Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 293: Con tim đau đớn

Nghĩ tới đây, trong lòng Ưu Vô Song ôm tia hy vọng, ngừng khóc lại, mắt đầy lệ nhìn người nam nhân khốc như Tiêu Tịch, nhỏ tiếng nói: “nếu như, nếu như tôi nói với anh là trong lúc hôn mê, linh hồn tôi đến một nơi khác, liệu anh có tin tôi không? Có tin không?”

Tiêu Hạng khẽ sững sờ, nhưng rất nhanh đã cười, nói: “Ưu cảnh quan, cô đang nói lời trong mơ sao? Trong thời gian cô hôn mê, bất kể cô mơ thấy gì, đều chẳng qua là một giấc mơ mà thôi! được rồi, giờ cô mới tỉnh lại, hãy nghỉ ngơi đi.”

Nói rồi, Tiêu Hạng vỗ nhẹ vai Ưu Vô Song, sau đó đứng dậy, quay người rời khỏi.

Ưu Vô Song sững người nhìn theo bóng lưng hắn ta, mãi cho đến khi cửa phòng bệnh đóng lại trong lặng lẽ.

Là giấc mơ sao? Chỉ là một giấc mơ mà thôi? Ưu Vô Song hai tay vô thức siết chặt khăn trải giường, cơ thể bất lực ngã xuống, trên gương mặt bỗng chốc lần nữa tràn lệ.

Là giấc mơ sao? Không, tuyệt đối không phải giấc mơ, sao có thể là giấc mơ?

Trong lòng nàng, sự đau đớn ấy chân thật biết bao, những gì đã trải qua, đều hiện rõ ràng trong đầu nàng biết bao, đó sao có thể là mơ được? Sao có thể?


Quả nhiên không ai tin, sẽ không ai tin những gì nàng đã trải qua, nàng nên làm sao đây? Nàng phải làm thế nào đây?

Một cảm giác đau nhói, tràn ngập trong lồng ngực nàng, nàng nhắm chặt hai mắt, mặc cho nước mắt đau khổ tuôn rơi, miệng lẩm bẩm, một lần rồi một lần gọi: “Lãnh Như Tuyết…Lãnh Như Tuyết……”

Tiếng nàng không lớn, nhưng lại đầy thê lương bi khổ và tuyệt vọng, đôi mắt khốc như Tiêu Tịch giờ đang lặng lẽ đứng sau cửa phòng kia, đang lấp lánh tia quỷ dị.

Một trận bước chân truyền đến, sau lưng hắn ta xuất hiện một tiếng nói thô kệch: “bác sĩ Tiêu, sao anh lại đứng ở trước cửa?”

Tiêu Hạng quay người lại, nhìn thấy người đi đến, bất giác khẽ mỉm cười, nói: “đội trưởng Lâm, sao hôm nay ông có thời gian rảnh đến đây? Ông đến đúng lúc lắm, Ưu cảnh quan vừa mới tỉnh lại rồi!”

Gương mặt đen đen của đội trưởng Lâm kia khẽ hiện tia mừng rỡ, nói: “cô ấy tỉnh lại rồi? chuyện xảy ra khi nào vậy?”

Tiêu Hạng không hề trả lời lời của ông ta, mà chỉ mỉm cười nói: “cô ấy bây giờ tinh thần rất tốt, đội trưởng Lâm có thể vào trò chuyện cùng cô ấy, Tiêu Hạng còn phải đi tuần phòng, không thể bồi đội trưởng Lâm!”

đội trưởng Lâm phẩy phẩy tay, nói: “anh đi bận đi.”

Nụ cười trên mặt Tiêu Hạng không đổi, có ý vị khác lần nữa liếc nhìn về phía cửa phòng bệnh, sau đó quay người rời khỏi.

Nghe thấy tiếng bước chân, Ưu Vô Song nhanh chóng lau đi nước mắt trên mặt, quay đầu lại, nhìn thấy người đến, bất giác gọi: “đội trưởng?”


đội trưởng Lâm nhìn thấy Ưu Vô Song đã tỉnh lại, rất vui mừng, ông ta nhìn Ưu Vô Song cười nói: “hay cho Ưu Vô Song cô, cô cuối cùng cũng biết tỉnh lại rồi à? Hại người trong đội cảnh sát lo lắng hết mấy tháng, cô thì hay rồi, một chút chuyện cũng không có, ngủ hết cả năm tháng!”

Năm tháng? Ưu Vô Song khẽ sững sốt, sao lại xuất hiện năm tháng chứ? Rõ ràng nàng ở cổ đại đã hơn năm năm rồi mà! Sao có thể chứ?

Không lẽ, mọi thứ, đều như lời Tiêu Hạng nói, thật sự chỉ là một giấc mơ sao?

Nhìn Ưu Vô Song vẻ mặt buồn rượi, đội trưởng Lâm lại cười nói: “cô đang lo lắng tiền lương và tiền thưởng đúng không? Cô yên tâm, tiền công bị thương của cô, tiền lương và tiền lương trong năm tháng này một cắc cũng không thiếu của cô đâu.”

Nói rồi, ông ta đột nhiên mở to hai mắt, nói: “nhưng mà, cô lĩnh không năm tháng lương, nếu như bây giờ đã tỉnh lại rồi thì hay mau chóng hồi phục cho tôi, sớm ngày trở về đội cảnh sát!”

Ưu Vô Song miễn cưỡng nở nụ cười khó coi, đang định nói gì với đội trưởng Lâm, nhưng lại phát hiện cổ họng cứ như bị thứ gì đó nghẹn phải, một câu cũng nói không ra!

Đúng vậy, nàng muốn trở về, nhưng không phải về đội cảnh sát, mà là về bên cạnh người nam nhân của mình và con trai mình.

Nàng không biết, những thứ đó, có phải thật sự như Tiêu Hạng nói không, đó chẳng qua chỉ là một giấc mơ, nhưng cảm giác tuyệt vọng và đau đớn trong lòng mãnh liệt biết bao, nếu như đó là một giấc mơ, vậy thì, nàng sao lại đau lòng như vậy?


Nếu như đó không phải là giấc mơ, thì nàng bây giờ là thế nào? Đây là thế kỉ 21, là một thời đại tin tưởng khoa học, không có thần lực quỷ quái, không mọi thứ xảy ra trên người nàng quỷ dị biết bao, khiến nàng căn bản không có cách nào tin rằng đó chỉ là một giấc mơ!

Bởi vì, mỗi việc xảy ra trong ấy, dung mạo của mỗi người, nàng đều nhớ rõ trong đầu, nàng chưa từng quên, sự dịu dàng của hắn, cũng chưa từng quên, gương mặt đáng yêu khi cười của con trai.

Bởi vì, những điều ấy, chân thật biết bao, chân thật đến nỗi phảng phất như việc mới xảy ra ngày hôm qua!

Nhìn sắc mặt cực kì không tốt của Ưu Vô Song, đội trưởng Lâm tưởng rằng là do nàng mới tỉnh lại, cơ thể vẫn còn yếu, cũng không để tâm, chỉ quan tâm nói: “cô yên tâm, người đội trưởng như tôi cũng không đến nỗi không nói tình nghĩa đến thế, cô mới tỉnh lại, hãy nghỉ ngơi vài ngày đi, đến khi cô hồi phục rồi mới trở lại đội cảnh sát.”

Ưu Vô Song không khống chế được nước mắt lần nữa trào ra, đúng vậy, đây là đội trưởng Lâm, người có tiếng nghiêm nghị nhưng lại rất có tình người trong đội cảnh sát của họ — đội trưởng hắc bao tử, đây là thế kỉ 21!

Nàng mắt đầy lệ nhìn gương mặt quen thuộc của đội trưởng Lâm, trong lòng càng đau đớn, nàng không thể trở về rồi sao? Ông trời sao lại đối xử với nàng như vậy? Tại sao?