Vu Sắc Mỹ Túy

Chương 47: Bóng đen đến gần

Bởi vì hành động riêng tư mà vô cùng thân mật này, trong thang máy giống như có thêm một chút gì đó, biết Vu Duy Thiển đẩy ra Lê Khải Liệt nhưng Lydia cũng không nói một câu nào, Wolf vẫn duy trì cảm giác tồn tại của hắn, khi thang máy đến nơi thì hắn là người đầu tiên đi ra ngoài, quan sát hành lang để xác định mọi thứ an toàn.

“Ngày mai các ngươi đến biệt thự của ta trước, ta và Duy đến thẳng trường quay.” Sau khi dặn dò Wolf xong, Lê Khải Liệt dùng chiếc thẻ từ để mở cửa phòng, bốn người, mỗi người một phòng.

Lydia cảm thấy khó hiểu, nàng nhìn hai người tự tách riêng về phòng của mình, “Wolf, Leo rốt cục đang nghĩ cái gì?”

“Công chúa, có một số việc có lẽ ngay cả chính mình cũng không thể hiểu rõ nguyên nhân vì sao lại làm như vậy, thì người khác lại càng khó có thể đoán được.” Wolf cúi đầu trả lời, tầm mắt dừng xuống chiếc bóng ở dưới chân Lydia, sau đó nghĩ thêm một chút rồi lên tiếng, “Ngài Leo làm như vậy có lẽ là vì ngài Wirth bị thương.”

“Không phải, nếu hắn muốn có được người nào đó thì hắn sẽ không kiêng dè người kia có bị thương hay không.” Lydia mở cửa phòng của mình ra, sau khi Wolf kiểm tra an toàn căn phòng thì chuẩn bị lui ra ngoài, lúc này lại bị nàng gọi lại, “Chờ một chút, ngươi cảm thấy lần này Leo thật sự nghiêm túc hay không? Hay là giống như trước đây, hoặc là….vì nguyên nhân khác?”

Nàng không biết nên dùng từ ngữ gì để diễn dạt, Wolf trầm mặc trong chốc lát, “Vì sao công chúa điện hạ nhất định phải tìm cho bằng được lý do?”

Trong phòng trở nên yên lặng, Lydia ngơ ngác nhìn lên tường.

“Ta không biết, quên đi, ngươi đi ngủ đi.” Trên mặt có một chút biểu tình u buồn, trước khi Wolf rời khỏi phòng còn nói thêm một câu, “Lần này công chúa điện hạ vì cự tuyệt lời cầu hôn của hoàng tử Ả Rập Saudi mà bỏ trốn, người đã đến tuổi kế thừa ngôi vị, nếu không tìm được người….”

“Wolf, đừng nói nữa, ta tìm được người thích hợp thì thế nào?” Nàng thở dài, “Cho dù ta là công chúa thì cũng chẳng có gì hay ho. Trong mắt nhiều người, thân phận công chúa này không hề có ý nghĩa, mà ta cũng không thích những người xem trọng thân phận của ta, thật sự không ổn.”

Nàng ngồi lên giường, vừa cười khổ vừa nhìn chăm chú những hoa văn duyên dáng trên tường, Leo là vì bảo hộ nàng nên mới bày ra vụ bê bối đồng tính với Vu Duy Thiển, làm chệch hướng tầm mắt của công chúng, nhưng có phải hắn cũng không ngờ chuyện tình cảm lại dễ dàng vượt quá tầm kiểm soát của mình hay không?

Hay là hắn chỉ vì đối phó với gia tộc Claudy nên mới chủ động dấn thân vào, vì muốn có được kết quả tốt nhất?

Bất luận nói như thế nào thì nàng vẫn có thể cảm thấy quan hệ của hai người kia đã sớm vượt qua tình bạn hoặc là kẻ thù, nàng còn biết, ở cách một vách tường là người mà nàng thích, đồng thời cũng đang bị anh trai của nàng thích, mà bọn họ lại thu hút lẫn nhau, nàng không muốn phá hỏng cũng không muốn xen vào.

Nhìn Lydia vùi đầu vào gối, đôi mắt màu khói của Wolf chậm rãi nâng lên, ánh mắt dừng lại trong chốc lát trên mái tóc xoăn xõa dài, rồi chậm rãi dời đi, lặng lẽ đẩy ra cửa phòng.

Cách vách phòng, Vu Duy Thiển từ trong phòng tắm đi ra, trên lưng quấn khăn tắm, tóc còn đang nhiễu nước, dùng khăn lau khô tóc, uống mấy ngụm nước lọc lấy ra từ trong tủ lạnh, sau đó hắn xốc chăn lên, bỗng nhiên một đôi tay từ trong chăn vươn ra rồi kéo hắn vào.

“Đừng khẩn trương, là ta” Ngữ khí dương dương tự đắc, giọng nói rất có sức hút, Lê Khải Liệt lập tức làm rõ thân phận, nhưng khuỷu tay của Vu Duy Thiển vẫn dừng ngay bụng của hắn, “Ta biết.” Vu Duy Thiển trả lời trong tiếng rên của Lê Khải Liệt.

“Biết mà còn dùng sức như vậy.” Lê Khải Liệt xoa bụng của mình, nghe được một câu nghi vấn như trong dự kiến, “Ngươi vào bằng cách nào?”

“Ta tìm nhân viên tiếp tân để mượn thẻ từ dự bị của phòng ngươi, thân phận ngôi sao đôi khi cũng rất hữu dụng.” Hắn nghiêng người mà nói như vậy, Vu Duy Thiển nằm bên cạnh hắn, mái tóc đen rối tung vì bị lau khô đang xõa ra trên chiếc gối trắng muốt, vẫn còn hơi ẩm ướt, người nam nhân không biết cụ thể tuổi tác hiện tại thoạt nhìn vô cùng thuần khiết.

“Duy, làm đi.” Tay của Lê Khải Liệt lướt qua giới hạn, bị hấp dẫn bởi sự mâu thuẫn của vẻ thuần khiết không nên tồn tại trên người Vu Duy Thiển, hắn đặt tay lên vai Vu Duy Thiển, từ ngữ đầy cám dỗ lưu loát tuôn ra từ đôi môi khêu gợi, giống lông chim lướt qua bên tai Vu Duy Thiển, “Ở trên máy bay ngươi cũng muốn đúng không? Đêm nay rất thích hợp.”


Hắn đưa tay vào bên trong rồi làm cái gì đó, dùng răng xé bao bì, xuất hiện trước mắt Vu Duy Thiển là một chiếc bao cao su bóng loáng dưới ánh sáng mờ ảo, động vật dã tính không một mảnh vải che thân đang dựa lưng vào tường với sắc mặt tràn trề hứng thú, sự công kích trong đôi mắt chứng minh hắn có thể tiến hành xâm lược bất cứ lúc nào. (phô quá)

“Phải không? Đây là của ngươi.” Vu Duy Thiển đè Lê Khải Liệt xuống giường, ánh mắt đang nhìn xuống cũng bắt đầu lóe sáng, “Vậy ngươi phải ngoan ngoãn phối hợp, ta cũng không muốn làm ngươi bị thương.” Hắn đẩy hai chân của Lê Khải Liệt ra, động tác và ánh mắt đều chứng minh một chuyện, hắn và Lê Khải Liệt có cùng mục đích.

“Ngươi thật có tính khiêu chiến, Duy yêu của ta, ngươi muốn đánh một trận trước để phân tài cao thấp? Nhưng mà ta chờ không nổi.” Lại một lần nữa trêu chọc Vu Duy Thiển, Lê Khải Liệt ôm chặt thắt lưng của hắn, “Nhất là mỗi lần nghĩ đến cảm giác khi làm với ngươi sẽ như thế nào, thì chỗ này của ta sẽ nổ tung.”

Hắn nâng người lên rồi thì thầm với Vu Duy Thiển, “Ngươi cảm giác được hay không? Nó muốn trở thành một phần trong thân thể của ngươi, đến lúc đó thắt lưng của ngươi vì sự tồn tại của nó mà phải uốn éo, biểu tình của ngươi sẽ thay đổi…..Ngươi sẽ thích, ta sẽ làm cho ngươi thích nó…..” (bỉ quá!)

Lời thì thầm dâm tà ở trên giường càng dễ dàng tạo nên một cảm xúc nồng đậm tình sắc, Lê Khải Liệt mở ra chiếc khăn tắm màu trắng, chiếc khăn từ trên thắt lưng của Vu Duy Thiển rơi xuống, đôi mắt màu tro lục dần dần rực lửa, trước khi Vu Duy Thiển kịp phản kích thì Lê Khải Liệt lại há miệng như hắn đã từng làm, phía trên nhất thời vang lên tiếng hít không khí thật sâu.

Chỉ cần là đàn ông thì không thể ngăn cản loại cảm giác như vậy, Lê Khải Liệt hiểu rất rõ điểm này, hắn đẩy hai chân của Vu Duy Thiển ra, ấn tay xuống mông của đối phương, hô hấp của người nam nhân tao nhã lại kiêu căng giống như quý tộc đang dần dần trầm trọng dưới mỗi đợt tiến công của hắn, đôi mắt dài mảnh hơi khép lại đang nhìn xuống, từ góc độ của hắn nhìn lên thì khóe mắt kia vô cùng sắc bén.

Sắc bén và nguy hiểm nhưng lại khiến người ta hưng phấn, không có gì so với thứ sắp sửa chiếm được càng làm cho người ta kích động khó nhịn, tiếng thở dốc, nuốt nước bọt, âm thanh ướt át….Sự cố gắng của Lê Khải Liệt không hề uổng phí, tiếng rên rỉ trầm thấp của Vu Duy Thiển tựa như sóng biển, từng đợt sóng mạnh xuất hiện, thắt lưng đang chuyển động dưới tay của Lê Khải Liệt càng lúc càng buộc chặt.

Những đốm lửa lần lượt bắn tung tóe dưới môi lưỡi đang ma sát kịch liệt, Vu Duy Thiển chống tay ngồi trên giường, Lê Khải Liệt nằm sấp giữa hai chân của hắn, tư thế hiện tại quá mức dâm mỹ, nhưng cảm giác lại tốt như thế, Vu Duy Thiển tự nhận mình không còn cảm giác ham muốn đối với việc giường chiếu, nhưng lại bị kích động bởi cảnh tượng trước mắt. Người bên ngoài khó có thể chạm vào người nam nhân cuồng vọng lại tùy hứng này, nhưng Lê Khải Liệt lại đang cố gắng lấy lòng hắn, tiếp xúc thân mật như vậy đã từng xảy ra nhưng vẫn chưa hoàn thành, ngay lúc này lại được tiến hành triệt để.

Đầu lưỡi linh động, liếm mút một cách mạnh mẽ, thân thể cường tráng của Lê Khải Liệt hoàn toàn khác biệt với phụ nữ lại khiêu khích mỗi một tế bào thần kinh của Vu Duy Thiển, đôi môi ướt át cùng ánh mắt ngông cuồng ngang ngược, Vu Duy Thiển rốt cục khó có thể chống đỡ, hắn đã vì loại kích thích dồn dập này mà dốc sức chống cự, cuối cùng hắn đột nhiên nắm lấy tóc của Lê Khải Liệt, mạnh mẽ cử động thắt lưng.

Mái tóc giống như bờm của dã thú đang quấn quanh giữa những ngón tay của hắn, Lê Khải Liệt từ phía dưới nhìn lên đôi mắt hừng hực đang tràn ngập lửa nóng, màu đỏ sẫm trong mắt của Vu Duy Thiển dần dần lan tràn, mồ hôi cùng tiếng rên rỉ vì bị bế tắc đang giao hòa thành một hơi thở sa đọa mà phóng túng, một cảm giác trụy lạc khiến người ta mê muội và kích thích.

“Ngô—ngươi thật sự xảo quyệt….” Bị Lê Khải Liệt nắm giữ nhược điểm, hắn không thể tiếp tục được nữa, dục vọng bị khống chế và đè nén nếu không đụng chạm thì sẽ không phát tiết, hiện tại lại bị Lê Khải Liệt đang lần lượt cố ý trêu chọc, giống như đê vỡ không thể chịu nổi càng nhiều kích thích, một khi bị sụp đổ sẽ hoàn toàn mất đi khống chế.

Phía sau bỗng nhiên có một ngón tay xâm nhập vào vùng cấm địa, thân thể run lên, hắn tuyên bố thất thủ, rốt cục trong một lần bị cắn nuốt chiếm đoạt mà khoái cảm đạt đến đỉnh điểm, trong tiếng tim đập kịch liệt, Vu Duy Thiển ngã xuống giường.

Hắn bị Lê Khải Liệt mê hoặc, hoàn toàn chìm đắm, khi đã đi ra một bước thì không bao giờ có thể thu hồi, hết thảy tình cảm ám muội lại tụ hợp cùng nhau ngay giờ phút này. Thân phận công chúng của Lê Khải Liệt, thế lực và ân oán của gia tộc sau lưng Lê Khải Liệt, không biết tất cả chuyện quái quỷ này vì sao lại xảy ra, hết thảy có thể dẫn đến sóng to gió lớn, hiện tại xem ra hắn phải sẵn sàng để chuẩn bị nghênh đón.

Tên đầu sỏ tạo nên hết thảy chuyện này lại dường như ngay cả đấu tranh nội tâm cũng đều không có, rút lấy vài tờ khăn giấy để lau đi dấu vết trên mặt và ngoài miệng, trước tiên nhìn vết thương trên lưng của Vu Duy Thiển, bàn tay đang vuốt ve lại một lần nữa trượt xuống mục tiêu của hắn, vỗ về mông của Vu Duy Thiển rồi dần dần hướng vào bên trong, “Ngươi đã được sảng khoái, hiện tại có phải nên đến phiên ta hay không?”

“Đến phiên ngươi?” Từ trên giường ngồi dậy, Vu Duy Thiển nắm lấy mái tóc dài của Lê Khải Liệt, con ngươi màu đen lấp lánh mê người mà lại nguy hiểm, “Hoặc là quay trở về phòng của ngươi rồi ngoan ngoãn nằm ngủ, còn nếu thật sự muốn làm thì nằm cho ta, tự ngươi chọn lựa.”

Đàn ông sau khi phóng thích dục vọng thì sẽ nhanh chóng tỉnh táo trở lại, cho nên Vu Duy Thiển biết tỏng âm mưu của Lê Khải Liệt. Trong khi người nam nhân ở trên giường chỉ mỉm cười, “Duy, ngươi rất ác, ngươi làm hao hết tất cả tính kiên nhẫn của ta.” Lê Khải Liệt giống như dã thú vươn móng, dùng một tốc độ cực nhanh mà phóng về phía Vu Duy Thiển.

Nệm giường cọ sát vào vết thương sau lưng Vu Duy Thiển làm cho thân thể trở nên cứng đờ, ngọn lửa trong mắt của Lê Khải Liệt đồng thời bị chế ngự, chậm rãi biến mất, tư thế tính áp đảo dần dần thay đổi, dục vọng dưới đáy mắt bị Lê Khải Liệt kiềm chế, tiếp tục hay là nhẫn nại, hắn cân nhắc năm lần bảy lượt, cuối cùng hắn buông tay ra, “Thương thế của ngươi vẫn chưa lành lặn? Rất nghiêm trọng?”

Phía sau lưng bị phỏng, thân hình trần trụi trong không khí, mồ hôi trên người chạm vào vết thương, Vu Duy Thiển đứng dậy, “Có nghiêm trọng hay không thì cũng vậy.” Ngay lúc này mà dừng lại, hắn có thể hiểu được cảm giác của Lê Khải Liệt hiện tại là như thế nào, quay đầu nhìn xem Lê Khải Liệt ở trên giường, quả nhiên sắc mặt rất tối tăm, nhưng dù sao lúc này hắn quả thật cũng không đủ sức.


Lê Khải Liệt có một chút thay đổi, ít nhất bắt đầu biết thu liễm ở trước mặt hắn, hơn nữa lại rõ ràng làm cho hắn cảm giác được điểm này. Đây đúng là một kẻ giảo hoạt.

Vào phòng tắm để tắm một lần nữa, khi quay trở lại thì Lê Khải Liệt đã khôi phục lý trí, đang tựa vào giường mà hút thuốc, đầu giường đặt vài cái chai và mấy mảnh băng gạc.

“Trên máy bay gặp được Takeda Koichi, ngươi thật sự không có ấn tượng? Không muốn nói một chút với ta là đã xảy ra chuyện gì hay sao?” Khi Vu Duy Thiển tắm rửa thì Lê Khải Liệt đã gọi nhân viên phục vụ mang đến một chút thuốc sát trùng, chờ Vu Duy Thiển ngồi lên giường, hắn cầm khăn lau khô vài giọt nước còn đọng trên lưng của Vu Duy Thiển rồi bắt đầu rịt thuốc, đồng thời tìm đề tài để nói.

“Ta không biết hắn, tuy rằng thoạt nhìn hắn dường như quen biết ta, bất quá nhiều năm như vậy, ta khó mà bảo đảm có thể nhớ hết tất cả.” Cảm giác nóng rát giảm bớt, thuốc sát trùng rất mát, hắn đưa lưng về phía Lê Khải Liệt mà trả lời, trong lòng suy nghĩ đến một chuyện khác, lau khô tóc, hắn cầm lấy điều khiển từ xa để mở tivi.

“….Theo tin tức của cảnh sát, đây là án mạng thứ năm, hiện tại cảnh sát đã phân loại vụ này thuộc vào án mạng liên hoàn, đây là vụ thứ năm, không biết có xảy ra vụ thứ sáu hay không, không ai biết trước. Đây cũng là vụ án mạng liên hoàn có liên quan đến ma cà rồng gần nhất sau vụ án sáu người bị giết tại thành phố Sacramento vào năm 1978….”

Người chết bị rút hết máu, tử thi như bị ma cà rồng hút cạn máu, phát thanh viên của đài truyền hình đang nhắc lại vụ án xảy ra năm đó, mà lúc này vụ án mạng thứ năm lại xảy ra tại thành phố San Bruno, ngay địa phương mà Vu Duy Thiển và Lê Khải Liệt mới vừa rời khỏi, giống như có vật gì đó vô hình vô ảnh đang truy đuổi phía sau hắn, lưu lại một chuỗi dấu vết cho hắn thấy sự tồn tại của nó.

Ánh sáng trên tivi phản chiếu vào vách tường cũng hắt lên mặt của hai người nam nhân, vách tường khách sạn chỉ có những hoa văn duyên dáng nhưng bọn họ dường như lại nhìn thấy một hàng chữ bằng máu đang chậm rãi đến gần bọn họ —

Wirth, ngươi ở đâu?

“Đây không phải trùng hợp, ngươi thấy thế nào?” Băng gạc quấn quanh từ trước ngực ra sau lưng Vu Duy Thiển, Lê Khải Liệt thổi ra một làn khói trắng, không khí có một chút trầm trọng, bỗng dưng hắn nghĩ đến thiếu niên kia, “Người của nhà W. Locke, chính là gã quý tộc cuối cùng đã gặp ngươi trước khi ngươi che giấu hành tung của mình, cậu chủ Reese….”

“Cái tên này cũng không tính là hiếm thấy, rất nhiều gia tộc sẽ tiếp tục sử dụng trùng tên.” Vu Duy Thiển cầm lấy điếu thuốc từ trên tay của Lê Khải Liệt rồi hút một hơi, thái độ của hắn tựa hồ không tính liên hệ hai người là một.

Một người là thiếu niên đã chết hơn một trăm năm trước, người còn lại đang sống ở hiện tại, đó là hậu duệ của nhà W. Locke, đây hoàn toàn là hai người khác nhau, nhưng Lê Khải Liệt vẫn duy trì thái độ nghi ngờ đối với quan điểm của Vu Duy Thiển, “Chuyện gì cũng có thể xảy ra, chính ngươi đã nói như vậy.”

Hai người thảo luận trong chốc lát, nhưng trước khi hung thủ bị bắt thì chưa thể kết luận được điều gì, bọn họ cũng không có khả năng giúp dòng họ W. Locke đi tìm cậu chủ bị mất tích. Bởi vì ngày hôm sau phải đến Quảng trường Thời đại tại Manhattan cho nên Lê Khải Liệt gọi điện thoại báo với Owen vài thứ, xác định mình sẽ đến trường quay, sau đó liền đi ngủ.

Vu Duy Thiển nhìn người nam nhân đang nằm trên giường của mình mà không chịu trở về phòng, hắn chỉ đành lắc đầu, đêm nay sẽ trôi qua rất nhanh.

Ngày hôm sau, bọn họ đến trường quay tại Quảng trường Thời đại đúng giờ, đây là lần thứ ba quay phim, hai lần trước đều bị giới truyền thông đưa tin, album kỳ này không hề thuận lợi, quả nhiên đúng với tên gọi của album Out of control. Hoặc là vì Leo và đạo diễn Kim McKay bất hòa, loại giải thích này cũng được đưa ra rất đúng lúc.

Đồng thời, án mạng ma cà rồng cũng thu hút rất nhiều sự chú ý. Trên đường đến Manhattan, đài radio và mọi người ở khắp nơi đều bàn luận chuyện này, người nào cũng có tính hiếu kỳ, sát thủ liên hoàn rốt cục là ai, cảm giác khẩn trương và kích thích làm cho không ít người cảm thấy hưng phấn, nghe nói cục cảnh sát đã thu được không ít cú điện thoại cung cấp manh mối, nhưng đáng tiếc không có cái nào hữu dụng, bọn họ đang cảnh cáo dân cư trong thành phố không được cung cấp chứng cứ giả.

Tình cảnh hỗn loạn với đủ loại suy diễn vô căn cứ chậm rãi hình thành, nhưng hỗn loạn tại Quảng trường Thời đại lại chỉ mới bắt đầu.

Vu Duy Thiển và Lê Khải Liệt vừa đến nơi thì lập tức nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, ngoại trừ Kim McKay còn có Takeda Koichi, hai người đang cãi nhau kịch liệt, các nhân viên công tác đều đứng rất xa khiến cho nơi này có vẻ trở nên trống trải.

“Vì sao bắt ta nhất định phải đến đây? Ta nói rồi, ta có chuyện quan trọng! Ngươi làm hại ta lạc mất người nọ! Kim McKay, ngươi là lão già hồ đồ, ngươi có biết ta nhìn thấy ai hay không? Ngươi có biết ta phát hiện ra cái gì hay không?”

“Ngươi câm miệng đi! Nói ta hồ đồ? Ngươi mới là kẻ bảo thủ, ta gọi ngươi đến đây đương nhiên là có chuyện của ta, chẳng lẽ ta sẽ lừa ngươi hay sao? Ngươi chỉ cần chờ ở chỗ này, ta sẽ cho ngươi nhìn xem ta tìm được….” Kim McKay vừa vung tay vừa la hét, vẻ mặt nổi giận đến mức đỏ bừng, lại bất thình lình dừng lại lời nói trong miệng.

Hắn dùng khuỷu tay huých người bên cạnh, Takeda Koichi đang phát hỏa, lắc đầu nhăn mặt, nhưng khi ngoảnh đầu lại thì cũng lập tức ngậm miệng giống Kim McKay. Bọn họ đều nhìn người từ đằng xa đang đến gần, không phải Lê Khải Liệt mà là người nam nhân đi bên cạnh, áo choàng đen, sơ mi nhạt màu, gió trên Quảng trường thổi tung tóc của hắn, hé ra khuôn mặt mà bọn họ cả đời cũng sẽ không quên.

————

P/S: lại một lần nữa con sam bị bỏ đói =)).

Đoạn đối thoại của Lydia và Wolf, khi Lydia hỏi Wolf * Leo rốt cục đang nghĩ cái gì?*. Đoạn này ý nói tại sao Duy và Liệt không ở cùng phòng nếu Liệt đã thích Duy? Cho nên Wolf mới bảo *có lẽ là vì ngài Wirth bị thương* =)), sau đó Lydia bảo Liệt nếu muốn chiếm đoạt Duy thì sẽ không kiêng dè Duy có bị thương hay không. Vì vậy Lydia vẫn băn khoăn suy nghĩ.

^o^, rốt cục Liệt vẫn chui vào phòng của Duy, cũng làm bậy, nhưng rốt cục lại dừng đúng lúc vì sợ Duy đau. Xong, chứng tỏ cái gì thì ai cũng đã biết.