Vũ Nam Truyện

Chương 7-2

Tiêu Nam gọi Lục Thành: “Mấy cái này nhảy nhót lộn xộn quá, chả có tí đẳng cấp nào là sao?”

Lục Thành cúi đầu: “Mấy người nhảy múa hiện giờ không thể so với trước kia được.”

Tiêu Nam quay sang phía A Hạo: “Cậu xem, để cậu chê cười rồi.” Y nhìn mọi người xung quanh: “Mấy người chưa từng thấy anh Hạo nhảy đúng không? Lúc trước cậu ấy là át chủ bài của Hoàng Long đó! Ngay cả sếp Lý kén chọn hết mức của chúng tôi cũng say mê như điếu đổ.”

Ánh mắt trêu đùa của Tiêu Nam xoay chuyển trên mặt Thiên Vũ.

“Nay chẳng bằng xưa.” Tiêu Nam gõ lên tay ghế xô pha, nhìn thấy ánh mắt Long Hạo thì đột nhiên lộ vẻ kinh ngạc: “A Hạo, vết thương trên mặt cậu sâu thật đấy?”

Long Hạo ngẩng đầu lên. Ánh sáng rọi lên nửa mặt bên trái của gã, dưới ánh sáng mờ mờ vết sẹo không được che giấu trông hơi đáng sợ.

“Vết sẹo cũ.”

Tiêu Nam cẩn thận quan sát đường sẹo này, tấm tắc mấy lời vô cùng tiếc nuối:

“Đáng tiếc thật, một khuôn mặt đẹp trai như thế lại bị một vết sẹo làm hỏng.”

Long Hạo nghe xong, đột nhiên bật cười.

Từ sau khi vào phòng VIP gã vẫn không có biểu cảm gì, tiếng cười nhẹ nhàng đột ngột này khiến ánh mắt mọi người bất chợt tập trung hết lên mặt gã.

“Nhưng tôi thật sự cảm ơn nó.” Long Hạo bình tĩnh nói: “Không có nó, sẽ không có Long sẹo hôm nay.”

Tiêu Nam nhìn gã, không nói gì nữa, chỉ mỉm cười.

Hai người đối mặt, trong phòng đều im lặng.

Một lát sau, Tiêu Nam đột nhiên đổi đề tài.

“Nghe nói vụ làm ăn với bên Thái kia, Tân Đông có bị tổn thất, giữa Biển sao và Tân Hâm vẫn còn hiểu lầm. Thế nào, đã giải quyết xong chưa?”

Thiên Vũ tiếp lời.

“Sau này có tiền chính là mọi người cùng nhau được lợi, còn phân biệt Biển sao với Tân Hâm gì nữa? Sếp Tiêu, anh đang coi tôi với anh Hạo là người xa lạ đấy.”

Hắn chuyển hướng nhìn sang Long Hạo. Từ lúc Thiên Vũ đi vào, Long Hạo chưa nhìn hắn lần nào, bây giờ như thể rút cục gã cũng để ý đến sự tồn tại của hắn, ánh mắt tập trung vào người Thiên Vũ.

Thiên Vũ nghĩ không thể có chuyện Long Hạo không biết hắn thọc gậy sau lưng. Hắn quan sát đôi mắt Long Hạo, con ngươi kia quá sâu, không nhìn ra chút dấu vết nào.

Một hồi trống mạnh mẽ xuyên qua lan can bay vào phòng. Tiêu Nam cười “haha”, đứng dậy.

“Đã không còn hiểu lầm thì nên tìm chuyện vui. Thiên Vũ, hôm nay A Hạo là khách, lại là người quen cũ của cậu, dù gì cũng nên có chút thể hiện chứ nhỉ?”

Thiên Vũ cảnh giác nhìn Tiêu Nam đi về phía mình, có dự cảm không tốt.

“Làm gì?”

Tiêu Nam đến bên người Thiên Vũ, xoay vai hắn về phía sân khấu phía dưới căn phòng.


Giữa sân khấu có mấy cô gái đang uốn éo vặn vẹo như rắn, nhảy thoát y. Lớp trang phục mỏng manh bị các cô trút bỏ một cách khiêu khích, đám đàn ông hừng hực kêu gào, không khí phóng túng lại đồi bại. Đây là tiết mục mỗi đêm Hoàng Long đều biểu diễn, Thiên Vũ nghi ngờ không biết Tiêu Nam bảo hắn nhìn cái gì.

Mấy vũ nữ tách sang hai bên, một vũ nữ mặc bikini xuất hiện, kéo một chiếc ghế dựa. Cô đem chiếc ghê kéo lại, dạng chân ngồi lên, phía trước dính sát vào lưng ghế, vừa cởi đồ vừa làm những động tác khó coi. Tiếng nhạc chuyển thành tiếng rên rỉ, hổn hển, đám đàn ông trên sàn nhảy dần rơi vào khao khát điên cuồng.

Tiêu Nam ghé sát tai Thiên Vũ, khẽ cười “Eo của cậu còn hăng hái hơn cô ta, nhảy nhất định rất đẹp.”

Thiên Vũ choáng váng.

“Cái gì?”

Hắn nghĩ mình nghe không rõ.

Tiêu Nam gọi Lục Thành đến, chỉ vào cái ghế dựa của vũ nữ kia.

“Tìm về đây.”

Ghế dựa nhanh chóng được đưa đến. Tiêu Nam cười ha ha, ló đầu sát vào Long Hạo.

“A Hạo, từng xem Thiên Vũ nhảy chưa? Nhất định là chưa rồi! Ài, tôi nói cho cậu nghe, eo của cậu ấy … muốn khỏe có khỏe, muốn dẻo có dẻo, cực kì hăng hái. Ít khi vui vẻ như hôm nay, chúng ta để Thiên Vũ nhảy đi, cái này người bình thường nhất định không được xem.”

Thiên Vũ nhìn chằm chằm Tiêu Nam, không thể tin nổi. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy từ lòng bàn chân hướng thẳng lên đỉnh đầu.

Hắn đã nghĩ hôm nay Tiêu Nam sẽ làm gì ở đây, lại không thể ngờ Tiêu Nam lại xuống tay với hắn.

Hiện giờ thân phận Long Hạo đã thay đổi, là người Tiêu Nam không thể dễ dàng động đến. Thế nhưng Tiêu Nam có thể động đến hắn, vì thế Tiêu Nam lấy hắn ra để xuống tay cho Long Hạo xem?

Chuyện này là phong cách điển hình của Tiêu Nam. Thiên Vũ nghĩ, phải chăng đây là mục đích Tiêu Nam gọi hắn đến? Biết chuyện của hắn và Long Hạo năm ấy, ngay trước mặt Long Hạo, sỉ nhục gã, làm mất thể diện của gã?

Ha ha!

Thiên Vũ muốn cười, thế nhưng nụ cười đến bên miệng cũng làm cơn giận bùng phát.

“Sếp Tiêu đùa ghê thật đấy.”

Tiêu Nam liếc hắn một cái, rất chi là kinh ngạc.

“Đừng mà Tiểu Vũ, không phải đang tìm trò vui à? Đều là người một nhà, nhảy không tốt cũng không ai cười cậu, đến đây đi, nhảy một lúc, cậu nhảy xong thì tôi nhảy, được chưa?”

Tiêu Nam nói xong thì cười rất vui vẻ như thể kể chuyện tiếu lâm cực kì hài hước vậy.

Long Hạo không nói gì, cũng không phản đối. Lục Thành bình tĩnh nháy mắt ra hiệu với người phục vụ trong phòng. Có người bắt đầu lui ra ngoài.

“Không ai được ra ngoài hết. Như thế là không nể mặt sếp Lý rồi.”

Tiêu Nam nói. Mọi người cũng yên lặng.

Ánh mắt Thiên Vũ chạm vào ánh mắt Tiêu Nam. Tiêu Nam cười nhưng trong mắt không hề có ý cười.

Thiên Vũ cầm ly rượu trên bàn uống một ngụm. Hắn chậm rõ lắc lắc chất lỏng trong ly. Hắn nghĩ nếu bây giờ mình khẽ đảo tay, hất vào khuôn mặt kia của Tiêu Nam thì nhất định trông rất khó coi.


Nhưng hắn không làm thế. Hắn ung dung uống ly rượu kia, sau đó cười với Tiêu Nam.

“Tôi không nhảy đâu.”

Tiêu Nam từ từ đi đến trước mặt hắn, cúi người xuống.

“Sếp Lý của chúng ta vẫn còn xấu hổ nha. Theo tôi lâu như vậy mà sao vẫn non thế này?”

Thiên Vũ ngẩng đầu, trừng mắt với Tiêu Nam.

Nếu là trước đây, nếu là tình huống khác, có lẽ Lý Thiên Vũ sẽ coi như bị chó cắn. Lý Thiên Vũ là người thông minh. Hắn sẽ không cãi lời Tiêu Nam, bất kể là quá khứ hay hiện tại. Hắn rất tỉnh táo, biết mình chưa có được phần vốn trong tay Tiêu Nam.

Thế nhưng hiện giờ không giống thế. Trước mặt Long Hạo, không giống.

Muốn Lý Thiên Vũ hắn làm một gái điếm thấp hèn trước mặt Long Hạo, để Long Hạo cười nhạo hắn, hắn không làm được!

Tiêu Nam đùa cợt nhìn Thiên Vũ, cúi đầu kề sát tai Thiên Vũ.

“Thanh niên cứng à? Cậu còn chưa nắm được quyền đại cổ đông của Biển sao đâu.”

Thiên Vũ cứng người.

Ánh mắt hắn và Tiêu Nam vẫn giữ nguyên, không nhúc nhích.

Thiên Vũ đứng lên, đi về phía chiếc ghế dựa kia.

“Được được, vỗ tay cổ vũ nào!”

Tiêu Nam cả mặt tươi cười, vỗ tay bồm bộp.

Thiên Vũ từ từ đem ghế dựa lại, ngồi lên.

Hắn muốn quyền đại cổ đông của Biển sao. Hắn muốn thoát khỏi số vốn của Tiêu Nam. Hắn làm thế này không hẳn là có thể có được, nhưng nếu hắn thật sự không làm thì nhất định không chiếm được.

Trong đầu Thiên Vũ đây là một cách giải toán đơn giản. Vì ngày này, hắn đã nhẫn nhịn rất nhiều năm. Hắn không nên quá để tâm đến chuyện lần này.

Trước đây rất lâu, khi vừa mới cặp kè cùng Tiêu Nam, không phải hắn chưa từng phục tùng yêu cầu tương tự. Khi đó hắn nói với chính mình, chuyện này cũng chẳng có gì. Khi một người đối mặt với một đám cầm thú, mặc đồ hay lột trần cũng có khác gì nhau đâu?

Thiên Vũ mặt không đổi sắc dần cởi khuy áo, tuột áo khoác xuống đất.

Hắn nhớ Long Hạo ngồi ở đối diện cũng từng làm động tác này trước mặt hắn. Lúc ấy cậu thanh cao trong sạch, mà hắn cùng lắm chỉ là một trai nhảy thấp hèn.

Hắn sẽ có nét mặt thế nào khi nhìn thấy chính mình? Thiên Vũ đột nhiên nghĩ chẳng biết động tác thoát y của mình có đủ nóng bỏng không, có đủ thấp hèn không.

“Ấy ấy.” Tiêu Nam không quá hài lòng. “Thiên Vũ, đừng lột hết, cậu phải lắc hông, phải nhảy ý!”

Dưới ánh mắt trách cứ, Thiên Vũ từ từ lắc hông.

Cà vạt, tiếp theo là áo sơ mi. Thiên Vũ giữ cổ áo sơ mi, từng chiếc từng chiếc cởi cúc áo xuống.

Cởi đến cái cuối cùng, hắn cởi thật lâu cũng không cởi được. Tay hắn run run, ảnh hưởng đến động tác. Ánh sáng gai mắt trên trần phòng dội vào mặt vào người làm mỗi biểu cảm cũng như động tác của hắn đều bị mọi người trong phòng nhìn thấy.

Khoảnh khắc làn da tiếp xúc với không khí, Thiên Vũ nghĩ, hóa ra cảm giác của trai nhảy là thế này.

Hóa ra hắn vẫn luôn là một trai nhảy.

Tiêu Nam dán mắt vào động tác chậm chạp của Thiên Vũ, không hài lòng nên đi về phía trước, cầm lấy tay Thiên Vũ.

“Được rồi, để tôi dạy cậu.”

Tiêu Nam kéo tay Thiên Vũ, kéo về phía quần Thiên Vũ.

“Giữ chỗ này, lại thúc mấy cái …”

Bàn tay đến nửa chừng thì bị kéo lại.