Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu!

Chương 52: Yêu ngươi chết mất!

Cằm của Mạc quản gia

vẹo sang một bên, suýt chút nữa thì rơi xuống, cái này. . . .Vương gia

quả thật rất thần kỳ, đến cả việc Hạ cô nương muốn xin phép nghỉ cũng

đoán trước được, hắn liên tục đổ mồ hôi hột, không ngờ Vương gia nhà

mình lại thần thông như vậy, song, mặc dù rất kinh ngạc, nhưng hắn vẫn

đem những điều mà Vương gia đã dặn dò trước đó để trả lời nàng, hắn lặp

lại một lần nữa: “Xin nghỉ? Xin nghỉ để làm gì?”

“Xin nghỉ đương

nhiên là để thả lỏng thể xác và tinh thần rồi, Mạc quản gia, ngươi xem,

tháng vừa rồi ta làm việc còn tốt hơn người khác gấp vài lần, ngay cả

mười mấy năm qua ta cũng chưa từng làm nhiều việc như vậy, ta cũng là

người nha, nếu cứ tiếp tục như vậy, thể xác và tinh thần của ta sẽ rất

mệt mỏi, đến một lúc nào đó rồi cũng sẽ gục ngã, chẳng may ta mà gục ngã thì làm sao mà hầu hạ Vương gia? Vừa hay hôm nay Vương gia bận việc. .

.quốc sự, tạm thời hắn sẽ không trở về, để cho ta thả lỏng tinh thần,

nghỉ ngơi cho thật tốt, để cho ta cảm thấy việc mình ở vương phủ là một

chuyện sáng suốt, là một công việc đáng tự hào. . . .”

“Được

được!” Mạc quản gia nhanh chóng cắt ngang lời nói thao thao bất tuyệt

của Hạ Thiên, tuy những lời nàng nói, hơn một nửa hắn hầu như không nghe vào, nhưng đại khái, hắn có thể hiểu được một chút, không phải là muốn

đi chơi sao? Quả nhiên, đáp án này Vương gia cũng đã đoán được, nếu như

Vương gia cũng đã đồng ý, sao hắn có thể dám không bằng lòng?

thế, hắn hắng giọng, làm như thật gật gật đầu: “Ừm, ngươi nói không sai, một tháng vừa rồi quả thật là đã vất vả cho ngươi, hôm nay ngươi nghỉ

ngơi đi.”

“Oa! Vâng, cám ơn Mạc quản gia!” Hạ Thiên hí hửng kêu

to, nhất thời hưng phấn, lao tới tặng cho Mạc quản gia một cái ôm thật

chặt: “Mạc quản gia, ngươi thật sự là người tốt, yêu ngươi chết mất!

Thôi, ta đi đây!”

Hạ Thiên hấp tấp thả người, bỏ lại Mạc quản gia đang đứng ngây ngốc không biết làm sao.

Vương gia! Huhu, người không nói cho lão nô biết nếu Hạ cô nương ôm thì lão nô phải làm sao bây giờ. . . . .

“Yêu ngươi chết mất?”

Đang lúc Mạc quản gia khóc không ra nước mắt, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói âm trầm, rét lạnh.

Mạc quản gia liên tiếp rùng mình mấy cái, từ từ xoay người lại, nhìn thấy

Vương gia nhà mình đang đứng khoanh tay trước ngực, bộ dáng cực kỳ ôn

hòa nhìn chằm chằm vào hắn.

“Không, không, Vương gia, người đừng hiểu lầm, con cháu của lão nô so với Hạ cô nương còn lớn hơn. . . . .”

Ân Tịch Ly không đáp lời, chỉ dùng ánh mắt âm lãnh liếc hắn một cái, sau

đó dời tầm mắt đi chỗ khác, kéo dài giọng nói, giọng điệu sâu xa, âm

lãnh và tà mị: “Bổn vương thấy ngươi có vẻ cũng không giống tên Ngôn

Hoan gì đó. . . . .”

“A? Ngôn Hoan? Ngôn Hoan là ai?” Suy nghĩ của Mạc quản gia nhất thời bị khuấy động, bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Ân Tịch Ly cũng đã xoay người, rất nhanh liền bước đi, tiến về phía Hạ Thiên vừa rời khỏi.