Vương Công Quý Tộc

Chương 22

Đầu lưỡi hai người dây dưa với nhau, đem nước miếng tiếp cho thiên hạ cơ khát, tốc độ hạ thân càng lúc càng nhanh, rốt cục hai người cùng nhau tới cao trào, yên lặng vài giây, hoa huy*t co rút nhanh khiến cự vật vĩ đại của Yunho lại trướng lớn lên.

“Ha…”

Từ dư vị cao trào Jaejoong lấy lại tinh thần, lại bị một tầng kích tình mới cắn nuốt, Yunho đỡ lấy hai chân thon dài của cậu lên, mạnh thẳng tiến lần nữa.

“A…” phía dưới biến hóa khiến cho phân thân và hoa huy*t ma sát trở nên bất đồng, Jaejoong câu cổ Yunho, ngón tay bấu chặt lên lưng hắn. cậu muốn càng nhiều hơn nữa.

Yunho nút cổ Jaejoong, vành tai mẫn cảm, một tay vân vê nhụy hoa, chậm rãi lướt tới hạ thân đang ngẩng đầu, chơi đùa hai tiểu cầu, dùng móng tay lướt qua linh khẩu.

“Â…đến…đến đây…A…” Bạch dịch trắng đục bắn thẳng lên bụng Yunho, nhắm mắt nằm im trong lòng hắn, Yunho cố nén khoái cảm hoa huy*t co rút nhanh mang lại, để cho Jaejoong từ từ hồi sức.


“Jaejoong.” Yunho liếm liếm môi cậu, quệt một ít bạch dịch ở trước bụng bỏ vào miệng Jaejoong, mỹ nhân nheo mắt lại nhưng không cự tuyệt mà hàm trụ

“Ô…” ngón tay thon dài dính chất lỏng mằn mặn khiêu khích cái lưỡi hương hoạt, hạ thân vẫn luật động liên tục.

Yunho hoàn trụ thắt lưng Jaejoong, khiến cậu ghé vào người mình, nâng cái mông tròn từng chút từng chút một đâm mạnh vào chỗ sâu, Jaejoong mệt không nói ra lời, chỉ có thể vô lực dựa đầu vào vai Yunho rên rỉ. ở lần thứ 2 phóng thích, cậu đã thanh tỉnh ít nhiều, cậu rõ ràng biết cậu và Yunho đang làm tình.

Có lẽ do tư thế cơ thể mà mấy lần Yunho đều đâm mạnh tới điểm mẫn cảm trong hoa huy*t, lúc này, Jaejoong ngay cả kêu cũng không kịp liền bắn đi ra.

“Bảo bối, em nghẹn lâu lắm rồi.”

Thấy tình cảnh này, Yunho hiểu, Jaejoong trừ bỏ hắn chạm qua, ở ngoài không đi tìm người khác, ngay cả tay phải vạn năng cũng không dùng tới.

Tâm tình sung sướng tiến lên, chất lỏng nóng rực sôi trài bắn thẳng trong cơ thể Jaejoong.

“Ân…” đồng thời, Jaejoong cũng giải phóng thêm lần nữa.

“Không được…” Jaejoong nhắm mắt lại, không động đậy, Yunho lau đi mồ hôi đầm đìa trên trán mỹ nhân, rút phân thân ra, thay thế bằng ngón tay mình, từng chút từng chút, cắm vào trong hoa huy*t dẫn dịch thể ra.


Jaejoong căn bản không có khí lực phản kháng, thân mình lại đang phát sốt, hiện tại bắn 5 lần, đừng nói tới động đậy ngay cả mí mắt cũng không mở ra được.

Yunho đặt Jaejoong ngay ngắn trên giường, thương tiếc hôn hôn hai má cậu. “Cảm giác thế nào?” dùng thanh âm từ tính trời phú ôn nhu hỏi.

“Ngô…” Jaejoong cố gắng nhích lại người hắn: “Xương sống…thắt lưng…” than thở một tiếng.

“A, để anh xoa.” Tay Yunho xoa nhẹ thắt lưng tinh tế: “Jaejoong, làm sao bây giờ, anh có suy nghĩ không tốt.” nhìn Jaejoong thoải mái nằm hưởng thụ, Yunho trầm tư.

“Cái gì?”

“Anh nghĩ em sinh bệnh thật tốt.”


“Cút….” Mở bừng mắt ra, trừng cái tên nam nhân được tiện nghi còn khoe mẽ, đây là lần thứ 2 khiến cậu được chết đi sống lại.

“Jaejoong, em thực mẫn cảm.” đem lỗ tai nho nhỏ hàm tiến trong miệng mình, phát ra tiếng “chậc chậc”. nghe vậy Jaejoong ngạc nhiên phát hiện hạ thân mình lại có phản ứng.

“Chết tiệt, anh cho tôi ăn cái gì?”

“Không phải anh cho em ăn mà là mẹ em cho em ăn.” Yunho gục lên người mỹ nhân, hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước lên thân thể Jaejoong.

“Ân…” Jaejoong không nhúc nhích, nếu đã thế liền làm đi.