Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng

Chương 251

“Tiểu thư, tiểu thư!” Một thị nữ nghiêng ngả lảo đảo đi đến.

Hà Tĩnh Nguyệt nhìn thị nữ thần tình ửng hồng bộ dáng, cười cười, hỏi: “Chuyện gì mà vội vã như vậy?”

Thị nữ vội bẩm báo: “Tiểu thư, có người tới tìm!”

“Ai tới mà khiến ngươi kích động như vậy?” Hà Tĩnh Nguyệt nghiêng đầu hỏi.

“Diệp Thạch, à không không, bây giờ là Bạch Diên Tinh chứ! Là Bạch thiếu gia đến!” Thị nữ tràn đầy kích động nói.

Trên gương mặt Hà Tĩnh Nguyệt nhất thời hiện lên vẻ vui mừng, “Y vậy mà đến đây?!” Nàng còn đang do dự có nên đi tìm Bạch Diên Tinh hay không, không ngờ y lại tự mình đưa lên cửa.

Diệp Thạch ngồi ở trong đại sảnh, đầy hưng trí quan sát chung quanh.

Nơi này trước kia y thường xuyên đến, bây giờ đến lại, cảnh vẫn như trước, nhưng thái độ của những người trong trận pháp tháp lại đều thay đổi, trước kia họ khinh thường lai lịch của y, hiện giờ lại đều kinh sợ y. Kỳ thật y càng quen với bộ dáng mắt đặt trên đỉnh đầu của những người đó trước kia.

“Diên Tinh thiếu gia, ngươi đã tới rồi, đúng là vẻ vang cho kẻ hèn này nha!” Hà Tĩnh Nguyệt đi ra, tràn đầy ý cười nói.

Diệp Thạch bất đắc dĩ liếc mắt với Hà Tĩnh Nguyệt: “Hà tiểu thư, ngươi đừng nói vậy.”

“Sao ngươi lại tới đây?” Hà Tĩnh Nguyệt thoải mái ngồi xuống hỏi.

“Ta tới nhận nhiệm vụ.” Diệp Thạch nói với vẻ đương nhiên.

Hà Tĩnh Nguyệt tràn đầy vui vẻ nói: “Vừa vặn, bên này có một nhiệm vụ, là một trận pháp thượng cổ mà ngươi am hiểu nhất, nhưng cái trận pháp lần này không phải là thất cấp sơ kỳ mà là thất cấp trung kỳ, độ khó lớn hơn cái lúc trước ngươi phá rất nhiều, cũng không biết…”

“Khó khăn á?Cái này cũng không quan trọng, quan trọng là, nguyên thạch có nhiều hay không.” Diệp Thạch nói chen vào.

Hà Tĩnh Nguyệt có chút nghi ngờ nhìn Diệp Thạch: “Ngươi thiếu nguyên thạch lắm hả?” Không phải chứ? Bạch Thần Tinh rất hào phóng mà, chẳng lẽ nào lại bạc đãi con mình?

Diệp Thạch lắc đầu: “Không thiếu, nhưng mà nguyên thạch cũng không phải thứ nóng tay, tất nhiên là càng nhiều càng tốt rồi.”

Hà Tĩnh Nguyệt nhướng mày nhìn Diệp Thạch, không khỏi thầm nghĩ, tuy y đã thành con của Bạch Thần Tinh, nhưng cái bản tính tham tiền này lại không biến đổi chút nào.

“Lần này ngươi về có tìm được Mộ Thần không?” Hà Tĩnh Nguyệt nhịn không được, tò mò hỏi.


Diệp Thạch thản nhiên lắc đầu: “Không có, không thấy hắn.”

Hà Tĩnh Nguyệt thầm nghĩ quả nhiên, người mà căn bản không tồn tại thì sao tìm được!

“Trận pháp tháp gần đây thế nào, có nhân tài mới nào xuất hiện không?” Diệp Thạch dời qua đề tài khác.

Hà Tĩnh Nguyệt lập tức hưng trí bừng bừng nói: “Có chứ! Mấy ngày hôm trước có một trận pháp sư lục cấp tên là Trần Mộc gia nhập, Trần Mộc đó là một võ hoàng nhất tinh, bản lĩnh xác thực không tồi, đương nhiên làkhông có cách nào so với ngươi rồi,cũng đúng thôi, làm sao tìm được ngườinào trẻ tuổi cỡ ngươi, lại có trận pháp thuật mạnh như ngươi chứ.”

Diệp Thạch vốn định nói trận pháp thuật của Mộ Thần rất lợi hại, nhưng ngẫm lại liền nuốt xuống.

“Trần Mộc là người thế nào?” Diệp Thạch tò mò hỏi.

“Trầm ổn, khôn ngoan, vàkhéo léotrong việc tính toán.Còn chưa có trận pháp lục cấp nào qua tay hắn mà không phá được.” Hà Tĩnh Nguyệt tràn đầy bội phục kể.

Diệp Thạch nghiêng đầu nhìn vẻ mặt đắc ý của Hà Tĩnh Nguyệt, trong lòng không biết sao vừa có chút đắc ý, vừa có chút ghen, nói: “Người như vậy nhất định là rất được hoan nghênh, được rất nhiều người theo đuổi.”

Hà Tĩnh Nguyệt lắc lắc đầu, thở dài: “Thế thì lại không có, tuy Trần Mộc rất lợi hại, nhưng đáng tiếc…”

Diệp Thạch có chút không hiểu nhìn Hà Tĩnh Nguyệt.

“Hắn đến kìa.” Hà Tĩnh Nguyệt nói.

Diệp Thạch quay đầu nhìn ra người ngoài cửa, một khuôn mặt như bị nước sôi tạt vào ánh vào mi mắt Diệp Thạch, trong lòng Diệp Thạch kích động không thôi. Mộ Thần, là Mộ Thần!

Mộ Thần chậm rãi đi tới trước mặt hai người, cung kính nói: “Chào Bạch thiếu, chào Hà tiểu thư.”

Hà Tĩnh Nguyệt cười xin lỗi với Diệp Thạch, nói nhỏ: “Diện mạo Trần Mộc không tốt lắm, làm ngươi sợ rồi phải không?”

Diệp Thạch lắc đầu, không cho là đúng mà nói: “Không có! Hắn như vậy rất tốt, nếu là người chân chính thích hắn thì sẽ không để ý bộ dáng của hắn như thế nào, hắn như vậy sẽ khiến cho người thích hắn rất có cảm giác an toàn.”

Diệp Thạch trộm nhìn Mộ Thần, trong mắt tràn đầy hưng phấn.

Hà Tĩnh Nguyệt: “…”

“Tháp chủ đại nhân, tức phụ của ngươi hiện giờ rất có cảm giác an toàn đó nha.Y nhất định là đang hy vọng ngươi thật sự bị hủy dung, như vậy ngươi liền sẽ không bị người nào nhớ thương tới nữa.” Tháp Linh cười nhạo một tiếng.

“Bạch thiếu, thiên phú của Trần Mộc không tồi, hy vọng ngươi có thể chỉ điểm cho hắn một chút.” Hà Tĩnh Nguyệt nói với Diệp Thạch.

Diệp Thạch nhanh chóng gật đầu: “Được! Ta thích nhất làdạy người khác mà.” Rồi quay qua nói với Mộ Thần: “Ngươi có vấn đề gì muốn hỏi ta không? Ta biết rất nhiều nha.”

Hà Tĩnh Nguyệt: “…”

“Bạch thiếu đúng là người tốtkhó có được, vừa lúc ta có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo.” Mộ Thần như đang thụ sủng nhược kinh, nói.

“Vậy không bằng chúng ta đi vào tĩnh thất nào đó trong trận pháp tháp nói chuyện?” Diệp Thạch đề nghị.

Mộ Thần gật đầu đồng ý: “Được!”

Tĩnh thất trong trận pháp tháp chính là nơi dành cho đệ tử trận pháp tháp tiềm tu.

Hà Tĩnh Nguyệt không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy, liếc mắt nhìn Diệp Thạch một cái, rồi truyền âm dặn dò Mộ Thần: “Chiêu đãi cẩn thận đấy.”

Mộ Thần như có như không gật đầu với Hà Tĩnh Nguyệt, Diệp Thạch không lên tiếng yên lặng nhìn hai người hỗ động.



Vừa tiến vào tĩnh thất, Diệp Thạch lập tức không chờ đợi được mà nhào lên, gắt gao ôm chặt Mộ Thần từ phía sau lưng.

Mộ Thần thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Ngươi không sợ nhận sai sao?”

Diệp Thạch tựa vào trên lưng Mộ Thần, đôi tay ôm Mộ Thần lại chặt thêm vài phần, thì thào nói: “Sẽ không!Ngươi hóa thành tro ta cũng nhận ra, huống chi,ngươi chỉ là thay đổi khuôn mặt thôi mà.”

Tháp Linh ở trong thức hải Mộ Thần nói: “Tháp chủ đại nhân, tức phụ của ngươi thật lợi hại, ngươi hóa thành tro màycũng nhận ra được! Có tức phụ lợi hại như này, ngươi chết chắc!”

Mộ Thần giam cầm Tháp Linh lại, để qua một bên.

Mộ Thần nhắm mắt lại, thì thào hỏi: “Hơn nửa năm nay, ngươi sống cótốt không?”

Diệp Thạch cắn môi, nửa năm nay hắn sống rất vất vả, nhưng kỳ thật, khi còn bé hắn từng sống vất vả hơn nhiều.

Nhưng bởi vì khi còn bé, lúc một mình đối mặt với khó khăn, Diệp Thạch cũng không cảm thấy gì, nhưng một khi đã có người toàn tâm toàn ý quan tâm yêu thương, một khi đã có người giờ phút nào cũng chống đỡ một mảnh trời, một khi có người mọi chuyện đều lấy ngươi làm trung tâm, như vậy khi chợt mất đi loại ấm áp này, lần thứ hai trở về cái loại hoàn cảnh tứ cố vô thân đó, Diệp Thạch cảm thấy trái tim như bị đao cắt.

“Ta rấttốt, chỉ là ta rất nhớ ngươi, rất nhớ ngươi, rất rất nhớ ngươi.” Diệp Thạch tựa cằm lên vai Mộ Thần, hoàn toàn khắc chế không nổi kích động trong lòng, nức nở ra tiếng.

Mộ Thần nhắm mắt lại, tràn đầy đau lòng: “Thực xin lỗi, nếu ta biết phải rời khỏi ngươi lâu như vậy,lúc trước ta sẽ không để cho ngươi đi.”

Nghĩ đến việc Diệp Thạch một mình đối mặt với Bạch gia đe dọa, Mộ Thần đã cảm thấy muốn giết người, may mà Bạch Thần Tinh xuất hiện coi như đúng lúc.

Diệp Thạch lắc lắc đầu: “Chỉ cần có thể gặp lại ngươi, ta vất vả một ít cũng khôngsao.”

“…Ngươi gầy đi rồi.” Mộ Thần thấy Diệp Thạch gầy đi, không khỏi có chút đau lòng.

Diệp Thạch sờ sờ mặt: “Có hả? Gầy đẹp hơn mà.”

“Nói bậy, ta thích Thạch Đầu của ta có thịt, phải dưỡng béo ngươi một chút mới được.” Mộ Thần trêu tức.



Nỗi kích động khi vừa gặp mặt lại đã qua, hai người đều từ từ bình tĩnh lại.

“Vừa rồingươi với Hà Tĩnh Nguyệt mắt đi mày lại làm gì?” Diệp Thạch ngồi ở đối diện Mộ Thần, ghen tị nói.

Mộ Thần cười cười bất đắc dĩ: “Đúng là bình dấm chua, với cái bộ dáng hiện tại nàycủa ta mà ngươi còn chưacó cảm giác an toàn sao?”

Diệp Thạch sờ sờ gương mặt Mộ Thần, nói: “Chỉ có một chút thôi. Mộ Thần quá lợi hại, ai cũng đều thích, cho dù có bị hủy dung thì cũng vẫn có rất nhiều người thích.”

Mộ Thần bỏ đi lớp minh văn trên mặt, lộ ra tướng mạo sẵn có, “Ta cũng không cómị lựcnhư ngươi tưởng tượng đâu, mấy nữ tu trong trận pháp tháp thấy ta như thấy quỷ ấy, còn Hà Tĩnh Nguyệt vừa rồi chỉ là truyền âm nói với ta, kêu ta đừng có đắc tội ngươi, thân phận của ngươi hiện tại không như trước, dù là Hà Tĩnh Nguyệt cũng phải lấy lòng ngươi đấy.”

Diệp Thạch nhún vai: “Tuy rằng có một phụ thân thực lực mạnh đúng là rấttốt, nhưng nếulúc nào cũng bị người ta kinh sợ thì cũng không tự tại đâu.”

“Đúng là ‘thân ở trong phúc mà không biết phúc’.” Mộ Thần lắc đầu cảm thán.

Diệp Thạch bắt đầu kể chuyện đã trải qua trong khoảng thời gian này với chuyện của Khúc Tâm Dương cho Mộ Thần nghe.

“Cho nên, năm đó phụ thân ngươi có trở về tìm mẫu phụ ngươi, nhưng sau đó hắn bị Diệp Tầm lừa, rồi bỏ chạy đi luôn?” Mộ Thần cảm thấy hết sức kinh ngạc.


Diệp Thạch gật đầu: “Đúng vậy đấy.”

Mộ Thần cúi đầu âm thầm nghĩ, có một phụ thân ngốc như vậy, khó trách Thạch Đầu lại không thông minh, thì ra là di truyền nha!

“Trang Du là tộc nhân Mệnh Tộc?” Mộ Thần hỏi.

Diệp Thạch gật đầu: “Phải. Nghe nói cái chủng tộc này đến vô ảnh đi vô tung, cao thủ trong tộc nhiều như mây, nhưng lại không có ai biết hangổ của bọn họ ở đâu.”

“Ngươi hiểu biết bao nhiêu về Mệnh Tộc?” Mộ Thần tiếp tục hỏi.

Diệp Thạch nghiến răng nói: “Phụ thân nói, Mệnh Tộc giỏi về dò xét thiên cơ và cướp đoạt số mệnh, còn nói ta với Trang Du có bát tự tương khắc, là khắc tinh trời sinh, ta…” Tuy rằng phụ thân không nói gì thêm, nhưng Diệp Thạch biết, bát tự của y sợ là không có mạnh bằng Trang Du, nếu như không có Mộ Thần, chính y có lẽ đã sớm bị Trang Du hại chết không có chỗ chôn.

Mộ Thần siết chặt tay, vận may của Trang Du quả thật là quá tốt, Diệp Thạch và Bạch Thần Tinh mới vừa quen biết nhau thì Trang Du đã bị đón đi rồi, nếu chậm thêm một bước thôi, Bạch Thần Tinh khẳng định sẽ ra tay với Trang Du.

Mộ Thần cúi đầu, căn cứ theo tình huống mà gần đây hắn nghe được, Trang Du có địa vị không thấp ở Mệnh Tộc, mà người như vậy lại xuất hiện ở nước ngoài, tất nhiên là có ý đồ.

Hắn nghe được rằng, cái chủng tộc Mệnh Tộc này rất ghê tởm, nó có thể dung hợp huyết thống của người khác.

Dựa theo quyển sách mà hắn đã đọc kia ghi lại, Lam Nhược Phong nhận ra sự khác thường của máu Diệp Thạch, Diệp Thạch chết ở trên tay Lục Nghiêu, rất có khả năng là bị hai tên ra vẻ đạo mạo là Lam Nhược Phong và Lục Nghiêu rút máu đi.

Nếu những người đó lại gặp được Bạch Nghị, vậy giúp đỡ Trang Du giả tạo thân phận là chuyện vô cùng có khả năng. Nếu như Bạch Nghị cưới “nhi tử” của Bạch Thần Tinh, như thế Bạch Thần Tinh còn có thể không che chở cho vị “con rể” đó sao.

Nếu mọi chuyện đúng như hắn suy đoán, vậy Bạch Thần Tinh kia thật đúng là một tên xui xẻo.

Lấy tính tình dùng qua liền ném của Trang Du, nếu Bạch Thần Tinh đã bị lợi dụng xong thì chắc chắn sẽ bị buông tha, nói không chừng là khi chết đến nơi mới biết được, biết con trai ruột của mình đã sớm chết, lại chính là chết ở trong tay đám nhân tình của Trang Du, chết không nhắm mắt.

“Mộ Thần, ngươi đang suy nghĩ gì thế?” Diệp Thạch hỏi, quơ quơ bàn tay trước mặt Mộ Thần.

Mộ Thần giật mình tỉnh lại, cười cười, sắc mặt chợt hung ác nói: “Không có gì, ta chỉ là đang nghĩ, mệnh của Trang Du đúng là thật cứng nhỉ!”

Diệp Thạch có chút không cam lòng gật đầu đồng ý: “Phải đó!” Lam Nhược Phong chết, Lục Nghiêu chết, thế mà Trang Du lại vẫn còn sống như trước, còn hay khiến cho y ngột ngạt nữa chứ.

“Tạm thời ngươi đừng nói với ai là chúng ta quen biết nhau, ta hoài nghi chuyện Mệnh Tộc đưa Trang Du đến nước ngoài chính là vì năm tòa Linh Tháp ở Linh Tháp Châu, mà năm tòa Linh Tháp đó hiện tại đang ở trong tay ta.” Mộ Thần trầm giọng nói.

Diệp Thạch sửng sốt: “A? Vì năm tòaLinh Tháp?Ngươi có căn cứ gì sao?”

Mộ Thần lắc đầu: “Tạm thời thì không có, chỉ là một loại trực giác thôi, nhưng năm tòaLinh Tháp quả thật rất bất phàm, không thể không cẩn thận hơn.”

Diệp Thạch gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.