Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 84

Editor: Hạ Cẩn

Vết son môi trên áo hoodie của Trình Tuyển đặc biệt bắt mắt, Nguyễn Thu Thu thấy hơi xấu hổ. Cô ra sức chà lau bằng khăn giấy, lau thế nào cũng không sạch, ngược lại còn làm lan ra một vệt hồng lớn.

Nguyễn Thu Thu "... Cứ như vậy. "

Trình Tuyển không mấy để tâm đến việc mình mặc một cái áo nhuộm một vệt hồng chói mắt đi tới đi lui, xách túi bánh ngọt bị gió lạnh thổi đến cứng rắn trở về nhà.

Cuối cùng hai người cũng không thể ăn cơm bên ngoài, vừa đúng lúc trong tủ lạnh vẫn còn cà ri, Nguyễn Thu Thu nấu một nồi đầy ắp, hạt gạo đầy đặn tỏa khói nghi ngút trong nồi cơm điện, cô múc cho Trình Tuyển nhiều thêm mấy muỗng để đền bù cho vết son môi đáng xấu hổ của mình.

Trình Tuyển chầm chập ăn cơm, không biết có phải là ảo giác của cô không, Trình Tuyển dường như im lặng hơn so với lúc trước.

Nguyễn Thu Thu muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì.

Sau bữa ăn.

Cô ở trên ghế sa lon xem tivi tùy tiện bật một kênh nào đó, vậy mà lại bật trúng kênh đang phát lại phim « Tân Bạch nương tử truyền kỳ ». dù sao cũng không có xem, Nguyễn Thu Thu vừa cùng xem tivi vừa bóc chuối tiêu ăn. Trên TV đang chiếu đến đoạn Bạch nương tử bị đàn áp dưới tháp Lôi Phong, tách biệt với Hứa Tiên, khóc rất thảm thiết, muốn bắt lấy đối phương nhưng lại bất lực.

Nguyên gốc rất cảm động, mặc dù biết nội dung kế tiếp, Nguyễn Thu Thu vẫn nước mắt rưng rưng, rút khăn tay ra lau nước mắt.

Trình Tuyển đi ngang qua thấy cảnh này.

Nguyễn Thu Thu ngồi trên ghế sa lon khóc sụt sùi trước TV, trong TV đoạn tình cảm người - yêu sắp bước đến kết cục chia ly.

"..."

Anh bỗng nhiên đi lên trước, tắt TV đi. Nguyễn Thu Thu đang xem hăng say, TV bỗng nhiên đen thùi lù, cô ngơ ngác. Cô mắt đỏ hoe hỏi: "Anh sao thế? Sao lại tắt TV của em?"

Trình Tuyển bình tĩnh nhìn chằm chằm cô, trầm mặc, không nói một lời.

Nguyễn Thu Thu: "???"

Trong cái nhìn đầy thắc mắc của cô, Trình Tuyển chậm rãi bước đến trước mặt, ngồi xuống, nhìn Nguyễn Thu Thu.

"Anh vẫn chưa hỏi, trong đền em đã cầu nguyện gì?

Còn tưởng rằng anh muốn nói chuyện gì quan trọng lắm, thần kinh Nguyễn Thu Thu căng sít sao, đang đợi Trình Tuyển lên tiếng, không ngờ là anh lại hỏi chuyện nhỏ nhặt này. Cô dở khóc dở cười nói: "Em còn tưởng chuyện gì chứ. Thì là hi vọng anh khỏe mạnh bình an, hi vọng tất cả mọi người đều sống tốt, những thứ đó."

"Ước vọng đều sẽ trở thành sự thật sao? "

"Em cảm thấy nhất định sẽ trở thành sự thật." Bọn họ đều sẽ bình an sống hết cả đời này.

"Vậy em biết anh cầu điều gì không?" Trình Tuyển hỏi.

"Ừm? Anh cầu gì?" Nguyễn Thu Thu đột nhiên bừng tỉnh, "Không phải là cầu cho em mau làm Mãn Hán toàn tịch cho anh đấy chứ?"

Cái thằng chó chết này! Nói đi nói lại, chủ đề vẫn chuyển sang đồ ăn!

Trình Tuyển lắc đầu: "Không phải. "

Trình Tuyển nhìn cô, nói: "Nguyện vọng của anh là, em sẽ không bao giờ rời khỏi anh."

"..."

"..."

Căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng. Nguyễn Thu Thu kinh ngạc nhìn Trình Tuyển, anh cô đơn ngồi xổm trên mặt đất, tựa như một con chó cỡ lớn sắp bị bỏ rơi, không dám tới gần Nguyễn Thu Thu quá mức, sợ dọa chạy mất, nói xong lập tức rũ mắt xuống.

Hồi lâu sau, Nguyễn Thu Thu khẽ than. Cô chống cùi chỏ xuống đầu gối, lưng hạ thấp xuống, rút ngắn khoảng cách với Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu nhẹ giọng hỏi: "Tại sao anh lại cảm thấy em sẽ bỏ rơi anh?"

"Bởi vì -----"

Bởi vì anh biết, cô vốn không phải Nguyễn Thu Thu ban đầu.

Thời gian quay ngược trở lại lúc Trình Tuyển đã in xong đơn ly hôn, về đến nhà. Khoảnh khắc anh đẩy cửa nhà ra, nhìn thấy Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển đã biết cô gái trước mặt mình không phải "Nguyễn Thu Thu" thật sự. Cho dù là lời nói hay là thần thái động tác đều khác nhau một trời một vực, giống như một người xa lạ treo lên khuôn mặt quen thuộc.

Sau khi loại bỏ khả năng tâm thần phân liệt và bị đánh tráo, Trình Tuyển xác định, người đang sống cùng anh chỉ có thể dùng lý do phi khoa học để giải thích.

Trình Tuyển lười để ý đến người khác, anh ngay cả mình còn chả thèm quan tâm kia kìa, người sống chung là người hay là quỷ, đối với anh cũng chẳng khác gì nhau. Huống hồ Nguyễn Thu Thu còn giỏi bếp núc.

Anh cũng không bao giờ chỉ ra điểm khác biệt giữa cô trước đây và bây giờ.

Lúc trước là vì không muốn so đo, sau này thì anh càng không thể chỉ ra điểm bất thường được, sợ Nguyễn Thu Thu phát hiện ra anh đã biết cô không phải người vợ thật sự của anh. Có một câu chuyện, sau khi nàng tiên ốc bị phát hiện đã biến mất không thấy tăm hơi, chỉ để lại một vỏ ốc nhể mãi không hết; tiên hạc báo ân, sau khi bị ân nhân phát hiện chỉ để lại một bộ váy, sau đó vẫy cánh bay xa.

Về lai lịch của Nguyễn Thu Thu, anh không biết gì cả.

Nếu lúc đầu anh đã tỏ rõ mình đã biết Nguyễn Thu Thu là quỷ hồn, là yêu quái, là thứ tồn tại không thể giải thích bằng khoa học. Nếu vạch trần Nguyễn Thu Thu, nhỡ đâu cô giống như trong truyền thuyết, cô bốc hơi khỏi nhân gian, không còn tung tích.

Có lẽ, Nguyễn Thu Thu sẽ không rời đi nhưng anh không thể chấp nhận bất kỳ khả năng nào khác ngoài khả năng này.

Từ lúc đặt chân vào đền anh đã sợ Nguyễn Thu Thu lại đột nhiên biến mất, sau lại có thầy bói muốn đuổi yêu tà. Nguyễn Thu Thu không để trong lòng, Trình Tuyển lại thật sự tức giận.

Nếu như không phải bởi vì nỗi sợ hãi huyễn hoặc đầy khó hiểu này, anh vẫn sẽ tiếp tục vờ giả bộ như không biết.

"Bởi vì ——

Anh luôn luôn chọc giận em. "Anh nuốt xuống lời sắp thốt ra.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, Nguyễn Thu Thu còn tưởng là Trình Tuyển muốn nói ra chuyện gì long trời lở đất lắm. Thần kinh cô buông lỏng, thở dài ra một hơi nói: "Anh còn biết mình suốt ngày chọc giận em cơ à. Nhưng cũng may là em quen rồi đấy."

Thỉnh thoảng sẽ kỳ dị cảm thấy Trình Tuyển như vậy cũng khá đáng yêu.

Nguyễn Thu Thu nghĩ, có lẽ là mình điên rồi.

Nguyễn Thu Thu là loại ăn mềm không ăn cứng, không thể chịu nổi bộ dáng đáng thương, tinh thần sa sút của Trình Tuyển, lòng cô mềm nhũn. Cô mỉm cười vuốt vuốt tóc Trình Tuyển, tựa như đang dỗ dành Trình Tuyển, nói: "Em sẽ không rời đi."

Trình Tuyển: "Em chắc chắn chứ? "

Nguyễn Thu Thu: "Tuyệt đối không lừa anh."

Lời bảo đảm của Nguyễn Thu Thu đã kết thúc đoạn nhạc đệm be bé này.

Từ sau khi nói với nói với Trình Tuyển là muốn thử một lần, thời gian gian dần qua, cô cũng không nghĩ đến việc rời khỏi Trình Tuyển. Nói đến đây, cũng thật kỳ diệu, chỉ mới hơn nửa năm, cô đã hòa vào cuộc sống của thế giới này, thậm chí là gắn bó thân mật.

Một năm này xảy ra quá nhiều chuyện. Ngay cả Nguyễn Thu Thu cũng không thể đảm bảo rằng tương lai sẽ phát triển như thế nào.

Hôm sau, Trình Tuyển đã khôi phục trạng thái bình thường.

Tác phong chậm chạp như trước, chó như trước,... Trực nam đến mức Nguyễn Thu Thu muốn đập anh một trận tơi bời.

"Không được ăn vụng nấm của em! Rõ ràng anh có một phần lớn thế kia cơ mà! "

Trình Tuyển không có lý thì phải có khí: "Ăn của em ngon hơn."

Nguyễn Thu Thu: "??? "

Đều múc ra từ cùng một cái nồi, ngon hơn là ngon thế quái nào? Nguyễn Thu Thu nghi ngờ Trình Tuyển đang kiếm cớ để ăn thêm mấy miếng, sự thật chứng minh cô quả nhiên không sai, thừa dịp Nguyễn Thu Thu không chú ý cái, Trình Tuyển cắp mất miếng gà rán của Nguyễn Thu Thu.

Nguyễn Thu Thu: "Đây là gà rán của em, bỏ xuống.. "

Trình Tuyển: "Một miếng thôi."

Nguyễn Thu Thu do dự: "Được rồi, vậy anh chỉ được cắn một miếng nhỏ thôi đấy, đù, anh làm gì thế hả?"

Trước cái nhìn trợn mắt há hốc mồm của cô, Trình Tuyển há miệng, một miếng, thế mà nhét cả một miếng gà rán to đùng vào miệng, ngay cả xương cũng không thèm nhả. Nguyễn Thu Thu tức nổ phổi bóp mặt Trình Tuyển: "Anh nhổ ra cho em! "

Trình Tuyển phồng mồm trơn má nhai nhai nhai, mặc cho Nguyễn Thu Thu căm phẫn đến thế nào cũng tuyệt không tuyệt không nhả ra, nuốt xuống.

"... "

Nguyễn Thu Thu thở phì ngồi bịch xuống ghế.

Cô thật ngu ngục. Biết là Trình Tuyển ăn giỏi, mà không ngờ rằng cái một miếng của anh lại là một miếng lớn như thế.

Trình Tuyển gắp cây nấm trong bát của mình vào bát Nguyễn Thu Thu: "Hòa."

Nguyễn Thu Thu u ám cười lạnh.

"Anh cho rằng, em, ngốc sao? "

Trình Tuyển suýt tý nữa thì bật thốt lên, đúng.

Lại bị ăn đập.

Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ mình thật sự là bị dầu mỡ heo làm cho mê muội mới đồng ý ăn cơm với Trình Tuyển, thỉnh thoảng làm việc với nhau. Sau khi ăn cơm xong, cô vẫn tức chuyện phần cơm của mình bị ăn một nửa, quay đầu lại nhìn, chẳng biết Trình Tuyển đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Anh ngồi trên ghế, đầu dựa vào chỗ tựa lưng, ngay cả trong lúc ngủ mơ cũng nhíu mày, nhìn rát nghiêm trọng.

Cái miệng của anh hé ra, Nguyễn Thu Thu không nghe rõ lắm.

"Đừng..."

Nguyễn Thu Thu lại xích lại gần mọt tí nữa, gần đến mức sắp đếm được anh có bao nhiêu cái lông mi rồi. Khuôn mặt này quả thực là đẹp đến phát hờn, nếu lúc làm cái kia mà nhìn thấy khuôn mặt này chắc đỏ đến nổ tung mất. Ngay lúc Nguyễn Thu Thu thất thần, cặp mắt đang đóng chặt đột nhiên mở bừng ra, con ngươi đen sì phản chiếu gương mặt phóng đại của Nguyễn Thu Thu.

Trình Tuyển: "... Em."

Cô xấu hổ xua xua tay, "Em chỉ là muốn gọi anh dậy....." Còn chưa dứt lời, Trình Tuyển đã cắt ngang

"Không phải là, em muốn hôn trộm anh đấy chứ."

Nguyễn Thu Thu đại kinh thất sắc, mặt mũi đỏ bừng.

"Bà khinh, nằm mơ đi."

Bọn họ từng hôn nhau mấy lần, nhưng chuyện này không có nghĩa là Nguyễn Thu Thu coi chuyện này như chuyện thường ngày, trong đầu Nguyễn Thu Thu hiện lên cảnh Trình Tuyển hôn cô, đêm mưa ẩm ướt kia, môi cọ môi ôn tồn.... Cô lắc lắc đầu, đập tan suy nghĩ trong đầu mình.

Không, sai, quá sai, sai hết rồi! Trình Tuyển thuộc loại sinh sản vô tính, sinh sản vô tính Nguyễn Thu Thu yên lặng tự tẩy não.

*

Sau khi bị Trình Tuyển cướp đồ ăn, Nguyễn Thu Thu kiên quyết trở lại văn phòng của mình không chút do dự.

Đến mức này rồi mà cô nhịn được không để Trình Tuyển hít không khí sống, Nguyễn Thu Thu thật sự nể phục sự thiện lương của mình.

"Cốc Cốc Cốc" Tiếng gõ cửa vang lên, lão Mạnh đi vào, kéo một cái ghế ra ngồi chém gió với Nguyễn Thu Thu. Lão Mạnh nói bên ngoài công ty, hoa nở rực rỡ lắm rồi, Nguyễn Thu Thu liền nhớ tới chuyện trong đền, thuận miệng nói mấy câu.

Lão Mạnh kinh ngạc nói: "A, tôi cũng từng đi đến đó rồi, rất linh đấy. Lúc trước tôi có một cái bùa của ông thầy bói trước cổng, nói không ngoa chứ, mấy hôm sau tôi suýt bị tai nạn giao thông thật đấy, chỉ chậm thêm vài giây nữa thôi, vợ tôi sẽ trở thành quả phụ."

Nguyễn Thu Thu trấn an lão: "Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi."

Lão Mạnh cười ha hả nói: "Không sao cả, văn phòng tôi có mấy cái bùa trừ tà cầu lành, tôi xin cho cô một cái này."

Nguyễn Thu Thu: "Xin một cái?"

Lão Mạnh tặng Nguyễn Thu Thu một con linh vật trên bàn của lão, còn tiện tay đưa thêm một món đồ trang trí treo lên tường văn phòng của Nguyễn Thu Thu. Lão nói: "Đừng nói đến chủ nghĩa duy vật hay chủ nghĩa duy tâm gì cả, đều là đồ mang lại may mắn, cô đừng để bụng."

"Tôi biết ơn còn không kịp, sao lại để bụng chứ?" Lòng tốt của lão Mạnh, Nguyễn Thu Thu cảm kích nhận lấy.

Lão Mạnh ngồi nói chuyện với cô thêm một lúc nữa, nếu không phải công việc hôm nay của lão vẫn chưa xong, phỏng chừng là còn tiếp tục kéo ghế ra nói đông nói tây. Lão Mạnh đi ra ngoài không bao lâu, cửa lại bị đẩy ra, là Trình Tuyển.

"Sao anh lại vào đây?"

"Hôm nay ít việc."

Ít việc mà còn thiếu ngủ như thế, Nguyễn Thu Thu âm thầm nói. Chẳng biết thức đêm chơi game hay là thức để ăn vụng đồ ăn vặt, tóm lại là không phải chuyện tốt đẹp gì.

"Lão Mạnh tới đây làm gì?"

"Thế nào, đến kiểm tra nhân viên à?" Nguyễn Thu Thu cố ý chế nhạo anh rồi mới giải thích "Lão Mạnh đến tặng em một ít đồ trừ tà, chính là mấy thứ may mắn đó."

Trình Tuyển im lặng.

Trong suy nghĩ của anh, Nguyễn Thu Thu vốn là yêu ma quỷ quái, lại tự mình muốn đuổi mình, rảnh háng quá hả.

Nguyễn Thu Thu phất phất tay với anh: "Anh ngẩn ngơ vì thế?"

"Không có gì."

Trước khi tan làm, lão Mạnh lại đến một lần nữa.

Lần này lão đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp bước lên đặt hai món trừ tà xuống. Trong lòng lão Mạnh nhủ thầm, đại boss lần đầu tìm đến cửa, lại là vì chút chuyện nhỏ nhặt này, quả thực là sủng vợ tận trời, luôn miệng nói là Nguyễn Thu Thu yếu bóng vía, đừng dọa chết cô.

Nguyễn Thu Thu giật mình:: "Ấy ấy, lão Mạnh, sao lại cầm đi? "

Lão Mạnh nói: "Nghe người ta nói, những vật này không thích hợp bày trong phòng, sẽ làm tổn thương nhân khí, lần sau tôi xin một cái bùa bình an tặng cho. "

Nguyễn Thu Thu không biết rõ lắm về mấy thứ này, nói: "Còn phải để ý những thứ này à."

Lão Mạnh cười nhẹ dưới đáy lòng.

Cũng không phải.

Chuyện ông chủ để ý cũng thật nhiều.

Hai người ăn cơm tối, Nguyễn Thu Thu vẫn muốn xem « Tân Bạch nương tử truyền kỳ », lại bị một thằng cha tay dài nào đó nhanh tay cướp mất điều khiển chuyển sang Tay xé quỷ.

*手撕鬼子.

Nguyễn Thu Thu: ".... Em không ngờ anh lại có phẩm vị như này."

Trình Tuyển bình tĩnh nói: "Đây là chủ nghĩa hiện thực ma huyễn, dùng phương pháp khoa trương để châm chọc, dùng hài kịch để kể chuyện bi ai,..."

"Xì xì xì tốp ngừng! Dừng! "Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười, thật sự là phục anh luôn rồi.

Chạng vạng tối, bên ngoài mưa tí tách tí tách, gió lạnh thổi đến một làn không khí ẩm, không ngừng chui vào theo khe cửa, lạnh đến phát sợ. Nguyễn Thu Thu khoác áo khoác cùng Trình Tuyển xem TV một lúc, skill cà khịa level max, luôn miệng líu lo không ngừng đây là cái kịch bản quỷ quái gì.

Trình Tuyển lặng yên nghe Nguyễn Thu Thu chửi.

Lúc này, điện thoại Nguyễn Thu Thu vang lên.

Cô cầm điện thoại di động lên, phía trên hiện lên tin nhắn đến từ Đồ Nam.

Đồ Nam: Chị dâu, em muốn nói với chị một chuyện, Đại boss có ở bên cạnh chị không?

Nguyễn Thu Thu liếc mắt nhìn sang Trình Tuyển theo bản năng, anh đang chậm rãi bóc chuối tiêu, không để ý đến động tác nhỏ của Nguyễn Thu Thu.

Nguyễn Thu Thu: Cậu nói.

Đồ Nam trả lời rất nhanh.

Đồ Nam: Chị dâu, em chỉ nói vậy thôi nhé. Gần đây..... Tinh thần đại boss không tốt lắm, hai người.... Hai người lại giận dỗi nhau chuyện gì nữa à?

Nguyễn Thu Thu: "Đâu có đâu!!!"

Đồ Nam: Ý! Vậy không phải hai người! Khụ khụ cái đó, chị dâu à, buổi tối hai người vẫn phải chú ý nghỉ ngơi một chút nhé, đừng làm việc quá sức ha, cẩn thận thận hư.

Nguyễn Thu Thu:...

Đồ Nam huyên thuyên một thôi một hồi, Nguyễn Thu Thu vẫn im lặng. Bên cạnh, Trình Tuyển vẫn đang ăn chuối tiêu, hai má phình lên, trông như một con sóc vậy. Cẩn thận nhìn lại, đúng là vẻ mặt của anh có hơi xanh xao, trạng thái tinh thần không tốt như bình thường. Trước mặt Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển làm ra vẻ mọi chuyện đều rất bình thường, nếu không phải có Đồ Nam, Nguyễn Thu Thu cũng không biết anh ngủ thiếp đi mấy lần ở văn phòng.

Ban ngày ngủ gật, buổi tối làm gì?

Nguyễn Thu Thu nhịn không hỏi anh. Theo tính cách của Trình Tuyển, nếu như đã muốn làm việc giấu đầu giấu đuôi thì cho dù cô có hỏi anh cũng sẽ không giải thích tình hình thật sự.

Buổi tối,sắp đến lúc tắt đèn, Nguyễn Thu Thu dặn dò: "Anh đi ngủ sớm đi. "

"Được. "

...

Đêm nay, Nguyễn Thu Thu ngủ không ngon.

Nỗi nghi vấn cứ quanh quẩn mãi trong đầu của cô không đi, cô xoay qua xoay lại, từ nãy giờ đều đang nghĩ xem vì sao Trình Tuyển không ngủ được. Thật vất vả mới ngủ thiếp đi thì không lâu sau lại tỉnh lại, đồng thời mất hết cả cảm giác buồn ngủ.

"... "

Ngoài cửa trời vẫn tí tách tí tách mưa vẫn chưa ngừng, những hạt mưa tí tách rơi lên bệ cửa sổ, nưng theo âm thanh gầm rú của rừng cây, từng cơn gió lạnh len lỏi vào tận đáy lòng khiến Nguyễn Thu Thu sợ run người.

Cô cẩn thận từng li từng tí khoác áo khoác, cẩn thận từng li từng tí, nhón chân khẽ khàng chậm rãi bước đến cửa phòng ngủ, đẩy cửa ra. Phòng khách đen kịt, Nguyễn Thu Thu lén lén lút lút đi đến thư phòng của Trình Tuyển, ý đồ muốn nghe xem buổi tối anh làm gì mà không đi ngủ.

Cửa thư phòng của Trình Tuyển đóng chặt, không một tiếng động nhỏ nào.

Nguyễn Thu Thu lén lút ghé lỗ tai vào nghe động tĩnh.

Đúng lúc này, sau lưng truyền đến một giọng hỏi thăm trầm thấp: "Em đang nghe cái gì vậy?"

Một giây sau, tiếng hét kinh thiên động địa của Nguyễn Thu Thu vang lên: "A A A A ma A! "

Nguyễn Thu Thu chưa hoàn hồn, xem chừng là bị dọa không nhẹ. Khuôn mặt nhỏ của cô trắng bệch, hồi lau sau vẫn chưa lấy lại được hồn phách.

Trong nháy mắt đó, cô thật sự là bị dọa đến thăng thiên rồi.

Lòng Nguyễn Thu Thu hãy còn sợ hãi, vỗ vỗ ngực: "Anh ở phòng khách làm gì? Làm em sợ muốn chết! "

Đèn phòng khách không bật, Trình Tuyển đứng trong phòng khách tối om, không thấy rõ nét mặt của anh, chỉ nghe thấy giọng anh bình tĩnh hỏi: "Em đang làm gì? Tại sao lại nghe lén phòng anh. "

Nguyễn Thu Thu ngượng ngùng nói: "Thấy dạo này tinh thần của anh không được tốt nên muốn xem buổi tối anh làm gì. không phải anh thức trắng cả buổi tối đấy chứ?"

Đâu chỉ là một đêm không ngủ, sao chuyến đi đền thờ lần trước, cả mấy đêm rồi anh đều không ngủ.

Loại cảm giác lo được lo mất này không dễ chịu chút nào.

Trình Tuyển tỉnh bơ nói dối: "Anh chỉ ngồi sofa một lúc cho tiêu cơm thôi."

Nguyễn Thu Thu: "... "

Anh có thể nói dối có sức thuyết phục hơn được không? Hơn nửa đêm rồi mà còn tiêu cơm, chắc Trình Tuyển phải mệt não lắm mới nghĩ ra được cái lý do thuyết phục như này.

Nguyễn Thu Thu hỏi: "Anh lại ăn vụng đồ ăn vặt nữa phải không? Anh nói xem, nhỡ đâu không có em ở đây đôn đốc anh thì sao? Sớm muộn gì anh cũng tự hại chết mình cho xem."

Nói không chừng đời trước Trình Tuyển thật sự tự mình hại chết mình cũng nên.

Mấy chữ "Nhỡ đâu không có em" đâm thẳng vào lòng Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu đang muốn bảo anh về phòng đi ngủ, căn phòng lóe sáng trong giây lát, bên ngoài vang ầm lên một tiếng lớn, phảng phất tia sét xoẹt qua đỉnh đầu, dọa Nguyễn Thu Thu trực tiếp bổ nhào trong ngực Trình Tuyển.

Sao đột nhiên lại có sét chứ, vừa rồi còn yên lành lắm mà.  m thanh xé toạc trời cao này, chậc, đúng là thay đổi thất thường mà.

Trình Tuyển lảo đảo lui về sau vài bước, đứng vững, ôm chặt lấy Nguyễn Thu Thu.

Cái ôm của anh run rẩy, siết chặt Nguyễn Thu Thu vào lồng ngực. Nguyễn Thu Thu tưởng rằng anh cũng bị tiếng sấm rền làm cho giật nảy mình, vội vàng nói: "Không có việc gì đâu, anh đừng sợ, một lúc nữa là ổn rồi.""

Trình Tuyển càng ôm cô càng chặt hơn, khàn giọng nói: "Em sẽ không, đúng không? "

Nguyễn Thu Thu sững sờ.

Trời nổi sét có liên quan quái gì đến việc cô đi hay không đi?

Hình như từ sau lần trở về từ ngôi đền kia, Trình Tuyển vẫn luôn sầu lo tất cả mọi thứ về cô. Có lúc, Nguyễn Thu Thu còn tưởng là Trình Tuyển biết thân phận thật của cô. Nhưng rất nhanh, cô đã loại bỏ ý nghi này, nếu Trình Tuyển thật sự biết cô là một quỷ hồn, lá gan anh nhỏ như vậy, chỉ sợ sớm đã chỉ sợ đã sớm mời thầy đến trừ tà, đâu còn để cô yên bình mà đứng đây.

Nguyễn Thu Thu yếu ớt nói: "Anh cũng phát hiện tôi là nàng tiên ốc sao? Đặc biệt đến nấu cơm báo ân cho anh."

Hô hấp Trình Tuyển cứng lại.

Nguyễn Thu Thu vốn là chỉ muốn đùa với anh một tí để làm dịu bầu không khí giữa bọn họ thôi. Ai ngờ lúc này Trình Tuyển lại lạ lùng như thế khiến cô cũng mất tự nhiên theo.

... Đương sau khi cô nói xong câu này, hình như Trình Tuyển càng không bình thường hơn.

"Anh không cần em nấu cơm, không cần em sinh con, anh chỉ muốn em ở lại."

"???" Sinh con? Nào có chuyện tốt như vậy? Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười.

"Cho nên, em đừng đi. "

"..."

Nguyễn Thu Thu cũng hồ đồ mất rồi. bây giờ Trình Tuyển có còn tỉnh táo không vậy?Sao nghe anh nói, cảm giác như anh tin cô thật sự là nàng tiên ốc đến báo ân hay sao ý.

Nguyễn Thu Thu tim đập loạn, lòng cô hốt hoảng, cả người lạnh ngắt.

Nhớ lại cách ứng xử của Trình Tuyển trong đền ——

Không phải là ——

Trình Tuyển ôm siết cô, đầu cô vùi trong lồng ngực anh, có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập loạn của anh, giọng điệu anh rất bình tĩnh, chậm rãi, giống như đang tự thuật một vài chuyện bình đạm trong lòng, nếu cô không nghe được nhịp tim dồn dập và lồng ngực chập trùng của anh, Nguyễn Thu Thu có lẽ sẽ cho là anh chỉ đang thuận miệng vui đùa một chút.

Nguyễn Thu Thu căng thẳng cổ họng khô khốc.

Nếu Trình Tuyển biết thân phận thật của cô, sẽ vẫn tiếp tục bình tĩnh sống chung với cô sao? Hay là cô hiểu nhầm rồi?

Cô nhỏ giọng nói: "Anh có ý gì vậy, đừng để em hiểu lầm chứ."

Nguyễn Thu Thu không ngốc, liên hệ với hành động khác thường mấy ngày nay của Trình Tuyển, tất cả đều chỉ về khả năng Trình Tuyển đã đoán được cô không phải nguyên chủ. Ngẫm lại cũng đúng, từ lúc bắt đầu cô đã không che giấu sự khác biệt của mình cũng là vì Trình Tuyển không có hứng thú với cô, Nguyễn Thu Thu mới không kiêng kỵ gì.

Có lẽ cô hiểu Trình Tuyển vì sao lại lo lắng đến thế.

Trình Tuyển lại tiếp tục im lặng.

Tựa như giấu trong lòng một cảm xúc nào đó vừa sợ hãi mà vừa mong đợi, tới lúc mấu chốt này rồi, Nguyễn Thu Thu đột nhiên không muốn đánh vỡ.

Cô vốn là như vậy, đã đến trước mắt rồi mà vẫn không muốn đối diện sự thật, nhất là tình cảm với Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu nói lảng sang chuyện khác, ra hiệu cho Trình Tuyển buông tay ra: "Khụ khụ, nửa đêm nửa hôm mà hai chúng ta đứng đây nói bậy bạ cái gì vậy chứ. Mau trở về ngủ... "

"Ầm ầm! "

Tiếng sấm rền thật biết chọn lúc để vang lên nha, khí thế của Nguyễn Thu Thu bị bẻ cong, bị tiếng sấm dọa lại nhảy bổ lên người Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu khóc thành một dòng sông.

Dường như từ một nơi sau xa nào đó thật sự có thần linh đang trừng phạt cô trong ngoài không đồng nhất, lòng Nguyễn Thu Thu xúc động.

Cô yên lặng một lát, quyết định đặt một câu hỏi súc tích: "Anh biết...bí mật của em?"

Tác giả có lời muốn nói: Thu Thu: Nàng tiên ốc? Tôi phải báo cái ân gì vậy → _ →