Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 89

Editor: Hạ Cẩn

Mấy ngày này trôi qua quá mức êm đềm khiến Nguyễn Thu Thu suýt thì quên mất chuyện của Khúc Vi.

Khúc Vi không làm ầm ĩ, đoán chừng là Trình Tuyển đã tìm cách để bà ta rời khỏi đây. Nguyễn Thu Thu tò mò hỏi Trình Tuyển: "Anh giải quyết Khúc Vi thế nào vậy?"

Trình Tuyển chậm rãi nói: "Cho cái nhà. "

"... A, quả nhiên."

Để Khúc Vi chiếm hời, thật ra Nguyễn Thu Thu rất không cam tâm. Nhưng nghĩ lại, dùng tiền mua bình an cũng không phải là chuyện xấu. Cô vẫn nhớ giấc mơ đáng sợ kia, nếu Khúc Vi thực sự giận quá hóa rồ, làm ra chuyện gì tổn thương đến Trình Tuyển thì dù có dùng bao nhiêu tiền đi nữa cũng không vớt lại được.

Trình Tuyển không thiếu chút tiền này, nếu bà ta có thể để cho bọn cô yên tĩnh thì cũng không so đo nữa làm gì.

Nguyễn Thu Thu lẩm bẩm nói: "Được, tất cả đều tôn trọng quyết định của anh, bà ta đừng có gây chuyện nữa là tốt rồi."

Trình Tuyển ngồi trên ghế sa lon ăn quả hạch, đây là do Nguyễn Thu Thu mua từ cửa hàng ba con sóc* được tặng, vừa hay bổ sung dinh dưỡng. Mỗi ngày ăn một ít cũng hay, cô trợn mắt nhìn, Trình Tuyển lại nhân lúc cô không chú ý, ăn hết một túi hạnh nhân, vội vàng mặt tối sầm lại ngăn cản.

*Một nhãn hiệu nổi bên trung về sản xuất hoa quả sấy, thịt khô, các loại đồ ăn vặt......

"Anh ăn ít thôi chứ."

Trình Tuyển vẫn cứ cắn răng rắc như một con sóc đang đập đồ ăn vặt, miệng há mồm nói ừ mà tay vẫn đổ một ít hạt dưa vào mồm.

"..."

Ngăn cản không thành, Nguyễn Thu Thu sâu kín hỏi "Đúng rồi, anh có biết người ta lấy nhân hạt dưa bằng cách nào không?"

Trình Tuyển: "Hả?"

"Một bà lão không răng phải dùng phải dùng miệng cực khổ cắn ra từng hạt một một đấy, cho nên anh phải ăn từ từ thôi, phải biết quý trọng thành quả lao động của người ta chứ."

Trình Tuyển: "..."

Mặc dù biết bây giờ nhân hạt dưa đều dùng máy móc tách ra, nhưng kiểu nói này của Nguyễn Thu Thu, anh vẫn cảm thấy....nổi da gà. Trình Tuyển yên lặng đặt túi hạt dưa trong tay xuống.

Nguyễn Thu Thu cười híp mắt nói: "Thế có phải ngoan hơn không."

Hai người hòa thuận chung sống được một lúc, Trình Tuyển nhìn điện thoại, làm như mình chỉ lơ đãng nhắc tới: "Tháng sau em đi đám cưới à?"

Nghe Trình Tuyển hỏi vậy, Nguyễn Thu Thu kinh ngạc, không ngờ anh lại nhớ kỹ chuyện này. Còn hai tuần nữa là sang tháng sau, Bạch Lung vô cùng tiếc chuyện Nguyễn Thu Thu đã kết hôn nên không thể làm phù dâu cho cô, nhưng cô lại rất nhiệt tình mời Nguyễn Thu Thu đến dự lễ cưới của cô.

Mỗi ngày Nguyễn Thu Thu đều cùng Trình Tuyển đi làm tan tầm, số bạn bè của cô cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, có thể có một người bạn vẫn luôn nhiệt tình thân mật với cô như Bạch Lung, cô thật sự rất vui.

Cô không hiểu về mấy việc xử lý quan hệ thân mật, may mà những người cô gặp phải đều không tệ.

Nguyễn Thu Thu nói: "Đúng, sao thế?"

Trình Tuyển chậm rãi ồ một tiếng: "Trao đổi nhiệm vụ hằng ngày."

Nguyễn Thu Thu: ".....Anh đang coi em là NPC để thăng cấp gia tăng kinh nghiệm đấy à?"

...

Trong lúc hai người bọn họ đang nói chuyện, một bên khác, Khúc Vi kiên nhẫn chờ đợi mấy ngày, cuối cùng cũng lấy được giám định ADN. Kết quả giám định cho thấy, là con ruột của cha Trình.

Khúc Vi cầm giám định ADN, mặt mày hớn hở đưa cho Tiểu Phạm xem, vẻ mặt Tiểu Phạm bất đắc dĩ không tình nguyện, nhận lấy kết quả giám định nói: "Vậy chúng ta chọn ngày ký hợp đồng đi."

"Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay luôn được không?"

Nếu Khúc Vi đã bảo hôm nay ký hợp đồng, Tiểu Phạm cũng không do dự, cậu gọi điện thoại cho luật sư, Khúc Vi kiên nhẫn chờ đợi một lát, luật sư đã mang hợp đồng đến. Vì để cho mình không thiệt thòi, Khúc Vi và luật sư của mình kiên nhẫn xem kỹ xem có lỗ hổng gì không, sau đó mới quyết định ký.

Khúc Vi cầm hợp đồng, xảo quyệt tăng thêm điều kiện: "Nếu như bây giờ các người trả tôi hai triệu, tôi sẽ lập tức ly hôn với ông ta."

Bất động sản dưới tay cha Trình đã bán, công ty đóng cửa, thu nhập ngày càng đi xuống, bà ta không muốn sau khi cha Trình chết mình phải còng lưng đi trả nợ.

Cách này của bà ta cũng được đấy.

So với việc để Khúc Vi vì chuyện trả nợ mà lại đến làm phiền Trình Tuyển, Trình Tuyển tất nhiên sẽ lựa chọn dùng số tiền bé bằng hạt bụi như hai triệu để đóng kín cái miệng bà ta lại, rời xa cuộc sống của anh.

Sắp xong việc đến nơi rồi mới nâng giá, sắc mặt Tiểu Phạm khó xử: "Ngài, chuyện này...."

"Cậu nói có được hay không."

"Chuyện này rất khó nói, tôi gọi điện thoại cho ông chủ trước."

Tiểu Phạm gọi điện thoại một lúc lâu, đợi đến lúc Khúc Vi sắp mất hết kiên nhẫn mới gật đầu. Luật sư lấy laptop ra một lần nữa, chỉnh sửa lại hợp đồng và ghi thêm điều kiện, Khúc Vi nhìn thấy phía trên đó viết ba chữ to hai triệu, hai mắt đã chỉ còn tiền và tiền.

Khúc Vi sảng khoái ký tên, ôm hợp đồng như đang ôm một bảo bối quý giá. Đồng ý mua cho bà ta một căn hộ, Tiểu Phạm nói qua hai ngày nữa sẽ mang giấy tờ sang, đến lúc đó sẽ gọi điện thoại cho bà sau.

Dù sao cậu ta cũng chẳng chạy đi đâu được, Khúc Vi yên tâm, giày cao gót lộp cộp bước vào phòng bệnh của cha Trình.

Chuyện cái thai trong bụng bà không phải của cha Trình chỉ có Khúc Vi và tình nhân của bà ta biết, nhưng bà ta vì tiền nên đã bàn bạc với tình nhân để hắn ta bình tĩnh đừng nóng vội. Thời gian trước người này từng bị cha Trình chèn ép nên vẫn luôn ghi hận trong lòng, khi biết mình làm cho Khúc Vi có thai đã sớm không kiềm chế nổi báo cho cha Trình hay, mục đích đương nhiên là làm ông tức chết.

Khúc Vi ỷ vào chuyện cha Trình bệnh nặng nói không ra lời mới một tay che trời. Lúc mang thai vừa lúc cha Trình được đón về nhà chăm sóc, tin tức Khúc Vi mang thai lộ ra, người ngoài đều đồn nhau rằng cha Trình vẫn còn khỏe mạnh chán.

Cha Trình đứng trên lầu tận mắt nhìn thấy Khúc Vi và người tình câu kết làm bậy nên mới mới tức giận đến mức bất tỉnh tại chỗ, tất tần tật các loại bệnh tích tụ trong người bộc phát, đừng nói là nói chuyện, có thể mở to mắt đã là chuyện tốt rồi.

Khúc Vi tiến vào phòng bệnh.

Cha Trình chậm rãi mệt mỏi mở mắt, nhìn thấy Khúc Vi đang ung dung bước tới, bóng người dần phóng đại trong con mắt đục ngầu của ông.

Một trang giấy đắc ý đong đưa trước mặt ông.

Khúc Vi cười như không cười: "Nhìn thấy không? Phí phụng dưỡng của thằng con trai ngoan của ông cho đấy, một căn phòng này, cũng phải tầm mấy ngàn vạn ấy chứ."

Cha Trình bỗng nhiên trừng to mắt, phát ra từng hơi thở nặng nhọc nhưng vẫn không sao nói thành lời được. Gương mặt ông tức đến đỏ bừng, nhìn như có vẻ sắp bị tức chết đến nơi rồi, Khúc Vi suýt tí nữa cười ra tiếng: "Ông tức chết đi, sau khi chết rồi, vừa hay để thằng con hiếu thuận của ông trả nợ thay ông. Bà đây ly hôn với ông rồi, ông tự mình cố mà sống đi nhé."

"Đúng rồi, con của ông không thèm quan tâm đến chút tiền lẻ như vậy đâu. Cũng phải thôi, người ta là ông chủ lớn đấy, còn ông chỉ là một tên phá sản thôi."

"Hà hà -- "

Vất vả lắm mới vớt được nửa cái mạng về, cha Trình lại suýt phải vào phòng cấp cứu lần nữa.

Hợp đồng đã tới tay, Khúc Vi mặc kệ cha Trình sống chết ra sao, bây giờ bà còn phải cầm tiền đi chơi chứ, ra ngoài chơi một trận, làm giàu một phen rồi trở về chờ lấy giấy tờ nhà, lấy đẹp, cuộc sống tươi đẹp miễn bàn.

...

Cùng lúc đó

Dựa theo mưu kế của ông chủ nhà mình, Tiểu Phạm tìm đến nơi. Nếu Khúc Vi có ở đây, ắt hẳn sẽ sợ hãi lắm, không ngờ bọn họ lại mò tìm tới tận chỗ của tình nhân bà ta.

Người đàn ông trung niên nam nhân ngồi trên ghế bắt chéo chân, bụng phệ, nhìn có vẻ là một thương nhân khôn khéo. Giữa ngón tay của hắn kẹp một điếu xì gà, đánh giá Tiểu Phạm đối diện: "Sao thế? Sợ tôi chọc thủng chuyện oai phong của mẹ kế cậu ta, làm hỏng thanh danh của cậu ta à?"

Tiểu Phạm đẩy, ôn tồn lễ độ: "Ngài hiểu lầm rồi. Tôi thấy Khúc phu nhân muốn trốn nên mới đến tìm ngài vào lúc này để nhắc nhở ngài."

Anh đưa kết quả giám định ADN cho đối phương.

Trong ánh mắt nửa nghi ngờ, nửa khinh miệt của ông ta, Tiểu Phạm khách khí nói: "Bác sĩ là người của chúng tôi, không thể giả được. Khúc phu nhân có con, đưa cho bà ấy một căn hộ cũng xem như đền bù, dù sao không có công lao cũng có khổ lao."

"Cái gì?!"

không rảnh lo cho điếu xì gà trong tay, người đàn ông cầm giấy giám định ADN, tức giận đến mức khuôn mặt vặn vẹo không nhìn ra hình người. Ông ta nghĩ tới việc Khúc Vi cầm tiền của mình ra ngoài thoải mái tiêu xài, còn mình thì bị dắt mũi như một tên đần, ông ta tức đến nỗi không kiểm soát được lời nói của mình.

"Mả mẹ nó!!!"

Cái mũ xanh này, phải xanh gần bằng mấy cái thảo nguyên cộng lại!

Ông ta nổi giận đùng đùng đi Khúc Vi tính sổ.

Tiểu Phạm nhìn bóng lưng rời đi của người kia, gửi tin nhắn cho ông chủ: "Ông chủ, bước kế tiếp? "

Trình Tuyển: "Ừm."

Trên máy tính Trình Tuyển là một số ảnh cưới, anh nhanh chóng lưu lại từng cái một.

Nguyễn Thu Thu hoàn thành một phần công việc, rốt cục cũng có thể nghỉ ngơi một lát. Cô nằm ngửa trên chiếc ghế mềm mại lướt Weibo, đầu ngón tay trượt xuống phía dưới, những thử được đề cử cho cô đều là....Ảnh cưới? Nguyễn Thu Thu căm giận nghĩ, bay giờ công cụ tìm kiếm càng ngày càng ngang ngược như thế sao, cô cùng lắm chỉ nhìn qua vài bức ảnh cưới ở trình duyệt khác, thế mà bây giờ đã đánh cắp được thông tin của cô mà hiện ở đây rồi?

Nguyễn Thu Thu lúc đầu định xóa hết đi nhưng rồi lại lại đột nhiên nhìn thấy một chiếc áo cưới vô cùng đẹp. Cúp ngực, không tay áo, eo thắt, đuôi áo kéo dài, cả bộ váy đều là màu trắng thuần khiết không tì vết. Hai mắt Nguyễn Thu Thu sáng lên, lòng hiếu kỳ nổi lên, cô tiếp tục kéo xuống.

Ngay sau đó là một hàng áo cưới kéo dài không dứt, một cái rồi lại một cái, làm Nguyễn Thu Thu hoa cả mắt.

Đẹp quá đi mất! Cô muốn kết hôn!

"..... "A, quên mất, cô đã kết hôn rồi.

Mặt mũi Trình phu nhân tràn đầy phiền muộn.

Bất tri bất giác, thời gian vẫn lặng lẽ trôi trong lúc cô đang mải mê xem điện thoại. Đến lúc Nguyễn Thu Thu ngẩng đầu nhìn giờ mới khiếp sợ phát hiện thế mà đã qua hai, ba giờ rồi.

"!! " Cô còn chưa xong việc mà!

Đang muốn tắt điện thoại di động, Nguyễn Thu Thu nhìn lướt qua Weibo, lại phát hiện có một tin hot nhảy lên.

#Hiện trường đàn ông hành hung phụ nữ.

Ảnh chụp hiện trường và video đều rất mơ hồ, người khác có lẽ sẽ không nhìn ra được nhưng Nguyễn Thu Thu thì tuyệt đối không thể không nhận ra gương mặt của Khúc Vi trong này.

Nguyễn Thu Thu: "Hả?"

Không đúng, Khúc Vi không phải đang đi lừa tiền sao, sao quay đầu một cái mà đã bị người khác hành hung thế này, là người tình à?

Bình luận liên quan tới bạo lực gia đình, tranh chấp đang rất ác liệt, mắng chồng, mắng vợ, mắng nữ quyền, mắng đàn ông là ung thư, mắng Liên đoàn phụ nữ quốc gia... Tùy tiện nhấn vào là có thể nhìn thấy một hàng dấu chấm than khiến người ta giật mình. Lập tức lại có người đào, thân phận nhà trai thật ra là tổng giám đốc công ty khoa học kỹ thuật Đạt Chủng, ông ta đã có vợ, nhưng trong miệng vẫn hùng hùng hổ hổ nói người kia "Đội nón xanh"" cho ông ta, "Tiện nhân", người sáng suốt đều hiểu --

Vị tổng giám đốc quả thật là chịu thiệt lớn rồi, chưa nói đến chuyện bị tình nhân phải bội, mình được lên hot search từ lúc nào còn không biết kia.

Thân phận nhà trai bị đào ra toàn bộ, nhiều người bất bình chạy đến bộ phận chăm sóc khách hàng nhắn lại cho ông ta, một đại dương màu xanh lục, thấy làm cho người không biết nên khóc hay cười.

Trong video, Khúc Vi bị mấy bạt tai, nước mắt như mưa, nói muốn giải thích, đối phương không thèm nghe một chữ nào, dưới cơn dưới cơn nóng giận đánh cho hỏng người, tình cảnh xem chừng không tốt đẹp cho lắm. Nguyễn Thu Thu ngớ người không hiểu rốt cuộc là Khúc Vi xảy ra chuyện gì.

Nguyễn Thu Thu nhịn không được, gửi tin nhắn cho Trình Tuyển: "Khúc Vi bên kia xảy ra chuyện gì vậy?"

Trình Tuyển trả lời rất: "Không biết.. "

Tốt.

Nguyễn Thu Thu, chắc là do Khúc Vi làm quá nhiều chuyện xấu nên giờ mới bị nghiệp quật cho tơi tả thế này.

.....

Khúc Vi không ngờ mình đang chơi vui, đột nhiên bị tình nhân xuất hiện bất thình lình đánh cho một trận, la hét bắt bà ta trả tiền. Bà nhất thời tức giận, ỷ vào mình có bất động sản hơn ngàn vạn, trực tiếp bật lại tình nhân, đoạn tuyệt quan hệ va ông ta.

Lúc đầu bà cũng không có ý định nuôi con, lần nay vừa hay, để bà ta thoải mái làm một phú bà, từ đây cả đời không lo ăn không lo mặc.

Vì không muốn để ai biết cha đứa bé thật sự là ai, sau khi Khúc Vi giải quyết vấn đề tình nhân xong là lập tức đi phá thai, không chút lưu luyến. Hôm sau, bà nhận được tiền và giấy tờ, trong bụng nở hoa.

Lúc này, Khúc Vi bảo người bạn làm bất động sản gửi tin tức cho bà ta.

"Vi Vi, chỗ tôi có một căn hộ lớn hơn, bà có muốn đổi không? Thời gian khẩn cấp, bà chỉ có mấy tiếng để quyết định thôi đấy, căn hộ này đắt hơn hơn hai trăm vạn, thêm mấy chục mét vuông, là dạng xa hoa đấy!"

Mắt Khúc Vi sáng lên, lập tức mừng như điên.

Cái này chẳng phải là thần tài tới cửa sao!

"Muốn muốn, giữ cho tôi!"

Trên tay bà ta không có hơn một trăm vạn, gần như đều bị bà ta tiêu hết rồi, nhưng bà có thể đi vay, bán thành tiền, thế chấp một vài thứ, không bao lâu là sẽ hồi vốn ngay ấy chứ.

Để ăn mừng mình sắp vinh dự trở thành phú bà cao cấp, Khúc Vi rủ đám bạn bà ta đi uống rượu chúc mừng, bà ta mời khách.

Say một ngày một đêm, Khúc Vi xuống giường, lảo đảo mặc quần áo đi ra ngoài.

Bà ta gọi điện thoại cho bạn "tốt", lại không gọi được.

Khúc Vi không dám tin, điên cuồng gọi điện thoại cho đối phương, không lâu sau, trong điện thoại vang lên gọng nữ thuỳ mị nhắc nhở, đối phương đã tắt máy. Khúc Vi cuống lên, vội vàng bắt một chiếc taxi, chạy đến tòa nhà đó, dáng vẻ điên điên khùng khùng của bà ta thu hút sự chú ý của bảo vệ, mấy người cản lại bà ta.

""Bà có chuyện gì?"

"Tôi muốn gặp bạn tôi! Tôi có mua nhà ở chỗ này, tôi là chủ chỗ này!"

Mấy người hai mặt nhìn nhau, như đang nói chuyện với một người điên: "Thật xin lỗi, vị này, tòa nhà này bị đắp chiếu một khoảng thời gian rồi, đã sớm ngừng bán, còn bị tố cáo là chất lượng có vấn đề, nhà đầu tư đều chạy hết rồi, còn nợ tiền lương của rất nhiều người. Bên trong đều bị đập phá sạch, mấy thứ sắt thép đều bị trộm hết cả, chúng tôi chỉ là phụ trách tới tuần tra thôi. Tuyệt đối không thể có người bán cho bà được! Tòa nhà này bị bỏ hoang mấy tháng rồi."

Trong lòng Khúc Vi lộp bộp một tiếng, đáy lòng chìm xuống.

Bà ta cùng bạn đã từng đùa bỡ không ít người, cuỗm đi không ít tiền, hai người đặt bẫy người khác là yên tâm tuyệt đối, Khúc Vi cũng rất tin tưởng người bạn này.

Bà ta không thể nào ngờ, người duy nhất bà ta tin tưởng, lại đi lừa bà ta?!

Khúc Vi thấy hoa mắt.

Nhớ đến khoảng thời gian trước, lúc liên lạc với người bạn đó, nói mình muốn kiếm một khoản tiền, đối phương luôn giới thiệu cho bà ta tòa nhà này, không biết từ chỗ nào làm một đống người cùng tin tức, số liệu, cứ thế khiến Khúc Vi sửng sốt. Thế mà bà ta lại bị lừa đến mức không chừa một đồng nào!

Vừa nghĩ tới khoản tiền kếch xù của mình đã tan thành bọt nước, bà hận không thể đập đầu chết. Bà ta run run rẩy rẩy tát mình một cái, trước ánh mắt kinh ngạc của mấy anh bảo an, ngã xuống.

"Cô ơi! Cô ơi!"

*

Có lẽ là gần đây xem áo cưới quá nhiều, Nguyễn Thu Thu dùng phần mềm gì thì phần mềm đó sẽ đẩy lên tin tức liên quan tới áo cưới cho cô, cô đang nghi ngờ không biết điện thoại của mình có phải bị dính virus rồi không?

Nguyễn Thu Thu phiền muộn, tâm trạng phức tạp khó nói.

Cô liếc qua Trình Tuyển.Cô chưa thấy Trình Tuyển mặc âu phục bao giờ, không biết lúc anh ăn mặc trang trọng hẳn hoi có ra dáng con người hay không.

Nói đến âu phục là lại liền nghĩ đến hôn lễ, nói đến hôn lễ là lại liền nghĩ đến đêm tân hôn.... Khụ khụ khụ.

Cô đang suy nghĩ cái gì vậy?

Trình Tuyển đang cúi đầu nhìn điện thoại, không ngẩng đầu lên, nói: "Em đang nhìn trộm anh."

Bị bắt tại trận, Nguyễn Thu Thu hơi có vẻ lúng túng hừ một tiếng: "Anh nghĩ nhiều rồi.""

Vì để cho mình tự nhiên hơn, cô bưng lên miếng bánh kem ô mai trên bàn, cầm lấy thìa múc một miếng, thìa bơ ngọt ngào lành lạnh tan ra trên đầu lưỡi, Nguyễn Thu Thu lại múc thêm một miếng.

Trình Tuyển chẳng biết lúc nào đã biến thành linh hồn, yên lặng bay tới bên người cô.

Nguyễn Thu Thu giật nảy mình.

Một tay cô cầm cái thìa vừa múc một miếng bánh, nói:"Anh làm gì vậy?"

Trình Tuyển một tay chống trên ghế sô pha, cơ thể dần tiến gần vào Nguyễn Thu Thu. Ánh mắt của anh tập trung nhìn vào đôi môi mềm mại của Nguyễn Thu Thu, mí mắt cụp xuống, đôi mắt lóe ra ánh sáng động lòng người. Nguyễn Thu Thu căng thẳng, toàn bộ cơ thể căng cứng, gương mặt ửng đỏ, mắt hơi híp lại, chờ Trình Tuyển hôn cô.

Bị chiếm tiện nghi thì bị chiếm tiện nghi thôi.

Mà dựa vào gương mặt của Trình Tuyển, ai chiếm tiện nghi ai còn chưa biết đâu.

Nguyễn Thu Thu đợi một lúc, không thấy được hôn mà lại nghe thấy giọng Trình Tuyển vụng về hỏi thăm: "Em nhắm mắt làm gì vậy?"

Nguyễn Thu Thu: "?"

Trình Tuyển: "?"

Cô mở bừng mắt, miếng bánh kem trên thìa của mình, mất rồi.

Mất rồi.

Cho nên là cái thằng nhãi Trình Tuyển này chỉ định ăn vụng của cô một miếng bánh gatô sao!!!

Nguyễn Thu Thu thẹn quá hóa giận, lúc này cô chỉ muốn đấm Trình Tuyển bay lên trời.

Trình Tuyển lại bị tẩn vì hành vi này.

Anh mệt mỏi, ngoan ngoãn ngồi sang bên cạnh, nói: "Xin lỗi, lần sau anh sẽ không ăn vụng nữa."

Nguyễn Thu Thu nghe vậy, mặt mũi càng đỏ hơn. Trình Tuyển vẫn hoàn toàn không biết cô như vậy không phải vì ăn ăn vụng. Cô yên lặng tiêu hóa cảm xúc, Trình Tuyển ở bên cạnh yên tĩnh một lát, gọi tên cô.

"Thu Thu. "

"Chuyện gì -- "Nguyễn Thu Thu nhìn về phía anh, tức giận kéo dài thanh âm.

Giọng nói của cô bị chặn lại bằng một nụ hôn của anh.

Trình Tuyển còn muốn tiến thêm một bước, đè Nguyễn Thu Thu đến trên ghế ở trên ghế sa lon, ngay cả bánh gatô ô mai đã bị hất rơi trên mặt đất cũng không thèm để ý. Nguyễn Thu Thu mơ màng nghĩ, bình thường ngay cả lúc ăn cơm Trình Tuyển cũng rất có đầu có cuối, không lộn xộn, sao đến lúc hôn cô lại cứ như muốn gặm sạch cô bỏ vào trong bụng thế này.

Chuông điện thoại di động của Trình Tuyển vang lên.

Anh không kiên nhẫn nhấn tắt, không bao lâu sau, tiếng chuông lại vang lên.

Nghe tiếng chuông, Nguyễn Thu Thu khôi phục tinh thần, chợt phát hiện cổ áo của mình chẳng biết đã bị Trình Tuyển cở ra một phần từ lúc nào, lộ ra nước da trắng nõn mềm mại làm cho người ta mơ màng. Cô vội vàng đẩy Trình Tuyển ra, đỏ mặt chỉnh lại quần áo.

Lúc Trình Tuyển nhận điện thoại, ngữ khí lãnh đạm đến Tiểu Phạm ở đầu bên kia nghe mà giật nảy mình.

Tiểu Phạm không bình tĩnh như lúc đối mặt với Khúc Vi, cẩn thận từng li từng tí nói: "Ông chủ.... Ngài Trình đã tỉnh lại, nói muốn gặp ngài một lần cuối. Tình trạng của ông ấy hiện giờ không tốt lắm, có lẽ không chịu được bao lâu nữa."

Nhận tin, Trình Tuyển lặng im không nói.

"Có cần sắp xếp không ạ?"

Trình Tuyển vẫn yên lặng như cũ.

Nguyễn Thu Thu nhận ra anh hơi không bình thường, khẽ giọng hỏi: "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?"

Hồi lâu.

Trình Tuyển chậm rãi nói: "Có thể lát nữa anh sẽ phải sang bệnh viện một chuyến."

Nguyễn Thu Thu chớp chớp mắt, thầm nghĩ có lẽ là chuyện liên quan tới cha Trình. Cô không hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng nói: "Em đi chung với anh."

Trình Tuyển không từ chối thì là đồng ý.

Bọn họ đón xe đến bệnh viện, trên đường đi Trình Tuyển vẫn luôn im lặng, Nguyễn Thu Thu động viên nắm chặt tay của anh, Trình Tuyển quay mặt đi chỗ khác, nhìn cô: "Không có chuyện gì, không cần lo lắng."

"Em biết."

Đến bệnh viện, một người đàn ông cầm cặp công văn, nho nhã đứng trước cửa bệnh viện, nhìn thấy Trình Tuyển thì lập tức cung kính gọi ông chủ, bà chủ. Nguyễn Thu Thu thấy không được tự nhiên, không nhịn được vội ho một tiếng.

Đến phòng bệnh, Nguyễn Thu Thu dừng bước lại theo bản năng.

Trình Tuyển xoay người, nhìn cô một cái, vươn tay dắt ngón út của Nguyễn Thu Thu, kéo cô đi vào.

"Không có gì phải e dè cả."

Bị kéo vào phòng bệnh, Nguyễn Thu Thu thấy hơi khó xử. Cha Trình nằm trên giường bệnh, giường bệnh được nâng cao lên một chút để ông có thể hơi ngồi dậy. Dường như là hồi quang phản chiếu, ánh mắt của ông nhìn có vẻ rất có tinh thần, nhìn lại thì còn có vẻ phấn chấn hơn cả một hai năm về trước.

Chỉ là lúc ông mở miệng, giọng nói khàn khàn đã bóc trần trạng thái lúc này ông.

"Tôi còn tưởng rằng, cậu sẽ không tới gặp mặt ông già này chứ."

Đối mặt với ông, Trình Tuyển thờ ơ, không có bất kỳ sắc thái dư thừa nào. Anh hờ hững nhìn cha ruột của mình, giống như đang nhìn một người xa lạ, không quen không biết.

Miệng cha Trình giật giật, dặn ra nụ cười nhìn còn khó coi hơn cả khóc.

"Nghe nói... Là cậu giúp tôi dọn dẹp."

"..."

Lúc ông nói chuyện rất tốn sức, cứ nói được vài chữ là lại phải thở hổn hển mới nói tiếp được nhưng vẫn cố nói tiếp: "Từ lúc...lúc con lên năm hai trung học, ta đã rất kỳ vọng vào con....cho là con có thể kế thừa gia nghiệp, nhưng không ngờ, cái thằng không có tiền đồ này....vậy mà...vậy mà.... không có hứng thú với nó."

"Tồi tệ..., phế vật, ta mắng con vài chục năm nay." Cha Trình cười khổ, "Vài chục năm. "

Sau khi mẹ Trình Tuyển qua đời, quan hệ giữa bọn họ, chẳng qua chỉ là người xa lạ có chút quen biết mà thôi, ngày lễ ngày tết cũng chưa chắc đã liên lạc với nhau.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến âm thanh ồn ào, hiển nhiên là Khúc Vi.

Bà ta bị ngăn lại ở cổng, nằng nặc đòi phải đi vào bằng được. Trình Tuyển quay người, trực tiếp mở cửa ra, vẻ mặt phẫn nộ của Khúc Vi khi nhìn thấy Trình Tuyển thì lập tức cứng lại, lại thêm đầu tóc rối bời khiến bà ta đã buồn cười giờ lại càng buồn cười hơn.

Khúc Vi rơi nói mắt, quỳ trên mặt đất: "Là lỗi của tôi.... Van cầu các người tha thứ cho tôi! Tôi không cố ý đâu!"

Tiền cũng bị mất rồi, sau này bà ta biết sống thế nào!

Nằm trên giường bệnh, cha trình nhìn thấy dáng vẻ vừa đáng thương lại vừa đáng hận kia của bà ta, cười rất sảng khoái. Ông cười rồi lại lại bắt đầu ho khan: "Bà...Bà! Khụ khụ khụ bà cũng có ngày hôm nay..."

Khúc Vi cố nén phẫn nộ, trước đành phải cúi đầu: "Tôi chăm sóc ông ấy! Tôi đến chăm sóc ông ấy, xin các người nể tình duyên phận vợ chồng... "

Giọng Trình Tuyển không nhanh không chậm, rất bình tĩnh: "Trả tiền trước đi hẵng nói."

Khúc Vi sững sờ.

Chờ chút! Trình Tuyển, Trình Tuyển biết hết?!

Đầu óc bà ta ong ong, không dám tin trợn to mắt. Khúc Vi chưa kịp lên cơn, mấy anh bảo an đã đi đến bắt bà ta lại, kéo ra ngoài. Khúc Vi không cam lòng hét to lên: "Tao cũng là mẹ của mày! Mày không thể đối xử với tao như vậy! Trình Tuyển!!! "

Nhân viên y tế trên hành lang ồn ào bàn tán.

"Người này có vấn đề về thần kinh à."

"Chắc là điên rồi."

.....

Phòng bệnh đã được yên tĩnh.

Cha Trình cười đủ rồi, ho khan cũng đủ rồi, khàn khàn: "Con...Con rất có bản lĩnh, biết trừng trị người khác."

Trình Tuyển một tay đút túi, mặt không đổi sắc nhìn cha Trình, không nói một lời.

Đại nạn sắp tới, vợ phản bội, con trai không muốn nhận cha, cha Trình cười khổ. Có lẽ, mọi thứ đều là ông tự làm tự chịu, không trách được ai cả. Nếu lúc trước ông không ngoại tình, nếu vợ ông không xảy ra chuyện ngoài ý muốn đúng lúc đó, có lẽ bây giờ ông vẫn còn một gia đình ấm áp hòa thuận mà không phải nằm trên giường bệnh không người thăm hỏi như lúc này.

Còn nhớ, năm Trình Tuyển mới vừa lên tiểu học, ông vẫn có một gia đình hòa thuận, vợ chuẩn bị làm bánh gatô mừng sinh nhật cho ông, Trình Tuyển tặng cho ông mô hình nó tự mình làm, khéo léo đến mức không giống tác phẩm của một đứa trẻ. Lúc đó ông cho là mình là người người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Sau đó, kiếm được nhiều tiền hơn, đi giao lưu với nhiều người, lăn lộn nhiều nơi, sau nữa là mất đi cả hình dáng của một con người.

Mô hình được bày trong tủ kính, một hôm nào đó ông không cẩn thận ném vỡ, ông cũng không thèm để ý đến. Giống như đối với người nhà, chỉ giả bộ quan tâm.

Về sau nữa, không còn về sau nữa.

Ngay cả người nhặt xác cũng không có.

Cha Trình run rẩy duỗi tay ra che lại hai má của mình, nỗi quạnh quẽ và xấu hổ nhấp nhô trong lòng.

Tiếng khóc nức nở bi thương bật ra từ từng kẽ tay, ông bật khóc như một đứa trẻ.

"Thật xin lỗi.... "

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng khóc đứt quãng của cha Trình vang vọng.

Chỉ là, câu xin lỗi này ông đang nói với ai, không ai biết