Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 26: Giả điên giả dại (1)

Nhìn thấy Lãnh Như Tuyết không thèm che giấu sát ý, Ưu Vô Song lúc này mới biết sợ, nàng sợ hãi lùi sau một bước, nuốt vội nước bọt, run sợ nói: “Yêu nghiệt đáng chết, ngươi định làm gì?”

Và lúc này, Vân Nhi một mực quỳ dưới run rẩy đất kia lại bò dậy, xông qua ngăn Lãnh Như Tuyết lại, “Bộp” một tiếng, Vân Nhi lại lần nữ quỳ dưới đất, âm thanh run rẩy nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia xin người bớt giận, tiểu thư không cố ý mạo phạm người, tiểu thư vốn thần trí bất minh mà, xin vương gia tha cho tiểu thư!”

Thần trí bất minh? Nghe xong lời của Vân Nhi, trong lòng nàng mừng thầm, còn may là Vân Nhi nhắc nhở nàng, sao nàng lại không nghĩ ra chứ? Ưu Vô Song này trước kia không phải là đứa ngốc? Nếu đã là ngốc, vậy thì nàng có làm gì cũng không có ai cảm thấy kì lạ, không phải sao?

Quá tốt rồi, tuy rằng nàng cực kì ghét tên yêu nghiệt kia, nhưng vì tính mạng của mình, đại trượng phu có tiến có thoái, hôm nay nàng sẽ làm đứa ngốc một lần.


Vì không dễ dàng gì nàng mới sống lại, vả lại còn xuyên không nữa, trước khi lập được tí thành tích nào, nàng tuyêt đối muốn mơ mơ hồ hồ mà chết ở đây, như vậy không phải sẽ rất mất mặt các tiền bối đã từng xuyên không?

Trong lúc Ưu Vô Song đang bày kế, Lãnh Như Tuyết không chút nhẫn nại đá vào người đang quỳ dưới đất cản đường hắn, tức giận nói: “Ngươi cút ngay, nếu còn dám cản đường bổn vương, bổn vương sẽ lấy mạng của ngươi!”

Vân Nhi thảm hét một tiếng, đôi tay ôm lấy cái mông bị đá một phát, nước mắt ủy khuất chảy ra, tội nghiệp vô cùng nhìn sang phía Ưu Vô Song đang đứng ngẩn ra, ý như muốn nói, tiểu thư, người tự cầu phúc đi, nô tì đã tận lực rồi!


Nhìn thấy bước chân của Lãnh Như Tuyết ngày càng đến gần, Ưu Vô Song không quan tâm đến Vân Nhi đang khóc dưới đất, mâu đen liếc vội xung quanh, ỗng nhiên miệng cong lên, “Oa” một tiếng, âm thanh chói tai nhất thời làm tất cả những người còn lại giật mình.

Khi tất cả đã hoàn hồn thì chỉ thấy Ưu Vô Song cứng rắn khi nãy đâu mất, cả người nàng giờ đây nằm vạ dưới đất, lớn tiếng khóc inh ỏi, cứ như là đứa trẽ đang nhõng nhẽo, thỉnh thoảng còn lăn qua lăn lại.

Lãnh Như Tuyết nhìn thấy người nữ nhân đang nằm vạ dưới đất lăn qua lăn lại, bất giác ngẩn người, hắn lớn lên trong hoàng cung, cộng thêm hắn là đứa con được hoàng thượng yêu nhất, có bao giờ thấy người nào nhõng nhẽo giống trẻ con như vậy?

Dáng vẻ của Ưu Vô Song như chịu phải ủy khuất kinh thiên, quậy khóc không ngừng, hắn phút chốc ngớ hẳn, thậm chí quên hẳn khi nãy hắn còn muốn giết nàng.

Ưu Vô Song tuy bề ngoài khóc rất thương tâm, nước mắt cũng chảy không ít, nhưng mà, thật ra trong lòng nàng lại tươi cười như hoa, nàng nheo mắt lại, một bên tiếp tục diễn kịch, một bên liếc nhìn Lãnh Như Tuyết, thấy hắn ngơ ngác đứng một bên, cứ như không biết phải làm gì, trong lòng thầm mừng, tên yêu nghiệt này đã bị nàng hù đến sợ rồi.