Xu Xu đừng khóc

Chương 32

tôi vội lôi nó ra..

“bọn tôi đã mua rồi, Xuân ko nhận, đem trả lại ko được đâu.”

“nhưng… hay là bán lại rẻ hơn…??”

“lỗ nhiều lắm á!!”

ko lẽ bắt tôi chịu phần lỗ sao? huhu..

tôi cầm cái cục đen đen mát lạnh trên tay, có chút ham thích, nhưng… ko lấy được!

có lẽ nhận ra sự lúng túng khó xử của tôi, Lãm hạ giọng năn nỉ..

“Xuân ko có điện thoại, mỗi lần tìm khó quá… mình lại phải chuẩn bị thi liên trường….”

“đúng rồi!!”

“…nếu ngại thì… cứ như mượn dài hạn cũng được đi..”

“đúng rồi!!”

ack… Lãm nói và Long cứ bè phụ họa theo, mặt tỏ ra thảm thiết, hum… thế nào đây nhỉ… hay..mượn 1 thời gian??

“quyết định vậy nhé, thằng Long sẽ chỉ Xuân cách dùng.”

“okay!!”

họ liên tục nói khi tôi còn đang phân vân, rồi nhanh chóng bay ra ngoài lớp biến mất, để lại tôi

cùng với cái điện thoại mới..

………………

tôi giấu chiếc Samsung E350 vào tuốt tận đáy cặp, cốt ko để bị ba hay mẹ phát hiện..

và đến tận lúc học bài xong xuôi, hơn 10 giờ, tôi mới lén mở lấy nó ra…nghiên cứu.

3 cuộc gọi nhỡ, 2 tin nhắn.

trời, mới có điện thoại mà có người tìm rồi.

số được ghi sẵn trong máy, La La và Lo Lo *___*

chắc họ gọi test máy.

tôi còn chưa kịp mở tin nhắn để đọc, thì cái điện thoại lại reo lên bài nhạc inh ỏi, ACKKKK

tôi giật bắn người chui vào mền trùm kín mít, và bấm loạn xạ để tắt nó đi.

hình như tôi bấm vô nút Cancel rồi.

+____+ phew…

tin nhắn lại đến nữa.

“SAO KO NGHE MÁY HẢ??”

viết hoa như dzị lun áh. còn ai vào đây nữa.

hot boy..Trí Long…

tôi còn phải loay hoay để bấm tin trả lời, cái vụ này, đâu phải là…dễ dàng đâu, huhu…

sau 10 phút, tôi mới viết xong cái tin

“tớ bận học bài, mà khuya rồi, mai nhé, ngủ ngon”

……

2 tin nhắn ban nãy là của Long hết, Lãm chỉ gọi tôi có 1 cuộc..

gửi đi tin hồi âm rồi, tôi tắt luôn nguồn và đi ngủ, ko khéo sáng mai ko dậy đi học nổi..

…………………………

buổi sáng, tôi ăn xong bánh mì ốp la thì mẹ chở ra trạm xe đầu ngõ, trên đường lại gặp Đu Đu..

tôi muốn gọi cậu ấy lắm nhưng lại sợ mẹ, nên chỉ nhìn Đu Đu bằng mắt..

“Đu Đu..!”

đó là tiếng gọi của mẹ tôi.

nghe thấy, Đu Đu quay đầu lại và như ngỡ ngàng, cậu ấy thắng xe

và cúi chào mẹ tôi.

“hôm nay đi học sớm vậy?”

“dạ..”

“ba mẹ con sao rồi?”

??O__0 oh, đó có phải mẹ ko…

mẹ lại bình thường với Đu Đu …happy.gif

ya…hooo…

mặt Đu Đu hơi thắc mắc nhưng rồi, cậu ấy cũng cười buồn, đáp lời mẹ tôi..

“dạ, vẫn vậy thôi”

“thứ bảy này hai mẹ con sang nhà cô ăn lẩu cho vui nhé, là sinh nhật ông nội con Xu Xu”



wow… mẹ mời họ!!

phải rồi, sinh nhật ông..sinh nhật lần thứ…68..

bao nhiêu nến cũng ko đủ thắp happy.gif

xém chút quên ngày đó rồi, hihi, sorry grandpa…

niềm hạnh phúc khi thấy mẹ ko còn lạnh lùng với Đu Đu

làm tôi tí tởn.

“đi nha, Đu Đu”

“ò…”

thế rồi mẹ chạy chậm song song với Đu Đu, cho đến bến xe búyt.

trước khi đi làm, mẹ còn cười chào Đu Đu…

ko biết điều gì làm mẹ thay đổi nữa

ba vẫn hay nói mẹ khó hịểu, giờ tôi mới thấy vậy..

“mẹ cậu hết ghét tớ rồi hả?”

“uh? tớ cũng thấy vậy.”

“sinh nhật ông…thì mua quà gì hen?”

“gì cũng được…AH.. ông nội thích ăn khoai mì nước cốt dừa!^_^”

“trời…”

việc nghĩ tới món ăn yêu thích của ông nội

làm tôi khoái chí như thể vừa thông báo tin mật vậy

Đu Đu vẫn suy nghĩ lung tung..

“tặng ông món đó đi!”

“thôi, ko được, Xu khờ.”

dường như ĐU Đu ko mắng tôi khờ thì cậu ấy ko sống nổi á.

mà ko sao, tôi thích vậy, hihi..

đúng là khờ…

sực nhớ ra là vừa có cái điện thoại, tôi lập tức khoe Đu Đu

“nè, tớ có cái này nè.”

“…? di động à?”

“đẹp hung?? ^-^”

tôi thậm chí còn ko nhớ rằng, đấy là thứ tôi mang tiếng mượn…chứ có phải của mình mua đâu.

TT__TT