Xuyên Qua Thành Hoa Tranh

Quyển 4 - Chương 104

Cho dù lúc trước Nhạc Thiếu Đông đã bố trí như thế nào, nhưng xem thái độ thong dong của ba người bên ngoài kia, hơn phân nửa là không có tác dụng gì.

Mà có Bạo Vũ Lê Hoa Châm, cho dù y muốn bắt ta làm con tin cũng không dễ dàng gì.

Nhưng thấy tình thế bất lợi như vậy… Nhạc Thiếu Đông y cư nhiên không có chút thấp thỏm lo lắng nào, còn có thể giương thương múa kiếm đấu võ mồm cùng Âu Dương thiếu chủ, chẳng lẽ là trong tay còn có vũ khí sát thương quy mô lớn chưa sử dụng đến?

Nhưng hai tay y trống trơn, một thân trang phục vải đen như xác ướp thực sự bó sát người từ trên xuống dưới… trái phải đều không có chỗ nào giống như mang bom tự chế cả.

Cho dù là phóng độc, tốt xấu gì cũng phải có cái hòm a.

Nhạc Thiếu Đông đột nhiên cười quái dị một tiếng, “Âu Dương Khắc, tránh ở sau lưng nữ nhân sao là anh hùng hảo hán… Ngươi có gan thì cùng ta quyết phân cao thấp?”

Âu Dương thiếu chủ đang muốn nói gì —— cách ván cửa thậm chí ta có thể nghe được thanh âm hắn hơi đề khí—— ta vội vàng kêu ngừng: “Khoan đã!”

Lực đạo đẩy cửa sau lưng hơi ngừng lại một chút, “Nương tử, nàng muốn tự bắt hắn sao? Vậy không khỏi rất mệt nhọc rồi, không bằng để cho vi phu.”

Hắn quanh co lòng vòng nói chuyện, hiển nhiên là muốn hỏi ta tình hình trong phòng.

Phải nói thế nào mới được đây?

Ta chỉ là theo bản năng cảm thấy có chỗ nào không ổn, nhưng lại không nghĩ ra rốt cuộc là không ổn ở chỗ nào, đang do dự, Nhạc Thiếu Đông lại nói tiếp: “Nàng tự nhiên là muốn cùng ta phong lưu khoái hoạt một phen…”

—— Người này hiện tại chỉ có thể suy nghĩ vấn đề nửa người dưới thôi sao!

Ta còn chưa kịp nói lời thô tục, Âu Dương thiếu chủ đã theo thứ tự tiếp nhận câu chuyện: “Nương tử nhà ta nếu có hứng trí này, tự nhiên là tùy ở nàng, chẳng qua… mắt nhìn của nàng xưa nay cực cao…”

Ngụ ý hiển nhiên là Nhạc Thiếu Đông không đủ tư cách, nhân tiện còn khoa trương chính hắn một phen, người này thật sự là…

Khóe miệng ta không tự chủ được hơi giật giật.

Cư nhiên lại bị sặc nước miếng của chính mình, vì thế thực mất hình tượng mãnh liệt ho lên tại chỗ.

Ai biết lại ho mãi không dứt, quả thực ho giống như xé phổi, lồng ngực lại hơi ẩn ẩn đau.

Vừa gõ nhẹ ván cửa ý bảo Âu Dương thiếu chủ ta không sao, vừa thầm oán bọn tiểu nhị làm vệ sinh sáng nay, rốt cuộc bọn họ làm cái quái gì mà bụi bay mù mịt như vậy…


Khoan đã, tro bụi?







Rốt cuộc ta đã biết không đúng ở chỗ nào rồi.

Bọn tiểu nhị ở khách sạn này quét tước ‘phòng của Âu Dương thiếu chủ’ quả thực là tận sức tận lực, ngay cả sàn nhà, mặt bàn cũng đều lau sạch tới mức có thể soi gương, làm sao còn có chỗ nào không được vệ sinh?

Như vậy, vừa rồi lúc ta bước vào, đám tro bụi hư hư thực thực rắc xuống đầu ta… Rốt cuộc là cái gì?

Bọn họ đấu với nhau lâu như vậy rồi, Nhạc Thiếu Đông không thể không biết Bạch Đà sơn am hiểu nhất chính là độc thuật, nếu kia không phải độc, vậy sẽ là cái gì… còn đáng sợ hơn?

Mà Nhạc Thiếu Đông lại tìm cách nói khích để Âu Dương thiếu chủ tiến vào…

Một loại cảm giác rợn tóc gáy từ sau lưng chậm rãi tràn ra, không kịp nghĩ lại, ta theo bản năng đè chặt ván cửa: “Đừng tiến vào! Hắn bày cạm bẫy trong phòng!”

Gian ngoài một mảnh tĩnh mịch.

Nhạc Thiếu Đông cười hắc hắc hai tiếng, ánh mắt nhìn ta càng thêm phức tạp, “Cô cũng không phải quá ngốc, Hoa cô nương.”

Rốt cục y bắt đầu nói chuyện bình thường rồi sao?

“Chỉ tiếc…” Y lắc lắc đầu, trong mắt hiện lên một tia trào phúng, “… Đã quá muộn rồi.”

Ta biết Nhạc Thiếu Đông lần này là nói thật.

Có lẽ là vì thái độ bình thản thần kỳ của y, có lẽ là vì cái gì khác, trên thực tế vừa rồi, Nhạc Thiếu Đông vẫn khiến ta có cảm giác toàn thân bị áp lực tới cực hạn, vốn dĩ y là người rất hay nói chuyện.

Cho nên… Nói không chừng có thể thử xem…

“Bất quá cũng chỉ là độc phấn, có gì đáng lo.” Ta bĩu môi, “Bọn họ ở bên ngoài không dính phải, ta ở trong đây một lúc lâu rồi cũng có sao đâu… Đúng rồi, ngươi còn không biết Ích Tây Gia Thố đã cho ta ‘Thông tê long hoàn’ đi, đó là bảo bối bách độc bất xâm a. Lại nói tiếp, lần trước ở biệt viện Bạch Đà sơn, ít nhiều cũng nhờ có nó, mới không trúng ‘Bi tô thanh phong’ của ngươi…”

“‘Bi tô thanh phong’ đã tính là gì?” Nhạc Thiếu Đông cười lạnh một tiếng, “Cô cũng không cần nói kích ta, nếu không cho các ngươi chết một cách minh bạch, ta làm sao có thể cam tâm…”

Y càng bình thản, lòng ta càng bất an không yên.

Nhất là chú ý tới lời nói của y là ‘các ngươi’ chứ không phải là ‘ngươi’.

Ta thực hiểu được mình tuyệt đối không phải là mục tiêu chủ yếu của Nhạc Thiếu Đông, như vậy những người trong kế hoạch của y là ai? Âu Dương thiếu chủ… Cùng cha hắn?

Nếu nói tới Phong thúc, võ công tuyệt thế, lại chuyên dụng độc, khả năng tính kế người khác cũng cao minh hạng nhất, khả năng đề phong cũng chỉ có hơn chứ không kém —— Nhạc Thiếu Đông y dựa vào cái gì mà nắm chắc như thế?

Chỉ là… Lúc này ta thật sự không biết làm gì, chỉ có thể để chính y nói tiếp, có lẽ còn có sơ hở có thể tìm ra.

Nhạc Thiếu Đông ngừng lại một chút, chậm rãi nâng tay, lột miếng vải đen trên mặt mình xuống.

Cho dù sớm có chuẩn bị tâm lý —— ban ngày ban mặt còn che mặt đi khắp nơi nơi, không phải tuyệt thế mĩ nhân thì nhất định là có chỗ thiếu hụt thật lớn —— ta vẫn giật mình kinh sợ.

Khuôn mặt kia thế nhưng đã không còn nhìn ra làn da vốn là màu gì được nữa rồi, những vết ban trắng chồng chất xâm nhập vào da thịt, từ trán kéo dài đến cổ, chỉ trừ hai mắt, thế nhưng lại cảm thấy nó giống như vật còn sống vẫn còn nhung nhúc cử động.

Ta nhìn thấy mà ghê tởm một trận, y lại không chịu bỏ qua, vung tay ném miếng vải đen đi, tiến lại gần hai bước: “Như thế nào?”

Cho dù có nói gì cũng sẽ kích thích đến y, cho nên… Ta không hé răng.

“Có muốn biết là vì sao không?” Gương mặt Nhạc Thiếu Đông giật giật, nhìn qua càng thêm dữ tợn, “Đều là nhờ tên tiểu tử họ Âu Dương kia ban tặng…”

“Không đúng!”

Hắn phúc hắc, tâm ngoan thủ lạt, nhưng sẽ không làm ra loại chuyện khiến người ta sống không bằng chết thế này… Tuyệt đối sẽ không!

“Đúng hay không, lúc này ta cũng lười tranh luận cùng cô.” Nhạc Thiếu Đông hừ lạnh một tiếng, “Nếu không phải hắn cấu kết Triệu vương phủ chèn ép khắp nơi, lại ỷ vào có Tây Độc làm chỗ dựa, đã sớm bị ta giết chết, làm sao ta phải lặn lội tới Miêu Cương tìm độc vật…” Miêu Cương? Bỏ qua một đống tin đồn đủ loại, trong sách của Kim lão gia tử, các vị đến từ Miêu Cương, từ Lam Phượng Hoàng đến Hà Thiết Thủ, đều là những vị không dễ chọc, những loại cổ độc lại càng xuất thần nhập hóa…

Có lẽ sắc mặt ta rất khó xem, cho nên Nhạc Thiếu Đông quét mắt nhìn ta một cái, lại nở nụ cười.

“Chỉ tiếc ‘Thông tê long hoàn’ của cô quả thật là khắc tinh của toàn bộ độc vật trong thiên hạ, uổng công ta ngàn dặm xa xôi mọi cách che chở mang về Trung Nguyên, lại chỉ làm bị thương hơn trăm kẻ, đã bị tiêu tốn tám, chín phần…”

Y nói chính là đêm hôm đó ở Khương Miếu trấn, Âu Dương thiếu chủ bị thương trở về đi.

“Thuộc hạ tinh nhuệ của Nhạc gia cũng đều bị giết sạch trong đêm đó, ta cũng trúng một chưởng trước ngực, nếu không có hạ nhân liều chết cứu giúp, hẳn đã mất mạng, chạy trốn tới Giang Nam này, lại gặp… chính là nhất ẩm nhất trác, giai do tiền định, nếu không như thế, làm sao ta có thể nghĩ ra biện pháp tốt này.”

[nhất ẩm nhất trác, giai do tiền định: một miếng uống, một miếng ăn cũng đều đã được định sẵn từ trước.]

Lòng ta đột nhiên nhảy dựng, một câu “Biện pháp tốt gì” thiếu chút nữa là hỏi ra lời rồi, may mắn nói đến miệng liền tỉnh lại, ngậm miệng nuốt xuống.

Nhạc Thiếu Đông nhíu mày nhìn ta, “Uy, sao cô không hỏi ta là biện pháp tốt gì?”

Giả vờ ngây ngô ngẩng đầu nhìn trời, ta cố gắng làm cho ngữ khí của mình nhẹ nhàng bâng quơ, “Hoặc là đao thương chém giết, hoặc là ngầm hạ độc phóng ám khí… Trên giang hồ còn có gì mới mẻ hơn a.”

“Ngày ngày ở cùng tên tiểu độc vật kia, quả thật cô cũng ngu dốt hơn rất nhiều.” Y lắc đầu nói: “Còn có biện pháp mới mẻ, đã bị ta tìm ra rồi, hơn nữa…” Trên mặt y đột nhiên nở một nụ cười tràn ngập ác ý, “… Biện pháp mới mẻ này đã sớm dùng trên người các ngươi.”

Sớm?

Mấy ngày này Âu Dương thiếu chủ cực kỳ cẩn trọng, cơ bản ta không có thời gian nào rời khỏi hắn. Nếu nói Nhạc Thiếu Đông có khả năng làm gì đó trong lúc Âu Dương thiếu chủ bất tri bất giác không biết, ta đúng là không tin, nhưng dáng vẻ y như thế, lại không giống như nói bậy…

“Ngươi nói bậy!”

“Cô tin hay không cũng chẳng sao…”

Y không để ý tới ta nữa, ngừng lại một lát, đột nhiên thấp giọng nói một câu gì đó, ta vểnh tai cũng chỉ nghe thấy “Xương trắng”, “Hoàng tuyền” cái gì đó.

Ta có thể tìm hiểu càng nhiều tin tức, Âu Dương thiếu chủ ứng phó sẽ càng thong dong, cho nên…

“Nhạc Đông, mặt của ngươi… là bị này độc vật Miêu Cương cắn sao?”

Nhạc Thiếu Đông bỗng dưng quay đầu lại, gắt gao nhìn chằm chằm ta, “Cô nói cái gì?”

Ta có điểm gian nan nuốt nước miếng, mới tìm lại được thanh âm chính mình: “Ta… chỉ là tò mò…”

Cho dù là đụng tới vết sẹo trong lòng y cũng đành chịu.

Y lại không tức giận, ít nhất là ở ngoài mặt thì không có, ngược lại cười cười, mới chậm rãi nói: “Mười tám năm trước, ngoại ô Lâm An từng có một trận đại dịch, mười thôn thì chín thôn mắc phải…”

Trận đại dịch này trong Anh Hùng Xạ Điêu quả thực đã từng nhắc tới, cha mẹ Mục Niệm Từ chính là chết trong trận ôn dịch này.

Ta vẫn cho rằng đây chỉ là một bối cảnh để Kim lão gia tử tùy tay cho Mục cô nương một thân thế mà thôi, không nghĩ tới cư nhiên nghe được từ miệng Nhạc Thiếu Đông… Loại căn cứ chính xác này làm cho ta có một cảm giác thực kì diệu.

Chỉ là… vì sao đột nhiên y lại nhắc tới chuyện này?


“Thôn ta dưỡng thương, đúng là nơi năm đó dịch bệnh bùng phát, toàn thôn mấy trăm khẩu chỉ có một tiểu cô nương còn sống, từ đó về sau liền bị hoang phế. Hiện tại mấy chục hộ ở đó đều là những kẻ mấy năm trước bị quan phủ bức tới ở, đề cập tới việc năm đó, vẫn còn run sợ trong lòng… Nghe bọn họ nói, trong đầu ta bỗng nhiên có một suy nghĩ…”

Y nhìn ta, đột nhiên nở nụ cười, “Vốn tưởng rằng kiếp này vô vọng báo thù, hiện tại tâm nguyện được đền bù, đừng nói là bị hủy dung, cho dù có mất cả tính mệnh này, cũng có ngại gì?” Ngừng lại một chút, lại lấy một loại âm điệu cực kì nhu hòa chậm rãi nói:

“Cô vừa hít vào, chính là những vật mang mầm bệnh của đại dịch mười tám năm trước, yên tâm đi, nếu mệnh tốt, cũng không đến mức phải chết, nhiều nhất gương mặt cũng chỉ biến thành như ta thế này thôi… Nhưng cũng có khác gì chết? Thứ này không dễ có, trong khách sạn tuy là chỉ bày ở một chỗ này, nhưng chỗ lão độc vật… Hắc hắc, cho dù lão có tỉnh táo đề phòng như thế nào, phòng được độc… Hắc hắc, cũng không phòng được bệnh… không có thuốc giải, không có thuốc trị… A ha ha ha…”

Nhạc Thiếu Đông càng nói càng hưng phấn, lúc nói xong lời cuối cùng, hoa chân múa tay vui sướng, vẻ mặt kia rõ ràng đã có chút điên cuồng rồi.

Vừa rồi ta đã mơ hồ cảm thấy, chuyện y muốn nói chắc hẳn không phải chuyện gì tốt, nhưng không thể nghĩ tới… Chân tướng lại là như vậy.

Những lời y nói, ta đã tin hơn phân nửa, nhưng có lẽ là trong tâm lý vẫn giãy dụa, không muốn tin điều đó là thật.

“Chỗ ở của Tây Độc, ngươi làm sao có thể trà trộn vào chứ?”

“Vì sao ta phải mạo hiểm trà trộn vào?” Y kỳ quái nhìn ta, “Một cái biệt viện to như vậy, tôi tớ vô số, luôn luôn có người ra ngoài, chỉ cần thần không biết quỷ không hay hạ một chút vật mang mầm bệnh trên người bọn họ là được, ta âm thầm hành động hơn mười ngày, phàm là những kẻ từ biệt viện đó đi ra đều chưa từng bỏ qua.”



Sau đó những người này sẽ mang mầm vi khuẩn gây bệnh, khi đi mua hàng sẽ tiếp xúc với người bán, uống rượu sẽ tiếp xúc với tiểu nhị, thậm chí chỉ là những người qua đường gặp thoáng qua… chỉ cần tiếp xúc với những người này đều có thể bị lây bệnh, đương nhiên cũng bao gồm chính bản thân bọn họ.

Sau đó những người bị nhiễm vi khuẩn này sẽ lại lây nhiễm cho những người khác, khác nữa… Cứ như vậy, cho dù bản thân y không gặp Phong thúc, vẫn có khả năng khiến cho dịch bệnh lây lan qua, nhất là làm cho toàn bộ tôi tớ trong biệt viện trúng bệnh, xác suất này lại càng cao hơn.



Cho nên… để làm cho Phong thúc trúng bệnh, Nhạc Thiếu Đông y… là định làm cho dân chúng toàn thành Gia Hưng chôn cùng…

Không, lấy tốc độ lây truyền của bệnh truyền nhiễm mà nói, gặp thảm họa này không chỉ là một thành Gia Hưng… mà là toàn bộ Giang Nam… mấy chục vạn mạng người…

Giữa thời tiết nóng như đổ lửa, ta lại chỉ cảm thấy cả người rét run.

Không suy nghĩ gì nữa, ngón tay đặt vào cơ quan Bạo Vũ Lê Hoa Châm bên hông vẫn chưa từng buông ra, lần đầu tiên trong cuộc đời… ấn xuống không chút do dự.

Hai mươi tám đạo ngân quang bắn nhanh ra, toàn bộ ghim trên người Nhạc Thiếu Đông.

Y không có nửa ý muốn tránh, thậm chí còn tiến về phía trước nửa bước, nhưng chỉ nửa bước mà thôi, sau đó liền chậm rãi ngã xuống.

Đôi chân ta giống như bị gắn chặt tại chỗ, đầu óc một mảnh hỗn độn, không biết làm thế là tốt hay không nữa…

Trên mặt Nhạc Thiếu Đông đột nhiên hiện lên một nụ cười cực kỳ quỷ dị, khóe miệng hơi hơi động, tuy rằng không phát ra nửa điểm thanh âm, nhưng theo khẩu hình có thể tinh tường nhận ra, y nói là ——

“Hoàng tuyền tái kiến.”