Xu Xu đừng khóc

Chương 45

Kim lay tôi và chỉ ra chỗ người đang đi cà kheo, đúng là cậu ấy.. uh.. tôi ko nhận ra.. mà Hương Kim lại nhận ra

cô ấy chen vào và hét to để cổ động…

Đu Đu giành chiến thắng trong trò chơi đó, thực ra thì, tôi biết việc đi cà kheo với Đu Đu là quá dễ, gì chứ mấy cái trò khỉ, Đu Đu là giỏi nhất..

cậu ấy được trao vòng hoa và 1 hộp bánh Orion nhân hột gà… thứ tôi thích ăn..

chắc vì vậy mà Đu Đu nhảy nhanh tới chỗ tôi và Kim đang đứng.

“tặng cho cậu nè”

vừa mới vui vì có được phần bánh của Đu Đu, nghĩ rằng, cậu ấy ko có quên mình… vẫn nhớ tới mình…

thì tôi lại thất vọng và buồn hiu khi thấy..

Đu Đu chuyển cái vòng hoa từ cổ của cậu ấy sang Hương Kim.

ngay phút giây đó, tôi bỗng thấy hộp bánh trên tay mình

nhẹ tênh.. ko có giá trị gì…

“Xuân!!”

Lãm gọi tôi từ phía sau, khi tôi quay lại, cậu ấy vẫy tay ngoắc tôi đến đó… Long cũng đang chờ…

tôi dợm bước quay đi nhưng cũng cố nán 1 chút, vậy mà…Đu Đu dường như ko hề để tâm tới..

lòng buồn vời vợi, tôi cứ thế lùi dần rồi đi theo 2L, chán nản vô cùng.

Lo Lo và La La gọi tôi vì đã tới giờ bọn tôi phải thi..

“bánh ở đâu ra vậy?”

“của Đu Đu…”

“nó chơi thắng được hả?”

Long vừa hỏi vừa giật cái hộp bánh trên tay tôi, xé nắp hộp và thản nhiên lấy 1 cái ra ăn ngon lành..

tôi cũng ko buồn phản ứng..

“um..um.. ngon hen.. sao hồi nãy tôi ko sang đó chơi ta?”

“nhiều chuyện quá…đi thôi..”

Lãm thúc Long về phía trước và quay lại nhìn tôi, cậu ấy nheo mắt 1 chút, giọng băn khoăn..

“từ tối qua đến giờ Xuân có gì ko ổn sao?”

“ko có…”

“hay quên mang bùa rồi?”

bùa à? có…. tôi đã nhờ ông nội vẽ cho hồi sáng qua.

nó vẫn còn nằm trong túi quần của tôi đây..

chìa cho Lãm thấy lá bùa, tôi vẫn mặt mày bí xị.

“nói cho tôi nghe đi. chuyện gì vậy?”

“tớ… muốn có cái vòng hoa đó..”

“vòng hoa nào?”

tôi vô thần chỉ về hướng sau mình dù ko hề quay lại, Lãm nhìn theo ngó 1 hồi rồi như hiểu ra, cậu ấy thở dài..

“khờ quá, đừng buồn, tôi sẽ tìm cho Xuân 1 cái, vui lên đi!”

…………

chúng tôi thi 3 đội 1 lượt và vì chỉ có 2 phần thi, nên nhóm XuLoLa của Grand School dễ dàng vượt qua lượt đầu, Lãm và Long đã học rất chăm chỉ mà…

trong khoảng thời gian nghỉ trước khi bước vào vòng đấu 2 đội cuối cùng, Lãm chạy đi đâu đó ko biết..

Long thì ăn gần hết nửa hộp bánh của tôi.

“cậu đói lắm à, Long?”

“ko đói, nhưng tự nhiên thích ăn. mà sao Xu Xu chẳng ăn cái nào vậy?”

“tớ ko thích.”

“ko phải Xu thích thằng Đu Đu sao? cái này là nó cho Xu mà.”

“nhưng Đu Đu ko thích tớ…”

nghe tôi nói giọng buồn bã, Long ko xé cái bánh, bỏ nó trở lại hộp và ngồi cạnh tôi..

“nó nói thế à??”

“ko phải…”

“mặc kệ nó đi, nó ko thích Xu nhưng tôi thích. tôi thích là nhất rồi nhá!”

mặt Long cười toe tóet vẻ rất hãnh diện

khi tuyên bố điều đó…

tôi thì cũng chẳng thấy khá hơn.. từ nãy giờ tôi thi, có thấy Đu Đu bên dưới cổ vũ đâu, dù cho cậu ấy đã được tôi cho hay từ trước khi lên đây nữa.

từ xa Lãm xách 1 vòng hoa giống của Đu Đu cho Kim ban nãy, mồ hôi lấm tấm trên trán, cậu ấy chạy về đưa cho tôi..

“của Xuân đó”

“…cho…cho tớ à?”

“uh.”

Long trố mắt nhìn Lãm và tôi thì cầm lấy vòng hoa, nó tươi hơn và đẹp hơn của Kim..

nhưng ko hiểu sao tôi ko thấy vui vẻ hơn..

“…Xuân ko..thích à?”

giọng Lãm gần như thất vọng, nghẹn ngào, tôi lắc đầu, cố mỉm cười và nói câu cảm ơn…

ko biết Lãm đã tham gia trò chơi nào để có được nó, mà trông cậu ấy lại thở mệt mỏi lắm..

“vậy ném nó đi”

Lãm đột ngột giật cái vòng hoa trên tay tôi, ném ra xa tít với vẻ nổi cáu và giận hờn..

tôi vẫn long lanh mắt ngạc nhiên, vì theo những gì tôi biết về Lãm, thì hành động đó…

ko thuộc về cậu ấy..

“mày điên à?”

Long đứng dậy hỏi gặn Lãm với giọng hơi nặng, còn Lãm thì vẫn đứng thở mà ko thèm nhìn tôi..

tôi … đã làm gì sai sao..

tôi bỗng thấy sợ Lãm, hơn bao giờ hết.

vì vậy, tôi rụt rè bước ra chỗ mà Lãm đã ném cái vòng đó, nhặt nó về, rồi tự đeo vào cổ, như 1 kẻ phạm tội tự đi còng tay mình vậy.

hic hic..

thế nhưng, Long lại lột nó ra khỏi cổ tôi, ngay trước mặt Lãm, và rồi, cậu ấy quăng cái vòng xuống đất.

“mày tặng hay là ép người ta vậy?? bộ tưởng vòng hoa của mày ngon lắm sao?”

“……………”

Lãm vẫn đứng như tượng đá súôt từ nãy tới giờ, cậu ấy cũng ko hề trả lời Long tiếng nào…

tôi ko muốn những chuyện này càng thêm rắc rối, cũng may, thông báo trên loa gọi chúng tôi tập trung để thi, kịp thời giải tỏa ko khí căng thằng xung quanh vụ vòng hoa.

………

tôi có cảm giác vừa bị bắn 1 mũi tên vào đầu, khi thấy Đu Đu có mặt trong đội thi đối đầu với chúng tôi, Grand School vs Gia Định..

-----

Chương 46

nhỏ Thục Hiền, và Phan Huy..

Huy học giỏi nhất trường Gia Định.. và còn giỏi Toán hơn tôi nữa…

2L cũng tỏ ra ngỡ ngàng ko kém tôi, nhưng rồi, cho dù bất ngờ thế nào, thì chúng tôi vẫn phải…. chiến đấu..

tôi chỉ làm bù nhìn trong phần thi đầu tiên, mà đúng ra, tôi chỉ toàn lo suy nghĩ tùm lum..

lý do tại sao Đu Đu tham gia, cậu ấy ko học giỏi,cũng ko thích bon chen mấy vụ này

và rồi, tại sao Đu Đu ko cho tôi biết..

có phải… vì giải thưởng ko..

nếu ko vì tiền, chắc Đu Đu cũng ko muốn lên đấy..

cậu ấy hẳn là rất cần tiền..

tiền tiền tiền…

“đội Grand được 16 điểm, đội Gia Định được 14 điểm. Bây giờ sẽ là phần thi thứ hai”

………

ko được nghỉ giải lao, bọn tôi bước luôn vào phần test IQ, Long nắm chặt vai tôi như đặt niềm tin, còn Lãm.. cậu ấy vẫn lạnh lùng như băng hà..

ko nói tiếng nào.

4 câu hỏi đầu tiên, tôi … nhường cho bên đội Đu Đu, dù biết đáp án sớm nhưng vẫn cố tình bấm chuông chậm..

đến câu thứ 5, Lãm bỗng gạt tay tôi ra và bấm chuông, rồi trả lời đúng..giành điểm..

Lãm và Long đã thức cả đêm để học bài..

họ tỏ ra quyết tâm.. niềm kiêu hãnh của 2L, họ ko muốn thua.

nhưng mà, tôi ko muốn thắng.TT____TT

phía bên kia, Đu Đu gần như ko nhìn tôi, cậu ấy chỉ nhìn anh MC, rồi cúi mặt, né tránh ánh mắt của tôi..

whew… thế là sao chứ…

vì thái độ buông xuôi của tôi, nên Lãm và Long đành tự lực cánh sinh, suốt 20 câu hỏi họ đều cố gắng giành quyền trả lời, nhưng cũng sai đi vài câu..

mà thêm nữa, Huy bên Gia Định cũng có phải tay vừa đâu..

cho nên, cuối cùng, điểm số được san bằng.

trớ trêu thay, phần thi quyết định thắng thua lại là Karate.

Đu Đu ko học Karate bài bản như 2L, cũng ko thi giải bao giờ, nhưng cậu ấy đánh rất giỏi…

hồi cấp 2 đã được 1 chú trên phường dạy cho mà..

“mày đánh đi, Long”

tiếng Lãm gần như bị át bởi sự hò reo inh ỏi từ phía khán giả, dĩ nhiên là các học sinh trường tôi..

thái độ của Long có vẻ bất cần, cậu ấy ko vênh váo cao ngạo

như thường ngày..mà thay vào đó, cậu ấy kéo tôi ra 1 góc..

“tôi nên đánh thật, hay là đánh giả bộ thôi??”

“sao …hỏi tớ?”

“nó là bạn thân của Xu Xu, nếu tôi đánh thật, nó có gì, Xu có giận tôi ko?”

“vậy… đừng đánh thật…”

tôi ko hiểu tôi khờ, hay là Long khờ, mà cả 2 lại đi thỏa thuận đánh giả bộ

để bảo đảm cho Đu Đu “ko có gì”…ack ack..

cuộc thi các trường với nhau, các thầy cô chỉ chấm điểm kỹ thuật, có phải đi đấu boxing đâu mà đánh sống chết, hic hic..

…….

vì cố tình đánh kém, Long thua chỉ sau 4 phút, fans hâm mộ của cậu la ó ỏm tỏi, chỉ trích Long ko thi đấu đúng thực lực, có người còn nói cậu ấy “bán độ” nữa T___T

Lãm vẫn tỏ ra bình tĩnh, thản nhiên, như cậu ấy ko hề bị sốc gì cả, thậm chí tôi còn thấy Lãm khẽ cười nhếch môi..

trước khi bỏ ra khỏi sàn thi..

……………………

buổi chiều sau khi thi xong, chúng tôi thu xếp lên xe để về, cô giáo, bạn bè, mọi người đều buồn và giận tôi, lẫn Long, họ ko hiểu tại sao chúng tôi lại như thế..

Kim vẫn đeo vòng hoa trên cổ, ngồi cạnh tôi, nói giọng trách móc..

“Xuân vì Đu Đu đúng ko?”

“……”

“Xuân làm vậy, Đu Đu ko thích đâu, mà còn ảnh hưởng đến cả trường”

“…tớ… mà thôi.”

tôi ngó ra cửa sổ nhìn theo đoàn xe trường Gia Định, cái móc con gấu gắn ở điện thoại trên tay tôi vẫn đung đưa lúc lắc, Đu Đu ơi…

“thằng Long quá đáng lắm, mày đánh vậy mất mặt cả đội.”

“uh, sao thằng Lãm ko đánh để nó đánh vậy??”

“đánh vậy khỏi đánh…”

… mấy bạn nam ngồi sau cứ xỉ vả Long, tôi lắng nghe thì thấy mình… tội lỗi quá…

tội nghiệp Long, cậu ấy là cây đinh to…. ai cũng tin tưởng, mà hôm nay… sẵn lòng đánh mất niềm kiêu hãnh, vì… tôi ah…

T___T

“tụi bây ồn quá, thi chơi thôi làm gì ghê vậy!”

giọng Long hơi yếu hơn so với cái vẻ hách dịch mọi khi của mình, có thể cậu ấy cũng thấy mình phụ lòng tin cậy của bạn bè..

La La vẫn chơi trò im lặng suốt..

tôi chẳng muốn nghĩ thêm gì, vì thế tựa đầu vào ghế, cố nhắm mắt ngủ 1 lúc..trong cơn mơ màng, tôi chỉ thấy hình ảnh khi mà Đu Đu..

trao vòng hoa vào cổ của HƯơng Kim.. T___T

“Xuân, dậy xuống xe thôi!!”

tôi bị lay dậy, và vội mở mắt ngó quanh, mọi người đang lục đục bước xuống..

“chuyện gì vậy, Kim?”

“xe mình bị hư rồi.”

thế là tôi cũng lật đật ôm ba lô xuống, chiếc điện thoại đang cầm trên tay, tôi nhét nhanh vào túi quần, để gọn chỗ chen chúc với đám học sinh lố nhố..

thầy quản lý bảo chúng tôi tập trung lại, xe đang ở giữa đường rừng, dễ bị lạc nhau..

bác tài xế bảo xe bị cháy động cơ gì đó, phải mượn xe máy, để đi tìm người đến sửa…

“có lẽ chúng ta phải cắm trại lại 1 buổi nữa. các em đi theo tôi vào trong dựng lều..”

như vậy, đoàn Grand hơn 40 học sinh chúng tôi phải lò tò

đi theo thấy quản lý 1 đoạn khá xa, để tìm nơi rộng rãi, thoáng đãng cắm lều..

“để tôi cầm ba lô cho.”

giọng Lãm hơi e dè, sau hơn nửa ngày trời ko nói tiếng nào, bỗng cậu ấy lên tiếng làm tôi bất ngờ, 1 chút vui mừng thóang qua.