Vương Công Quý Tộc

Chương 5

“Bảo bối đoán sai rồi ~ Phải bị trừng phạt.” Yunho ôm lấy Jaejoong, một tay vuốt ve hai má Jaejoong, nhưng đứng ở vị trí cô nàng Bae Soul Gi thì lại thấy hai người đang hôn môi nồng nhiệt, cũng cùng cảnh đó trong mắt ba tên đang mắc ói kia lại khiến cả đám không khỏi rùng mình, hết cả buồn nôn, bởi ánh mắt hai người nhìn nhau rất dữ tợn, tựa như ánh mắt của sát thủ sắp xuống tay, rất đáng sợ.

“Cậu dám nói tôi là đầu bếp, hừ, chỉ sợ nói ra thân phận của tôi sẽ hù chết cậu.” Bae Soul Gi tức giận rống lên, muốn đánh gãy “nụ hôn nồng nhiệt” của hai người, cô bực bội đến độ toàn thân rung lên, nhưng một chút xíu lý trí còn sót lại nói cho cô biết, hiện tại nếu xông lên tách hai người bọn họ ra, chắc chắn cô sẽ không còn xuất hiện ở Thần Đế một lần nào nữa.

Jaejoong đẩy Yunho ra, liếm liếm cánh môi đỏ hồng của mình, nước miếng làm nó bóng mềm, kiều diễm hơn, Jaejoong lại dựa người vào lòng Yunho, một tay nghịch nghịch chiếc nhân bạc trên tay.

“Nga? Vậy cô nói ra nghe chút, xem tôi có bị hù chết không?”

Động tác này đối với Bae Soul Gi mà nói thì cực kỳ chướng mắt, cô ta lại tự động cho rằng chiếc nhẫn đó là do Yunho tặng.

“Tôi là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Bae đứng hàng thứ 5, Bae Soul Gi.”


Sau đó vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Jaejoong, hừ, nghĩ lại đứng trên nhà cô là các tập đoàn Jung, tập đoàn Park, tập đoàn Kim cùng tập đoàn Shim gia, tiếp đó đến tập đoàn nhà cô, hừ, mở to mắt ra mà xem, thằng nhãi con, nhà mày thì tính hàng thứ mấy? dám đấu với bà à, không tự lượng sức mình.

“Ai nha, Yunho ah ~ hóa ra cô ta là thiên kim nhà họ Bae a ~ em có mắt không tròng nên không có nhìn ra đấy.” Jaejoong giả bộ kinh ngạc thốt lên, Bae Soul Gi thấy vậy lại càng đắc ý vênh mặt lên tận trần nhà.

“Ha ha ~ bảo bối à, ánh mắt của em vừa to vừa tròn cực kỳ mê người, khiến anh yêu thích vô cùng.” Yunho vươn tay sờ sờ khóe mắt Jaejoong, từ đầu tới cuối không có liếc nhìn Bae Soul Gi lấy một cái.

Jung Yunho thế mà trước mặt người khác công khai khen ngợi một người, còn tỏ ra rất sủng nịnh? Chắc chắn mình bị hoa mắt nên mới nhìn lầm thôi, Bae Soul Gi bóp chặt hộp điểm tâm trong tay phát tiết tức giận, Changmin trong lòng sốt ruột một lần lại một lần thầm kêu hạ thủ lưu tình hạ thủ lưu tình.

“Đúng vậy, Jaejoong hyung, đôi mắt hyung vừa to vừa tròn lại rất có thần, cực kỳ hút hồn.” Junsu bỗng nhiên chen vào một câu lại càng kích thích quả bom nổ chậm, hộp điểm tâm trong tay Bae Soul Gi vỡ tan khi câu nói của Junsu kết thúc, đồ ăn vương vãi trên sàn.

Yunho vẻ mặt chán ghét liếc mắt về phía cô ta.

“Làm bẩn sàn nhà rồi, thật đáng ghét ~ không biết các dì lao công rất vất vả sao? Quả nhiên là đại tiểu thử chỉ biết hàn ra, không biết dọn.” Jaejoong vẻ mặt chán ghét cau mày nói.

“Đó…đó là… không phải…Yunho..oppa…em…” Thấy ánh mắt Yunho nhìn tới, lý trí Bae Soul Gi rốt cục cũng quay trở về, nhưng có về thì cũng đã quá muộn rồi.

“Ra ngoài!” không mang theo một tia sắc thái tình cảm nào lạnh lùng ra lệnh.

“Oppa… Yun..Yunho oppa…em sẽ dọn…” Bae Soul Gi bị khí thế của Yunho làm cho run sợ, nói chuyệt đứt quãng, định cúi xuống dọn đống đồ ăn dưới sàn.

“Ra ngoài.”


Lãnh khốc nhìn, một giây cũng không muốn nhìn thấy cô ta.

Bae Soul Gi hoang mang rối loạn chạy ra khỏi Palace, Jaejoong cũng lập tức từ trong lòng Yunho nhảy dựng lên chỉ trích

“Jung Yunho, anh dám ăn đậu hũ của tôi.” Gạt hai cái tay vẫn đang đặt trên eo mình ra, khởi binh vấn tội.

“Cậu không phải cũng rất vui vẻ đó sao?” Yunho làm quá vặn vẹo thân mình.

“Hừ, anh da dày thịt béo, nắm chặt tay tôi giờ vẫn còn đau nhức.” Jaejoong ủy khuất vươn năm đầu ngón tay trước mặt Yunho lắc lắc.

“Cậu ngồi trên người tôi, ai ăn ai còn chưa biết đâu.” Yunho lúc này rất hưng trí, khó có khi tìm được người có thể đấu võ mồm với mình.

“Đó là anh kéo tôi ngồi lên.” Jaejoong vẻ mặt đương nhiên.


“Cậu có thể cự tuyệt.” Yunho một câu đáp lại một câu khiến Jaejoong cười khanh khách.

“Điểm tâm của em…” Changmin ai oán chen ngang nhìn đống đồ ăn bừa bãi trên sàn tiếc rẻ, vẻ mặt rất chi là đáng thương.

Jaejoong không nhìn tới Yunho đang vỗ vai an ủi thằng út nói: “Nhóc cưng, nói cho hyung biết, phòng bếp ở đâu?”

Changmin vẻ mặt nghi hoặc nhìn Jaejoong, sau đó lại nhìn sang Yunho: “Hyung muốn làm gì?”

“Tới phòng bếp có thể làm gì? Đương nhiên là làm điểm tâm rồi.” không nặng không nhẹ cốc đầu Changmin một cái, mắt Changmin bỗng chốc lại sáng sỡ như đèn pha: “Làm điểm tâm? Thật không? Làm cho em sao?” vẻ mặt kích động nhảy loi choi xung quanh Jaejoong, đang lúc Jaejoong muốn nói thì lại nhảy vào mồm người ta: “hyung biết nấu ăn sao?”

“Cứ chờ xem.” Trù nghệ của đại thiếu gia ta không phải ngày một ngày hai nhé, cho các ngươi mở mang tầm mắt.