Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 59: Tuyệt đối không khuất phục

Người Lãnh Như Tuyết khẽ nghiên qua, tránh viên đá mà Ưu Vô Song ném lại, cười lạnh một tiếng, lạnh lẽo nhìn Ưu Vô Song nói: “Ưu Vô Song, nếu ngươi bị lạnh chết trong tuyết, bổn vương không hề ngại đâu!”

Dứt lời, hắn quay người đi về phía trước, đi được vài bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu lại nhìn Ưu Vô Song giọng cười nhạo: “Ưu Vô Song, ngươi cho rằng bổn vương đối với một ả điên như ngươi có hứng thú sao? Bổn vương nói cho ngươi biết, bổn vương đối với ngươi không có chút hứng thú! Nếu không phải vì đại hoàng huynh đưa đến thiệp mời, bảo bổn vương đến tham gia sinh khắc của Lạc Nhạn (tức sinh nhật), bổn vương căn bản không quan tâm ngươi sống hay chết!”

Nói tới đây, Lãnh Như Tuyết ngập ngừng, lại lạnh lùng nói: “nhưng mà, Ưu Vô Song, ngươi tốt nhất đừng quên, thân phận bây giờ của ngươi là vương phi của bổn vương, nếu ngươi phản bội bổn vương, bổn vương sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!” 


dứt lời, hắn không thèm lo cho Ưu Vô Song, lớn bước đi về phía trước.

Ưu Vô Song nghiến chặt răng, khó khăn bò từ dưới đất tuyết dậy, căm hận nhìn hình bóng của Lãnh Như Tuyết, quát: “Lãnh Như Tuyết, ngươi đừng đắc ý! Sẽ có một ngày, Ưu Vô Song ta trả lại toàn bộ tất cả mọi thứ của hôm nay cho ngươi!” 

bước chân của Lãnh Như Tuyết vì lời nói của Ưu Vô Song lần nữa dừng lại, hắn quay đầu cười nhạo nhìn Ưu Vô Song với bộ dạng thảm hại, giọng điệu không chút cảm xúc nói: “được, bổn vương sẽ đợi ngày ấy đến, nhưng mà, ả điên, ngươi đừng nói bổn vương không nhắc nhở ngươi, trước khi ngày đó đến, ngươi tốt nhất phải qua cho được đêm nay đừng có mà bị chết cóng ở đây!”

tay Ưu Vô Song siết chặt lại nhau, nàng khó khăn từng chút từng chút bò từ dưới nền đất tuyết dậy, trên người đau đớn khiến nàng cảm thấy mỗi động tác đầu rất khó khăn, nhưng nàng tự nói với mình, nàng không được thua, không được thua cho tên nam nhân tựa ác ma kia!


Xem thường nàng phải không? Vậy thì, nàng sẽ cho hắn biết, nàng tuyệt đối không khuất phục!

Nàng là cảnh sát, nàng là Ưu Vô Song thế kỉ 21, nàng là cỏ dại đạp không chết! Lãnh Như Tuyết, ta tuyệt đối không thua cho ngươi! Ngươi đợi đấy, những gì ngươi nhục mạ ta, sẽ có ngày, ta trả lại ngươi tất cả!

trên người truyền lại cơn đau đớn tột cùng, trên trán nàng đầy một lớp mồ hôi lạnh, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng, dưới ánh mắt chế giễu của Lãnh Như Tuyết, từ dưới đất tuyết dày bò dậy, sau đó từng bước từng bước vô cùng gian nan đi về phía trước, mỗi bước đi, nàng đều cảm thấy như bị cơn đau đớn xé toạt ra, nhưng nàng cứ như mất đi nhận thức, cố gắng đi về phía trước.


trên đường đi, Ưu Vô Song không biết đã ngã bao nhiêu lần, nhưng mà, mỗi lần, nàng đều cắn răng nói với chính mình, nàng không thể ngã gục, nàng không được thua, cho đến khi nàng khiên trí không nổi nữa, màn đen xuất hiện trước mắt, một lần nữa ngã quỵ xuống đất, cơ thể nàng như ma mục, không còn sức lực đứng dậy nữa.

nhưng mà, phút chốc trước khi mất tri giác, đôi tay nàng vẫn cố vùng vẫy dưới tuyết, trong đầu nàng vẫn ghi nhớ, Lãnh Như Tuyết, sẽ có ngày ta trả lại ngươi tất cả những gì ngươi gây ra cho ta, ngươi hãy đợi đấy!