Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 99

Người phát ngôn của thần rừng _ Vu sư Tát Mẫu kể lại chuyện xảy ra trước đó mấy tháng cho bọn Tiêu Bắc.

“Không lâu trước, có một nhóm thám hiểm tìm tới Sarah Bochu. Họ đều là người ngoài, rồi bọn họ tìm thấy ta. Hình như bọn họ đang nghiên cứu về phương diện thần bí, hoặc từng tiếp xúc với một ít phi nhân loại nên có được không ít manh mối. Tóm lại bọn họ mở miệng, nói muốn tôi giúp bọn họ nguyền rủa người khác.”

Lam Minh tìm chỗ ngồi xuống, nghe Tát Mẫu kể lại.

“Những người này nói mình là người theo chủ nghĩa bảo vệ tự nhiên, cấm sát sanh, không được ăn thịt, vạn vật trên thế gian đều ngang hàng.”

“Lại nữa rồi.” Khế Liêu khinh thường bĩu môi, cười lạnh một tiếng.

“Ta giảng giải cho bọn họ, đó là một suy nghĩ nhân từ, nhưng thực tế sự tồn tại của vạn vật cũng không phải bình đẳng, mỗi sinh mạng có một ý nghĩa riêng. Bản thân con người đã là loài động vật ăn tạp, để tồn tại thì bọn họ phải ăn thịt. Muốn con người và toàn bộ động vật trên thế giới sống chung hòa bình thì không khác gì muốn muốn sói và thỏ sống chung với nhau. Nguyện vọng và ý tưởng thường rất tốt, nhưng muốn thực hiện thì lại rất khó khăn ! Đương nhiên, ta đại diện thần rừng, cảm tạ ý tốt của bọn họ với động vật và tự nhiên.” Tát Mẫu khẽ thở dài: “Chỉ là bọn họ vẫn không chịu từ bỏ. Bọn họ cho ta ảnh, ngày sinh, tên… của vài người. Trong đó, có rất nhiều người là thợ săn chuyên săn bắt động vật, có rất nhiều nhà doanh nghiệp làm trong ngành thuộc da, có rất nhiều người sành ăn hoặc là đầu bếp… đại khái khoảng mười người. Bọn họ muốn ta nguyền rủa những người này, làm cho bọn họ thống khổ hoặc bất hạnh. Như vậy bọn họ có thể cảnh cáo thế nhân nhận ra hành vi của mình, có thể khuyên bảo từng người một.”

“Này là cái lý gì?” Tiêu Bắc cảm thấy những người này quá vô lý.

“Ta nói cho họ biết, nếu muốn nguyền rủa thì phải trả một cái giá không nhỏ, hơn nữa còn có khả năng rất đắt. Bọn họ nói ta có thể lấy tự do của những động vật được cứu làm giá trao đổi.” Vu sư nói đến đây, bật cười: “Trong mắt ta này là một chuyện vô cùng rất vớ vẩn, ngươi cứu mạng chúng, sau đó lại bảo chúng thanh toán, vậy thì có khác gì những kẻ làm hại bọn chúng? ! Ta hỏi bọn họ như vậy, bọn họ lại nói cũng là con người, bọn họ nguyện ý vì phát triển nhân loại mà hy sinh chính mình, vậy thì động vật cũng vậy. Nếu có thể giúp toàn bộ động vật có được đối đãi ngang hàng thì hy sinh cũng là đáng giá.”

“Vậy chúng tự lấy bản thân ra mà nuôi động vật đi cho lẹ.” Khế Liêu bĩu môi: “Đỡ phải làm phiền người khác!”

Còn chưa dứt lời bị Tiếu Hoa bịt miệng,ý bảo _ nghe Vu sư nói, đừng chen ngang!

Khế Liêu ngoan ngoãn im lặng. Mọi người nhìn qua, bộ dáng lúc này của hắn không giống Lang Vương mà y chang một con chó lớn cúp đuôi nghe lời.

“Họ ra ngoài thương lượng một hồi, sau đó đi vào và nói đồng ý trả giá, nhưng yêu cầu ta giết chết những người kia.”

Mọi người nhíu mày, nháy cái đã lên cao như vậy rồi, một câu thôi cũng có thể hại chết không ít người rồi đó.


“Ta từ chối yêu cầu của họ, vô luận là nguyên nhân gì, trừ phi người nọ đã từng muốn đẩy ngươi vào chỗ chết, nếu không thì không thể đặt lời nguyền chết chóc .”

“Không sai, căn cứ nguyên tắc trao đổi đồng giá, nếu muốn mạng một người thì phải lấy mạng ra đổi.” Bạch Lâu nghĩ nghĩ: “Hơn nữa kiếp sau còn luôn gặp chuyện không may!”

“Đúng vậy! Đã từng có một vị người phụ nữ trong vùng, chồng cô ta bị một nữ nhân cướp đi, nữ nhân kia còn hạ độc cô ta. Lúc đó cô ta còn đang mang thai, đứa trẻ chết non còn cô ta cũng suýt chết… sau này cô ta tới tới tìm ta, nhờ ta nguyền chết người phụ nữ kia cùng chồng cô ta. Sau khi lời nguyền được thực hiện, cuối cùng cô ta cũng chết thảm, đây là một cái giá lớn! Thần linh không chỉ lấy mạng người đó mà còn căm ghét họ, đó là sự trừng phạt nặng nhất!”

“Sau đó thì sao?” Tiêu Bắc hỏi,

Tát Mẫu khẽ thở dài: “Bọn họ đe doạ ta.”

Mọi người nhìn nhau, Lam Minh nhíu mày: “Đe doạ ngươi?”

“Vâng đại nhân.” Vu sư hiển nhiên đã nhận ra thân phận Lam Minh, rất tôn kính hắn: “Không nghĩ tới ta lại có ngày được nhìn thấy nhiều thần ma nổi tiếng như vậy.”

Hắn còn dùng một loại ánh mắt tiều tụy nhìn Tiêu Bắc: “Đại Tế Ti.”

Tiêu Bắc cười khan hai tiếng, có chút ngượng ngùng, cậu có nhớ cái gì đâu .

“Vu sư tiên sinh, kể tiếp đi.” Phong Tiểu Vũ đang nghe chăm chú, sốt ruột thúc giục: “Sau đó thì thế nào? Bọn họ uy hiếp ngài như thế nào?”

“Bọn họ dùng súng chĩa vào ta, ép ta hạ tử chú cho bọn họ. Vì vậy ta đã hỏi thần rừng, thần rừng bảo đồng ý yêu cầu của bọn họ.” Tát Mẫu nói, mở một cái hộp trên bàn ra. Bên trong hộp có hơn mười con bù nhìn, bên trên viết tên thành viên đội thám hiểm, còn có tên những người bị nguyền rủa, một cái dán đằng trước, một cái dán tại đằng sau.

“A.” Cảnh Diệu Phong nhìn tên những người bị nguyền rủa: “Khó trách gần đây nhiều người chết như vậy. Tôi rất có ấn tượng với mấy người này, toàn bộ đều chết ngoài ý muốn. Bất quá S thị lớn như vậy, mỗi ngày đều vài người chết ngoài ý muốn, không nói thì đúng là không phân biệt được thật giả.”

“Vì là trao đổi đồng giá nên ngươi mới sai quỷ mèo đến lấy mạng bọn họ?” Lam Minh nhìn Tát Mẫu: “Có điều sao ngươi lại biến thành như vậy?”

“Là bọn họ làm.” Vu sư nhẹ nhàng thở dài: “Những người này dĩ nhiên rất có hiểu biết về các phương diện của nguyền rủa, nên bọn họ làm một chuyện rất táo bạo _ gạt ta, cũng gạt cả thần minh!”

“Bọn họ đã làm gì?”

“Bọn họ rất thông minh, cũng rất ngu xuẩn, đến Đông Nam Á tìm một vị thần rừng khác.”

“Cái gì?” Mọi người lắp bắp kinh hãi, trong lòng tự nhủ tìm thần rừng khác làm cái gì?

“Bọn họ tìm một vị thần rừng khác, cũng muốn giết chết những người này, dùng mạng của bọn họ để trao đổi!” Tát Mẫu cười bất đắc dĩ: “Rốt cục sứ giả của ta và sứ giả của vị thần rừng kia xảy ra xung đột. Chú ngữ đã quy định rõ, ta đáp ứng giúp bọn họ giết chết tất cả mười người bị nguyền rủa thì mới có thể lấy mạng bọn họ. Mà vị thần rừng kia cũng thoả thuận với họ với như vậy… Nhưng thực tế, vị thần rừng kia giết một nửa, sứ giả của ta cũng giết một nửa… vì vậy, cả hai đều không giết hết người bị nguyền rủa, chú ngữ thể tiếp tục, chúng ta cũng không thể lấy thù lao, ngược lại hai vị sứ giả chấp hành nhiệm vụ còn xảy ra xung đột.”

Nói đoạn, Tát Mẫu cho mọi người xem vết thương trên người con quỷ mèo kia: “Hai vị sứ giả xảy ra xung đột làm bị thương lẫn nhau. Quỷ mèo là thần sủng của thần rừng, cũng là thần vật, nên khi bị thương trở về lập tức chọc giận thần rừng.”

“Sau đó thì sao?” Tiếu Hoa hỏi: “Cứ bỏ qua dễ như vậy sao?”

“Không còn cách nào khác, người nguyền rủa và người bị nguyền rủa cũng giống như lập hợp đồng, hắn chết ngươi mới chết.” Tát Mẫu bất đắc dĩ: “Giống như ta ký hợp đồng mười ngày sao giao mười món, mười đô. Nhưng ta chỉ hoàn thành năm món, vì vậy một phân tiền ta cũng không lấy được.”

Tiểu Vũ nhịn không được nhíu mày: “Cái kia… thần linh cũng quá thành thật rồi. Sao không ngồi lại thương lượng một chút. Hắn lấy năm mạng, ngài cũng lấy năm mạng, chẳng phải vậy là xong sao!”

Tát Mẫu lắc đầu: “Đây đã là quy định từ trăm ngàn năm nay. Cậu cứ nghĩ xem, nhân loại sống lâu nhất cũng chỉ hơn trăm tuổi, càng già càng cố chấp. Mà thần linh thì đã sống hơn một ngàn năm thậm chí cả vạn năm, dĩ nhiên bọn họ sẽ cố chấp hơn.”

Tiêu Bắc nghe xong liếc nhìn Lam Minh, Lam Minh nhún vai: “Tâm hồn ta còn rất trẻ…”

“Cuối cùng thì xảy ra chuyện?” Lam Minh hỏi: “Khế ước không phải chưa hoàn thành sao? Vì sao những người kia cũng chết, hơn nữa còn sai quỷ mèo làm nhiệm vụ?”

“Bởi vì bọn họ còn làm một chuyện nữa _ chọc giận chúng ta.” Sắc mặt Tát Mẫu trầm xuống tới: “Mặc dù đã kết thúc, nhưng cũng không đơn giản như vậy. Lừa gạt thần linh là một tội rất nặng, dĩ nhiên chọc giận thần linh hậu quả cũng nghiêm trọng khó lường. Bọn họ so với tưởng tượng của ta thông minh hơn rất nhiều. Bọn họ tìm rất nhiều tượng thần rừng… những tượng thần này phần lớn đều là ăn cắp trong nhà những tín đồ hoặc là mua trong chợ đen ! Vậy nên… thần rừng không tìm được bọn họ !”

“Là sao? Mọi người khó hiểu.

” Phần lớn dân bản xứ đều là tín đồ của thần rừng.” Tát Mẫu giải thích cho bọn Tiêu Bắc: “Trong đó có vài người sẽ được ban cho tượng thần, bọn họ giống như người được lựa chọn, được thần rừng phù hộ, hơn nữa cũng không bị bất luận bất cứ thần linh ngang cấp nào theo dõi.”

“A…” Tiêu Bắc gật đầu.

“Thần thì không thể theo dõi chính mình ! Có vài người bị mất tượng thần cầu phúc. Những người kia đem tượng thần về thờ trong nhà… sau đó họ hoàn toàn thoát khỏi tầm nhìn của chúng ta. Phải biết rằng biển người mênh mông, chỉ cần bọn họ dọn nhà và mang theo tượng thần thì chúng ta vĩnh viễn cũng không tìm được bọn họ nữa!”

“A!” Mọi người bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách trong nhà mỗi người chết đều thờ tượng thần, còn tưởng là tín đồ, hoá ra là có âm mưu.”

“Chuyện này đã hoàn toàn chọc giận thần rừng, nhưng nói cho cùng thì vẫn là lỗi của ta!” Tát Mẫu vô cùng tự trách: “Là ta nhất thời sơ suất và hoảng sợ mà để những người kia lợi dụng kẽ hở.”

“Ai, đừng nghiêm trọng như vậy.” Tiểu Vũ khoát tay: “Mặc dù ngươi là Vu sư, nhưng cũng là nhân loại, sợ là chuyện bình thường.”

“Cảm tạ Tiên tri đại nhân giải thích.” Tát Mẫu cũng rất cung kính với Tiểu Vũ. Cho đến tận lúc này Phong Tiểu Vũ vẫn chưa biết đích xác mình mình là cái gì, chỉ chỉ mũi, hỏi Tiêu Bắc: “Hả? Em là cái gì?”

“Ngươi lớn lên giống tiên tri.” Lam Minh vỗ vai hắn.

“A…” Tiểu Vũ gãi đầu, không nghi ngờ. Sỉ Mị bất đắc dĩ xoa đầu cậu _ tiểu Vũ quá ngây thơ .

“Kết quả? Đừng nói ngươi cũng tự nguyền rủa bản thân?” Bạch Lâu đoán được một ít, hỏi hắn.

“Đúng vậy.” Tát Mẫu nói: “Ta dùng một tay, một chân, trao đổi với thần rừng để thay đổi điều kiện, tử hình những người kia… Thần rừng đáp ứng, hơn nữa còn phái quỷ mèo đi khắp nơi tìm kiếm những người kia, cuối cùng, mọi chuyện lắng xuống. Mặt khác thần rừng kia cũng làm như vậy, Vu sư đại nhân bên đó cũng dùng một bộ phận thân thể mình để trả giá.”

Mọi người nghe tới đây thì đã hiểu rồi, hoá ra là có chuyện như vậy… Khó trách mèo đen nhìn một cái đã có thể giết người _ nguyên lai chỉ cần tìm được là lời nguyền rủa lập tức ứng nghiệm.


“Nhưng Fanny nói gần chỗ những người kia ở cũng liên tiếp xảy ra hai ba chuyện.” Bạch Lâu hỏi: “Đó là có chuyện gì.”

“Chuyện này có liên hệ với vị thần tình cờ bị bọn họ ăn cắp về đang thờ phụng!” Tát Mẫu vô cùng tức giận: “Mỗi một cá thần đều có lãnh địa riêng, nếu bị ép rời khỏi lãnh địa thì bọn họ sẽ nôn nóng bất an, ngay cả khi chỉ là một pho tượng! Nên linh lực có chút xao động, làm cho mọi thứ vô tội chung quanh cũng bị ảnh hưởng!”

“Meo meo…” Lúc này, quỷ mèo kêu một tiếng.

Tát Mẫu giúp nó dịch lại: “Trong phòng người chết có cá chết chuột chết và mèo hoang là do quỷ mèo đặc biệt sắp xếp. Vật dơ bẩn sẽ làm linh lực của thần biến mất, như vậy có thể tránh liên luỵ tới người vô tội. Quỷ mèo đại nhân nói, ngày đó ngài đã thấy con mèo trắng kia, cũng không phải là muốn làm hại nó mà là thấy nó sắp gặp hoạ sát thân, có thể sẽ bị xe đụng chết nên mới đuổi theo… Bất quá chắc do vẻ ngoài của mình quá hung ác nên mèo trắng sợ hãi chạy trốn, cuối cùng vẫn bị xe đụng nhưng may mắn chỉ bị thương nhẹ. Ngài muốn đi cứu nó nhưng trùng hợp, nó rơi vào nơi vùng đất linh lực tập trung. Trong đó rất đáng sợ, tập hợp một nhóm thần ma có linh lực cực mạnh nên ngài không dám tới gần, nên rời đi.”

Mọi người vui vẻ gật đầu, lúc này toàn bộ đã được sáng tỏ. Xem ra án tử lần này cũng không cần tra, bởi vì vốn dĩ là do bọn họ tự chuốc lấy. Đương nhiên… nếu như những vị thần và Vu sư này có thể đừng cổ hủ thành thật như vậy thì khả năng cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện không tốt như vậy.

“Bất quá chuyện lần này đã cảnh tỉnh thần rừng. Các vị thần đã bắt đầu chú ý đến sự liên kết giữa khế ước và lời nguyền.” Tát Mẫu cười hành lễ với mọi người: “Chắc sẽ sớm được cải thiện!”

Tiêu Bắc đột nhiên nhớ tới chú ngữ trên cổ tay mình và Lam Minh, tranh thủ hỏi một câu: “Rất nhanh là bao lâu?”

“Rất nhanh!” Tát Mẫu dùng một loại ngữ điệu vui sướng khi ngừi gặp hoạ nói: “Một hai trăm năm là đủ rồi!”

Khóe miệng Tiêu Bắc giật thật lâu … nhìn trời.

Lam Minh nhìn chú ấn trên tay, lần đầu tiên cảm thấy đám thần minh thỉnh thoảng cổ hủ một chút cũng không phải chuyện xấu.

Án tử cứ như vậy đã giải quyết xong. Hiếm khi được vào rừng, hướng dẫn du lịch dẫn bọn Tiêu Bắc đến tham quan di tích thành cổ Inca, mua đồ, còn vào thành phố dạo một vòng, nhấm nháp sặc sản địa phương, mua quà lưu niệm rồi mới trở về.

Sau chuyến du lịch đột ngột này Tiêu Bắc bắt đầu tìm hiểu về quả báo và nguyền rủa này nọ để dùng những vũ kịch sắp tới. Bạch Lâu tìm cho cậu rất nhiều tư liệu.

Mặt khác, Phong Tiểu Vũ thì phát hiện ra cách du lịch rất nhanh liền quyết định mỗi tháng đều dùng cách đó đi du lịch nước ngoài một lần, tiết kiệm chi phí đi lại!

Bất quá bọn Lam Minh Khế Liêu thì lại quan tâm đến một chuyện khác _ những người vào rừng thám hiểm đều chỉ là nhân loại bình thường, bọn họ từ đâu có được những kiến thức mà ngay cả thần ma cũng không có?

————–