Xuân Sắc Tràn Đầy (Cướp Tình)

Chương 14: Vẫn là anh luôn luôn ngu ngốc

Từ Nghiên tuy trong lòng ngọt như có đường, nhưng tưởng tượng đến cảnh hắn ép buộc cô lúc trước, đương nhiên không thể đơn giản mà đáp ứng hắn được.

Cô hừ một tiếng: "Mạc Quân Lâm, cậu thấy mình sẽ kết giao với một tên ma vương như cậu sao. Nếu mình đáp ứng cậu, chẳng phải sẽ bị cậu ăn sạch sẽ ngay từ đầu sao? "

Mạc Quân Lâm: "........"

Đó là đương nhiên, hắn yêu cô đến phát điên. Sao có thể không chạm vào cô được.

Hắn thật sự vô pháp vô thiên, nói ra những lời vô lương tâm, Mạc Quân Lâm hứa sẽ không đụng vào Từ Nghiên. Lời nói thốt ra rồi, bản thân cũng thấy ngây ngốc.

Từ Nghiên nóng nảy: "Thế nào.....Cậu hối hận?"

Mạc Quân Lâm giật mình, ôm chặt Từ Nghiên vào lòng, như là muốn đem cô nhập vào thân thể hắn, ở cùng với nhau một chỗ mới có cảm giác an toàn. Cho tới khi Từ Nghiên không thở nổi, hắn mới rầu rĩ nói: "Nghiên Nghiên....Nếu cùng em ở một chỗ mà không thể đụng vào em...Anh....Anh không cần....Anh muốn hôn em, muốn ôm em, muốn sờ em, không đụng vào em...Anh làm không được....."

Cái tên sắc lang này....Từ Nghiên nghe hắn nói, vừa xấu hổ vừa tức giận, cô nghiên người, dẫm vào chân hắn: "Cái tên ngu ngốc."

Chân Từ Nghiên dùng sức dẫm thật mạnh, Mạc Quân Lâm đau đớn, nhưng không buông cô ra. Âm thanh cực kì ủy khuất: "Ừm...Là anh ngu....Là anh ngốc.....Chỉ cần có em thôi..."

Từ Nghiên quả thật bị hắn làm cho không biết giận nữa. Không suy nghĩ, oán hận hỏi: "Mạc Quân Lâm, cậu rốt cuộc có muốn mình làm bạn gái cậu hay không?"

"Muốn....Anh đương nhiên muốn....Chỉ cần có em thôi...Nghiên Nghiên, anh từ trước tới giờ chưa từng thích người khác. Quá khứ, hiện tại hay tương lai....Cũng chỉ có một mình em thôi....Tuyệt đối sẽ không có người khác...."

Muốn chân thành có chân thành, muốn thành khẩn có thành khẩn, Từ Nghiên nghe xong, trong lòng lại mềm xuống. Cô đỏ mặt nhỏ giọng: "Vậy.....Cậu buông mình ra trước đã...Mình thở không nỗi."

"Vậy em có đồng ý không...Làm bạn gái anh?"

"Ừm...." Cô ngượng ngùng gật đầu.

"Vậy....Sao này anh có thể ôm em sao...."

"Em...Em không biết....Anh đừng hỏi...." Từ Nghiên xấu hổ muốn chết. Hắn rõ ràng ôm cô chặt như vậy, lại còn hỏi câu này.

Từ Nghiên bỗng nhiên bị hắn dùng sức ôm chặt hơn. Mạc Quân Lâm cúi đầu, cái trán của hắn dính vào trán cô, đôi mắt mở to đến sáng ngời, lẳng lặng nhìn vào mắt cô. Như muốn xuyên thủng linh hồn cô, hắn mở miệng: "Nghiên Nghiên...Em thật tốt....Có em rồi...Cả đời anh nhất định đối tốt với em....Sẽ bảo vệ anh....Yêu quý em....Vĩnh viễn cũng không phản bội em....Rốt cuộc em cũng là của anh...."

Mạc Quân Lâm nói những lời này, giống như trong thân mình bây giờ có cả ngân hà, giọng nói thâm trầm, ánh mắt lại chứa đầy bể tình. Làm Từ Nghiên không tự chủ được nhìn hắn, hai mắt dính vào nhau. Hô hấp cũng ngừng lại.

Sự ấm áp này chạy vào trong cơ thể cả hai, sau đó dần dần hướng lên trái tim cô. Không chỉ như thế, ngay cả xương cốt khe hở đều bị sự thâm tình này đánh gục.

Cô rung động, từng một tế bào nhỏ cũng trôi theo bể tình này.

##

Đầu tiên, nam nữ khi hẹn hò yêu đương, nhất định sẽ đi xem phim điện ảnh.

Thời tiết bây giờ nắng nóng, bên ngoài rất ẩm ướt oi bước, ánh mặt trời thật sự quá độc, đứng bên ngoài ba phút có thể chảy ra một tầng mồ hôi.

Vì vậy, rạp chiếu phim đương nhiên là nơi hẹn hò lý tưởng nhất.

Lần này, hai người cùng nhau đi xem một bộ phim văn nghệ tình cảm. Nội dung mới mẻ, thanh xuân. Cốt truyện trừ nắm tay một lần thì cũng có hôn nhẹ một cái.

Nhưng từ lúc xem phim lần trước, Từ Nghiên hơi khẩn trương. Cô chỉ lo lắng cái tên kia lại dở trò bậy bạ mà thôi.

Nhưng mà, tới giờ hắn cái gì cũng chưa làm, quy củ đặt hai tay trên đùi.

Cô nghĩ ngợi một hồi, bỗng nhiên cảm thấy đỏ mặt.

Cô rõ ràng không mong hắn làm cái gì bậy bạ, nhưng không tự chủ được nghĩ tới nó.

"Nghiên Nghiên, chiều anh có việc, anh đưa em về nhà trước."

Mới rời khỏi rạp chiếu, Mạc Quân Lâm mang theo tiếng xin lỗi nói với cô.

Từ Nghiên không muốn can thiệp quá nhiều, cũng không hỏi chuyện gì. Nhưng mà trong lòng hơi rầu rĩ.

Chứ không phải nửa ngày không được gặp mới làm cô không vui đâu.

Rõ ràng, trước kia cô cùng Lý Húc kết giao. Cô sẽ không dễ dàng lo được lo mất như vậy.

Cứ cách ngày, Mạc Quân Lâm lại tới tìm cô.

Từ Nghiên ở trong phòng nghe lời mẹ Từ nói Quân Lâm tới tìm. Không hiểu tại sao trái tim bắt đầu đập nhanh lên.

Mới vừa rời giường nên mặt cô còn đỏ bừng, giống như một quả táo nhỏ. Mạc Quân Lâm nhìn thấy liền muốn xoa nắng nó, ngón tay run rẩy, hắn nắm chặt tay tới nỗi hiện lên đầy gân xanh.

"Đợi em một chút." cô còn đang mặc quần áo ở nhà, ra ngoài chào hỏi một tiếng rồi chạy nhanh vào phòng thay đồ.

Mẹ Từ thấy Mạc Quân Lâm đưa Từ Nghiên đi chơi, sau đó dẫn cô về sớm quả thật rất vừa lòng. Nhưng mà cũng là quá sớm đi.

Vì thế bà nói với Mạc Quân Lâm: "Quân Lâm, con đi chơi với Nghiên Nghiên không cần về sớm như vậy. Đừng quá khuya là được rồi."

"Dì Từ, con muốn dẫn Nghiên Nghiên sang phố bên đi dạo phòng tranh. Nhưng đường đi xe hơn một tiếng rưỡi. Nên hôm nay có thể về trễ một chút."

"Không sao không sao. Phòng tranh sao, được được. Hai đứa cứ đi hấp thu hơi thở nghệ thuật với nhau đi."

Từ Nghiên mặc một bộ quần áo đơn giản, một chiếc áo sơ mi tay phồng, lộ ra xương quai xanh tinh xảo. Váy ngắn ôm xác eo thon. Cô đứng trước gương nhìn một vòng, cảm thấy bản thân ổn thỏa rồi mới ra ngoài.

Cô bước ra trên mặt còn đầy ý cười. Mạc Quân Lâm nhìn thấy cô hai mắt đột nhiên tỏa sáng, không nhịn được khen ngợi: "Nghiên Nghiên, em rất đẹp."

Thấy con gái mình được khen ngợi, mẹ Từ cười nói: "Nghiên Nghiên nhà chúng ta vẫn luôn xinh đẹp mà. Có phải hay không?"

Mạc Quân Lâm đỏ mặt, "Dạ" một tiếng.

Trong nháy mắt, hai người trước mặt mẹ Từ xấu hổ cực kỳ, ánh mắt vô tình chạm nhau cũng vội vàng rủ xuống.

Mạc Quân Lâm đành chạy nhanh, đứng dậy nói: "Dì Từ, chúng con đi trước."

"Được rồi, đi đi, đi chơi vui vẻ. Chú ý an toàn."

"Dạ, con sẽ chiếu cố Nghiên Nghiên."

Ra khỏi cửa, Mạc Quân Lâm đã nắm tay Từ Nghiên. Mẹ Từ nhìn thấy khóe mắt vui vẻ, miệng nhếch lên cười. Bà nhìn thấy biểu hiện của hai đứa nhỏ, hơn nữa nhìn thấy động tác này, trong lòng cũng hiểu rõ, hai đứa nhỏ khẳng định đã ở bên nhau rồi. Bà gật đầu, đem Nghiên Nghiên giao cho Quân Lâm. Bà thật sự yên tâm.