Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu!

Chương 56: Bị bắt quả tang

Hạ Thiên lập tức thụ

sủng nhược kinh hành lễ: “Chỉ cần nương nương thích, tiểu nhân nguyện ý

vì nương nương làm trâu làm ngựa, nhất định mỗi ngày sẽ dâng “mỹ dung

trà” đến.”

Liên Tĩnh nghe vậy thì hết sức vui mừng, nhưng trong

lòng thì vẫn muốn mau chóng nếm thử hương vị của “mỹ dung trà”, vì thế

viện cớ nói: “Ừm, ngươi nói không sai, Tiểu Bích, dẫn nàng xuống lĩnh

thưởng.”

“Đa tạ nương nương.” Hạ Thiên vô cùng kích động theo sau nha hoàn Tiểu Bích, bước ra khỏi cửa chính, nụ cười trên khuôn mặt biến mất ngay lập tức, đáng tiếc là không có ai chú ý tới vẻ mặt của nàng

phía sau tấm khăn che kia.

Sau khi lĩnh thưởng trở về phòng, Hạ

Thiên cũng không vội vàng ra ngoài, thật ra thì chén “mỹ dung trà” kia

là do nàng tùy tiện pha vào một chút mật phấn hoa và một chút dược liệu

mà thôi.

Ở hiện đại, nàng và Ngôn Hoan tuy xuất thân từ cô nhi

viện, nhưng thân thủ của Ngôn Hoan rất tốt, lại trượng nghĩa, quen biết

với không ít người trong hắc đạo, “Hỏa Diễm Minh” là một tổ chức hắc đạo vô cùng lớn, Ngôn Hoan nhận minh chủ của Hỏa Diễm Minh làm anh trai,

hắn thường xuyên mời nàng và Ngôn Hoan cùng gia nhập tổ chức, nhưng hai

người các nàng chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường cho nên đã từ

chối.

Chỉ là không ít băng nhóm hắc đạo khác đã biết được mối

quan hệ của các nàng và Hỏa Diễm Minh, vì thế đã dẫn đến không ít phiền

toái, về sau, minh chủ của Hỏa Diễm Minh bởi vì muốn các nàng có thể tự

bảo vệ được bản thân mình, cho nên không chỉ đưa cho các nàng mỗi người

một cây súng mà còn nhiều thứ vụn vặt khác để phòng thân nữa.

Súng lục thì các nàng không dám cầm, dù sao thì cái này cũng là trái với

pháp luật, nhưng những vật phòng thân khác thì nàng vẫn nhận, trong đó

có một loại thuốc, ăn vào trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủn có thể khiến cho người ta toàn thân vô lực, hạ đường huyết, cơ thể giống như bị gai

nhím đâm phải, đau đớn vô cùng.

Chỉ là ở trong chén trà kia, Hạ

Thiên đã lén lút bỏ thêm chút đậu cháy, nàng cực kỳ mong đợi một Liên

phi nương nương tự cho mình là rất thông minh, rất dịu dàng, rất hiền

lương thục đức kia một khi đã mất đi khống chế thì sẽ có dáng vẻ như thế nào!

“Haha. . .” Hạ Thiên cười gian trá vài tiếng, bây giờ cách

thời gian phát tác còn hai mươi phút, nàng không vội, ở lại thêm tí nữa

sẽ chuẩn bị được xem trò vui.

“Cười gian trá thế này, ngươi bỏ thứ gì vào trong chén trà của Liên Tĩnh vậy?”

Đang lúc Hạ Thiên cười đến quên cả trời đất, một đạo âm thanh trong trẻo mà

lạnh lùng đột nhiên vang lên, Hạ Thiên hoảng sợ, chỉ thấy sau lưng mình

không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người!

Nàng theo thân hình cao lớn thon dài nhìn lên, lại chạm phải ánh mắt cười như không

cười của Ân Tịch Ly, vội vàng đứng lên: “Đại. . . .đại thúc, ngươi. .

.sao ngươi lại tới đây.