Vũ Khí Khiêu Gợi: Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em

Chương 67: Chuyên Mục Mượn Con

Liễu phu nhân nhìn ngắm đứa bé nép trong lòng của Liễu Trang Như không chớp mắt, bà có chút lo lắng cho tình hình này.

Liễu Nhân Dịch chỉ tay vào đứa bé, vẻ mặt không khỏi ngạc nhiên nhìn Liễu Trang Như "Đứa nhỏ này là ai?"

Liễu Trang Như ôm chặt Kỳ Vũ trong lòng ngực, cô cúi đầu chầm chậm đáp "Là con trai của con, tên là Kỳ Vũ"

Từng câu cô nói ra như một tiếng sấm ghềnh vang bên tai Liễu lão gia, ông ta trừng mắt nhìn cô như sắp không nhịn nổi nữa mà quát "Có phải do tôi già quá nên mới không nhớ là cô đã được gả đi rồi không? Nếu tôi nhớ không nhầm là cô chưa kết hôn thì phải"

Liễu Trang Như khẽ khàng lắc đầu "Không phải, con đã kết hôn rồi"

Liễu Nhân Dịch cười như thể đang châm chọc "Vậy gã đàn ông đó đâu? Cô còn tính qua mặt lão già này. Thì ra là vì đi làm bậy nên mới không dám trở về nhà. Đã vậy còn có con nữa chứ, Liễu tiểu thư... danh dự của nhà họ Liễu chúng tôi cuối cùng vẫn là bị hủy trong tay cô"

Liễu Trang Như vốn là đang quỳ dưới đất, nghe ông nói những lời này càng làm cô suy sụp hơn bao giờ hết, nhưng cuối cùng cô đành bất lực ngồi bẹp xuống đất, cảm xúc dần dần trở nên chai lỳ, mãi một lúc cô mới có thể đưa mắt nhìn ông "Cha muốn nghĩ sao cũng được. Tóm lại Kỳ Vũ là con trai của con, cũng là cháu của cha. Cha dù không thừa nhận thì đó cũng là sự thật"

Những lời này vừa thốt ra khỏi miệng, đột nhiên Liễu Trang Như cảm giác thấy mặt mình đau rát, cô ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông trung niên đứng trước mặt đã thẳng tay tát vào mặt cô như một cách mất khống chế vì cơn giận dữ tích tụ

"Còn dám trả treo"

Liễu Trang Như đưa tay giữ lấy một bên mặt của mình lại. Cô khóc trong uất nghẹn. Đây là lần đầu tiên cô dám lên tiếng để phản kháng lại sự áp đặt của người cha này. Sau khi phản kháng xong, dù là ăn một cái tát tay nhưng trong bụng rõ ràng là thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Liễu Trang Như hít một hơi sâu, sau đó cô mới từ từ đứng dậy nắm tay Kỳ Vũ, vẻ mặt đanh lại vô cùng khó coi "Con thật sự rất mệt, con không muốn cãi với cha nữa. Nhà họ Liễu đó con cũng không cần. Nếu như cảm thấy không được thì cha có thể đứng trước dòng họ mà dõng dạc nói với họ rằng "Liễu Nhân Dịch tôi không có đứa con này". Như vậy, cha có thể giữ được cái danh dự mà cha cho rằng nó là trong sạch, còn đứa con dơ bẩn như con...Cha cứ xem như nó đã chết rồi"

"Mày...mày...đúng là đồ bất hiếu...." Liễu Nhân Dịch nhíu mày quát lên rất to khiến Kỳ Vũ sợ đến mức nép sát vào người Liễu Trang Như

Liễu Trang Như mặc kệ cho ông mắng mình, cứ như vậy mà nắm tay Kỳ Vũ muốn quay đi. Liễu Nhân Dịch giận đỏ mặt, ông ấy bước ra cửa gọi hai người thanh niên trông khá to tướng đi thẳng vào trong.

"Đưa nó về"

Hai người này thuộc dòng tộc Liễu gia, cùng sống dưới Liễu Gia Trang nhưng mà đối với họ Liễu Trang Như có lẽ vẫn chưa hề có cơ hội gặp mặt qua. Dòng họ Liễu sống theo mô hình tổ chức làng bản. Họ chọn ra người có uy tín nhất để làm trưởng lão, người này là tuyệt đối có quyền uy. Những người thuộc dòng họ có con cái, rồi con cái lại tiếp tục dựng vợ gả chồng rồi lại sinh ra cháu, chắc,...Họ cứ từng đời, từng đời sống tập trung ở một chỗ, tự có quy định riêng về truyền thống, tập tục,...

Hai người đàn ông to con bước vào, một người lực lưỡng hơn cúi xuống vác hẳn Liễu Trang Như lên vai. Cô bị vác hỏng chân liền hoảng loạn mà vùng vẫy không ngừng

"Thả tôi xuống, thả xuống mau..."

Bé Kỳ Vũ liên tục chạy theo cái gã vác Liễu Trang Như trên vai mà không ngừng đánh vào bắp chân của gã ta. Người đàn ông quá to lớn, Kỳ Vũ lại quá nhỏ bé nên không khác gì muỗi chích inox, chả có cảm giác gì nhưng mà Kỳ Vũ cứ như vậy mà chạy theo kêu gào một trận

"Các người là người xấu, thả mẹ tôi ra"

Liễu phu nhân đau lòng nhìn đứa bé thấp chủm cứ không ngừng kêu la, bà vội vàng lên tiếng "Ông à, còn đứa bé đó thế nào? Chẳng lẽ bỏ nó ở lại một mình hay sao?"

Liễu Nhân Dịch chỉ liếc mắt nhìn Kỳ Vũ một cái rồi thờ ơ ra lệnh cho gã đàn ông còn lại "Đưa thằng nhỏ theo luôn"

Gã đàn ông kia gật đầu một cái rồi liền quay sang nắm cổ áo Kỳ Vũ xách lên. Sau đó, cả hai bị ném thẳng lên xe. Chiếc xe một khắc liền chạy đi mất hút...

Hướng chiếc xe rời đi chính là sân bay nước M. Tình hình trước mắt cho thấy có lẽ phu phụ họ Liễu muốn đứa con gái mình và Kỳ Vũ quay về Đế Thành và cụ thể hơn chính là Liễu Gia.

...

Vương Gia Đại Trạch

Vương Minh Hàn đi cả ngày quay về, anh đẩy cửa phòng bước vào vẫn nhìn thấy Tiểu Diệp cô đang nằm ngủ trên giường

Vương Minh Hàn khịt mũi cười, anh tiến đến bên cạnh nhìn vào vẻ mặt đang mê ngủ của cô, trong lòng lại đột nhiên nổi lên một cảm giác yên tâm nhất mực.

Anh cúi người hôn lên trán cô một cái rồi lại thuận chiều đặt miệng vào vành tai cô như thể cố ý đánh thức một cô gái đang trong cơn mộng mị

"Em còn mệt sao?"

Tiểu Diệp cảm giác thấy ngứa ngứa ở bên tai, cô khó chịu liền nghiêng người sang hướng khác như thể muốn tránh né

Vương Minh Hàn cong môi cười nhàn nhạ, có lẽ anh đã quá nhiệt tình trong trận kích tình đó, anh đã cố gắng kìm chế nhưng cô lại cố tình đâm thủng bức tường dục vọng đó của anh. Anh không ngờ sau ba năm được thoát khỏi "cấm giới" thì bây giờ anh lại càng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh đã không ngừng yêu cô, vài lần như vậy cuối cùng lại khiến cô ngủ đến mức cả ngày vẫn không thể xuống giường nổi.

Vương Minh Hàn nhìn cô trong phút chốc lại cảm thấy tâm tư ngọt đến cực độ. Mấy hôm nay anh có vẻ khá bận, sáng là rời khỏi, đến tận chiều tối mới quay về nhà. Tiểu Diệp dù không hỏi nhưng anh biết cô vẫn có thắc mắc.

Anh đưa tay chạm vào bờ vai trắng nõn của cô rồi khẽ lay lay "Tiểu Diệp, dậy đi, anh đưa em đi dạo"

Cô vùi cả người trong chăn mà cáu gắt "Không thích"

Vương Minh Hàn lại tiếp tục tìm cách đánh thức cô "Vậy chúng ta đến nhà Tiểu Phó chịu không?"

Cô vẫn là nửa tỉnh nửa mê mà đáp lại lời anh "Tới đó làm gì?"

Vương Minh Hàn kéo chiếc chăn to ra khỏi người cô, anh dịu dàng vén mấy sợi tóc rũ xuống trước mặt cô sang mang tai rồi mới thản nhiên đáp "Tới thăm tiểu công chúa nhà họ"

Tiểu Diệp ngồi bật dậy nhìn Vương Minh Hàn "Gì chứ? Tiểu Tình sinh con rồi sao?"

Thấy phản ứng của cô, khóe môi của Vương Minh Hàn cong lên nhè nhẹ "Không những một mà là hai rồi. Đứa con trai lớn bây giờ cũng đã ba tuổi rồi"

Tiểu Diệp mở to mắt ngạc nhiên, cô đứng hình hết mấy giây rồi mới ngơ ngác mà sực nhớ ra, cô ngủ mất ba năm rồi, chuyện họ có con cũng là bình thường mà

"Vợ chồng họ tranh thủ như vậy à? Mới đó thôi mà đã sinh hai đứa con rồi"

Vương Minh Hàn cong miệng cười, đáy mắt vẫn mang theo sự ngọt ngào trong tâm "Em chuẩn bị đi rồi chúng ta sang đó, tiểu công chúa của họ rất đáng yêu"

"Được, vậy anh xuống nhà đợi em một chút, xong rồi em sẽ ra"

Anh ra sảnh lớn ngồi xuống bộ sofa, sau đó là gọi báo cho Phó Quân Hạo một tiếng, đợi đến khi Tiểu Diệp chuẩn bị xong mọi thứ rồi cả hai mới cùng rời đi

...

Căn Biệt thự mang tên Bình Văn Diệp Hảo ngự trên một khu đất lớn gần trung tâm thành phố.

Tiểu Diệp đưa mắt nhìn căn nhà có thiết kế đặc biệt này khiến cô không nhịn được mà đánh tiếng hỏi anh.

"Minh Hàn, là ở đây sao? Trông đẹp quá"

Vương Minh Hàn nhìn vẻ mặt háo hức của cô, anh chỉ có thể gật đầu "Phải, là ở đây, căn biệt thự này là xây dựng theo ý tưởng của Phó phu nhân, em nhìn bên ngoài trông như một quả trứng phải không?"

Tiểu Diệp gật gật đầu "Phải, thật giống một quả trứng, thế vợ chồng họ đặt tên cho nơi này là gì?"

"Bình Văn Diệp Hảo"

Tiểu Diệp suy nghĩ một lát rồi lại không hiểu mà hỏi anh. Vương Minh Hàn giải thích ngay

"Chữ "Bình" là Tống Xuyên Bình"

"À, là bé Đậu Đỏ" Tiểu Diệp đã từng gặp Đậu Đỏ lúc bé và Tiểu Tình được đưa từ nhà của Lý Giả Vinh về tổ chức sát thủ. Ấn tượng của cô về đứa bé đó chính là rất lanh lợi, đáng yêu nữa.

"Còn "Văn" là Phó Kiến Văn, cũng là đứa con trai đầu lòng của họ"

"Còn "Diệp Hảo" là tên của tiểu công chúa mới sinh, Phó Diệp Hảo"

Tiểu Diệp đưa tay tự chỉ vào mặt mình rồi mỉm cười "Là chữ Diệp trong tên của em"

Vương Minh Hàn gật đầu mỉm cười rồi lại không nói gì cả. Xe dừng bên ngoài ấn còi xe inh ỏi. Từ bên trong, một vị quản gia từ từ bước ra. Đợi Vương Minh Hàn hạ kính xe, ông cúi chào một cách nho nhã

"Vương lão đại, ông chủ, bà chủ đã dặn tôi đợi sẵn ở đây, mời ngài theo tôi vào trong"

Cánh cửa lớn trong biệt thự đóng kín lại, Vương Minh Hàn dừng xe trước sân lớn, anh bước sang ghế phó lái mở cửa cho cô.

Ngay sau đó, cả hai cùng vào bên trong phòng khách

Lão quản gia cúi đầu cùng kính "Mời hai vị ngồi ở đây chờ một chút để tôi vào trong báo lại với ông chủ"

Vị quản gia vừa đi khỏi, Tiểu Diệp liền đứng dậy, cô dạo bước quanh căn phòng này, trong lòng không khỏi trầm trồ

"Chậc chậc... Mắt thẩm mỹ của Tiểu Tình tốt quá đi mất. Em rất thích phong cách kiểu như thế này"

Vương Minh Hàn chỉ cười rồi không nói gì thêm cả.

Bất chợt từ phía trong xuất hiện một bóng dáng thấp thấp, trông vẻ lại cực kỳ cẩn thận mà chậm rãi bước từ trong ra.

Đó là một cô bé tròn trĩnh xinh đẹp, mắt to tròn trông cực kỳ lanh lợi. Trên tay bé bưng một cái khay trà, cẩn thận đặt xuống bàn

"Mời cô, chú dùng trà"

Tiểu Diệp ngồi khụy gối trước mặt đứa bé gái mà mỉm cười "Con là Đậu Đỏ"

Cô bé lễ phép gật đầu với Tiểu Diệp "Dạ phải, chúng ta đã từng gặp nhau, cô đã thả cháu và mẹ Tiểu Tình ra ngoài" nói đến đây, Đậu Đỏ chỉ tay vào bụng của cô "Vết thương của cô đã khỏi chưa ạ? Cô có còn đau không?"

Tiểu Diệp nhìn cô bé đến quên cả chớp mắt. Hóa ra chuyện đã xảy ra lâu như vậy rồi mà con bé còn nhớ rõ như vậy sao?

"Con còn nhớ rõ vậy à?"

Đậu Đỏ thành thật gật đầu "Đương nhiên rồi ạ. Cô đã cứu mạng cháu thì cháu phải ghi nhớ chứ, nếu một ngày cô cần gì ở cháu, cháu nhất định sẽ cố hết sức để làm cho cô"

Tiểu Diệp không chịu nổi trước bộ dạng đáng yêu này mà lên tiếng trêu chọc "Thế làm sát thủ có chịu không?"

"Diệp tiểu thư, cô đừng dọa trẻ con" Đậu Đỏ còn chưa trả lời thì Tiểu Diệp đã nghe thấy một âm thanh vang lên từ xa xa như thể đang trách cô.

Phó Quân Hạo bước xuống tươi cười chào hỏi "Vương lão đại, Diệp tiểu thư, chào hai người"

Tiểu Diệp bật cười "Đứa trẻ này rất thông minh, tôi rất thích. Nếu Phó tiên sinh cho tôi mượn vài ngày, bảo đảm tiền đồ sẽ rộng mở"

Phó Quân Hạo "..." Cô thật tự tin

Vương Minh Hàn mãi đến tận lúc này mới bước đến cạnh, vòng tay siết eo cô vào lòng "Nếu em muốn thì anh có thể giúp em mà"

Tiểu Diệp lắc đầu hết cách "Nhưng mà em thích cô bé này hơn anh" vừa nói, cô mang theo hành động lắc nhẹ cằm của Đậu Đỏ, ánh mắt vẫn là lưu luyến không thôi

Cô nhớ rất rõ năm cô tám tuổi, cô đã không còn cái bộ dạng đáng yêu như cô bé này, trong thâm tâm cô lúc nào cũng bị bao vây bởi thù hận. Bây giờ nghĩ lại, cô lại tự cảm thấy sợ bản thân mình vào lúc đó.

Một đứa bé tám tuổi khi ấy lại có thể lập kế hoạch lâu dài chỉ vì để giết một ông trùm. Tuổi thơ của cô lại bị chính xác người và máu tanh vấy bẩn.

Tiểu Diệp không biết vì điều gì lại cong môi cười kỳ lạ. Cô chợt nhớ ra lần này đến là để thăm Tiểu Tình mới sinh con, cô ngước nhìn Phó Quân Hạo "Tiểu Tình đâu rồi? Tôi muốn gặp cô ấy"

"Cô ấy vẫn chưa ra tháng, không thể ra khỏi phòng được" Nói xong anh liếc mắt ra hiệu cho Đậu Đỏ "Xuyên Bình, con giúp ba đưa cô Diệp lên phòng gặp mẹ đi"

Đậu Đỏ gật đầu, sau đó chạy đến lắc lắc tay Tiểu Diệp

"Cô Tiểu Diệp, cô đi theo cháu"

Tiểu Diệp cùng cô bé đáng yêu này lên tìm Tiểu Tình, còn Vương Minh lại cùng ngồi xuống đàm đạo với Phó Quân Hạo

"Kiến Văn đi học vẫn chưa về sao?" Vương Minh Hàn đảo mắt tìm kiếm thì phát hiện ra không thấy cậu con trai nuôi ranh mãnh nhà mình đâu, anh buộc miệng hỏi Phó Quân Hạo thì đúng là Phó Kiến Văn không có ở đây

"Tiểu Tình sinh con rồi, mẹ mình vì sợ mình bận rộn, Kiến Văn sẽ không ai chăm sóc, sợ thằng bé sẽ buồn nên bà đã đưa Kiến Văn sang nhà của bà ấy một thời gian. Đợi Tiểu Tình ra tháng, mình sẽ đến đón thằng bé về" Phó Quân Hạo tường tận giải thích

"Nếu gia đình có khó khăn quá thì đưa thằng bé sang Vương gia chúng tôi trông coi họ" Vương Minh Hàn vì rất thích cậu con trai nhà họ Phó nên mới có ý mượn con như vậy

Phó Quân Hạo cười đến rung cả hai vai "Cậu cứ tìm đến mà hỏi ý kiến của thằng bé, mình không can thiệp"

Vương Minh Hàn nhún vai một cái "Chắc chắn là Kiến Văn sẽ đồng ý"

Lại rồi, lại rồi...Chuyên mục mượn con lại bắt đầu rồi.

...

Đến trước phòng ngủ của Tiểu Tình, Đậu Đỏ với tay mở tay cầm ra rồi đẩy cửa mời Tiểu Diệp vào. Cô nhìn thấy Tiểu Tình nằm trên giường, bên cạnh là một đứa trẻ sơ sinh đang nằm ngủ.

Tiểu Diệp nhìn thấy đứa trẻ ấy lại chỉ có thể thốt lên từ tận tâm. Đứa bé trông như một thiên thần nhỏ vậy.

Vô cùng đáng yêu.

Thấy có khách quý tới thăm, Tiểu Tình chống tay ngồi dậy, Diệp Diệp vội vàng chạy đến đỡ lấy cô ấy, cô còn chu đáo đến mức điều chỉnh cái gối ra sau lưng Tiểu Tình một cách cẩn thận để giúp cô ấy có thể thoải mái một chút.

"Cẩn thận" Tiểu Diệp lo lắng mà lên tiếng nhắc nhở, còn Tiểu Tình vừa nhìn thấy cô thì xem rất vui mừng mà cong miệng cười

"Tiểu Diệp, cô cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi. Nghe Quân Hạo nói ngày tôi sinh Diệp Hảo cũng là ngày cô tỉnh lại phải không?"

Tiểu Diệp nhướng mày như thể rất bất ngờ "Ồ, chắc là vậy rồi"

Tiểu Tình "..." "Xem bộ dáng chẳng quan tâm đó của cô thật đáng ghét"

Diệp Diệp nhếch miệng cười thách thức "Ghét thì làm được gì tôi hả? Lần này đến đây tôi chỉ muốn gặp tiểu công chúa nhà các người thôi"

Tiểu Tình lãnh đạm đáp lại nhẹ nhàng "Sang bên này"

Tiểu Diệp đi một vòng quanh giường, Diệp Hảo nằm ở hướng bên kia nên chỉ cần Tiểu Diệp bước sang liền có thể trực tiếp sờ vào đứa nhỏ này.

Cô ngồi xuống bên cạnh giường, chỉ dám nhìn chứ không dám chạm vào, tiểu thiên thần này quá nhỏ bé, quá mỏng manh, quá yếu ớt. Cô lại sợ mình vô ý sẽ khiến cô bé bị thương mất, vì vậy cô chỉ có thể nhìn Diệp Hảo chứ không dám chạm vào.

"Đừng lo, không yếu ớt vậy đâu" Vẻ như Tiểu Tình lại nhìn ra biểu cảm này của cô nên đã lên tiếng. Diệp Diệp quay sang nhìn Tiểu Tình một cái rồi mới thất thần đáp

"Tôi có thể sao?"

Thấy Tiểu Tình gật gật đầu, cô mới dám đưa tay sờ vào mặt của bé. Vừa mới chạm vào, cô hơi run run mà rụt tay lại "Mềm quá"

"Trời à Diệp tiểu thư, cô giết bao nhiêu người như vậy rồi mà lại sợ một đứa trẻ chỉ vừa mới biết khóc thôi sao?"

Lần này, Tiểu Diệp lại có gan hơn, cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt của Diệp Hảo, vuốt ve một chút khuôn mặt nhỏ xíu đáng yêu này

"Diệp Hảo....Diệp Hảo ngoan...Cái tên này rất hay. Tiểu Tình, đứa bé này thật sự rất giống cô. Xinh đẹp thật đấy"

Tiểu Tình cười rất tự luyến "Diệp tiểu thư, cô là đang khen tôi xinh đẹp? Quá khen rồi, cô khen như vậy sẽ khiến tôi tự luyến mất thôi"

Tiểu Diệp "...." Tôi khen con gái của cô mà.

Bất chợt Diệp Hảo vì giật mình mà khóc lên rất to, tiếng khóc làm Diệp Diệp muốn rớt luôn quả tim ra ngoài "Ôi sao em bé khóc quá vậy?"

"Không sao, bình tĩnh. Chỉ là hiện tượng bình thường ở trẻ con thôi" Thấy vẻ mặt sốt sắng của cô, Tiểu Tình liền trấn an ngay.

Tiểu Tình liền bế tiểu công chúa lên tay dỗ dành một chút, dường như là nghe thấy hơi mẹ nên Diệp Hảo không còn khóc nữa.

Tiểu Diệp nhìn cách mà cô gái trước mặt chăm con thì trong lòng lại lấy làm bội phục nhưng dù có khâm phục cô cũng vì sĩ diện mà không nói thẳng ra.

"Có muốn bế thử không?"

Nghe Tiểu Tình hỏi vậy, Diệp Diệp tự chỉ tay vào mặt mình "Tôi...được sao?"

Tiểu Tình mỉm cười gật đầu. Hóa ra đại sát thủ lừng danh lại không biết gì về việc chăm trẻ con cả. Cô đặt Diệp Hảo vào tay của Tiểu Diệp

Ban đầu, Tiểu Diệp cô có chút sợ sệt, cô kìm rất chặt đứa trẻ trên tay, dường như chỉ sợ nới lỏng một cái là đứa bé sẽ bị trượt mất vậy

"Tiểu Tình, thay vì để tôi ôm đứa trẻ sơ sinh thế này, cô cho tôi ôm một quả bom còn dễ chịu hơn"

Tiểu Tình "...." "Bà cô của tôi ơi, trẻ con làm sao lại bị cô so sánh còn tệ hơn quả bom thế hả? Cô nên tập làm quen đi, sau này còn tự mà bế con của mình"

"Thôi đi, chăm con nít khó quá, chúng tuy rất đáng yêu nhưng mà tôi sợ mình làm không tốt, kẻo lại khiến chúng bị thương thì đau lòng lắm"

Tiểu Tình hết cách mà lắc đầu.

Cũng không thể trách cô ấy được, từ bé đã sống trong tổ chức sát thủ thì làm sao có cơ hội để tiếp xúc với trẻ sơ sinh thế này chứ.

Nhưng nói gì thì nói, nãy giờ ôm Diệp Hảo trong lòng, Tiểu Diệp chỉ mãi mê ngắm nhìn mà quên mất luôn nỗi sợ trong người cô.

"Đứa bé này sao lại có thể đáng yêu như vậy được. Trẻ sơ sinh thật mềm mềm, thật đáng yêu"

Thấy Tiểu Diệp luôn miệng khen, Tiểu Tình lại không nhịn được mà bật cười "Vậy thì cùng Vương lão đại làm một đứa đi"

Diệp Diệp "..." Mặc kệ cô.

"Tiểu Tình, cô nhìn cái miệng nhỏ xíu kìa, con bé vừa chép chép miệng ấy"

Tiểu Tình lại bật cười "Vậy cùng Vương lão đại sinh một đứa bé biết chép chép miệng như vậy đi"

Diệp Diệp "..." Đừng nhắc nữa.

"Cô xem...cô xem..con bé vừa mới vẫy tay với tôi đó"

Vẫn như những lần trước "Cùng Vương lão đại sinh một đứa trẻ biết vẫy tay đi"

Diệp Diệp "Cô...Cô"

Họ cứ như vậy, đến khi Vương Minh Hàn và Phó Quân Hạo đích thân lên tận nơi để kéo Diệp Diệp cô ra khỏi phòng...

"Tiểu Diệp, về thôi, hôm khác anh lại đưa em sang thăm"

Diệp Diệp miễn cưỡng đáp lại "Một chút nữa thôi, cho em ngắm con bé một chút nữa thôi"

Vương Minh Hàn mặt nổi đầy hắc tuyến "Em đã hẹn hơn mười lần cái "một chút nữa" rồi đấy. Cùng anh về, chúng ta đã quấy rầy gia đình người ta khá lâu rồi"

Bị Vương Minh Hàn kiên quyết kéo về, cô phải rất khó khăn mới nỡ trả lại Diệp Hảo về cho Tiểu Tình. Trước khi rời khỏi phòng, cô còn mang một vẻ mặt luyến tiếc mà quay đầu lại như thế van xin

"Tiểu Tình, cô cho tôi mượn Diệp Hảo mang về nhà một chút. Mai tôi sẽ đem sang trả con lại cho cô có được không"

Tiểu Tình "...." Chẳng phải cô rất sợ trẻ con hay sao hả?

Phó Quân Hạo "...." Con gái cưng của tôi mà cô làm như đồ chơi không bằng. Đòi mượn rồi đòi trả nữa mới ghê.

Vương Minh Hàn "..." Thở dài mà kéo cô đi "Về nhà anh sẽ cho em"

Ôi trời đất, con người ta mà hai người họ cứ thay phiên nhau mượn mang về nhà là sao? Có giỏi thì tự mà sinh một đứa đi.