chưa từng thấy qua.

Vừa đi, Mộ Chỉ Ly và Xảo Xảo cũng có nói chuyện với nhau:

- Xảo Xảo, ngươi có biết tinh thạch đen là cái gì không?