Xuyên Đến Tương Lai - Tôi Không Phải Robot

Quyển 1 - Chương 55: Khách

Mặc dù bây giờ Dạ Sở Kỳ không còn bơ vơ một mình như kiếp trước, nhưng bạn bè cũng không có nhiều. Quan hệ của cô với những người xung quanh hay bạn bè trong lớp khá tốt, nhưng chưa đủ thân thiết đến độ sau khi cô nghỉ học còn có người tới thăm. Vì thế hai tuần này tới chơi với cô thường xuyên chỉ có Vũ Anh Anh và Ninh Diễm Kiều. Hôm nay đặc biệt còn có Sử Ngao Kim và Tiêu La Khải.

-Kiều Kiều, cậu lại đánh nhau?

Dạ Sở Kỳ hỏi khi đưa cho Ninh Diễm Kiều miếng bánh. Ninh Diễm Kiều ăn bánh và bày ra vẻ mặt khó chịu.

-Con ả đó chỉ được cái to mồm. Nói cho cậu biết, một mình tôi đánh hơn 20 người của ả, ả còn cười được. Tới khi tôi bắt được ả khuôn mặt chẳng khác nào trời sắp sập. Tiện nhân!

Dạ Sở Kỳ cười cười, từ chối cho ý kiến. Vũ Anh Anh búng tay.

-Hôm nào đánh nữa rủ tôi đi với. Nói cho cậu biết, các mối quan hệ của tôi rộng rãi lắm, nói không chừng sẽ rủ được rất nhiều người đi giúp cậu.

Ninh Diễm Kiều bĩu môi. Sử Ngao Kim liếc mắt qua.

-Không được đánh nhau.

-Ồ... -Vũ Anh Anh một lời cũng không dám cãi.

Vũ Anh Anh gia thế bình thường, nhưng lại rất không tầm thường. Cô có chút quan hệ với hắc đạo, ba mẹ cô cũng từng sinh sống ở Khu số 15 của /Lục Địa Đen/. (Khu số 15 /Lục Địa Đen/: trung tâm khu vực hắc đạo, đọc phần chém gió để biết thêm chi tiết)

Phải nói là tiểu sử của Vũ Anh Anh cực kì "huy hoàng". Cô quen toàn bộ người trong trường, nhớ hết tên rồi mọi đặc điểm hay tật xấu hoặc những điều nổi bật của họ. Quan hệ với bất kì ai của cô cũng đều cực kỳ tốt. Đã vậy, cô còn làm quen ra bên ngoài, người của hắc đạo còn thân thiết tới mấy chục người. Cô có một tính rất đặc biệt, đó là đi gạ gẫm con gái. Hễ thân thiết hay quen biết với cô thể nào cũng bị dụ đi chơi, bị cô ôm suốt ngày, rồi cọ lên cọ xuống,... Nói chung cô đi với con gái thì luôn có mấy cái hành động hơi ám muội một chút. Lúc trước cô còn bảo với Vũ Anh Anh "Ai nói tính hướng của tôi không có vấn đề?" cơ mà.

Dạ Sở Kỳ cười hì hì vì sự nghe lời hiếm thấy của Vũ Anh Anh. Vũ Anh Anh ép sát Ninh Diễm Kiều, thì thầm gì đó. Ninh Diễm Kiều gật đầu, Vũ Anh Anh liền ôm luôn lấy cô dụi dụi. Hai người ngã xuống đất mà Vũ Anh Anh cũng không chịu buông Ninh Diễm Kiều ra. Dạ Sở Kỳ không nhịn được cũng nhào tới.

-Mình cũng muốn cọ cọ~~~

Dạ Sở Kỳ đã bị Vũ Anh Anh dạy thành thói quen, nhìn hai người ôm nhau nhịn không được. Đấy là còn chưa kể Vũ Anh Anh và Ninh Diễm Kiều đều có làn da rất mịn, sờ rất thoải mái.

Tiêu La Khải nhấm nháp ly trà màu tím xanh, cười cười. Liếc qua một cái rồi lơ đãng nhìn qua hướng khác.

-Trông cũng đáng yêu đấy chứ.

Sử Ngao Kim từ chối cho ý kiến. Mắt Tiêu La Khải quét qua mấy ly nước chanh trên bàn.

-Vẫn không ai đụng tới sao?

Sử Ngao Kim đưa mắt nhìn ba cục bột trắng trắng ôm nhau cọ tới cọ lui, nhíu mày một cái mắt cũng không ở lại lâu. Cậu cất giọng nhàn nhạt:

-Của Sở Kỳ làm, anh sẽ không muốn uống đâu.

Tiêu La Khải đã nghe qua về tay nghề này của Dạ Sở Kỳ từ miệng Hạ Cảnh Dực. Cậu lập tức tránh xa khỏi ly nước nguy hiểm kia. Sử Ngao Kim nhàm chán chuyển mắt đi.

Ba người kia đùa giỡn mệt lại nằm dài dưới đất.

-Ba người cứ như trẻ con. -Tiêu La Khải nhận xét.

Ninh Diễm Kiều lười đáp, ngồi thở nhìn hai cô gái kia vẫn còn có thể nằm mà chọc qua chọc lại. Cô chịu thua đấy. Đi đánh nhau còn dễ hơn cùng mấy người này đùa giỡn.

Có tiếng chuông cửa.

-NR-001, mở cửa hộ tôi. -Dạ Sở Kỳ nằm dài đưa mắt, tỏ vẻ không đứng dậy nổi mà phải nghỉ một lát.

NR-001 gật đầu, trước khi đi xem xét camera trước cửa. Nó máy móc nghiên đầu, sau đó báo cáo:

-AL-003, người lạ tới.

-Hả?

Dạ Sở Kỳ ngồi bật dậy. Cô lắc đầu mấy cái, rồi truy cập vào hệ thống camera xem xét. Do không hiểu biết nhiều lắm về cái này, cô mất khá nhiều thời gian.

-Cô nàng này cũng xinh thật. Sở Kỳ, tôi vẫn không hiểu được vì sao con robot NR-001 này và robot DP-002 lại có giới tính nữ. -Tiêu La Khải nhìn chằm chằm NR-001. -Chẳng lẽ cái nhóm nghiên cứu này biến thái sao? Tôi biết được họ đều là nam mà.

Dạ Sở Kỳ chăm chú làm việc, khinh thường bĩu môi trả lời:

-Ngu ngốc! Anh đã gặp qua chưa mà biết?

Tiêu La Khải mờ mịt lắc đầu. Bản thân cậu cũng chưa từng gặp qua nhóm người thần bí này.

-Trong nhóm có 1 người là nữ, chị ấy yêu cầu giới tính của 2 robot là nữ.

Tiêu La Khải tỏ vẻ đã hiểu. Vẫn là phụ nữ lợi hại.

-A, tôi từng gặp anh của Sở Kỳ. Mấy người nói xem có phải đó là người dẫn đầu nhóm nghiên cứu không vậy?

-Cái này cậu phải hỏi Sở Kỳ rồi. -Sử Ngao Kim đạm bạc nói.

Vũ Anh Anh nhìn qua Dạ Sở Kỳ. Dạ Sở Kỳ mặt mày nhăn nhó.

-Mọi người im lặng một chút được không?

-Ồ...

Dạ Sở Kỳ đầu óc chạy một vòng quanh các camera trong nhà, cuối cùng dừng lại ở camera trước cổng lớn. Cô nhìn thấy, từ góc độ của camera, là một cô gái nhỏ nhắn. Cô ta có mái tóc dài ngang lưng, trang phục tương lai phổ biến.

Dạ Sở Kỳ tỏ vẻ tò mò, điều khiển camera rời khỏi vị trí định sẵn bay tới gần cô gái kia. Camera bay một vòng quan sát xung quanh, xiêu vẹo một hồi mới đi tới trước mặt cô gái kia. Dạ Sở Kỳ vừa nhìn thấy mặt liền giật mình cắt đứt luôn liên hệ với camera.

-NR-001.... giúp tôi cất lại cái camera... Tôi... mới làm rơi rồi...

NR-001 gật đầu, nhanh chóng thực thi. Dạ Sở Kỳ một mặt mộng bức.

-Hy Mã Kỳ tới...

-Hả? Hy Mã Kỳ?

-Cô ta tới làm gì? -Vũ Anh Anh khó chịu.

Thật ra mà nói, Vũ Anh Anh cũng không phải đều thân thiết hay ưa thích tất cả mọi người. Tỷ như lúc trước cô có chút không thích Ninh Diễm Kiều vậy. Giờ cô không thích Hy Mã Kỳ.

-Cậu mở cửa sao? -Vũ Anh Anh hỏi.

-Chẳng lẽ lại không? -Dạ Sở Kỳ bất đắc dĩ đáp. -NR-001, mở cửa, chúng ta ra đón khách.

-Tôi biết rồi.