Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu!

Chương 54: Tiểu nhân năm nay 26 tuổi rồi!

Một câu “vương phi

nương nương tương lai” kia của nàng làm cho đôi mắt của Liên Tĩnh sáng

lên, nói xong lời cuối cùng, nàng dứt khoát bỏ luôn hai chữ “tương lai”, trực tiếp gọi nàng ta là “vương phi nương nương”, quả thực là đã đánh

trúng vào tâm của Liên Tĩnh rồi.

Nếu nói trong lòng Liên Tĩnh

hiện giờ đang mong muốn điều gì nhất, thì đó chính là vị trí Vương phi

kia, đáng tiếc nàng chỉ là trắc phi chứ không phải là chính phi, nàng

vẫn lo lắng sợ hãi không biết khi nào thì Ân Tịch Ly sẽ cưới chính phi,

đến lúc đó có lẽ nàng sẽ không còn quyền lợi của một nữ chủ nhân nữa,

bởi vậy nàng vẫn cực kỳ cố gắng hướng đến vị trí vương phi kia, chỉ cần

nữ tử nào tiếp cận Ân Tịch Ly dù chỉ một chút cũng sẽ bị nàng lập kế hãm hại, nàng muốn Ân Tịch Ly gần gũi mình, muốn từ rất lâu rồi.

Hạ

Thiên trực tiếp gọi nàng là Vương phi như vậy, cũng là gọi vào trong tâm của nàng, ngay lập tức, địch ý đối với Hạ Thiên cũng không còn nặng như trước nữa, Liên Tĩnh thoáng nhếch môi cười cười: “Hiếm khi thấy ngươi

thật lòng tới xin lỗi, chứng tỏ ngươi vẫn còn chưa hư hỏng, bản phi sẽ

nói vài lời tốt đẹp giúp ngươi trước mặt Vương gia.”

“Vâng vâng

vâng, như vậy thì phải cám ơn nương nương rồi.” Hạ Thiên bề ngoài vội

vàng nói cám ơn nhưng trong lòng lại đang âm thầm cười lạnh.

Nàng đưa tay bưng lấy ấm trà, nói: “Hôm qua tiểu nhân xúc phạm đến nương

nương, tuy rằng nương nương đại nhân đại lượng, không so đo với tiểu

nhân, nhưng trong lòng tiểu nhân vẫn còn cảm thấy băn khoăn, đây là “mỹ

dung trà” sáng nay tự tay tiểu nhân tranh thủ pha, là phương thuốc bí

truyền của nhà tiểu nhân, nếu mỗi ngày uống vài chén, không tới một

tháng, dung mạo của nương nương sẽ có thể trẻ ra thêm mười tuổi! Tiểu

nhân tự nhận trước đây mình sai, lại không có gì hay để bồi tội với

nương nương, đành phải đem phương thuốc bí truyền này ra, vừa để xin lỗi nương nương, vừa có thể khiến cho nương nương có được dung mạo đẹp như

hoa, xin nương nương vui lòng nhận cho!

“Trẻ hơn mười tuổi?” Ánh mắt Liên Tĩnh sáng lên, vừa muốn nhận lấy ấm trà trong tay nàng, lại

đột nhiên có chút hoài nghi: “Ngươi nói thật chứ?”

“Nương nương, những điều tiểu nhân nói đều là sự thật!” Hạ Thiên vội vàng nói.

“Nếu hữu hiệu như vậy, tại sao ngươi không uống?” Liên Tĩnh cũng không phải

là người ngốc, tuy luôn thích chưng diện bề ngoài, coi trọng nó như sinh mạng, nhưng nàng cũng không phải là người dễ lừa gạt như vậy.

Hạ Thiên vội vàng trả lời, vì để khiến cho nàng ta thêm tin tưởng, nàng

liền uống một hớp trà lớn rồi nói: “Nương nương, mỗi ngày tiểu nhân đều

uống nha!” Nói đến đây nàng hơi dừng lại một chút, cẩn thận đánh giá nha hoàn xung quanh, sau đó liền tiến lên một bước, nhỏ giọng nói bên tai

Liên Tĩnh: “Không lừa gạt nương nương, người có thể đoán ra tuổi thật

của tiểu nhân không?”

“Ngươi?” Liên Tĩnh nhìn từ trên xuống

dưới, quan sát Hạ Thiên một chút, dáng người Hạ Thiên nhỏ xinh, giọng

nói lại trong trẻo, liếc mắt nhìn qua chỉ là một cô nương tầm mười sáu

mười bảy tuổi, nhưng nàng không cam lòng nói Hạ Thiên trẻ như vậy, vì

thế nhép miệng nói: “Nhìn ngươi như vậy, chỉ khoảng hai mươi thôi.”

Hai mươi cái cọng lông của ngươi! Đi chết đi! Bản cô nương chỉ mới có mười

tám tuổi nha! Hạ Thiên ở trong lòng khinh thường nàng ta một hồi, cố nén cơn giận, tiếp tục thần thần bí bí kề tai nói khẽ: “Người đoán sai rồi, nương nương, tiểu nhân năm nay đã hai mươi sáu tuổi!”