Vượt Bóng Tối Để Yêu Em

Chương 12: Cảnh an hy mất tích

Hôm nay Ngô Trí Lâm đến Hy Viên để gặp Tô Hàn.Ngô Uyển cố chấp vẫn nhất quyết làm theo ý mình nhưng người làm cha như ông lại không muốn vuột mất người con rể tài giỏi như Tô Hàn.Ông đành phải đứng ra giải quyết xem thế nào,nói thế nào cuối năm nay hai nhà cũng đã bàn bạc đến việc kết hôn.Bên ngoài thông tin cũng lộ ra không ít, thật là đau cả đầu vì đứa con gái ngang bướng này.


Tô Hàn sau khi giải quyết công việc ở Tô Thị anh mới xuất phát đến Hy viên, hôm nay anh còn dắt theo Tiểu Hy.Sáng sớm nay Trầm Ngọc đến chùa nên không tiện đưa theo Tiểu Hy.Tô Hàn dành trọng trách chăm sóc bé con một ngày.Cúi đầu nhìn Tiểu Hy nắm lấy tay của anh thả từng bước chân thủng thỉnh đáng yêu vô cùng.Hôm nay còn học đòi ai tính tự lập quyết không cho anh bế.Bộ dáng chẳng khác gì cục bông kia thật khiến người ta yêu không tả xiết.


Bạch Hồ vừa thấy Tô Hàn đi vào,ông ta vội đi đến.
- Chủ Tịch, Chủ tịch Ngô đang ở phòng Vip A.
Tô Hàn gật đầu, cúi người bế lấy Tiểu Hy lên phòng của mình.Đặt bé con ở phòng chờ có thảm nhung và rất nhiều đồ chơi trẻ con.
Hôn lên gò má trắng mịn của cháu gái.


- Tiểu Hy ngoan,ngồi đây chơi với chị ấy nhé.Cậu sẽ quay lại sớm thôi.
Cô nhân viên mỉm cười đứng phía sau Tô Hàn không ngừng lấy lòng Tiểu Hy.
Tiểu Hy mở tròn xoe đôi mắt rồi ngoan ngoan gật đầu.
- Dạ.
Tô Hàn mỉm cười lúc này mới tạm yên lòng ra khỏi cửa đi đến nơi Ngô Trí Lâm đang chờ.


Cửa vừa mở ra, Ngô Trí Lâm nhìn thấy Tô Hàn bước vào ông ta liền nở nụ cười vui vẻ.
Tô Hàn kéo ghế ngồi xuống nhã nhặn lên tiếng.
- Xin lỗi đã để chú chờ.
- Không sao..không sao,chú chỉ mới đến thôi.


Tô Hàn gật đầu, nâng tay giúp ông rót rượu mỗi cử chỉ đều chừng mực lễ phép,khiến
Ngô Trí Lâm càng kiên định muốn giữ lấy người con rể này.
Ông ta nhanh chóng mở lời trước.
- Tô Hàn, lần này chú muốn gặp cháu, chắc cháu cũng biết lí do rồi đúng không?


Ông ta thở dài có chút phiền muộn.


- Chú biết nhà chú đã chiều hư Tiểu Uyển, để con bé gây ra nhiều phiền phức cho cháu.Nhưng chú mong cháu hãy thông cảm cho con bé vì từ nhỏ Tiểu Uyển đã mất mẹ chú lại bước thêm một bước nữa.Cho nên con bé lúc nào cũng cảm thấy thiếu an toàn vì thế nó luôn sợ hãi cháu sẽ rời xa nó. Đó cũng là lí do Tiểu Uyên luôn muốn dò xét tình cảm của cháu.Thật ra nó mạnh miệng vậy thôi chứ chú rất rõ Tiểu Uyển rất yêu cháu.


Tô Hàn dĩ nhiên biết trước nội dung cuộc nói chuyện này.Khi Ngô Trí Lâm gọi cho anh, anh liền hiểu dụng ý của ông ta.
Nhưng dù sao không sớm thì muộn anh cũng phải gặp qua Ngô gia nói rõ một lần xem như là sớm hơn dự định.
Tô Hàn nhấp môi một chút rượu đỏ, rồi mới đáp lấy lời Ngô Trí Lâm.


- Chú Ngô, vì chuyện của chúng cháu đã khiến chú phiền lòng.Nhưng cháu đành làm chú thất vọng rồi, người muốn chia tay là Ngô Uyển không phải cháu.Cháu cũng được biết cô ấy đã đi Nauy.Chú thấy đấy Cô ấy cũng không thiết tha gì mối quan hệ này.Cho nên chúng cháu nên dừng lại là tốt nhất.


Sắc mặt Ngô Trí Lâm có chút tái đi, ông xua tay.
- Con bé chỉ là giận dỗi mà thôi,phụ nữ ấy mà cháu chỉ cần dịu dàng một chút tất cả sẽ ổn liền.Chú biết lần này Tiểu Uyển quá phận nhưng chuyện nhỏ như thế để dẫn đến chia tay thì thật không đáng.
Tô Hàn cười nhạt.


- Có thể dưới đôi mắt của người làm cha thì nhìn gì cũng sẽ nhẹ đi.Nhưng với cháu thì không được như vậy. Cháu không thể nuông chiều cô ấy được theo cách của chú.Sau khi chia tay không nói được ai là người sai cả, có thể cháu không phù hợp với mẫu hình mà Ngô Uyển vẽ ra.


Tô Hàn tiếp lời, ý tứ chốt hạ.
- Nói chung cháu xin nhận sai về mình, cháu rất mong dù cháu và Ngô Uyển không còn bên nhau nhưng mối thâm tình hai nhà vẫn như trước.
Ngô Trí Lâm nhìn ra sự quyết tâm trong mắt Tô Hàn.
- Tô Hàn nghe chú nói...
Cốc..cốc...


Ngô Trí Lâm vẫn muốn nói thuyết phục Tô Hàn nhưng bất ngờ lúc này có người gõ cửa, rồi tiếp đó là đi vào cũng như cắt ngang lời nói kế tiếp của ông ta.
Nữ nhân viên vừa vào sắc mặt tái mét, lấp bấp nhìn Tô Hàn.
- Chủ tịch không tìm thấy Tiểu Hy đâu ạ.


Sắc mặt Tô Hàn liền biến sắc, anh không quản Ngô Trí Lâm còn ở đó chỉ nói xin lỗi rồi nhanh chóng rời đi.
........