Vương Công Quý Tộc

Chương 7

“Shit.” Jaejoong nhịn không được chửi tục một tiếng, hai tay Yunho chế trụ thắt lưng cậu khiến cậu có giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được.

“Buông ra.” Lạnh giọng mở miệng.

Yunho không đáp lại, tay cũng không nới lỏng.

Giải quyết xong đống điểm tâm ngon miệng, Changmin đến lúc quệt miệng xoa bụng căng phồng mới nhớ ra mình có 4 ông anh, Yoochun và Junsu đã không còn thấy bóng dáng đâu, xoay người nhìn quanh tìm hai người còn lại, đôi mắt cậu mở to hết cỡ so với chuông đồng còn lớn hơn.

Thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi cậu tiêu diệt đống điểm tâm thì cảm tình của Jaejoong hyung và Yunho hyung “đột nhiên tăng mạnh”, đã tới mức ôm ấp sờ soạng nhau công khai rồi cơ à?!!!

“Hyung, em không quấy rầy hai người nữa, hai người tiếp tục.” Changmin quét sạch mọi đồ đạc cá nhân và biến mất như một cơn gió.


Jaejoong há miệng cắn một phát lên cổ Yunho.

“Á.” Yunho hét lớn một tiếng, buông Jaejoong ra.

Jaejoong học bộ dáng Yunho liếm liếm miệng khiêu khích nhìn hắn.

Yunho sờ sờ chỗ cổ bị cắn đến chảy cả máu, đúng là một con mèo nhỏ ương bướng, may mà không cắn phải động mạch, không thì có khi hắn chết vì mất máu.

Ánh mắt hắn trở nên thâm thúy, dần tối đen lại, thỉnh thoảng còn lóe quang mang.

Jaejoong ngồi lại vị trí của mình, vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa: “Tôi đã bảo anh buông ra mà.”

“Những lời nói của anh vừa nãy, tôi đều ghi âm hết rồi nha ~” Sau đó xuất ra bút ghi âm từ trong túi giơ lên trước mặt Yunho lắc lắc.

“Thật không? Vậy những hành vi vừa rồi của cậu cũng đã bị chụp lại.” Yunho chỉ chỉ cái máy tính vẫn mở nãy giờ.

“Hừ~” Jaejoong xoay người, coi như anh cao tay.

Hôm sau, Yoochun nhìn thấy trên cổ Yunho có một dấu răng, rồi lia mắt ái muội không rõ nhìn Jaejoong cười cười. Đã từng thấy qua cảm tình hai người “đột nhiên tăng mạnh”, Changmin cũng hiểu được đó là dấu vết của việc yêu đương nồng nhiệt.


“Yunho hyung, trên cổ hyung bị sao vậy?” Junsu vẻ mặt tò mò còn dí sát vào để nhìn cho rõ hơn đó là cái gì.

Sáng nay khi Junsu tới trường, chợt nghe vài nữ sinh đang nhiệt tình thảo luận dấu vết gì đó trên cổ Yunho hyung, cụ thể là cái gì cậu cũng không có nghe rõ, hiện tại cậu cũng muốn hảo hảo nghiên cứu một chút.

Yunho cười mà không nói nhìn sang Jaejoong vẫn đang yên lặng ngồi một bên: “À, bị răng nanh sắc nhọn của mèo con cắn đó mà.” Nói xong, còn vươn một ngón tay lên kiểm tra.

“Mèo con? Yunho hyung, hyung nuôi mèo từ lúc nào thể? Đáng yêu không? Có thể cho em chơi cùng không?” Junsu nghe được thì hưng trí bừng bừng, kéo áo Yunho hỏi liên tục như trẻ con.

Hai mắt Yunho híp lại, nhưng không dời tầm nhìn về phía Jaejoong, dưới mắt người khác thì thấy hắn còn đang mải suy nghĩ.

Jaejoong bĩu môi, trong lòng nghĩ thầm: cái tên Yunho đáng ghét, dám coi mình là mèo?!


“Con mèo con này hyung vừa mới nuôi, đáng yêu không thể nói, nhưng xinh đẹp vô cùng, còn về phần chơi đùa thì chắc không được hyung còn phải hỏi nó một chút, nó rất ngạo kiều đấy.” Khó có khi Yunho từng câu từng câu trả lời mọi vấn đề của Junsu, Changmin mồ hôi chảy ròng ròng, Yoochun lại cười càng thêm phần ái muội.

Lúc Yunho đang nói, đồng thời Jaejoong cũng nói chen ngang vào, bất quá là ở trong lòng. Chết tiệt, nói tôi không đáng yêu, ai mà không biết cậu đây muốn bao nhiêu anh tuấn có bấy nhiêu anh tuấn, muốn bao nhiêu đáng yêu liền có bấy nhiêu đáng yêu, ai mà chẳng vừa thấy liền thuần phục dưới gối tôi? Chắc chắn cặp mắt của cái tên Yunho này mù hết rồi!

Nghe thấy hắn nói mình xinh đẹp, khóe miệng bất giác cong lên, xem ra mắt hắn mới chỉ mù một bên, bằng không thì không thể nhìn thấy hào quang vạn trượng của mình, nhưng mà hình như hắn đang đùa giỡn mình thì phải? còn dám chơi đùa mình? Còn nói mình ngạo kiều? được rồi, mình cũng có một chút…. một chút cũng không được, đó không phải là từ hình dung cho bottom sao?

Cậu đây chính là thần thánh không thể khinh nhờn nha, xem ra phải hảo hảo cho hắn kiến thức một chút mị lực của bản thân. Nghĩ thế liền ngẩng đầu đón nhận tầm mắt của Yunho, lại một hồi sóng gió mãnh liệt kịch chiến đấu nhãn.

Junsu ngây ngô không biết gì đang định mở miệng tiếp tục hỏi thì bị Yoochun kéo lấy: “Susu, đi nào, tớ với cậu cùng chơi WII.” Quả nhiên đem lực chú ý của Junsu dời đi, Yoochun vừa lòng cười cười, anh biết Yunho và Jaejoong đều là những người không dễ chọc đặc biệt là những lúc hai tên này đang đấu nhau như bây giờ.

Nửa ôm lấy Junsu hướng phòng nghỉ tránh nạn, Changmin giả bộ sờ sờ bụng: “A, lại đói bụng.” Sau đó cũng không quay đầu lại biến mất luôn.