Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Chương 23: Tính kế

Trang Hàn một tay xách cơm, một tay nắm Cố Tư về tới công ty.

Nhân viên công ty thấy Trang tổng nắm tay nữ nhân xinh đẹp đi vào công ty, tiếp theo liền trực tiếp đi vào văn phòng, nhất thời tất cả mọi người đều nghị luận sôi nổi, suy đoán nữ nhân này có phải hay không là tân sủng của Trang tổng.

Vào văn phòng Trang Hàn, Cố Tư ngồi ở trêи sô pha, hắn hỏi: “Cố Sương như thế nào lại xuất hiện ở công viên?”

“Nàng đi theo em tới.” Cố Tư có chút áy náy nói: “Đều do em không cẩn thận, hại anh đến cơm cũng ăn không ngon.”

Trang Hàn có chút không thể hiểu được nói: “Đồ ăn không phải rất tốt sao, anh như thế nào lại ăn không ngon?”

“Còn không phải là nghĩ đến chuyện anh gặp ở công viên sao.” Cố Tư trông mong nhìn Trang Hàn một cái, “Hiện tại lại về tới công ty ăn.”

Trang Hàn chính là không hiểu được, cái này có cái gì mà áy náy? Nữ chính thật là dễ dàng suy nghĩ quá nhiều.

Hắn nói: “Em thật sự không cần thiết vì loại việc nhỏ này mà xin lỗi, em về sau tự tin một chút có được hay không? Người có tự tin, mới có thể càng làm cho người ta thích.”

“Thật vậy chăng?” Cố Tư chờ mong nhìn Trang Hàn, “Sau khi em tự tin, anh sẽ càng thích em sao?”

Trang Hàn trong lòng nói tôi thích cô có ích lợi gì? Cô lại không phải là chân nhân, tôi còn có thể cùng tờ giấy làm cái gì?

Hắn lại bắt đầu nói sang chuyện khác nói: “Hôm nay làm đồ ăn gì?”

“Không nhiều đâu.” Cố Tư nhìn Trang Hàn mở ra một hộp cơm nói: “Đều là đồ ăn ngon.”

“Nhiều như vậy a.” Trang Hàn thuận miệng hỏi một câu: “Em có ăn cùng sao?”

Cố Tư nhìn Trang Hàn chớp chớp mắt, “Không có.”

Trang Hàn: “Nga...”

Nàng nói như vậy, còn có thể trả lời thế nào? Chỉ có thể trước uy no nàng...

Trang Hàn ngậm đắng nuốt cay uy Cố Tư, uy xong Cố Tư rồi mới có thể uy chính mình ăn. Lúc đang ăn, có người gõ cửa. Trang Hàn nói: “Mời vào.”

Trưởng phòng nhân sự đi vào nói: “Trang tổng, buổi chiều phỏng vấn khi nào có thể bắt đầu?”

Vừa dứt lời trưởng phòng nhân sự liền thấy Cố Tư ngồi ở bên người Trang Hàn, lúc trêи đường đi tới hắn có nghe nói, Trang tổng lại có tân sủng. Lúc sau thấy Cố Tư hắn đầu tiên là suy nghĩ, phẩm vị Trang tổng bay lên không ít, người này so với thư ký kia tốt hơn quá nhiều.

Sau đó hắn liền thấy Trang tổng đang giơ tay uy ăn, đó là một đôi tay như thế nào?

Đôi tay kia đã từng nhẹ nhàng bâng quơ ký tên, liền lấy tiền lời ít nhiều của công ty? Đôi tay kia nhẹ nhàng bâng quơ vung lên một cái, liền hủy diệt nhiều ít công ty? Hiện giờ đôi tay này lại tự uy cho một nữ nhân ăn cơm, đây vẫn là Trang tổng sao?

Trưởng phòng nhân sự cảm giác chính mình thấy thượng đế...

Trang Hàn gắp một miếng thịt cho Cố Tư, cũng không quay đầu lại, nói: “Chờ lát nữa đi, ăn cơm xong là được, chờ tôi xong việc sẽ thông tri lại.”

“Vâng.” Trưởng phòng nhân sự nói: “Tôi đây đi trước.” Lúc sau chân hắn phát run rời đi văn phòng ở đỉnh tầng.

Vào thang máy, trưởng phòng nhân sự duỗi tay nhéo đùi non mình một cái. Mẹ nó đau quá, không phải là ảo giác a. Trang tổng cũng sẽ ôn nhu như vậy đối đãi với người khác? Nếu như vậy, hắn còn muốn thư ký nam làm cái gì? Trực tiếp để nữ nhân kia làm thư ký không phải là xong sao?

Chính mình nghĩ trăm lần cũng không ra đâu, cửa thang máy mở, một nữ nhân trẻ tuổi liền đi vào.

Nữ nhân này ở ban thiết kế, trưởng phòng nhân sự đã gặp qua, nhưng lại không nhớ được tên. Hắn đang tiếp tục xoa đùi non của chính mình, bỗng nhiên trong chớp mắt hắn thấy ánh mắt của đối phương.

Chỉ thấy nữ nhân quen thuộc không nhớ nổi tên này dùng một loại ánh mắt kinh khủng mang theo ghét bỏ nhìn chính mình, lúc cửa thang máy mở ra, liền chạy nhanh đi ra ngoài.

Trưởng phòng nhân sự nhìn cửa thang máy mở ra rồi khép lại, lúc sau tiếp tục đi xuống. Đột nhiên hắn phát hiện động tác chính mình có bao nhiêu không ổn, hắn chính là hơi hơi cong eo đặt tay ở trêи đùi gần với cái địa phương kia xoa xoa...

A... Không!!!

Cô đừng đi! Sự tình không phải như cô nghĩ!! Cô nghe tôi giải thích a!!!

Lúc sau Trang Hàn uy no Cố Tư rồi, chính mình tùy tiện ăn một chút, đối Cố Tư nói: “Tôi còn có việc, em muốn hiện tại trở về không? Hay là ở chỗ này trong chốc lát, chờ tôi làm xong rồi cùng nhau trở về?”

Cố Tư ngồi ở sô pha ngửa đầu nhìn Trang Hàn, mỉm cười ngọt ngào nói: “Em muốn cùng anh cùng nhau trở về.”

“Vậy được.” Trang Hàn nói: “Em nếu là nhàm chán liền lên mạng xem, đợi tôi xong việc rồi liền trở về.”

Buổi chiều như cũ không có người nào khiến Trang Hàn vừa lòng được, liền ở thời điểm trưởng phòng nhân sự cho rằng phỏng vấn còn muốn nhiều hơn một ngày, Trang Hàn rốt cuộc nhìn một vị hai mươi tám tuổi, cũng là người đã kết hôn mười năm. Hắn cảm thấy ở thời niên thiếu liền kết hôn, hơn nữa nhiều năm như vậy cảm tình vợ chồng còn thật tốt, người nam nhân này EQ nhất định không thấp, hắn nhất định thật hiểu biết nữ nhân, nhất định có thể giúp được chính mình.

Trang Hàn rốt cuộc vừa lòng người được chọn, tất cả mọi người đều nhẹ nhàng thở ra.

Nghĩ đến Cố Tư còn ở trêи lầu, Trang Hàn nói với trưởng phòng nhân sự: “Chuyện kế tiếp liền giao cho cậu, tôi đi trước.”

Khi hắn trở lại văn phòng thì phát hiện Cố Tư đã ngủ rồi, Cố Tư gầy gầy cuộn tròn ngủ ở trêи sô pha, chỉ là nhìn một chút hắn đã cảm thấy trái tim mềm nhũn.

Nếu em là người thật thì tốt rồi.

Trang Hàn ngồi xổm bên cạnh sô pha, nhìn Cố Tư nghĩ như vậy.

Nếu em là người thật, chính mình sẽ không biết xấu hổ liền tính là lão bà của người khác cũng muốn tranh một hồi. Đáng tiếc em chỉ là nhân vật giả thuyết, mà chính mình cũng không có khả năng vĩnh viễn lưu tại trong một quyển tiểu thuyết như này.

Trang Hàn thở dài, nhẹ nhàng lay Cố Tư một chút, “Tỉnh tỉnh.”

...

Cho dù không có nhìn thấy bọn họ, Cố Sương cũng có thể cảm nhận được những người đó có ánh mắt ghê tởm như là rắn độc du tẩu ở trêи người mình.

“Mỹ nữ, em như thế nào sẽ ở nhà của chúng ta?”

Một nam nhân tóc rất dài nhìn Cố Sương nói: “Em là fan chúng ta sao?”

Cố Sương vừa tức vừa vội, xoay người nhìn về phía nam nhân đang ngồi xổm trêи mặt đất giặt quần áo.


Nam nhân kia rốt cuộc có phản ứng, hắn đem quần áo ném vào trong bồn rồi đứng lên. Tuy rằng người thực gầy, nhưng lúc đứng lên lại là người cao nhất. Hắn nâng đôi mắt lên nhìn về phía Cố Sương, hoà thuận vui vẻ với đồng bọn, nói: “Đừng như vậy, nàng là bằng hữu của tôi, chờ lát nữa liền đi.”

Nói xong hắn đi đến bên người Cố Sương, đỡ bả vai Cố Sương liền hướng bên trong phòng đi vào.

Mấy nam nhân ở phía sau bọn họ nói: “Lâm Tô ghê nha, khi nào lại có thể câu được một đại mỹ nhân như vậy?”

Lâm Tô không có để ý đến bọn họ, lúc mang theo Cố Sương vào phòng liền đem cửa phòng khóa trái lên.

Đây là một gian phòng phi thường nhỏ hẹp mà dơ loạn, nhỏ hẹp như vậy cư nhiên bày sáu cái giường, cho dù là xoay người cũng đều cảm thấy khó khăn.

Cố Sương dùng một loại ánh mắt phức tạp đánh giá gian phòng này, lúc sau nhìn Lâm Tô nói: “Thật không nghĩ tới anh hiện tại cư nhiên thành cái dạng này.”

Nam nhân kêu là Lâm Tô cười khẽ một tiếng ngẩng đầu lên, ở dưới ánh đèn tối tăm như cũ có vẻ anh tuấn, trêи mặt tràn đầy sự trào phúng, khóe miệng hắn cười tràn đầy đều là ác ý nói: “Lúc trước cô đi Châu Âu tôi chính là cái dạng này, cô hiện tại mới biết được sao?”

Cố Sương trợn trắng mắt, nghĩ muốn ngồi xuống nhưng tìm không thấy chỗ có thể ngồi, nàng nói: “Tôi còn tưởng rằng anh có thể có chút tiến bộ.”

“Cái tiến bộ này rất nhiều người đều có.” Lâm Tô ở trêи một cái giường ngồi xuống, cười nói: “Nhưng có thể thành công hay không lại không phải dựa vào sự tiến bộ.”

Cố Sương lạnh mặt không nói lời nào, Lâm Tô nhìn cái bộ dáng đáng thương hề hề này của nàng, tựa hồ có chút mềm lòng vỗ vỗ vị trí bên người chính mình nói: “Lại đây ngồi, đây là giường của tôi.”

Cố Sương dịch qua ngồi, ngồi ở bên người Lâm Tô.

Lâm Tô dán qua duỗi tay ôm Cố Sương, một tay đặt ở trêи đùi Cố Sương, hắn ở bên tai Cố Sương thấp giọng nói: “Lâu như vậy không nhìn thấy, thực sự có chút nhớ cô.”

Cố Sương lạnh mặt nói: “Anh nhớ tôi? Tôi như thế nào không nhìn thấy?”

Lâm Tô cười khẽ một chút, không tiếp cái chủ đề này, ngược lại nói: “Xem hôm nay cô có cái dạng này, xem ra kế hoạch trở về của cô thực không thuận lợi nha, có phải vị hôn phu trước kia của cô di tình biệt luyến hay không?”

Nhắc đến Trang Hàn, Cố Sương liền khống chế không được biểu tình chính mình, nàng phẫn nộ nói: “Không cần nói đến hắn!”

“Vì cái gì không đề cập tới?” Lâm Tô nói: “Lúc cô rời đi không phải đem tôi biến thành một thứ không có giá trị, còn nói có một vị hôn phu hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ được đang chờ cô sao? Như thế nào, hắn vì cái gì không cần cô? Là phát hiện bộ mặt thật của cô sao?”

“Nói rồi, anh miễn bàn đến hắn!” Cố Sương phẫn hận ở trêи vai Lâm Tô đấm một cái, nói: “Còn không phải là vì Cố Tư con tiện nhân kia, cũng không biết nàng dùng cái bùa mê hồn như nào, Trang Hàn cư nhiên bị mê đến gắt gao.”

“Cố Tư?” Lâm Tô nghĩ nghĩ nói: “Chị gái thế cô xuất giá?”

“Nàng mới không phải là chị gái của tôi, nàng chẳng qua là đứa con hoang mà thôi.”

“Tùy tiện đi.” Lâm Tô không sao cả nói: “Như thế nào, chị gái lúc trước thay thế cô gả cho chồng cũng là vị hôn phu hoàn mỹ kia đang yêu nhau sao?”

Nghe hắn nói như vậy, Cố Sương quả thực tức muốn nổi điên, tưởng tượng hôm nay chính mình bị Cố Tư đẩy xuống hồ, Trang Hàn không chỉ có không tin lời nói của mình ngược lại lại dùng ánh mắt ghét bỏ như vậy nhìn chính mình, Cố Sương liền hận không thể giết chết Cố Tư, tốt nhất đem Trang Hàn cùng Cố Tư cùng nhau giết chết.

Cảm giác được cảm xúc của nữ nhân ác độc kia, Lâm Tô với tay vào trong áo thun to rộng. Bàn tay đặt ở trêи đùi nhẹ nhàng kéo một cái, qυầи ɭót đã bị vứt xuống dưới. Thời điểm để Cố Sương ngồi ở trêи đùi chính mình động, Lâm Tô nhẹ nhàng thở phì phò, nói: “Tôi hiện tại phát hiện vẫn là cô tốt nhất, các nàng đều không có câu nhân giống cô.”

Cố Sương dựa vào ngực Lâm Tô, nhắm mắt lại phóng túng chính mình.

Lâm Tô nói: “Nếu là vị hôn phu trước kia biết cô cùng tôi như vậy, vậy cô liền cả đời đều không thể gả vào hào môn đi?”

Lời này Cố Sương nghe xong bỗng nhiên có một cái ý nghĩ, nàng nói: “Anh phải giúp tôi.”

“Ách ân...” Lâm Tô: “Dựa vào cái gì?”

“Qua một năm ở Châu Âu, hết thảy đều là thứ tôi cho anh, hiện tại tôi yêu cầu anh trợ giúp, anh nhất định phải giúp tôi.” Cố Sương bóp cổ Lâm Tô nói.

“Được được được, thật là sợ cô.” Lâm Tô không thể nề hà nói: “Vậy cô muốn tôi giúp cô như thế nào?”

“Anh vừa mới nói Trang Hàn nếu biết tôi và anh như vậy, hắn liền vĩnh viễn sẽ không tiếp thu tôi, Cố Tư kia không phải cũng như vậy sao?” Cố Sương nói: “Nếu để Trang Hàn thấy Cố Tư nằm ở dưới người nam nhân khác, tôi cũng không tin hắn còn sẽ đem Cố Tư coi như bảo bối.”

“Giúp cô không thành vấn đề, nhưng là tôi có thể có chỗ tốt gì?”

“Nếu tôi có thể trở thành Trang thiếu phu nhân.” Cố Sương nhẹ nhàng ở ngoài miệng Lâm Tô hôn một chút, “Chỗ tốt còn có thể sẽ thiếu sao?”

Cố Sương mặc quần áo Lâm Tô đi ra phòng, Lâm Tô đi theo phía sau nàng, hướng với bốn người bên ngoài nói: “Tôi đưa nàng về nhà, hôm nay buổi tối tôi liền không đi.”

Nam nhân tên Bass cà lơ phất phơ đi vào phòng, mới vừa đi vào phòng liền kêu lên một tiếng quái dị: “Lâm Tô đại gia! Cư nhiên ở trêи giường tôi làm, di... Ghê tởm muốn chết!”

Vừa mới đi tới cửa Cố Sương sắc mặt trắng nhợt, chính mình vừa mới ở trêи giường lôi thôi cùng nam nhân làm loại chuyện này. Nàng cảm giác một trận buồn nôn, quá ghê tởm quả thật đều muốn phun thức ăn ra ngoài.

Cố Sương mua một kiện váy mới thay mới dám về nhà, không có người biết qua một năm nàng rốt cuộc đang làm cái gì, bao gồm người nhà nàng. Cha mẹ nàng chỉ biết nàng là đi Châu Âu giải sầu đi, còn tưởng rằng bảo bối nữ nhi của bọn họ vẫn như cũ là một công chúa ngoan ngoãn.

Cố Sương đi vào cửa lớn Cố gia, Trương Thục Viện bay nhanh chạy tới ôm nàng nói: “Sương Sương, con đã đi đâu? Mẹ lo lắng gần chết.”

Cố Sương lộ ra một vẻ mặt tươi cười đơn thuần tốt đẹp nói: “Tâm tình con không tốt, đi sang nhà bằng hữu chơi.”

“Vậy con về muộn thế để làm gì?” Trương Thục Viện nói: “Lần sau mặc kệ thế nào cũng không thể đột nhiên lại biến mất, mẹ thật lo lắng cho con.”

“Ân, đã biết.” Cố Tư nói: “Mẹ, con mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi.”

“Đi thôi.” Trương Thục Viện nói: “Mẹ vào phòng bếp làm đồ ăn con thích, tỉnh ngủ là có thể ăn.”

Cố Sương lên lầu, trước tiên đi phòng tắm tắm rửa. Chà sát vài lần, cái loại cảm giác ghê tởm này mới tính tốt hơn một chút.

Nàng nằm ở trêи giường nhớ tới chính mình cùng Lâm Tô đủ loại, càng nghĩ càng cảm thấy hối hận, nếu một năm trước nàng không có rời đi, mà lựa chọn lưu lại cùng Trang Hàn kết hôn thật là có bao nhiêu chỗ tốt.

Nàng nhớ tới một năm trước ngày đó Trang Hàn hướng nàng cầu hôn, khi đó nàng là thật tình thích Trang Hàn. Tuy rằng nam nhân gia thế tốt lại tuấn mỹ chung tình như vậy nào có nữ nhân nào sẽ không thích? Nàng đáp ứng Trang Hàn cầu hôn, lúc sau hai người đều thật là vui vẻ liền uống lên không ít rượu.

Cố Sương còn nhớ rõ ở trong phòng Trang Hàn, Trang Hàn đang say ý thức mơ hồ lại như cũ dùng một loại ánh mắt đặc biệt ôn nhu nhìn cái vòng trêи tay nàng. Hắn nói: “Cố Sương, lúc trước anh đưa em cái vòng này liền có một loại dự cảm, chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau.”

Cố Sương lúc ấy đầu óc ngốc một hồi, hỏi hắn: “Anh nói cái gì? Đây là cái vòng anh đưa?”

“Như thế nào, em còn không biết sao?” Trang Hàn sủng nịch nhìn Cố Sương nói: “Là anh tự mình chọn lựa cái vòng này, anh nhìn một lần đã thấy thích liền đem vòng tay này phóng tới địa phương thường xuyên ca hát ước gặp mặt với em, không nghĩ tới trước tiên liền nhìn thấy em, em nói chúng ta cỡ nào có duyên phận?”

Trang Hàn tinh tế kể ra duyên phận hai người, chỉ có Cố Sương biết đây không phải là cái dạng này. Vòng tay này không phải của nàng, là nàng từ Cố Tư đoạt tới.


Tưởng tượng đến bốn năm này nàng ở trước mặt Cố Tư khoe ra, Cố Sương liền cảm giác trêи mặt nóng đến đau rát. Đây đều là giả, người Trang Hàn thích căn bản không phải chính mình. Nàng nhìn về phía Trang Hàn, Trang Hàn ánh mắt ôn nhu tựa hồ xuyên thấu qua nàng nhìn người khác. Cố Sương kiêu ngạo không tiếp thu được sự thật này, nàng không tiếp thu được chính mình cư nhiên lại bại bởi Cố Tư. Ở một lần mua say, nàng từ trêи giường của chủ quán bar ca hát Lâm Tô tỉnh lại, khi đó trong lòng nàng tràn ngập cảm giác muốn trả thù. Trang Hàn ghê gớm thì thế nào, vị hôn thê của anh bị nam nhân khác ngủ, mà anh lại một chút cũng không biết.

Từ đó nàng liền bắt đầu cùng Lâm Tô bí mật kết giao, sau lại dần dần đối với Lâm Tô sinh ra cảm tình. Ở trước ngày hôn lễ với Trang Hàn, Cố Sương rốt cuộc tìm về sự kiêu ngạo thuộc về chính mình, nàng khinh thường với việc gả cho một nam nhân không yêu chính mình. Vì thế nàng cùng Lâm Tô cùng nhau lặng lẽ rời đi, lúc trước khi đi, đem cái vòng tay nguyên bản thuộc về Cố Tư trả lại cho nàng.

Hiện tại ngẫm lại khi đó chính mình cỡ nào là ngây thơ, lúc sau đi Châu Âu kinh tế càng ngày càng túng quẫn, bộ mặt chân thật của Lâm Tô cũng liền chậm rãi hiển lộ ra.

Hắn cùng chính mình ở bên nhau căn bản không phải bởi vì yêu chính mình, hắn chẳng qua là vì tiền của chính mình.

Khi đó Cố Sương mới hiểu được một đạo lý, tình yêu căn bản không quan trọng, chỉ cần có tài phú cùng địa vị mới là điều nàng yêu cầu, vì thế nàng đã trở lại.

Cố Đức Bách vừa mới tiến về phía cửa liền nói: “Sương Sương đã trở lại?”

“Đã trở lại.” Trương Thục Viện cao hứng nói: “Đừng lo lắng, tâm tình nàng không tốt, đi tìm bằng hữu chơi.”

“Nha đầu như vậy, tâm tình không tốt cũng không thể để cho chúng ta lo lắng nha.” Cố Đức Bách lại nói: “Tôi gọi điện cho Cố Tư, nàng hiện tại quả thật chính là thay đổi thành một người khác.”

“Còn không phải bởi vì ông lúc trước một hai phải đem Cố Tư gả vào nhà đó.”

Trương Thục Viện nói: “Nếu không phải bởi vì gả vào nhà đó, nàng hiện tại có thể càn rỡ như vậy sao?”

“Cũng không có biện pháp, ai bảo Sương Sương đột nhiên không thấy tăm hơi đâu.” Cố Đức Bách thở dài nói: “Nhà đó chúng ta đắc tội không nổi.”

Một giấc ngủ dậy Trang Hàn phát hiện chỉ số lại bay lên mười điểm, hắn đã cảm giác có chút chết lặng. Nỗ lực như vậy mà chỉ số vẫn rớt, tùy tiện ngủ một giấc chỉ số ngược lại bay lên. Như vậy tính ra, hắn tốt nhất cái gì cũng không làm, mỗi ngày đều trở về bồi Cố Tư ăn cơm ngủ một chút là có thể hoàn thành nhiệm vụ.

“Anh tỉnh rồi?” Cố Tư ở bên người Trang Hàn cọ cọ một chút, nói: “Mau rời giường đi, còn phải đi công ty.”

Trang Hàn đè lại Cố Tư đang nhích tới nhích lui, bất đắc dĩ nói: “Đã biết, em đừng có lộn xộn.”

“Em cũng muốn rời giường.” Cố Tư nói: “Anh xem mặt em có bẩn không? Giúp em rửa mặt đi.”

Trang Hàn cảm thấy, nữ nhân cùng nam nhân căn bản là hai loại sinh vật. Rõ ràng đêm qua cảm xúc còn thật kϊƈɦ động, một giấc ngủ dậy là có thể cười giống cái ngốc tử. Bộ dáng Cố Tư vui vẻ làm Trang Hàn nhịn không được hoài nghi tối hôm qua nàng có phải hay không thừa dịp chính mình ngủ rồi đối với chính mình làm cái gì đó, lúc thay quần áo Trang Hàn lặng lẽ sờ sờ tiểu bảo bối của chính mình.

Không kinh nghiệm thật thống khổ, có thất thân hay không cũng không có cảm giác.

“Anh đang làm cái gì?” Thanh âm Cố Tư ở sau người vang lên.

Trang Hàn cả người cứng đờ, xấu hổ đem tay lấy ra nói: “Không... Không có làm cái gì.”

Cố Tư đi đến trước mặt Trang Hàn, hai mắt sáng ngời có thần nhìn Trang Hàn. Trang Hàn chột dạ không dám cùng nàng đối diện, “Cái kia... Chúng ta đi rửa mặt đi.”

“Chờ một chút.” Cố Tư hướng tới phía dưới nhìn hai mắt, sau đó trêи mặt xuất hiện một mạt đỏ ửng nói: “Anh có phải hay không khó chịu?”

Trang Hàn thật sự không nghĩ tới thảo luận cái đề tài này, hắn nói: “Chúng ta mau nhanh lên đi, bằng không dì Tôn chuẩn bị bữa sáng đều nguội hết.”

“Tính thời gian ra anh cũng đã khá dài không có...” Cố Tư nói lời này tựa hồ cũng thực xấu hổ, nàng chậm rãi hướng tới trêи người Trang Hàn dựa, “Nếu không... Tối nay anh đi đến công ty cũng được.”

Mỗi ngày đều có một đại mỹ nữ câu dẫn chính mình, cố tình bởi vì nguyên nhân đạo đức nên không thể, trêи thế gian còn có chuyện so với chuyện này thống khổ hơn sao?

Trang Hàn ngửa đầu yên lặng đem nước mắt nuốt vào bụng, sau đó hắn kiên định đẩy Cố Tư ra, lung tung soạn một cái lý do nói: “Em đừng đoán mò, tôi chính là có chút ngứa, không có ý gì khác.”

Cố Tư: “Ngứa?”

“... Ngẩng.”

Lúc ăn cơm dì Tôn vui tươi hớn hở hỏi Trang Hàn, “Tiên sinh, trưa hôm nay còn muốn đi đưa cơm sao? Muốn ăn cái gì?”

Trang Hàn nói: “Hôm nay không cần quá phiền toái đi.”

Dì Tôn: “Không phiền toái không phiền toái, dù sao cũng phải làm cơm trưa.”

“Đúng vậy, A Hàn.” Cố Tư nói: “Hôm nay em cũng đi đưa cơm cho anh được không?”

Đang chuẩn bị cự tuyệt, Trang Hàn nhớ tới một chuyện. Hắn muốn biết đến tột cùng có phải hay không bồi Cố Tư ăn cơm ngủ một chút chỉ số sẽ tăng lên, vì thế hắn nói: “Cũng được.”

Cố Tư nở nụ cười, Trang Hàn lập tức xem xét một chút biểu đồ, liền thấy chỉ số quả nhiên hướng lên trêи nhảy hai cái. Nếu mỗi ngày cùng Cố Tư ăn một bữa cơm trưa là có thể tăng lên hai chỉ số, vậy chẳng phải là chỉ cần hơn một tháng là có thể hoàn thành nhiệm vụ rời đi cái thế giới tiểu thuyết này rồi sao?

Tính toán thời gian, trong lòng Trang Hàn một mảnh lửa nóng. Chờ lúc hắn đi ra ngoài, nhất định phải nghĩ cách làm rõ ràng chuyện này đến tột cùng là như thế nào, hắn mới không nghĩ vô duyên vô cớ bị lăn lộn lâu như vậy.

Thư ký mới là một người trẻ tuổi thật cần mẫn, mới một ngày liền quen thuộc nội dung công tác cơ bản. Lúc Trang Hàn đi vào văn phòng kia một khắc, lập tức đi theo bên người Trang Hàn các loại ân cần. Hỏi Trang Hàn ăn không, ăn uống có yêu cầu gì, nếu đều không cần khẳng định là yêu cầu.

Hắn dọn một chồng văn kiện đặt ở trêи bàn làm việc của Trang Hàn, Trang Hàn chậm rãi xem.

Nhìn nhiều văn kiện như vậy, Trang Hàn có chút to đầu. Bởi vì biết chính mình sớm muộn gì sẽ đi, cho nên Trang Hàn ở trong công ty trêи cơ bản chính là một người lưu manh, hắn nỗ lực công tác có ích lợi gì? Tiền lại không thể mang đi. Nhưng là bộ dáng Trang tổng vẫn là phải có, Trang Hàn cầm lấy một văn kiện thất thần nhìn, nghĩ chờ một lát liền đem thư ký đi giải quyết, chính mình tùy tiện đổi mới hai cái trò chơi cũng là không tồi.

Sau đó hắn liền phát hiện trêи văn kiện viết chính là cùng công ty Đức Thắng có một cái hạng mục hợp tác, mà Đức Thắng chính là công ty của Cố Đức Bách.

Hắn vuốt cằm nghĩ nghĩ, giống như tiểu thuyết Cố gia một hai phải đem Cố Tư gả đến nhà mình, chính là vì muốn ôm chặt cây đại thụ này. Cái hạng mục này, hẳn là muốn chính mình đối với Cố gia trợ giúp đi?

Trang Hàn gõ gõ cái bàn, thư ký chân chó thò mặt qua nói: “Trang tổng, có muốn uống cà phê không?”

“Cũng được.” Trang Hàn nói: “Cậu đem hạng mục hợp tác sở hữu của công ty chúng ta cùng Đức Thắng đều sửa sang lại đi, tôi muốn xem.”

“Vâng.” Thư ký hấp tấp cả người lao ra ngoài làm việc.

Nếu đã cùng Cố Tư nháo thành dạng này, Cố gia đừng hòng muốn chiếm chút lợi ích từ Trang thị. Tưởng tượng đến người của Cố gia, mặt hắn liền cảm thấy nóng lên, cũng không biết tác giả đến tột cùng là có cái đầu óc gì, cư nhiên có thể viết ra loại não tàn cực phẩm này.

Dì Tôn đem đồ ăn bỏ vào hộp cơm đóng gói lại, sau đó đưa cho Cố Tư nói: “Thiếu phu nhân, cô xem buổi tối ăn nồi gà có thể chứ? Tôi đi mua.”

“Có thể.” Cố Tư nói: “A Hàn gần đây công tác thật vất vả, vẫn là nên hảo hảo bồi bổ một chút.”

Nàng xách đồ ăn ra cửa, Trang Hàn vốn muốn mua cho nàng chiếc xe riêng, bất quá Cố Tư không đáp ứng, nàng cảm thấy một người ra cửa vô luận là ngồi giao thông công cộng hay là đánh xe đều khá tốt. Nếu nàng nói như vậy, Trang Hàn cũng không nói được gì nữa.

Bởi vì thời gian còn sớm, Cố Tư không vội mà lên đường. Tản bộ đi đến trạm giao thông công cộng, lúc đang chờ xe, bả vai đột nhiên bị người vỗ một chút, Cố Tư quay đầu liền thấy một nữ nhân kinh hỉ nhìn nàng nói: “Cố Tư? Thật là cô nha!”

Cố Tư cũng có chút kinh hỉ nói: “Hướng Linh! Cô như thế nào ở chỗ này nha?”

“Tôi có chút việc, ở chỗ này chờ xe.” Hướng Linh nói: “Từ sau khi tốt nghiệp tôi đều đã lâu chưa thấy được cô, nghe nói cô đã kết hôn, như thế nào kết hôn cũng không mời tôi đi uống rượu mừng?”

Hướng Linh là bạn tốt nhất của Cố Tư lúc ở trong trường học, sau tốt nghiệp hai người đều bận rộn công tác, sau đó Cố Tư cùng Trang Hàn kết hôn, liền không còn có gặp qua bạn tốt trước kia.

Nàng lúc trước kết hôn cũng không phải là chuyện gì cao hứng, cho nên cũng không có mời bằng hữu, hôm nay bị Hướng Linh hỏi như vậy, Cố Tư trong lòng có điểm áy náy. Nào có bạn tốt nào đã hơn một năm không liên hệ? Chính mình thật không thể xem là bạn tốt.

Cố Tư cười một chút nói: “Hôm nào mời cô ăn cơm, coi như là bồi thường đi.”

“Nha, tôi cảm thấy cô hiện tại không giống nhau.” Hướng Linh nói.

“Nơi nào không giống nhau?” Cố Tư chớp chớp mắt, “Chẳng lẽ là già rồi?”

“Già cái gì nha, cô là ngày càng xinh đẹp.” Hướng Linh nhẹ nhàng chạm chạm cánh tay Cố Tư nói: “Nghe nói lão công cô là Trang Hàn?”

“Là... A.”

“Thật tốt nha.” Hướng Linh hưng phấn nói: “Tôi lúc trước cảm thấy cô so với Cố Sương xinh đẹp hơn nhiều, thật không hiểu được Trang Hàn vì cái gì thích nàng ta, tôi còn rất hoài nghi Trang Hàn là bị mù, hiện tại xem ra thương nhân chính là thương nhân, ánh mắt luôn là không tồi.”

Lúc này xe tới, Cố Tư nói: “Xe tới, tôi phải đi.”

“Cô như vậy không phải là muốn đi đưa cơm cho Trang Hàn sao?” Hướng Linh chế nhạo cười nói: “Được rồi đi thôi, tôi mới đổi một dãy số mới cô nhớ một chút, nói muốn mời tôi ăn cơm, cô cũng đừng quên.”

Lúc sau lên xe Cố Tư từ cửa sổ xe nhìn Hướng Linh nguyên lai đã xa, trong lòng có một loại cảm giác sống lại. A Hàn nói quả nhiên không có sai, có bằng hữu cảm giác thật sự thật tốt.

Chờ xe đi xa, một người đi tới bên người Hướng Linh, “Thế nào?”

“Nàng nói muốn mời tôi ăn cơm.” Hướng Linh có chút khó xử nhìn về phía Cố Sương nói: “Ở trong trường học Cố Tư chính là bằng hữu tốt nhất của tôi, đối xử với nàng ta như vậy thật không đành lòng.”

“Được rồi, tôi còn không biết cô nghĩ muốn cái gì?” Cố Sương trợn trắng mắt nói: “Tiền tôi đáp ứng sẽ cho nhiều hơn gấp đôi, chỉ cần cô đem sự tình làm cho thật tốt đẹp, chỗ tốt không thể thiếu cô.”