Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Chương 11: Chưa từng thấy qua có người lại ngu ngốc đến vậy

Tiêu Dư An vạn lần không nghĩ tới, sẽ có một ngày hắn lại xuyên không xong, không phải buồn tẻ vì không có tivi, không phải đau khổ bởi vì không có Wifi, không phải lo lâu vì không có điều hòa.

Mà là lo lắng vì ngủ không được! NGỦ! KHÔNG! ĐƯỢC!

Sau khi Tiêu Dư An nằm đơ trên giường nửa ngày vẫn không có ý ngủ, dứt khoát lật người bò dậy, đi làm phiền Dương Liễu An đang canh đêm ở trước điện.

Dương Liễu An bị dọa đến hết hồn, nhưng mà vẫn thành thành thật thật mà bồi Tiêu Dư An tán gẫu chuyện nhân sinh.

Tiêu Dư An: “Biển lớn toàn là nước, tuấn mã có bốn chân, ông trời ơi ta muốn ngủ.”

Dương Liễu An khóe miệng run rẩy, nội tâm đang sụp đổ, nhưng mà thân là thị vệ bên cạnh của hoàng thượng, hắn rất là tận tụy với công việc, nghiêm túc mà nghe Tiêu Dư An nói nhảm, có thể xưng là thị vệ bốn tốt* cảm động trời đất.

(*về bốn tốt thì là: 1 phấn đấu yêu tổ quốc, là một thiếu niên tốt có lý tưởng lớn lao; 2 phấn đấu siêng năng học tập, làm một thiếu niên tốt theo đuổi tiến bộ; 3 phấn đấu phẩm đức tốt đẹp, làm một thiếu niên tốt đoàn kết yêu thương bạn bè; 4 phấn đấu cơ thể khỏe mạnh, làm một thiếu niên tốt hoạt bát năng động.)

“Đúng rồi, Dương Liễu An ngươi có người nhà không?” Tiêu Dư An lảm nhảm một hồi, đột nhiên hỏi.

“Hồi hoàng thượng, không có.”

“Phụ mẫu ngươi đâu?”

Dương Liễu An do dự một hồi, vẫn thành thành thật thật mà đáp: “Vi thần là do cung nữ sinh ra, không biết sinh phụ là người nào, vi thần từ nhỏ lớn lên trong cung, được tiên đế coi trọng ân tình, có được một chức thị vệ, giờ đây sẽ vì hoàng thượng mà dốc sức, chỉ nguyện cúc cung tận tụy, tử nhi hậu dĩ (Làm cho đến chết mới thôi).”

Tự nhiên nghĩ tới cảnh tượng Dương Liễu An đầu lìa khỏi xác, Tiêu Dư An không thoải mái mà nhíu nhíu mày, đổi chủ đề.

Trò chuyện được một lúc, Tiêu Dư An nhớ ra quân vương thiếu niên có thuộc tính đoạn tụ, sợ nếu như cứ tiếp tục nói, sự trong sạch của Dương Liễu An sẽ không được đảm bảo, thế là lại tiếp tục về giường nằm đơ ra đó.

Nằm đơ một lúc, cửa ngoài điện đèn đuốc sáng lên, là Hồng Tụ: “Hoàng thượng, người ngủ rồi chứ?”

“Hửm? Chưa ngủ, làm sao vậy?” Tiêu Dư An nghi vấn.

Hồng Tụ một tay cầm lòng đèn, một tay bưng bát sứ: “Nô tỳ nghe Dương thị vệ nói, hoàng thượng tối không thể ngủ, bèn sắc một bát canh an thần đến.”

Tiêu Dư An trong lòng ấm lên: Trong cuốn tiểu thuyết này tất cả các em gái thiện giải ý người đều bị nam chính thu vào túi hết rồi, em gái Hồng Tụ ngươi tuyệt đối là một dòng nước tinh khiết!

Hơn nữa Hồng Tụ cũng đã biết quân vương thiếu niên chỉ thích nam sắc, loại hành động này chắc chắn không có nghĩa là thể hiện mưu đồ tình yêu nào đó, đợi đã! Hồng Tụ biết tính tình của mình, nếu như vậy… …

Tiêu Dư An đột nhiên nảy ra một ý tưởng, hỏi Hồng Tụ: “Không sao, canh không cần uống, có điều Hồng Tụ ngươi có ở bên cạnh giường bồi bồi ta, đợi đến khi ta ngủ là được.”

Hồng Tụ giật mình: “Hoàng thượng là cảm thấy đêm dài buồn chán ư? Hay là để nô tỳ đi gọi vài tên cấm luyến đến bồi bồi người?”

Đừng có đi gọi cái đám tiểu yêu tinh thích cọ xát người đó đến đây nữa, ta thật sự không đi được trên con đường tổng tài bá đạo a! Hơn nữa bọn họ vừa đến là như cẩu bì cao dược vậy dán chặt lên người! Muốn xé xuống cũng xé không được!

Tiêu Dư An đành chịu: “Không cần đâu, ta gần đây tôn sùng tồn thiên lí, diệt nhân dục*.”

(*tồn thiên lý nghĩa là: thuận theo tự nhiên, diệt nhân dục nghĩa là: ta ăn chay:)))))

“Diệt, diệt nhân dục?” Hồng Tụ bị dọa đến nổi xém chút nữa cắn phải lưỡi của mình, “Hoàng thượng, người làm sao đột nhiên suy nhược rồi!”

… …

Một câu vừa nói xong, Hồng Tụ cảm thấy không ổn, sợ đến nỗi quỳ oặch xuống đất: “Nô tỳ, nô tỳ nói sằn bậy, mong hoàng thượng trách phạt.”

Hắn cảm thấy nếu mình mà không thể nào ngủ nữa thì đúng là thật sự sẽ suy nhược Tiêu Dư An khóc không ra nước mắt: “Không sao, ngươi đứng lên đi, đừng có động tý là quỳ xuống.”

Hồng Tụ vừa đứng lên vừa thở phào nhẹ nhõm.

Ngôn ngữ giao tiếp thất bại, đến lúc Tiêu Dư An chuẩn bị bỏ cuộc, Hồng Tụ vậy mà lại không còn nữa câu nói nhảm, chủ động thổi tắt đèn đuốc, đứng bên cạnh long thạp.

Tiêu Dư An cảm động đến nỗi nước mắt ròng rã, lật người rồi an tâm cùng với Chu công đi hẹn hò.

-

Đại sự hàng đầu làm sao để ngủ thật không dễ dàng gì mà đã giải quyết được, trong lúc Tiêu Dư An nghĩ mình có thể nhàn nhã hai ngày thì, câu chuyện chính trong nguyên tác lại rất hùng hổ, đổ thẳng xuống ập vào mặt hắn.

Trấn quốc Bắc Bình tướng quân đến dâng lời khuyên can!!!

Tiêu Dư An đang nhai bánh quế hoa, một mặt ngỡ ngàng hỏi Dương Liễu An tới trình báo: “Ai?”

“Hoàng thượng! là Tôn tướng quân ạ!” Dương Liễu An có chút tan vỡ.

Tiêu Dư An miệng đầy bánh quế hoa nghẹn ở cổ họng, ho đến nổi trời đất mù mịt, Dương Liễu An vội vàng mang nước lên: “Hoàng thượng, người không sao chứ? Đừng gấp, ăn chậm chút.”

Lại còn ăn cái búa ấy!

Tiêu Dư An vội vàng uống nước xong, đem chén sứ là đĩa nhỏ đựng bánh quế hoa đẩy vào trong ngực Dương Liễu An: “Đây toàn bộ cho ngươi, Tôn tướng quân đâu?”

Dương Liễu An tự nhiên bị nhét đủ thứ lên ngực: “Tôn tướng quân đang ở chính điện chờ bệ hạ.”

Tiêu Dư An không dám chậm trễ, một mặt đứng lên vô cùng lo lắng vội vã hướng đến đại điện, một mặt oán thầm.

Chính là cái đoạn tình tiết trong nguyên tác này!

Cái vị Tôn lão tướng quân này là một nhân vật lớn a, ông ấy đã ngoài sáu mươi, ông đã đi theo ba đời quân vương Bắc quốc chinh chiến thiên hạ, chiến công hiển hách, vạn người kính nể, sau khi đi theo tiên đế thảo phạt Nam Yến quốc, được phong làm trấn quốc Bắc Bình đại tướng quân, nắm trong tay một nửa binh quyền của Bắc quốc.

Mọi người nghe đi, TRẤN! QUỐC! BẮC! BÌNH! ĐẠI! TƯỚNG! QU N! nghe có ngầu không! nghe có lợi hại không!

Hơn nửa quân thần chung quy là thông gia, vị lão tướng quân này cũng là ông ngoại của nữ chính công chúa Vĩnh Ninh!

Hơn nữa một vị lão tướng quân như vậy, ông ấy ở trong nguyên tác, xém chút nữa bị quân vương thiếu niên lôi ra trảm!

Xém chút nữa bị tên ngu ngốc đó trảm!

TRẢM!!!

Từ xưa đến này, cái chết trung thành của thần tử, đại khái đều là văn tử gián, võ tử chiến*. Vị lão tướng quân trên chiến trường đã chính chiến hơn bốn mươi năm, vẫn chưa lấy thân hy sinh cho tổ quốc, lại xém chút nữa chết trên những lời khuyên can.

(Văn tử gián, võ tử chiến nghĩa là: quan văn chết do khuyên can, quan võ chết do chiến đấu)

Trong tình tiếc nguyên tác đại khái là lão tướng quân đến mắng quân vương thiếu niên ngươi tại sao lại có thể hồ đồ như vậy, ngân khố quốc gia cũng bị ngươi tiêu xài đến trống không, ngươi vẫn ngày ngày ca mua cả đời ăn nhậu chơi bời, ngươi như vậy là muốn diệt quốc! Cái con bê nhà ngươi ta sao lại ngu ngốc như vậy? Ta phải thay tiên đế quản lý tốt đứa con não tàn như ngươi.

Lão tướng quân mắng vài câu, quân vương thiếu niên cũng vì e ngại thân phận của ông ấy, nên cũng nhẫn nhịn.

Nhưng mà cái vị lão tướng quân này tính khí rất dữ dội a, một khi đã chửi thì chửi đến nửa canh giờ (1 tiếng), mắng đến quân vương thiếu niên nóng lên, cho người ném vào đại lao.

Đem vị lão tướng quân đức cao vọng trọng này nhốt làm tử tù!!!

Như thế này xong rồi, trên dưới triều đình giống như bị cho vào nồi chiên vậy, được một trận bập bềnh bất an, hên là quân vương thiếu niên không phải là một tên não tàn, sau khi bình tĩnh lại tự mình cảm thấy không đúng, đem lão tướng quân thả ra trở lại, sau đó đem chuyện này quăng ra sau não, vững như bình thường ngày ngày mở tiệc, sống một cuộc sống dâm loạn hoang đường.

Lão tướng quân nhìn mà tức a, Mịa nó, thích làm gì thì làm gì, lão tử không quản ngươi nữa! đi rồi đi rồi, sau đó cũng khất hài cốt, cũng chính là cáo lão hoàn hương, về quê làm ruộng nuôi cá.

Bắc quốc cũng từ đó mất đi một vị lão tướng quân có thể ổn định quân tâm, cùng trình độ binh pháp cực cao.

Lúc trước khi Tiêu Dư An đọc đến đoạn này, trong lòng nhịn không được mà cảm khái: Như vậy mà cũng không bị diệt quốc thì thật là không có thiên lý rồi a!!!