Xin Chào, Chu Tiên Sinh

Chương 41

Editor: Lạc Tâm Vũ

Khương Hiểu kéo theo ba ngày ở Ảnh Thị Thành, quyết định Hứa Giai Nhân tham gia tiết mục giải trí nóng nhất hiện nay 《 Du lịch của chúng ta 》.

Cô đang nói chuyện này với Hứa Giai Nhân ở trong điện thoại.

Hứa Giai Nhân đang ở tổ phim, vừa quay xong phần diễn của mình. “Chị Khương,《 Du lịch của chúng ta 》là tháng 7 bắt đầu sao?”

Khương Hiểu: “Đúng, ngày 21.”

Hứa Giai Nhân: “Tuần cuối tháng sáu bắt đầu phải quay《 Trường Đinh 》… Như vậy nếu em có thể diễn《 Trường Đinh 》, cả hai thời gian không phải là đụng chạm sao?”

Khương Hiểu im lặng trong chốc lát: “Tỉ số hấp thụ ánh sáng của《 Du lịch của chúng ta 》không thể tưởng tượng, sẽ mang đến cho em sự nổi tiếng siêu cao.”

Mặc dù Hứa Giai Nhân do dự, nhưng cô cũng là một người có chủ ý, “Chị Khương, còn có hai tuần liền phải quay thử phim 《 Trường Đinh 》, chờ em một chút.”

Khương Hiểu nhìn phần hợp đồng trước mắt kia, “Giai Nhân, bây giờ nghệ sĩ  muốn lên《 Du lịch của chúng ta 》không chỉ một mình em, theo chị biết, Đỗ Đình, Chân Khiết Nhi, công ty đại diện của họ đều đang bàn bạc với tổ chương trình.” Hợp đồng không kí, bất cứ lúc nào đứng trước khả năng bị thay đổi.

Hứa Giai Nhân cắn cắn môi, “Chị Khương, chị cảm thấy《 Trường Đinh 》có thể vượt qua《 Niên hoa 》không?”

“Chị không dám đảm bảo,《 Niên hoa 》có Triệu Hân Nhiên, nhưng 《 Trường Đinh 》sẽ như thế nào, ai cũng không dám nói.”

Hứa Giai Nhân trầm ngâm nói: “Chị Khương, em suy tính một chút.”

Khương Hiểu trả lời: “Hai ngày sau cho chị đáp án. Nhưng đề nghị của chị là tham gia 《 Du lịch của chúng ta 》trước.” Cô không biết Hứa Giai Nhân dieendaanleequuydonn có nghe lời của cô không, tóm lại, cô đang sắp xếp chuyện này không hề cất giấu tư tâm của mình.

Lần đầu tiên Chu Tư Mộ ra ngoài trải qua thế giới hai người với mẹ, về nhà đương nhiên muốn mua chút quà trước.

Hai người đi dạo thật lâu, Chu Tư Mộ mua một đống đồ. Mua đồ đấm lưng bằng lông nhung kiểu dáng phim hoạt hình* cho ông nội cậu, mua bao tay 9.9 đồng cho bà nội cậu, mua một cái túi dân tộc cho cô cậu, mua một cái mũ Lôi Phong cho ba cậu**.

*Các bạn có thể xem hình phía dưới để dễ hình dung hơn ^.^

**Theo mình tra thì Lôi Phong là một chiến binh cộng sản có nhiều đóng góp và cống hiến cho đất nước, và có sự ảnh hưởng nhất định tới các thế hệ sau này. Do đó mình nghĩ cái mũ Lôi Phong này là một cách gọi biểu tượng. 

Tấm lòng quan trọng nhất. Khương Hiểu cảm thấy, dù ông nội bà nội nhận quà gì đều vui lòng, hai người khác cô cũng không dám đảm bảo.

Nét mặt Chu Tư Mộ tươi cười, “Ba sẽ thích cái con thích này chứ?”

Khương Hiểu dối lòng nói: “Sẽ thích.”

Chu Tư Mộ gật đầu, “Con cũng cảm thấy vậy. Mẹ, chờ con trưởng thành làm việc, mua cho mẹ túi đẹp còn có quần áo, giống như cô vậy.”

Cả trái tim Khương Hiểu cũng tan chảy rồi. “Vậy mẹ chờ con!”

Chu Tư Mộ vươn tay, “Mẹ, chúng ta ngoéo ngón tay. Một trăm năm không thay đổi.”

Tối hôm đó, Khương Hiểu và Chu Tư Mộ về Tấn Thành, hai người về chỗ cha Chu mẹ Chu trước.

Sắc mặt cha Chu không tốt lắm, Khương Hiểu không biết chuyện gì như thế nào rồi.

Mẹ Chu cũng vậy, “Đã về à? Chơi như thế nào?”

Chu Tư Mộ líu ríu nói đến chuyện vài ngày nay, trọng điểm lấy ra quà bản thân mang về. “Ông nội bà nội, cháu còn không có tiền, không thể mua quà đắt cho hai người.”

Cha Chu nhìn thấy đồ đấm lưng bằng lông nhung kiểu dáng phim hoạt hình kia, cuối cùng vẻ mặt dịu đi rất nhiều. “Ôi, Mộ Mộ mua nha, ông nội thích.”

Mẹ Chu mang theo cái bao tay, mặc dù chất lượng không tốt, nhưng bà rất vui vẻ. Nói nói Khương Hiểu, “Mấy ngày nay con cũng vất vả rồi.”

Khương Hiểu cười, “Mộ Mộ rất ngoan, con không mệt.”

Mẹ Chu thở dài một cái.

Khương Hiểu do dự một chút hỏi: “Mẹ, làm sao vậy? Con thấy sắc mặt mẹ và ba đều không tốt lắm.”

Mẹ Chu nhíu nhíu mày, “Không biết phóng viên này xảy ra chuyện gì! Lại báo ảnh chụp của Chu Tu Lâm và những người khác, nói ai đó là bạn gái của Chu Tu Lâm. Ba con thấy tức chết rồi!”

Khương Hiểu cười, “Mẹ, loại tin tức này không nên tưởng thật. Tính tình của Tu Lâm mẹ vẫn rõ ràng mà?”

Mẹ Chu nhìn cô, “Con không lo lắng chút nào?”

Khương Hiểu gợi ra nụ cười, “Con tin tưởng anh ấy.” Bốn chữ vô cùng đơn giản lại khiến mẹ Chu ngẩn ra.

“Thật sự muốn có cái gì, con liền ly hôn thôi.” Giọng nói của cô nghiêm túc, nếu có một ngày Chu Tu Lâm ở cùng một chỗ với cô gái khác, cô nhất định ly hôn.

Sự hiểu biết qua lại giữa người với người phải chung sống. Ba năm này, mẹ Chu cũng thay đổi cái nhìn với Khương Hiểu. Nhớ ngày đó, bà còn tưởng rằng Khương Hiểu là cô gái có ý đồ xấu, dựa vào nơi trên bụng.

“Hiểu Hiểu, người Tống Văn Dịch này thế nào hả?”

“Văn Dịch là nghệ sĩ con dẫn dắt, đánh giá của con với cậu ta đều mang theo sắc thái chủ quan của con. Chỉ là ngài suy nghĩ một chút, một tiểu sinh* đang bay lên nổi tiếng có thể chủ động công khai tình cảm, ít nhất nói rõ cậu ta coi trọng đoạn tình cảm này.”

*Tiểu sinh: dùng để gọi nghề nghiệp là diễn viên, giới tính nam đóng những vai còn trẻ bằng độ tuổi của nhân vật chứ không dựa vào độ tuổi thật của diễn viên.

“Mẹ thấy Tống Văn Dịch cũng không tồi, mặt mũi là không thể chê. Nhất Nghiên cũng nên kết hôn, con xem nó còn lớn hơn con mấy tháng, Mộ Mộ cũng đã ba tuổi rồi.”

Khương Hiểu: “…”

Sau khi ăn cơm tối xong, Khương Hiểu đưa Chu Tư Mộ về nhà mình, Chu Tu Lâm còn chưa về.

Tiểu Đậu Nha buồn ngủ đến không chịu được, trước khi ngủ còn nhắc mãi, “Mẹ, ba về mẹ phải gọi con nha. Con muốn đưa mũ cho ba.”

Khương Hiểu đồng ý, kết quả cô cũng ngủ trước.

Sau khi Chu Tu Lâm trở về, nhìn thấy hai mẹ con ở giường lớn trong dinendian.lơqid]on phòng ngủ chính, trong lòng ấm áp một hồi. Anh nhẹ nhàng đi tắm, mới vào phòng. Hôn gò má của Khương Hiểu, Khương Hiểu bị anh đánh thức.

Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, “Anh về hả?”

Chu Tu Lâm hôn khóe môi của cô, “Ừ, về trễ. Dĩ Hằng nổi điên, vẫn không để cho anh đi.”

Anh uống rượu, trên người muốn nóng hơn bình thường rất nhiều. Khương Hiểu nhẹ nhàng giật giật cơ thể, “Tiểu Đậu Nha ở____”

Tay của Chu Tu Lâm đã thăm dò trong áo ngủ của cô, sờ tới ngực của cô, chợt cảm thấy không đúng, cau mày lại. “Em không thể luôn nuông chiều con.”

Khương Hiểu lẩm bẩm, “Nó cũng là con của anh.”

Chu Tu Lâm lấy bàn tay nhỏ kia ra, che tay mình lên, nhẹ nhàng vuốt ve, “Nhưng em là vợ của anh.”

Khương Hiểu bị anh hôn đến lộn xộn, “Đêm nay để Tiểu Đậu Nha ngủ với chúng ta được không? Buổi tối con vẫn nhớ tới anh đấy.”

Chu Tu Lâm ôm lấy cô, nâng mông của cô, “Được, chúng ta đi phòng bên cạnh.”

….

Eo của Khương Hiểu cũng muốn gãy, đêm nay anh thật sự là nhiệt tình như lửa. “Mệt mỏi ôi___”

Chu Tu Lâm cười, “Em sẽ không nói về ngủ với anh sao?”

Khương Hiểu chu môi, “Người trợ lí em đây, ban ngày làm việc cho anh, buổi tối còn phải ngủ cùng! Thiệt thòi quá!”

Chu Tu Lâm thích nghe cô nói vớ nói vẩn như vậy, “Ừm.”

Khương Hiểu lẩm bẩm, tay khoát lên đầu vai anh, đầu ngón tay từ từ trượt đến phần eo của anh.

Hai vợ chồng sớm quen thuộc lẫn nhau, cô muốn làm cái gì, làm sao Chu Tu Lâm có thể không biết. Anh chợt nâng đùi phải của cô lên, vòng tại bên hông mình, đông tác không mơ hồ chút nào.

“Chồng___ chồng____” Khương Hiểu sớm không kiềm chế được.

Chu Tu Lâm đi phía trước thật sau, “Hiểu Hiểu, thả lỏng___”

Khương Hiểu che mặt mình, “Anh nhanh lên một chút! Mai em phải đi công ty.”

Chu Tu Lâm cúi người, hôn ngực của cô.

Khương Hiểu nghẹn ngào, một tiếng một tiếng kêu tên của anh, “Chu Tu Lâm____ Chu Tu Lâm_____”

Cuối cùng Chu Tu Lâm nói ở bên tai cô, “Một ngày không gặp, như cách ba thu. Ba ngày chúng ta không gặp rồi.”

….

Sáng ngày hôm sau, khi Tiểu Đậu Nha mở mắt ra, phát hiện một mình mình ngủ ở trên giường lớn. mẹ không có đây, ba cũng không ở đây. Cậu chậm rãi trượt xuống giường, đi dép lê nhỏ đến toilet.

Chờ cậu xuỵt xuỵt xong, vẫn không thấy bóng dáng của be mẹ. Khóe miệng của tiểu tử kia cay đắng, đứng ở phòng khách gào thét, “Mẹ___Mẹ____”

Chu Tu Lâm chợt bừng tỉnh, vội vàng mặc vào một cái quần đi ra ngoài, ôm tiểu tử kia lên. “Khóc cái gì đấy?”

Tiểu Đậu Nha nhìn thấy ba, cảm xúc tốt một chút. “Mẹ con đâu?” Cậu nhìn phòng bên cạnh, đôi mắt ướt xoay nha xoay.

Chu Tu Lâm vội vàng nói sang chuyện khác, “Hai ngày này mẹ đi chơi quá mệt mỏi, còn đang ngủ mà.”

Tiểu Đậu Nha lắc lắc cơ thể, “Vậy con đi xem mẹ một chút.”

“Để mẹ chủ một chút nửa, ba đưa con đi rửa mặt. Không phải hôm nay con phải lên nhà trẻ à? Bị muộn rồi.”

“Be, vậy ba nhanh lên một chút.” Cậu cũng không muốn đến muộn, cậu còn muốn gặp Đóa Đóa sớm một chút đấy.

Hai cha con cùng đi toilet rửa mặt đánh răng, Tiểu Đậu Nha trông thấy mấy vết cào trên ngực của Chu Tu Lâm, tò mò hỏi: “Ba, sao ba bị thương?”

Chu Tu Lâm cúi đầu vừa nhìn, tối hôm qua còn không có cảm giác, bây giờ vừa thấy, ba vết cào rõ ràng. “Mèo cào.”

Tiểu Đậu Nha suy nghĩ nói: “Ba, ba nuôi mèo ở phòng làm việc rồi hả?”

Chu Tu Lâm qua loa mà đáp lại một tiếng.

Tiểu Đậu Nha ôm đùi của anh, “Ba, khi nào thì ba đưa con đi xem mèo?”

Chu Tu Lâm dở khóc dở cười, “Nhìn biểu hiện của con. Khi nào con không muốn ngủ với mẹ, ba sẽ cân nhắc một chút.”

Tiểu Đậu Nha vội vàng không thể nào gật đầu, nghiêm trang, “Con là đứa trẻ lớn rồi, con không ngủ với mẹ.”

Ngay ngày hôm đó, bạn nhỏ Chu Tư Mộ đi học muộn, Khương Hiểu cũng vội vội vàng vàng mới chạy đến công ty, ngoài miệng oán trách Chu Tu Lâm. Chỉ có Chu Tu Lâm xuân phong đắc ý*.

* Đây là thành ngữ được sử dụng nhiều trong tiếng Trung Quốc. Nó  có xuất xứ từ bài thơ “Đăng khoa hậu” của thi sĩ Mạnh Giao đời Trung Đường. Như đã nói “xuân phong đắc ý” chỉ xuât hiện trong tiếng Trung Quốc. Nghĩa bóng của nó là, sau khi đỗ tiến, cưỡi ngựa đi trong mùa xuân, chỉ trong một ngày đã ngắm được toàn cảnh đông kinh Tràng an. Chỉ con đường thăng quan tiến chức thuận lợi, hanh thông.

Trong lòng Tưởng Cần oán thầm, nhất định là phu nhân đã về.

Cuối cùng bọn họ có thể từ biệt bầu không khí âm u của văn phòng rồi.

Ba ngày Tiểu Đậu Nha không lên nhà trẻ, thấy bạn học vui vẻ khác thường. Sau giờ học thì nói chuyện chuyến đi chơi với bạn nhỏ cùng bàn. Nói du lịch xong, lại bắt đầu nói phiền não của mình.

“Mình ngủ một mình, tỉnh lại phát hiện, ba mẹ ngủ ở một phòng khác. Bây giờ các cậu cũng ngủ một mình sao?”

Đóa Đóa: “Mình ngủ với ba mẹ.”

Dương Dương: “Mình ngủ gần ba mẹ.”

Chu Tư Mộ tủi thân, “Chỉ có một mình tớ không ngủ với ba mẹ sao?”

Đóa Đóa: “Chúng ta hỏi bạn nhỏ khác một chút đi?”

Vì vậy, tiểu đội Apple cùng tiến hành điều tra vấn đề đi ngủ với ba mẹ. Nhưng lớp này ngoài bốn bạn nhỏ đến từ nước ngoài là ngủ một mình ở ngoài, chỉ có mình bạn nhỏ Chu Tư Mộ người Trung Quốc là phải ngủ một mình.

Cả trái tim Chu Tư Mộ tủi thân rồi.

Dương Dương: “Có phải Tư Mộ cậu là ba mẹ cậu nhặt được ở thùng rác không?”

Chu Tư Mộ: “…”

Đóa Đóa lắc đầu một cái, “Mình nghĩ là ba và mẹ của Tư Mộ sinh em gái cho Tư Mộ rồi. Bà ngoại mình nói, nếu mình muốn em gái, vậy thì phải ngủ một mình.”

Chu Tư Mộ nháy mắt nhìn Đóa Đóa, Đóa Đóa thật xinh đẹp. “Ừ. Nhất định mẹ mình sinh em gái cho mình rồi. Nếu em gái của mình cũng xinh đẹp như cậu, mình sẽ rất vui vẻ.”

Giáo viên chủ nhiêm vừa vặn nhanh đi đến chỗ này, đúng lúc nghe được những lời này. Bạn nhỏ bây giờ, nhà trẻ mà bắt đầu yêu sớm rồi. Chó độc thân cô đây sống như thế nào!

Buổi sáng ngày hôm đó, Khương Hiểu chải chuốt tất cả kế hoạch công việc gần nhất của Tống Văn Dịch, Hứa Giai Nhân một lần, chờ xong mọi thứ này, cô mời nghĩ đến chuyện chuyển khoản cho Lương Nguyệt.

Lên mạng tra rõ giá giầy, hơn sáu vạn đồng, thật sự là để cho người ta nhức nhối. Chung quy là Tiểu Đậu Nha vô tâm sơ suất, tiền này cũng nên đền.

Chuyển được tiền thành công, lòng Khương Hiểu cũng yên tâm rồi.

Cô bình tĩnh chải quét tin tức trên mạng. Thanh thế* tuyển vai của phim《 Trường Đinh 》lần này to lớn, không ít người mới cũng đã đi đăng kí tham gia, đã tiến hành vòng quay thử thứ nhất.

*Thanh thế: Tiếng tăm và thế lực.

Vì vậy gần đây Lương Nguyệt cũng thường trên trang đầu tin tức giải trí.

Tiểu Vũ đi tới và đưa cho cô một ly cà phê, “Chị Khương, Giai Nhân có thể bắt lấy 《 Trường Đinh 》không?”

“Chị cũng không chắc.” Khương Hiểu thật sự không dám đảm bảo, cô giúp nghệ sĩ kí hợp đồng điện ảnh, phim truyền hình, đều đã tìm vai diễn phù hợp với bản thân họ. Tình tiết 《 Trường Đinh 》 cô cũng là xem hai ngày trước, phim văn nghệ chú ý nhưng không nhất định sẽ đắt khách.”

“Em nghe trợ lí của Giai Nhân nói, Giai Nhân rất muốn đạt được. Chị Khương, phía bên chị không thể giúp cô ấy đi nói chuyện với cô Lương một chút?”

Khương Hiểu lắc đầu, “Từ trước đến nay cô Lương yêu cầu nghiêm khắc, bà ấy tuyển chọn người đều có tiêu chuẩn của bà ấy.”

“Hi vọng Giai Nhân có thể còn lấy được.”

Khương Hiểu hơi cong môi một cái, nhẹ nhàng nói: “Mong là vậy.”

Vừa mới dứt lời, điện thoại di động của cô vang lên. Cô thấy mọt chuỗi dãy số, tay khẽ run lên.

Tiểu Vũ xoay người, “Chị Khương, ngài làm việc trước.”

Khương Hiểu hít sâu một hơi, nhận nghe điện thoại.

Tiếng ở đầu kia truyền tới bên tai cô, “Khương Hiểu, bây giờ cô có die nd da nl e q uu ydo n thời gian không? Chúng ra gặp mặt nói chuyện.”

“Được, cô Lương.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Một chương hạnh phúc ngọt ngào!

Chủ nhật rồi, chương tặng 188 cái bao lì xì, còn giữ vững ở trên cương vị công tác của Đại Mạn Mạn gửi lời chúc mừng tới phía trước.

Đã lâu không thấy lời nhắn lại dài lớn dài lớn rồi!

【 Kịch trường nhỏ mơ mộng 】

Tiểu Đậu Nha lặng lẽ nói cho Đóa Đóa một bí mật.

Tiểu Đậu Nha: Ba mình nuôi một con mèo.

Đóa Đóa: Thật à?

Tiểu Đậu Nha: Chờ mình biểu hiện tốt, chúng ta cùng đi xem mèo.

Đóa Đóa: Tư Mộ cậu thật tốt.

Tiểu Đậu Nha: Đóa Đóa, chúng ta là bạn tốt, mình luôn đối xử tốt với cậu.

Hai bạn nhỏ, các em đang dữ dội xem văn của dì nhỏ hả

Ha ha ha ha ha ha