Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Chương 17: Không cần miễn cưỡng chính mình

Trong nháy mắt, Cố Sương không duy trì được biểu tình, ngay cả đến Cố Tư cũng khϊế͙p͙ sợ.

Đây vẫn là Trang Hàn sao? Trang Hàn sẽ nói với Cố Sương lời nói này sao?

Biểu tình Cố Sương hỏng mất trong chốc lát, miễn cưỡng duy trì, ngữ khí có chút lúng túng nói: “A Hàn anh nói cái gì vậy? Còn nói như vậy, em cần phải không để ý tới anh nga.”

“Ừm.” Trang Hàn nói: “Vừa đúng lúc, đưa điện thoại cho chị em đi, tôi còn có chuyện muốn nói với cô ấy.”

Cố Sương: “...”

Nếu nói vừa nãy là bị khϊế͙p͙ sợ nên duy trì không được biểu tình, hiện tại Cố Sương lại có chút buồn bực muốn hộc máu. Mình bất quá mới rời đi một năm mà thôi, mọi chuyện đã biến hóa lớn như này sao? Trang Hàn lúc trước không phải nói cả đời chỉ yêu mình thôi sao? Hiện tại chỉ vừa mới rời đi chưa được bao lâu, hắn liền thay lòng đổi dạ rồi?

Cô ở bên này tức đến trợn trắng mắt, bên kia Trang Hàn nói: “Cố Tư, tôi thấy em hai ngày này giống như có chút không vui, có phải có chuyện gì phiền lòng không? Như vậy đi, buổi tối tôi đi đón em, đưa em đi ăn tối được không?”

Cố Tư vô cùng khϊế͙p͙ sợ và mờ mịt còn có thể nói cái gì nữa? Chỉ có thể mãnh liệt gật đầu. Nhưng Trang Hàn căn bản nhìn không thấy nàng gật đầu, còn đang nói: “Sao không nói lời nào? Không muốn đi ra ngoài ăn? Nhưng em không phải nói dì Tôn nấu ăn không ngon bằng em sao, tôi sợ em ăn không ngon.”

“Được.” Cố Tư rốt cuộc phản ứng lại, nàng kϊƈɦ động nói: “Em chờ anh tới đón em.”

“Vậy đi.” Trang Hàn nói: “Cúp máy đi, tôi còn có việc muốn xử lý.”

Vừa mới treo điện thoại, Trang Hàn nhìn chỉ số trêи biểu đồ nháy mắt từ -40 trực tiếp tăng lên đến -10, vui vẻ hận không thể nhảy lên.

Cố Tư lúc buông điện thoại ra cảm giác trái tim trong ngực đều có sự hạnh phúc lấp đầy, nàng không biết Trang Hàn có phải thật sự giống như lời hắn nói đối với Cố Sương đã không để ý chút nào hay không, cũng không biết Trang Hàn có phải chỉ là cố ý chọc giận Cố Sương không, nàng chỉ biết lúc này nàng có bao nhiêu vui vẻ.

Nhìn mặt Cố Tư vì hưng phấn mà đã có chút đỏ lên, ngữ khí Cố Sương mang theo một tia không cam lòng cùng không xác định nói: “Anh ấy... Đã biết?”

Cố Tư hỏi lại: “Biết cái gì?”

Thấy ánh mắt đối phương nghi hoặc không phải đang làm bộ, Cố Sương hơi nhẹ nhàng thở ra một cái.

“Chị cũng thật lợi hại nha.” Cố Sương nói: “Trước kia chị vẫn rất thành thật, không nghĩ tới thật sự cũng có bộ dáng câu dẫn nam nhân.”

Cố Tư lúc này tâm tình đặc biệt tốt, một chút cũng không thèm để ý lời nói của Cố Sương, nàng cũng học theo Cố Sương cười dị thường điềm tĩnh nói: “Câu dẫn chồng của mình như thế nào có thể tính là câu dẫn? Người ta gọi là tình cảm vợ chồng a.”

Nghe xong lời này trước mắt Cố Sương tối sầm, sau một lúc lâu mới bình tĩnh lại, chỉ vào Cố Tư nói: “Chị trước kia quả nhiên đều là giả dối.”

Cố Tư không muốn giải thích với cô, đứng lên nói: “Chị phải đi rồi, em bảo trọng.”

Nói xong nàng liền đẩy cửa phòng đi ra ngoài, Cố Sương sửng sốt muốn đuổi theo, “Chị không được đi!”


Cố Tư còn chưa có xuống lầu, đã bị Cố Sương lao tới bắt được cánh tay. Dưới lầu Cố Đức Bách cùng Trương Thục Viện đều kinh ngạc nhìn lên trêи lầu, ngữ khí Cố Sương nôn nóng nói: “Ba mẹ, hai người mau khuyên chị lưu lại, giờ chị muốn đi!”

Cố Đức Bách giống như vừa mới từ bên ngoài trở về, trêи người còn mặc tây trang, ông đứng ở dưới lầu biểu tình nghiêm túc nhìn hai chị em đang lôi kéo nhau, từ góc độ Cố Tư nhìn thấy, trêи mặt ông vô cùng tối tăm làm cho người của ông thoạt nhìn có chút khắc nghiệt.

Cố Đức Bách nói: “Vừa trở về lại muốn đi? Không cùng ăn cơm chiều sao?”

Cố Tư nhìn thấy ông, liền nhớ tới ông cùng Trương Thục Viện lúc trước là đối xử với mình như thế nào. Hơi hơi cúi đầu, không có nhìn ông, Cố Tư nói: “Buổi tối con còn có việc, đi trước.”

“Mày có thể có chuyện gì?” Trương Thục Viện trợn trắng mắt nói: “Trở về làm việc nhà sao? Việc nhà một ngày không làm cũng không sao, nhưng đừng quét đến trêи người mọi người.”

Làm gì có thiếu phu nhân nào lại bị yêu cầu đi làm việc nhà? Trương Thục Viện nói như vậy, bất quá là đang cười nhạo Cố Tư mà thôi. Nàng còn chưa kịp nói gì, Cố Sương ở bên cạnh liền nói: “Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm, vừa rồi anh rể gọi điện thoại cho chị nói là buổi tối muốn mang chị đi ra ngoài, chị thật sự có việc.”

Lời này Trương Thục Viện vừa nghe liền nghe ra có chỗ không thích hợp, bà vẫn luôn cho rằng người mà Trang Hàn thích là Cố Sương. Lần này Cố Sương trở về, hai vợ chồng cũng phải chuẩn bị một chút, tính toán tìm một cái cớ đuổi Cố Tư đi, để Cố Sương tới làm Trang thiếu phu nhân.

Cứ tưởng rằng lúc tin tức Cố Sương trở về được truyền đi, Trang Hàn sẽ chạy tới nhìn Cố Sương đầu tiên. Nhưng hiện tại nghe qua lời nói của Cố Sương xong, phát hiện mọi chuyện giống như không phải là như vậy a.

Trương Thục Viện nhìn Cố Sương nói: “Trang Hàn biết con đã trở vè chưa?”

“Biết.” Biểu tình Cố Sương có chút khó coi. Trương Thục Viện nhìn về phía chồng mình là Cố Đức Bách, xin giúp đỡ hỏi: “Anh xem chuyện này làm sao bây giờ?”

Cố Đức Bách nghĩ nghĩ nói: “Tiểu Sương vừa mới trở về, chúng ta một nhà vẫn là nên đoàn tụ một chút đi. Như vậy đi, Cố Tư con gọi điện cho Trang Hàn, nói buổi tối hắn tới đây một chuyến, chúng ta là người một nhà cùng nhau ăn bữa cơm chiều. Chuyện khác đều có thể bỏ qua một bên, rốt cuộc cũng không có vội mà.”

Bởi vì chỉ số vừa mới đột nhiên tăng lên, Trang Hàn lúc này đang tổng kết kinh nghiệm.

Lúc trước hắn làm không ít chuyện, nào là đưa hoa nào là tỏ vẻ quan tâm, nhưng đều không có hiệu quả như vậy. Mà lần này chỉ là gọi điện thoại, hiệu quả liền lộ rõ như thế, không thể không làm cho Trang Hàn coi trọng nha.

Cũng không phải là lần đầu tiên gọi điện thoại tới, cho nên mấu chốt hẳn là ở trong nội dung trò chuyện. Trang Hàn cẩn thận suy nghĩ lại lời nói của chính mình lúc trước ở trong điện thoại, thời điểm quan tâm đến nàng, Cố Tư giống như không có phản ứng gì, tựa hồ là ở lúc chính mình cùng Cố Sương nói xong, chỉ số lại đột nhiên có biến hóa.

Đây là có ý gì? Trang Hàn sờ sờ cằm, chẳng lẽ Cố Tư thích nghe mình nói lời tổn thương Cố Sương?

Đây là cái yêu thích kỳ quái gì?

Đang lúc hắn nghĩ có nên nói lời tổn thương một lần lại một lần với Cố Sương để nghiệm chứng phỏng đoán của mình không, Cố Tư lại gọi điện thoại tới.

“Uy?” Trang Hàn nói: “Làm sao vậy?”

“A Hàn.” Cố Tư nói: “Ba em nói hy vọng buổi tối anh có thể tới Cố gia, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm.”

Trang Hàn vừa nghe, trong lòng nói trời cũng giúp mình a. Thật là lúc ngủ gà ngủ gật liền có người đưa gối đầu, nếu phỏng đoán của mình là sự thật, ở trong điện thoại đã có hiệu quả như vậy, trực tiếp giáp mặt chỉ số còn không cất cánh được?


Lúc này Cố Tư lại nói: “Tất nhiên là anh không muốn cũng không cần phải làm như thế, không cần miễn cưỡng chính mình.”

Nàng nói lời này ý tứ đã rất rõ ràng, chính là không muốn để Trang Hàn tới. Đầu óc thông minh của Trang Hàn có nơi nào không hiểu được được ý tứ của nàng? Hắn lập tức nói: “Không cần miễn cưỡng, vậy em chờ xem, tôi làm xong việc rồi liền qua đó.”

Buông điện thoại xuống, nhớ lại lời Trang Hàn vừa nói, trong giọng nói tựa hồ còn mang theo chút vui sướиɠ cùng gấp gáp không chờ nổi. Trong lòng Cố Tư bắt đầu trầm mặc, bắt đầu tự hỏi Trang Hàn vì sao lại vui vẻ như thế, chẳng lẽ bộ dáng vừa mới nãy của hắn bày ra không thèm để ý Cố Sương chỉ là đang ngụy trang?

Cố Sương bên cạnh rất nhẹ nhàng thở ra, trong lòng nói A Hàn hiện tại nhất định là đang tức giận với mình. Chỉ cần có thể nhìn thấy hắn, mình liền có biện pháp làm cho A Hàn một lần nữa lại mê luyến chính mình.

Nghĩ đến đây cô nhịn không được lộ ra một tia đắc ý, nói với Cố Tư: “Chị, mặt chị như thế nào lại âm trầm vậy nha? Biểu tình của chị thật là làm người ta mất hứng.”

Cố Đức Bách cũng không vui nói: “Người một nhà đoàn tụ là chuyện vui, con bày ra vẻ mặt này là cho ai xem?”

Cố Tư xốc mí mắt lên nhìn Cố Đức Bách một cái, không tự giác nheo mắt. Cố Đức Bách bị Cố Tư nhìn thoáng qua như vậy, liền cảm thấy trong lòng hơi hơi nhảy dựng, câu nói kế tiếp bỗng nhiên liền nói không ra. Đó là một loại cảm giác rất kỳ quái, giống như Cố Tư trước kia và bây giờ là hai người không giống nhau, nhưng cụ thể là nơi nào không giống nhau thì ông nói không nên lời.

Cố Tư bình tĩnh ngồi xuống, trong đầu vang lên lời nói của Trang Hàn đối với nàng, yêu cầu mình phải tự đi tranh thủ.

Nắm tay siết chặt chậm rãi buông ra, chỉ cần đi tranh thủ là có thể có được sao?

Như vậy tình yêu đâu? Tình yêu cũng có thể tranh thủ sao?

Trước khi đến Cố gia, Trang Hàn cố ý đi chuẩn bị một ít. Hắn đi vào trong tiệm vàng bạc, chọn một cái vòng cổ. Hắn tin tưởng Cố Tư nhất định sẽ thích, bởi vì không có nữ nhân nào có thể nói chính mình không thích trang sức.

Người Cố gia đều ở phòng khách, Trương Thục Viện và Cố Sương cùng nhau chơi đùa với cún con, Cố Đức Bách vẫn luôn gọi điện thoại nói chuyện làm ăn. Cố Tư một người ngồi an tĩnh, thật giống như cùng mấy người này ở trong phòng không giống nhau.

“Tiên sinh.” A Chính đẩy cửa tiến vào nói: “Trang tổng đã tới.”

Những lời này nháy mắt hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

“Nga?” Cố Đức Bách buông điện thoại nói: “Vậy tốt, cậu đi vào phòng bếp nhìn xem đồ ăn làm thế nào.”

Cố Sương lộ ra vẻ mặt tươi cười, đứng lên nói: “Con đi dẫn A Hàn vào.”

Từ sân cửa đến nơi đây tổng cộng có vài bước chân, còn muốn tự mình đi dẫn người tiến vào, Cố Tư lạnh lùng nhìn Cố Sương, ngồi không nhúc nhích.

Trang Hàn cầm hộp trang sức, mới vừa tiến vào sân Cố gia, liền thấy biệt thự Cố gia cửa mở, từ bên trong chạy ra bóng người màu trắng.

Bóng người kia hướng tới mình chạy như bay, Trang Hàn còn chưa có kịp thấy rõ ràng người lớn lên có bộ dáng gì, thân ảnh người kia liền nhào tới. Thân thể phản ứng nhanh một cái, Trang Hàn theo bản năng liền hướng đến chỗ bên cạnh.

Chỉ nghe ai da một tiếng, bóng người ngã ở dưới đất, thẳng tắp ngã ở vị trí vừa rồi Trang Hàn đứng.

Nhìn người kia nhào vào trêи mặt đất, váy cũng thiếu chút nữa bị xốc lên, Trang Hàn trong lòng rất buồn bực, vì cái gì nhân vật trong tiểu thuyết đều kỳ kỳ quái quái như vậy.

“A Hàn.” Cố Sương quỳ rạp trêи mặt đất gian nan quay đầu nói: “Anh làm gì vậy? Đỡ em đứng lên đi.”

Nghe cô xưng hô như vậy, Trang Hàn liền biết cô là người nào. Để một nữ nhân ngã trêи mặt đất như vậy cũng không tốt, Trang Hàn theo bản năng liền duỗi tay đi đỡ.

Lúc này lại có người đi ra, Cố Đức Bách cùng Trương Thục Viện vừa thấy Cố Sương ngã trêи mặt đất, lập tức kinh hô: “Đây là làm sao vậy?”

Cố Tư trầm mặc đứng ở phía sau mọi người.

Vì Trang Hàn còn chưa có kịp đưa quà cho nàng nên chỉ thấy hắn đang cầm hộp trang sức, đứng thẳng lưng đĩnh đạc. Mặt đầy sự nghiêm túc phảng phất như là chính nghĩa hóa thân, mở miệng nói: “Đứng lên.”

Cố Sương còn quỳ rạp ở trêи mặt đất nước mắt lưng tròng nhìn Trang Hàn, Trương Thục Viện xông tới muốn nâng Cố Sương dậy. Trang Hàn duỗi tay ngăn lại Trương Thục Viện, nói: “Để cô ấy tự mình đứng lên, từ nơi nào té ngã thì từ nơi đó bò dậy, tin tưởng cô ấy có thể.”