Y Đạo Quan Đồ

Chương 129: Phi thường đột nhiên (1 + 2)

Bước ra khỏi cửa lớn của Vọng hồ ngự cảnh. Tần Thanh nhìn bầu trời xanh xám, khi chưa đi ra khỏi đây nàng đã quyết định sẽ không trờ lại nơi này nữa.

Bấm số điện thoại của Trương Dương, sau khi điện thoại được nối, Tần Thanh ôn nhu nói: "Trương Dương, em yêu anh!"

Trương Dương ở đầu dây bên kia rõ ràng là ngây ra: "Ặc, sao đột nhiên em lại muốn nói câu này vậy?"

Tần Thanh cười dịu dàng: "Làm việc tốt nhé, buổi chiều em sẽ quay về đến Xuân Dương, không có việc gì thì đừng quấy rầy em!"

"Ừ! Biết rồi, nhưng anh cảm thấy em thích anh quấy rầy em đấy!"

"Đồ đáng ghét!" Tần Thanh trong lòng ngọt ngào gác điện thoại, cô ta vẫy tay bắt một chiếc xe taxi, chui vào trong xe, nói khẽ: "Tòa nhà văn phòng thị ủy!"

Cô ta vừa mới chui vào xe, còn chưa kịp đóng cửa xe thì một người đàn ông mặc áo màu tro đột nhiên xông vào.

Tần Thanh lập tức cảm thấv có chút dị thường, cô ta giơ chân lên đá về phía người đàn ông đó, nhưng lại bị hắn bắt lấy chân, dùng sức đẩy lên ghế, sau đó thì giơ súng lên nhắm vào ngực Tần Thanh, nói khẽ: "Cô tốt nhất nên thực thà một chút, có lẽ còn có thể may mắn sống sót đấy."

Con mắt đẹp của Tần Thanh nhìn chằm chằm vào hắn, lúc nàv mới ý thức được, từ khi mình bước vào Vọng hồ ngự cảnh, một mực đều nằm trong sự giám thị của người khác, cò ta giấu tay trái ra sau lưng, lén lút ấn nút gọi lại.

Người đàn ông đó lạnh lùng nói: "Chi cần cô làm theo những gì tôi nói, tôi sẽ không làm khó cô đâu."

Trương Dương nhận điện thoại, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy giọng nói của người đàn ông đó, hắn lập tức ngồi đờ ra đó.

Đối phương rõ ràng là đã phát hiện ra hành động lén lút của Tần Thanh, giặt lấy điện thoại, tát cho Tần Thanh một cái, gầm lên: "Con ****, mày không ngờ lại dám báo tin!"

Tiếng hét đau đớn của Tần Thanh giống như là kim đâm vào tim của Trương Dương, hắn đứng bật dậy, gấm lên một cách tức giận: "Mày là ai?"

Đối phương cầm điện thoại cười lạnh một tiếng.

Trương Dương nói tiếp: "Tao mặc kệ mày là ai, tao cũng mặc kệ phía sau mày có ai. Ta mặc kệ mày ở đâu? Chi cần mày dám làm tổn thương đến Tần Thanh, mày nhớ kỹ cho ta, tao sẽ tìm thấy mày, ta sẽ khiến mày ngàn đời không được siêu sinh!"

Người đàn ông đó trầm giọng nói: "Tao đợi mày tới tìm tao!"

"Nhớ cho kỹ, tao tên là Trương Dương!"

Điện thoại đã bị dập.

Trương Dương hai mắt trợn tròn, giơ tay phải lên đấm mạnh xuống mặt bàn, mặt bàn bằng pha lê lập tức vỡ tan, hắn sải bước ra ngoài.

Bốn người bọn Chu Hiểu Vân toàn bộ đều nghe thấy động tĩnh vừa rồi, ai ai cũng lo sợ bất an nhìn Trương Dương, khi trường phòng tiểu Trương nồi giận, không ai dám bước lên chạm và cái vảy ngược của hắn cả.

Khi Trương Dương bước ra khỏi cửa thang gác, gặp Cao Hưng Quý, phó cục trưởng cục du lịch, thằng cha Cao Hưng Quý này cùng rất hay xen vào việc của người khác, nhìn thấy Trương Dương bước tới chỗ để xe, không nhịn được liền hỏi: "Tiểu Trương, có việc gì thế, còn chưa hết giờ làm mà, ra cửa cùng phải làm thủ tục chứ!"

Trương đại quan nhân bỗng nhiên quay đầu lại, đôi mắt hồ giống như muốn phun lửa, dọa cho Cao Hưng Quý run bắn người, tiếp theo tiểu Trương nghiến răng nghiến lợi nói: "Không phải việc của mày, cút!"

Cục du lịch có rất nhiều người đều chứng kiến tình cảnh vương bát chi khí của trưởng phòng tiểu Trương bạo phát. Cao Hưng Quý sau khi bị mắng, mặt hết xanh rồi lại tím, nhưng rõ ràng là bị uy thế của Trương Dương dọa cho sợ hãi, không ngờ lại không dám lên tiếng.

Xe Toyota chạy ra khỏi cửa lớn của cục du lịch, trên đường vẫn có một sạp quần áo bày ờ đó, chủ sạp quần áo nàv híp mắt nằm trên ghế sưởi nắng, đột nhiên phát hiện chiếc xe Toyota đó không những không giảm tốc, ngược lại còn tăng tốc lao về phía mình, dọa cho tên này sợ té *** ra quần, ngã xuống đất rồi vội vàng bò dậy lao sang một bên.

Khi chiếc xe Tyota đụng bay sạp quần áo, chẹt qua những quần áo đó, tên chủ sạp hàng mới run lẩy bẩy từ dưới đất bò dậy, run giọng nói: "Mày, mày.... con mẹ nó, còn có vương phép nữa không hả... Tao... phải báo cảnh sát bắt mày!"

Đầu tiên, Trương Dương gọi điện cho Điền Khánh Long, cục trưởng cục công an của thành phố Giang Thành. Điền Khánh Long nghe nói Tần Thanh bị người ta bắt cóc thì cũng hơi ngây người. Hắn an ủi: "Trương Dương, cậu trước tiên phải bình tĩnh một chút, chuvện này cậu đã điều tra rò ràng chưa?"

"Điện thoại của Tần Thanh không gọi được, tôi nghe thấy có người uy hiếp cô ấy ở trong điện thoại, chính tai tôi nghe thấy người đó uy hiếp cô ấy!" Tình tự của Trương Dương gần như là mất đi khống chế, hắn gầm lên.

Điền Khánh Long cuối cùng cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, trong phạm vi thành phố Giang Thành, một vị cán bộ cấp huyện bị người ta bắt cóc giữa ban ngày ban mặt, đây chính là trọng án rồi. Thân là hình cảnh công tác nhiều năm, hắn trước tiên vẫn khuyên Trương Dương phải bình tĩnh: "Trương Dương, cậu nghĩ kỹ lại tình huống cụ thể đi, Tần Thanh đã đi đâu? Cô ta có nói gì với cậu không?"

Trương Dương sáng nay từ sau khi chia tay với Tần Thanh thì trực tiếp tới đơn vị, Tần Thanh kiên trì muốn tự mình bắt xe về nhà, nhưng chuyện trước mắt chứng minh rằng cô ta không hề về nhà, trước khi cô ta bị bắt cóc đã gọi điện thoại cho mình, nói với mình rằng "em vêu anh"! Trương Dương nhếch mép, cố gắng khống chế cảm tình của mình, nói khẽ: "Điền cục trường, tôi nghĩ Tần Thanh nhất định sẽ gặp nguy hiểm, tôi nghĩ ông hãy dùng tất cả thủ đoạn để mau mau tìm cô ấy về đi."

"Cậu yên tâm đi, tôi lập tức sẽ điều động lực lượng cảnh sát của toàn thành phổ để làm chuyện này. Trương Dương, cậu tốt nhất là tới chỗ tôi đi, tôi muốn biết tường tận tình huống, cậu ngàn vạn lấn đừng xung động."

Không đợi Điền Khánh Long nói xong, Trương Dương đã gác điện thoại rồi.

Cú điện thoại thứ hai của hắn là gọi cho Hình Triệu Huy, trưởng phòng của bốn phòng cục quốc an. Hình Triệu Huv nhận được cú điện thoại này của Trương Dương liền cảm thấy có chút kinh ngạc, dẫu sao thì hiện tại hắn đã không còn là lãnh đạo trực tiếp của Trương Dương nữa. Trương Dương tìm tới hắn sẽ hơi có chút hiềm nghi vượt cấp, có điều hắn lại vẫn rất hân thưởng tên Trương Dương này. Khi hắn biết rằng Trương Dương là muốn nhờ hắn giúp đỡ, suy nghĩ một lát, liền không chút do dự đáp ứng: "Trương Dương, loại chuyện này tôi không thích hợp nhúng tay vào một cách đường đường chính chính, có điều tôi có thể thông qua quan hệ cá nhân để giúp đỡ cậu một chút. Cậu tới nhà máy thiết bị điện tử Giang Thành đi, đến tìm Thường Hạo, hắn là tình báo viên bí mật của cục quốc an chúng ta, rất giỏi nghe ngóng và phân tích tư liệu, tôi nghĩ hắn sẽ nhất định sẽ giúp được cậu!"

"Cám ơn!"

Chuyện Tần Thanh bị bắt cóc khiến tầng lớp lãnh đạo của cả Giang Thành phải chấn động, trong cuộc họp thường ủy khuẩn cấp, bí thư thị ủy Hồng Vĩ Cơ nổi trận lôi đình, người bị hắn nhằm vào chính là cơ quan công an do Điền Khánh Long lãnh đạo, hắn nói năng hùng hồn: "Lúc tôi mới tới Giang Thành đã nghe nói rằng tình hình trị an ờ đây không được tốt, nhưng tôi không ngờ tình hình trị an lại kém tới mức này. Một vị huyện trưởng của chúng ta không ngờ giữa ban ngày ban mặt lại bị người ta bắt cóc, chuyện này quả thật là mở đầu toàn tỉnh, thậm chí là toàn quốc, khiến tất cả mọi người đều nhìn vào chúng ta mà cười chê, ảnh hường ác liệt trước giờ chưa từng có. Cục công an của các anh đúng là ăn không ngồi rồi mà!"

Điền Khánh Long cũng ôm đầy một bụng lửa giận, nhưng loại chuyện này quả thật là không biết nói thế nào bây giờ. Tần Thanh biến mất, hơn nữa quả thật là biến mất trong phạm vi quản hạt của hắn, hắn là cục trưởng cục công an nên không thể tránh khỏi trách nhiệm. Hắn nhếch mép, nói khẽ: "Tôi thừa nhận, trong chuyện này, ta có trách nhiệm không thể trốn tránh, tôi xin đảm bảo ở trước mặt các thường ủy, trong thời gian ngắn nhất định sẽ phá xong án này, mang Tần huyện trưởng bình an vô sự trở về!"

Tả Viên Triệu đại thị trưởng Giang Thành nói: "Rất nhiều chuyện phải nhìn một cách toàn diện. Tần huyện trưởng trong thời gian công tác ở Xuân Dương liệu có phải đã đắc tội với ai không? Chuvện này quá đột ngột, có lẽ có người đã chủ mưu từ lâu. Đợi khi cô ta tới Giang Thành thì mới gây án!" Quan hệ giữa hắn và Điền Củng Doãn rất không tầm thường, muốn nghĩ cách cho Điền Khánh Long trốn tránh trách nhiệm, nhưng Tả Viên Triệu cũng biết, nếu lần này Tần Thanh thật sự xảy ra chuyện, sợ rằng Điền Khánh Long lần này rất khó thoát khỏi vận mệnh bị kỷ luật.

Triệu Dương Lâm, hủ nhiệm hội nghị ban thường ủy đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc chậm rãi nói: "Tôi tuy không phải là cảnh sát, nhưng tôi cũng có thể phân tích ra, bọn bắt cóc bắt người không gì ngoài một loại mục đích nào đó, chẳng lẽ trong tay Tần Thanh nắm một bí mật nào đó không muốn để người ngoài biết ư? Cho nên người khác mới bắt cóc cô ta?"

Lý Trường Vũ, phó trưởng ban tiền tệ thường vụ Giang Thành nói: "Điền cục trưởng, có điều tra ra được nơi sau cùng mà Tần Thanh biến mất không?"

Điền Khánh Long lắc đầu, nói: "Không!"

Tần Bạch không biết tin tức chị gái của mình biến mất, cho nên khi Trương Dương nói cho hắn ta biết chuyện này, Tần Bạch ngớ người. Hắn ta quên hết cả cừu hận và sự ghét bỏ đối với Trương Dương, lắp bắp nói: "Sao... sao cơ? Rốt cuộc là... đã phát sinh chuvện gì rồi?"

Trương Dương nói: "Tần Bạch, chị cậu bị người ta bắt cóc rồi! Chúng ta phải nhanh chóng tìm lại cô ấy, cậu nói cho tôi biết đi, cô ấy trong quá khứ có kẻ thù gì không? Hai ngàv hôm nay cô ấy có biểu hiện dị thường gì không, trừ về nhà ra thì có còn đi đâu nữa không?"

Tần Bạch cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, một lát sau mới nói: "Nếu nói có kẻ thù thì kẻ thù đó chính là Lê Hạo Huy, là hắn đã đụng chết anh rể của tôi. Nhưng hắn hiện tại vẫn ở trong bệnh viện tâm thần, chắc không thể nào bắt cóc được chị của tôi đâu!"

Trương Dương gật đầu. Lê Hạo Huy sống ở trong bệnh viện tâm thần, điều này đã được chứng thực, mấy ngày nay hắn một mực không hề ra ngoài.

Tần Bạch đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Đúng rồi, chị tôi còn có một căn hộ!"

Tần Bạch gật đầu khẳng định: "Ở Vọng hồ ngự cảnh! Năm đó là căn hộ cưới mà anh rể tôi đã chuẩn bị, chị tôi chưa hề tới, khi sửa sang lại thì tôi có tới mấy lần, anh rể của tôi muốn đợi khi kết hôn mới nói cho chị tôi biết, coi như là quà tặng chị ấy!"

"Dẫn tôi đi!"

Trương Dương và Tần Bạch sau khi lên xe liền phóng về phía Vọng hồ ngự cảnh.

Khi bọn họ tới Vọng hồ ngự cảnh, vừa nhìn thấy xe cứu hỏa chạy vào trong khu nhà, cảnh tượng trước mắt khiến Trương Dương và Tần Bạch đồng thời sinh ra dự cảm bất thường, bọn họ khi tới dưới tòa nhà. Trương Dương sắc mặt trắng bệch bước xuống xe, nhìn khói dày cuồn cuộn bốc lên trên lầu, trong lòng hắn lập tức biến thành nặng nề.

Tần Bạch sau khi hỏi đội viên đội cứu hỏa, xác định trong phòng không có ai thì hắn mới quay người đi. Nhìn thấy Trương Dương đầu đổ mồ hôi lạnh ngồi trên tảng đá ở ven đường, vẻ mặt khẩn trương tới cực điểm. Trong sát na này, ác cảm của Tẳn Bạch đối với Trương Dương đột nhiên giảm đi rất nhiều, hắn ta tin rằng sự quan tâm của Trương Dương đối với chị mình tuyệt đối là xuất phát từ nội tâm, hắn ta bước tới nói khẽ: "Trong phòng không có ai!"

Trương Dương như trút được gánh nặng đứng dậy, hắn ngẩng đầu nhìn về phía đám cháy, nói: "Tần Bạch, chị cậu nhất định đã tới đây."

Tần Bạch gật đầu, nói: "Có lẽ chị ấy phát hiện ra gì đó ờ trong phòng, cho nên mới bị người ta bắt cóc, lửa chắc là sau khi chị ấy đi đã đốt lên, có người muốn hủy diệt tất cả mọi thứ ở đây."

Trương Dương khởi động xe, điện thoại reo chuông, là Thường Hạo gọi. Thường Hạo thông qua phân tích về tín hiệu của điện thoại di động, đã xác định nơi mà Tần Thanh biến mất chính là trước cửa lớn của Vọng hồ ngự cảnh.

Trương Dương và Tần Bạch hai người hỏi han từng cửa hàng nhỏ ở gần cửa lớn, nhưng kết quả lại khiến bọn họ thất vọng, không có một ai nhìn thấy cảnh Tần Thanh bị bắt cóc, lúc này đã là chính ngọ. Trương Dương lại liên hệ với Điền Khánh Long, tiến triển ở phía công an còn chậm hơn, khiến Trương Dương dỡ khóc dỡ cười là những gì mà bọn họ điều tra được toàn bộ đều là những tiểu tiết râu ria không liên quan gì tới vụ án, ví dụ như tối qua Tần Thanh cùng ăn cơm với hắn, cùng hắn đi tới đâu, vân vân, Điền Khánh Long khi nói ra những chuyện này thì không hề có tâm cảnh trêu đùa Trương Dương làm gì, hiện tại thị ủy tạo cho hắn áp lực rất lớn. Tần Thanh đã mất tích bốn tiếng rồi, thời gian càng dài thì nguy hiểm cũng càng lớn.

Khi Trương Dương gọi điện thoại. Tần Bạch chú ý tới một người ăn xin đang lục lọi đống rác, người ăn xin đó giống như là phát hiện ra một báu vật, từ trong đống rác moi ra một chiếc điện thoại di động, vui vẻ vô cùng cầm lên ngắm nghía. Tần Bạch trợn trừng mắt, hắn ta chạy nhanh lên trước, nắm lấy tay tên ăn xin đó, cướp điện thoại lại.

Tên ăn xin đầu bù răng bựa đó khó khăn lắm mới có được báu vật này, há lại cam tâm để người ta cướp đi, huống chi Tần Bạch chỉ mặc thường phục. không có sứ uy hiếp gì đối với hắn cả, hắn nhe nanh múa vuốt lao về phía Tần Bạch.

Trương đại quan nhân đã kịp thời phát hiện ra, một cước đá vào mông tên ăn xin đó, rồi ném cho hắn một trăm đồng, quát: "Cút được bao xa thì cút khẩn trương, không tao đánh vỡ mồm mày ra đấy!"

Tên ăn xin nhặt tiền lên rồi hốt hoảng chạy đi.

Trương Dương bước tới cạnh Tần Bạch, nhận ra đó chính là điện thoại của Tần Thanh, điều này chứng tỏ phân tích của Thường Hạo không có sai lầm gì cả. Tần Thanh chính là bị người ta bắt cóc ở gần đây, sau đó cô ấy bấm điện thoại gọi cho mình, sau khi tên bắt cóc phát hiện ra liền ném điện thoại của cô ấy vào trong đống rác.

Trương Dương muốn cầm lấy cái điện thoại đó, nhưng Tần Bạch cản lại: "Đừng có chạm vào, bên trên có lẽ còn có dấu vân tay của tên bắt cóc, chúng ta lập tức đưa nó tới cơ quan công an, xem xem có giá trị hay không!" Hắn là cảnh sát nên ở phương diện này có hiểu biết nhiều hơn Trương Dương nhiều.

Trên đường tới phòng giám định của cục công an. Trương Dương thông tri cho Thường Hạo chuyện chiếc máy điện thoại. Thường Hạo lại bảo hắn đừng tới cơ quan công an, kho dấu vân tay ở bộ công an còn lâu mới đầy đủ bằng chỗ hắn, hơn nữa hắn không tin vào trình độ phân tích dấu vân tay của phòng giám định cục công an.

Thường Hạo sống trong ký túc xá của nhà máy thiết bị điện tử, bên ngoài thì hắn là một kỹ sư bình thường của nhà máy, nhưng trên thực tế là là nhân viên công tác của cục quốc an, chỗ ở của hắn cũng là nơi phụ trách công tác trung chuyển tình báo, vì nguyên tắc bảo mật. Trương Dương không cho Tần Bạch lên lầu theo, mà bảo hắn ta đợi ờ trong xe.

Lúc trước hai người chỉ giao lưu qua điện thoại, đãây là lần đầu tiên thật sự gặp mặt nhau. Trương Dương không ngờ Thường Hạo cũng là một người trẻ tuổi, thân hình không cao, gầy gầy yếu yếu, đeo một đôi kính cận thị nặng, hai người sau khi kiểm chứng qua thân phận của đối phương, Thường Hạo mời hắn vào phòng.

Phòng làm việc của hắn là một căn phòng khá đơn giản, trong phòng chỗ nào cũng là thiết bị điện tử chất ngổn ngang, nhìn thì bên ngoài thì không có gì gây ngạc nhiên, nhưng thiết bị ở bên trong lại có không ít thứ là đồ tiên tiến nhất của cục quốc an.

Thường Hạo nhận lấy điện thoại, đặt trên bàn điều khiển cẩn thận tiến hành công tác phân chia dấu vân tay, hắn hỏi Trương Dương: “Đi với anh tới đây cùng anh là ai vậy?”

“Tần Bạch, em trai làm cảnh sát của người bị bắt cóc.”

Thường Hạo gật đầu, nói: “Đừng nói quá nhiều nội tình cho hắn ta biết, đừng quên trong hệ thống chúng ta có nguyên tắc bảo mật.” Ngón tay của hắn rất lanh lẹ và khéo léo, không lâu sau đó đã hoàn thành công tác phân chia, chiếu những dấu vân tay được che màu lên tường.

Tổng cộng có dấu vân tay của năm người, trừ Trương Dương, Tần Bạch và tên ăn xin đó ra, còn lại chính là của Tần Thanh và tên bắt cóc.

Kho dấu vân tay của Thường Hạo là từ hệ thống lớn cục quốc an và cục công an, cho nên càng hoàn thiện hơn, mỗi tháng đều sẽ có tư liệu dấu vân tay mới.

Thường Hạo phóng to lên rồi nhìn sơ bộ, có chút kinh ngạc nói, bên trên còn có chút đốm nhỏ, có thể tiến hành loại bỏ kiểm tra nhiễm sắc thể.”

Trương Dương mặt đỏ bừng nói: “Gì cơ, tôi thấy không cần đâu.”

Thường Hạo nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu.

Trương Dương thật thà thừa nhận: “Là của tôi đấy.”

Thường Hạo không khỏi bật cười, hắc lắc lắc đầu, bắt đầu tiến hành kiểm tra so sánh dấu vân tay, màn hình máy tính thay đổi tư liệu hình ảnh của dấu vân tay rất nhanh. Trương Dương ở bên cạnh nhìn thấy mà đau đầu chóng mặt, dụi dụi mắt. Sau hơn mười phút, cuối cùng trong kho dữ liệu dấu vân tay cũng tìm thấy hình ảnh dấu vân tay ăn phù hợp.

Trương Dương ghé sát vào màn hình máy tính, trên màn hình dần dần xuất hiện hình ảnh của một người, đây là một người trung niên, tóc húi cua mặt hình chữ quốc, giữa long mày tràn ngập vẻ dũng mãnh, trên tư liệu giới thiệu là đội trưởng đại đội hình cảnh phân cục công an khi Nam An thành phố Giang Thành, Trần Trường Nghĩa vì nhận hối lộ, tham ô, ba năm trước bị bắt, phán tù mười năm, hai tháng trước đã vượt ngục, hiện giờ không rõ nơi chốn.

Thường Hạo nói khẽ: “Bắt cóc Tần Thanh chắc là hắn rồi.” Hắn in ảnh của Trần Tường Nghĩa ra, đưa máy di động cho Trương Dương.

Tần Bạch nhìn thấy mặt Trần Tường Nghĩa trên giấy in cũng giật nảy mình: “Trần Tường Nghĩa ư? Người này ở Giang Thành rất có tiếng, năm đó khi Trần Tường Nghiã xảy chuyện, cả hệ thống công an Giang Thành đã mở một cuộc vận động chỉnh đốn tác phong, nghiêm khắc tự điều tra hạn chế. Trần Tường Nghĩa trước khi xảy ra chuyện luôn là một cảnh viên tinh minh trong giới cảnh sát thành phố Giang Thành, tự tay phá vỡ không ít vụ án kiện nghiêm trọng, cho nên sau khi vấn đề của hắn bị vạch trần, khiến nhiều người đều cảm thấy chấn kinh.”

Tần Bạch nói khẽ: “Anh xác định chứ.”

Trương Dương gật đầu nói: “Hoàn toàn có thể xác định.” Hắn dặn dò: “Tần Bạch, những gì cậu nghe thấy ngày hôm nay đừng có nói cho người thứ ba biết được không?”

“Không thành vấn đề.” Tần Bạch bắt đầu ý thức được Trương Dương tuyệt không đơn giản như bề ngoài của hắn. Con người này không phải là một kẻ nông cạn, vẻ bất cần đời của hắn chỉ là một loại ngụy trang.

Trương Dương tìm tới Điền Khánh Long, hắn muốn từ trong bộ công an tìm tư liệu của Trần Tường Nghĩa, xem xem giữa Trần Tường Nghĩa và Tần Thanh rốt cuộc là có mâu thuẫn gì.

Điền Khánh Long không biết Trương Dương vì sao lại chắc chắn Trần Tường Nghĩa là đối tượng hiềm nghi, thằng nhóc này chuyên làm ra những chuyện bất ngờ, nhưng hắn cũng tự mình kiến thức qua năng lực của Trương Dương, liền nói: “Trần Tường Nghĩa là một người có năng lực, không nhắc tới chuyện xấu mà hắn làm, năng lực phá án của hắn ở trong cục cảnh sát Giang Thành chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng dã tâm của hắn quá lớn, long tham quá mạnh, cho nên có quan hệ mật thiết với những nhân vật muôn hình vạn trạng trong xã hội, làm ô dù cho không ít phần tử xã hội đen, từ trong đó mưu cầu lợi ích cho bản thân, khi vụ án bị phát hiện, trong nhà hắn tìm ra năm vạn tiền mặt.” Vào đầu những năm này, đây là một con số kinh người.

Trương Dương nói: “Tôi chỉ muốn biết hắn và Tần Thanh có mâu thuẫn gì hay không thôi?”

Điền Khánh Long nhíu mày, nói: “Tôi không biết, trong ấn tượng của tôi hắn giống như là không có bất kỳ quan hệ gì với Tần Thanh, theo lý mà nói hắn không thể đối phó với Tần Thanh.” Hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Đúng rồi, Trần Tường Nghĩa có một người bạn tốt.”

“Ai?”

“Lê Hạo Duy.”

Trương Dương nhíu mày, trong đôi mắt hổ bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, một đường nét đại khái đã được hình thành trong đầu hắn, chuyện Tần Thanh thất tung có bảy tám phần mười liên quan tới Lê Hạo Duy. Nhưng Lê Hạo Duy hiện tại vẫn ở trong bệnh viện tâm thần, hắn bắt cóc Tần Thanh rốt cuộc để làm gì?